Sống thân tình nghĩa thiết với Chúa
“Hãy chăm lo tới mối liên hệ riêng tư của con người với Thiên Chúa, một mối liên hệ nhờ đó Thiên Chúa tỏ mình cho chúng ta nơi Chúa Kitô”
Với Các Vị Giám Mục Thụy Sĩ Thứ Năm 9/11/2006
Công việc trọng yếu nơi vấn đề chăm sóc mục vụ là dạy cho dân biết cách nguyện cầu và biết cách làm điều ấy một cách riêng tư mỗi ngày một hơn. Ngày nay, xuất hiện các học đường cầu nguyện và các nhóm nguyện cầu; rõ ràng là dân chúng đều cần đến những điều ấy. Nhiều người tìm kiếm việc suy niệm ở một chỗ khác, vì họ nghĩ rằng họ không thể tìm thấy chiều kích linh thiêng nơi Kitô Giáo.
Chúng ta cần phải tỏ cho họ thấy một lần nữa chẳng những Kitô Giáo có chiều kích thiêng liêng mà nó còn là nguồn mạch của tất cả mọi sự nữa. Để đạt được mục đích này, chúng ta cần phải gia tăng con số học đường cầu nguyện ấy, vì việc cùng nhau cầu nguyện, khi nào có thể, là để học biết cầu nguyện riêng ở tất cả mọi chiều kích của nó: như một thứ âm thầm lắng nghe Thiên Chúa, như một thứ lắng nghe thấm nhập Lời của Ngài, thấm nhập việc im hơi lặng tiếng của Ngài, thấu hiểu được hành động của Ngài trong lịch sử cũng như nơi con người của mình; và hiểu được ngôn từ của Ngài trong đời sống của mình, nhờ đó biết đáp ứng bằng việc nguyện cầu theo những lời kinh nguyện cao cả từ những Thánh Vịnh ở Cựu Ước và những kinh nguyện Tân Ước.
Tự mình, chúng ta chẳng biết nói gì với Thiên Chúa hết, mà là những lời được gợi lên cho chúng ta: chính Thánh Linh là Đấng đã làm lên những lời lẽ nguyện cầu cho chúng ta; chúng ta có thể cảm thấy chúng, chúng ta có thể dùng chúng nguyện cầu và nhờ đó biết tự mình nguyện cầu khá hơn; chúng ta có thể ‘biết được’ Thiên Chúa và nhờ đó cảm thấy vững tâm về Ngài cho dù Ngài âm thầm câm nín – chúng ta có thể trở nên hân hoan trong Thiên Chúa.
Việc thân
tình ở với Thiên Chúa, nhờ đó, cảm nghiệm được sự hiện diện của Ngài, có thể nói
là những gì làm cho chúng ta cảm nghiệm thấy một cách mới mẻ hơn bao giờ hết
tính cách cao cả của Kitô Giáo, bởi thế cũng giúp cho chúng ta tìm được cách
thức vượt qua tất cả mọi thứ tầm thường là những gì, tất nhiên, cũng cần phải
sống và mang ra thực hành, từ ngày này đến ngày khác, trong đau thương cũng như
trong yêu thương, trong vui mừng cũng như trong sầu khổ.
Thế rồi từ quan điểm này, theo tôi nghĩ, người ta nhận thấy được tầm quan trọng của Phụng Vụ thực sự như là một học đường nguyện cầu, nơi chính Chúa dạy chúng ta cầu nguyện và là nơi chúng ta cùng nguyêä cầu với Giáo Hội, cả ở những cuộc cử hành âm thầm giản dị có vài tín hữu tham dự cũng như nơi cuộc mừng lễ theo niềm tin.
Qua những cuộc đàm thoại khác nhau, giờ đây tôi đã nhận thấy, một lần nữa vào chính lúc này đây, một đàng là tính cách quan trọng biết bao đối với tín hữu về việc giữ thinh lặng trong cuộc giao tiếp với Thiên Chúa, đàng khác là cuộc mừng lễ theo niềm tin, quan trọng biết bao để làm sao có thể sống động cuộc cử hành mừng lễ này.
Thế giới cũng có những ngày mừng lễ của nó. Nietzsche thực sự đã nói rằng: Chúng ta chỉ có thể c73 hành nếu Thiên Chúa không hiện hữu. Thế nhưng, đây là một điều ngớ ngẩn, ở chỗ, chỉ khi nào Thiên Chúa hiện hữu và chạm tới chúng ta thì cuộc mừng lễ mới thực sự diễn ra mà thôi. Và chúng ta biết rằng những cuộc mừng lễ theo niềm tin này là những gì mở rộng lòng con người ra, tạo nên những ấn tượng hữu ích cho tương lai. Trong các chuyến Tông Du Mục Vụ ở Đức quốc, Ba Lan và Tây Ban Nha, một lần nữa tôi lại thấy được rằng đức tin ở những nơi đó được sống như là một cuộc mừng lễ và nó hỗ trợ dân chúng cùng hướng dẫn dân chúng.
Trong bối cảnh ấy, tôi xin đề cập tới một điều khác tác động tôi và tạo nên một ảnh hưởng lâu dài.
Nơi tác phẩm cuối cùng của Thánh Tôma Aquinas vẫn còn dang dở chưa xong, Cuốn Tổng Luận Thần Học mà ngài có ý cấu trúc một cách giản dị theo 3 thần đức tin, cậy, mến, vị đại Tiến Sĩ này đã bắt đầu và đã khai triển một phần chương sách của mình về đức cậy. Nơi chương này, có thể nói ngài đã đồng hóa đức cậy với việc cầu nguyện: chương về đức cậy đồng thời cũng là chương về việc cầu nguyện.
Cầu nguyện là đức cậy sinh động. Thật thế, lý do đích thực được chứa chất nơi việc cầu nguyện, lý do tại sao có thể hy vọng cậy trông, đó là việc chúng ta tiến đến chỗ giao tiếp với Vị Chúa của thế giới này, Người đang lắng nghe chúng ta, và chúng ta có thể nghe thấy Người. Đó là những gì Thánh I Nhã ám chỉ tới và là những gì tôi muốn nhắc nhở chư huynh hôm nay một lần nữa"ou peismones to ergon, alla megethous estin ho Christianismos" ("Ad Rom." 3, 3) – điều thực sự cao cả nơi Kitô Giáo, điều không châm chước cho con người khỏi những thứ nhỏ nhoi, thường nhật song cũng không bị chúng che khuất, đó là khả năng tiến đến chỗ giao tiếp với Thiên Chúa này.
"Hãy thực hiện việc giao tiếp sống động với Thiên Chúa – với Chúa Giêsu Kitô, Vị Thiên Chúa hằng sống; hãy củng cố nơi chúng ta cái chức năng hướng về Thiên Chúa; hãy ấp ủ trong chúng ta cái tri giác về ‘tính cách nhậy bén’ của Người"
Bài Giảng tại Nguyện Đường Redemptoris Mater cho Các Vị Giám Mục Thụy Sĩ Thứ Ba 7/11/2006 trước cuộc gặp gỡ giữa ngài với các vị
Cả ngày nay nữa, Người sẽ có những đường lối mới mẻ để kêu gọi con người, và Người muốn chúng ta trở thành sứ giả và tôi tớ của Người. Chính trong thời đại của chúng ta đây, chúng ta đã quá rõ ra sao những ai được mời tới trước đã nói ‘không’ rồi. Thật vậy, Kitô Giáo Tây Phương, thành phần ‘thực khách đầu tiên’ mới, hiện nay phần lớn đang tự viện cớ khước từ nữa. Chúng ta biết các nhà thờ càng trở thành trống trơn hơn bao giờ hết, các chủng viện tiếp tục trống rỗng, các tu viện càng ngày càng trống trải; chúng ta quen thuộc với tất cả mọi hình thức trong đó có lời viện lẽ như: ‘không được, tôi còn có những điều quan trọng khác cần phải làm’. Nó làm cho chúng ta cảm thấy nản lòng và bực tức trong việc làm chứng nhân cho những thứ viện lý và khước từ của thành phần khách đầu tiên, thành phần thực sự phải biết được tầm quan trọng của lời mời gọi ấy và phải cảm thấy bị lôi cuốn theo chiều hướng ấy.
Vậy chúng ta phải làm sao đây?
Trước hết, chúng ta cần phải tự hỏi là tại sao điều ấy lại xẩy ra như thế?
Trong Dụ Ngôn của mình ấy, Chúa đã đề cập tới hai lý do: đó là các thứ chiếm hữu và những liên hệ nhân bản, những gì lôi kéo con người cho tới độ họ không còn cảm thấy cần đến bất cứ một cái gì khác để làm viên trọn thời giờ của họ từ đó làm viên trọn cuộc sống nội tại của họ.
Thánh Grêgôriô Cả, trong việc giải thích đoạn bài đọc này, đã tìm cách đào sâu vào nó hơn nữa và đã ngẫm nghĩ rằng làm thế nào con người lại có thể nói ‘không’ đối với một điều cao cả nhất ấy; làm sao họ lại không có giờ cho những gì quan trọng nhất; làm sao họ lại có thể tự khóa mình lại trong cuộc sống riêng của họ chứ?
Và ngài đã trả lời: thật ra họ chẳng bao giờ có một cảm nghiệm về Thiên C húa hết; họ không bao giờ có được một thứ ‘nếm hưởng’ Thiên Chúa cả; họ không bao giờ cảm được tuyệt vời biết bao khi được Thiên Chúa ‘chạm tới’! Họ thiếu sự ‘giao chạm’ này – và vì thế không biết ‘thưởng thức Thiên Chúa’. Nên có thể nói chỉ khi nào chúng ta nếm hưởng Người thì chỉ đến lúc bấy giờ chúng ta mới tới bữa tiệc này được thôi.
Thánh Grêgôriô trích lại bài Thánh Vịnh được Ca Hiệp Lễ hôm nay sử dụng, đó là hãy nếm thử và hãy nhìn coi; hãy nếm hưởng thì các người sẽ thấy và được soi sáng! Công việc của chúng ta đó là giúp cho dân để họ có thể nếm hưởng hương vị Thiên Chúa một cách mới mẻ.
Trong một bài giảng khác, Thánh Grêgôriô Cả đã đào sâu hơn cùng một vấn nạn và tự hỏi: làm thế nào mà một người lại thậm chí có thể không muốn ‘nếm hưởng’ Thiên Chúa chứ?
Và ngài đã giải đáp là khi con người hoàn toàn bị cuốn hút vào thế giới riêng của mình, với những thứ vật chất, với những gì họ có thể làm, với tất cả những gì khả thi và làm cho họ thành đạt, với tất cả những gì họ có thể tự sản xuất và hiểu biết, thì bấy giờ khả năng nhận thức Thiên Chúa của họ bị suy yếu đi, cơ quan cảm thức Thiên Chúa bị thụt lùi, nó trở thành bất khả để nhận thức và cảm thức, nó không còn nhận thấy Thiên Chúa, vì nội quan tương xứng đã bị tàn phai, nó ngừng phát triển.
Khi họ sử dụng quá sức tất cả những cơ năng chức phận khác, những cơ năng chức phận thực nghiệm thì điều có thể xẩy ra là chính cảm quan về Thiên Chúa bị tác hại, cơ phận này chết đi, và con người, như Thánh Grêgôriô nói, không còn thấy được ánh mắt của Thiên Chúa nữa, không còn cảm thấy Người nhìn họ nữa, không còn cảm thấy sự kiện là ánh mắt của Người tác động mình nữa!
Tôi cho rằng Thánh Grêgôriô Cả đã diễn tả đúng hệt với tình trạng của thời đại chúng ta đây – thật sự là thời của ngài rất giống như thời của chúng ta. Vậy vấn nạn vẫn là thế thì chúng ta cần phải làm gì đây?
Tôi nghĩ rằng điều đầu tiên cần phải làm đó là những gì Chúa bảo chúng ta hôm nay đây trong Bài Đọc 1, và những gì Thánh Phaolô đã kêu gọi chúng ta nhân danh Thiên Chúa, đó là ‘thái độ của anh em cần phải là thái độ của Chúa Kitô - 'Touto phroneite en hymin ho kai en Christo Iesou'.
Hãy biết nghĩ như Chúa Kitô đã nghĩ, hãy biết nghĩ với Người! Và việc nghĩ này không những là tác động nghĩ của trí khôn mà còn là tác động nghĩ của tâm hồn nữa.
Chúng ta học được những cảm thức của Chúa Giêsu Kitô khi chúng ta biết nghĩ với Người và do đó khi chúng ta biết nghĩ cả đến việc thất bại của Người, đến việc Người trải qua thất bại cũng như đến việc tăng trưởng của tình yêu Người trong thất bại.
Nếu chúng ta mặc lấy cảm thức này của Người, nếu chúng ta bắt đầu thực hành việc suy nghĩ như Người và với Người, thì niềm vui đối với Thiên Chúa được tái bừng lên trong chúng ta, với niềm tin tưởng rằng Người là Đấng mạnh mẽ nhất; phải, chúng ta có thể nói rằng lòng yêu mến đối với Người được bừng lên trong chúng ta. Chúng ta cảm thấy tuyệt vời biết bao vì chính là Ngài hiện đang ở đó và chúng ta có thể biết được Ngài – chúng ta có thể biết Ngài nơi dung nhan của Chúa Giêsu Kitô là Đấng đã chịu khổ vì chú ng ta.
Tôi nghĩ đây là điều đầu tiên, đó là chính chúng ta hãy thực hiện việc giao tiếp sống động với Thiên Chúa – với Chúa Giêsu Kitô, Vị Thiên Chúa hằng sống; hãy củng cố nơi chúng ta cái chức năng hướng về Thiên Chúa; hãy ấp ủ trong chúng ta cái tri giác về ‘tính cách nhậy bén’ của Người.
Điều này cũng làm cho hoạt động của chúng ta có hồn, thế nhưng chúng ta cũng có thể gặp nguy hiểm, ở chỗ người ta có thể làm nhiều, nhiều điều trong cán h đồng của Giáo Hội, tất cả đều cho Thiên Chúa…, song vẫn hoàn toàn vì mình, không giao chạm với Thiên Chúa. Hoạt động thay thế niềm tin, thế nhưng bấy giờ người ta lại trở nên trống rỗng nội tâm.
Bởi thế, tôi tin rằng chúng ta trước hết cần phải thực hiện nỗ lực lắng nghe Chúa bằng việc nguyện cầu, sâu xa tham dự vào các bí tích, hiểu biết được những cảm thức của Thiên Chúa trên khuôn mặt và nỗi khổ đau của người khác, để được nhiễm lây niềm vui của Người, lòng nhiệt thành của Người và tình yêu của Người, rồi cùng Người nhìn vào thế giới và bắt đầu từ Người.
Nếu chúng ta có thể thành đạt trong việc làm ấy, ngay cả giữa nhiều cái ‘không’, một lần nữa chúng ta sẽ thấy dân chúng đang đợi chờ Người, thành phần có lẽ thường là những kẻ kỳ lạ – như dụ ngôn rõ ràng cho thấy như thế – song lại là những người được kêu gọi tiến vào sảnh đường của Người.
Nói cách khác, vấn đề một lần nữa đó là việc tập trung vào Thiên Chúa, không phải vào bất cứ vị thần linh nào, mà là vị Thiên Chúa có Dung Nhan của Chúa Giêsu Kitô. Đây là một điều hệ trọng đối với ngày nay.
Có quá nhiều vấn đề người ta có thể liệt kê ra cần phải được giải quyết, thế nhưng không có một vấn đề nào có thể giải quyết được ngoại trừ việc lấy Thiên Chúa làm tâm điểm, ngoại trừ Thiên Chúa lại trở nên hữu hình trước mắt thế giới, ngoại trừ Người trở thành một yếu tố quyết liệt trong đời sống của chúng ta và đồng thời đi vào đời một cách dứt khoát qua chúng ta.
Như thế, tôi tin rằng tương lai của thế giới đang ở trong tình trạng thảm thương này đã được quyết định ngay hôm nay đây, ở chỗ, một là Thiên Chúa – Vị Thiên Chúa của Chúa Giêsu Kitô – hiện hữu và được nhìn nhận như thế, hai là Ngài đã biến mất tiêu rồi.
"Chỉ có ai ở ‘với Người’ mới nhận biết Người và mới có thể thực sự rao giảng về Người"
Bài giảng Giờ Kinh Tối Thánh Mẫu Ngày Thứ Hai 11 tại Đền Thờ Thánh Anna Ở Altotting
Quí Bạn thân mến!
Ở Altotting đây, nơi đầy ơn phúc này, chúng ta qui tụ lại – các chủng sinh đang sửa soạn làm linh mục, các linh mục, các tu sĩ nam nữ và các phần tử thuộc Hội Về Các Ơn Gọi Thiêng Liêng – qui tụ lại Đền Thờ Thánh Anna, trước đền thánh của người con gái của bà là Mẹ Chúa Kitô. Chúng ta đã qui tụ lại nơi đây để suy nghĩ về ơn gọi của chúng ta trong việc phục vụ Chúa Giêsu Kitô, và dưới ánh mắt chăm sóc của Thánh Anna, vị có ngôi nhà đã phát triển một ơn gọi cao cả nhất trong lịch sử cứu độ, chúng ta có thể hiểu được ơn gọi của mình hơn nữa. Mẹ Maria đã lãnh nhận ơn gọi của mình từ môi miệng của một vị thiên thần. Vị thiên thần này không tiến vào phòng của chúng ta một cách hữu hình, nhưng Chúa đã có một dự án cho mỗi một người trong chúng ta, Người gọi đích danh mỗi người chúng ta. Công việc của chúng ta là biết cách lắng nghe, biết nhận ra lời kêu gọi của Người, biết can đảm và trung thành theo Người, và khi đã nói và làm tất cả mọi sự, biết trở thành những người tôi tớ trung thực trong việc sử dụng những tặng ân được trao ban cho chúng ta.
Chúng ta biết rằng Chúa tìm kiếm những người thợ đến làm việc cho mùa gặt của Người. Chính Người đã nói như thế: ‘Mùa màng thì bề bộn nhưng thợ gặt thì ít ỏi; bởi thế hãy xin Chủ mùa hãy sai thợ đến làm việc cho mùa gặt của Ngài’ (Mt 9:37-38). Đó là lý do tại sao chúng ta qui tụ lại nơi đây để thiết tha yêu cầu Vị Chúa của mùa gặt. Mùa gặt của Chúa thật sự là bề bộn và cần đến thành phần thợ gặt: ở nơi gọi là Thế Giới Thứ Ba – ở Châu Mỹ Latinh, ở Phi Châu và ở Á Châu – dân chúng đang đợi chờ thành phần rao giảng tin mừng được mang đến cho họ Phúc Âm hòa bình, tin mừng của Thiên Chúa là Đấng đã làm người. Thế nhưng ở cả nơi được gọi là Tây Phương nữa, ở nơi Đức quốc giữa chúng ta đây, cũng như ở những miền đất rộng lớn của Nga, thật sự là cả một mùa gặt bề bộn có thể được gặt hái. Thế nhưng ít người muốn trở thành thành phần thợ làm việc cho mùa gặt của Thiên Chúa. Ngày nay cũng như bấy giờ, lúc mà Chúa Kitô cảm thương đám dân chúng như chiên không người chăn – thành phần dân chúng có lẽ biết cách thực hiện nhiều điều, nhưng thấy khó lòng làm cho đời sống của mình cảm thấy nghĩa lý. Lạy Chúa, xin hãy nhìn đến thời điểm rối loạn của chúng con đây, thời điểm cần đến những nhà giảng thuyết của Phúc Âm, những vị chứng nhân cho Chúa, những con người có thể chỉ cho thấy con đường dẫn tới ‘sự sống viên mãn’! Xin hãy nhìn đến thế giới của chúng con và dủ lòng thương xót một lần nữa! Xin hãy nhìn đến thế giới của chúng con và sai thợ gặt tới! Bằng lời thỉnh nguyện ấy, chúng ta gõ cửa của Thiên Chúa, nhưng cũng với lời thỉnh nguyện này Chúa đang gõ cửa lòng của chúng ta. Lạy Chúa, Chúa có cần con không? Có thể là quá vĩ đại đối với con? Phải chăng con quá nhỏ bé đối với công cuộc này? ‘Đừng sợ’, vị thiên thần nói cùng Mẹ Maria như thế. ‘Đừng sợ: Ta đã đích thân gọi tên ngươi’, Thiên Chúa nói với chúng ta, với từng người trong chúng ta, qua tiên tri Isaia (43:1).
Nếu chúng ta thưa ‘xin vâng’ với tiếng gọi của Chúa thì chúng ta đi đâu đây? Lời diễn tả ngắn gọn nhất về sứ vụ linh mục – và đó cũng đúng một cách đặc biệt với cả thành phần tu sĩ nam nữa nữa – đã được Thánh Ký Marcô cống hiến cho chúng ta. Trong đoạn trình thuật về việc 12 Vị được kêu gọi, thánh ký viết: ‘Chúa Giêsu chỉ định 12 vị để ở với Người và để được sai đi’ (3:14). Để ở với Chúa Giêsu và để được sai đi, đi gặp gỡ dân chúng – hai điều này thuộc về nhau và cùng nhau trở thành tâm điểm của ơn gọi, của thiên chức linh mục. Để ở với Người và để được sai đi – hai điều này là những gì bất khả phân ly. Chỉ có ai ở ‘với Người’ mới nhận biết Người và mới có thể thực sự rao giảng về Người. Và ai ở với Người thì không thể giữ lấy cho mình những gì họ đã tìm thấy; trái lại, họ thông đạt ra. Đó là trường hợp của Anrê, người đã nói với người anh em Simon rằng: ‘Chúng tôi đã gặp Đấng Thiên Sai’ (Jn 1:41). Rồi vị Thánh Ký thêm: ‘Anh đã mang Simon đến với Chúa Giêsu’ (Jn 1:42). Giáo Hoàng Grêgôriô Cả, ở một trong những bài giảng của mình, có lần nói là thiên thần của Thiên Chúa, dù có thi hành sứ vụ của mình xa xôi đi nữa cũng luôn chuyển động trong Thiên Chúa. Họ luôn ở với Ngài. Và trong khi nói về các thiên thần, Thánh Grêgôriô cũng nghĩ đến các vị giám mục và linh mục: họ đi bất cứ nơi nào, họ cũng luôn phải ‘ở với Ngài’. Chúng ta biết được điều này theo kinh nghiệm: bất cứ khi nào vị linh mục, vì nhiều thứ nhiệm vụ của mình, càng ngày càng có ít giờ giành để ở với Chúa, họ sẽ từ từ mất đi sức mạnh nội tâm là những gì bảo trì họ để có thể thi hành tất cả những hoạt động thường có tính cấh anh hùng của họ. Hoạt động của họ tiến đến chỗ duy động rỗng tuyếch. Để ở với Chúa Kitô – làm thế nào thực hiện đây? Đúng thế, điều tiên quyết và quan trọng nhất đối với một vị linh mục đó là Thánh Lễ hằng ngày của họ, luôn cử hành bằng một ý thức nội tâm sâu xa. Nếu chúng ta cử hành Thánh Lễ thực sự như là những con người của nguyện cầu, nếu chúng ta liên kết những ngôn từ và hoạt động của chúng ta với Lời đi trước chúng ta và để cho chúng được việc cử hành Thánh Thể hình thành, nếu trong việc Hiệp Lễ chúng ta để mình thực sự được Người ấp ủ và tiếp nhận Người – thì chúng ta đang ở với Người.
Phụng Vụ Giờ Kinh là cách thức cần thiết khác để ở với Chúa Kitô: ở đây chúng ta nguyện cầu như thành phần ý thức được nhu cầu của mình cần nói với Thiên Chúa, trong khi đó lại thăng hóa tất cả những ai không có giờ hay có khả năng để cầu nguyện như thế. Nếu việc cử hành Thánh Thể của chúng ta và Phụng Vụ Giờ Kinh giữ được ý nghĩa của chúng, chúng ta cần phải liên lỉ chuyên chú vào việc đọc sách thiêng liêng Thánh Kinh; không những để có thể giải mã và giải thích những lời nói thuộc về một quá khứ xa xăm, mà còn khám phá ra lời lẽ ủi an được Ch1ua giờ đây nói với tôi, Chúa là Đấng thách đố tôi bằng lời ấy. Chỉ có thế, chúng ta mới có thể mang Lời thần hứng đến cho con người nam nữ của thời đại chúng ta như là Lời hiện đại và hằng sống của Thiên Chúa.
Việc tôn thờ Thánh Thể là một cách thức cần thiết để ở với Chúa. Nhờ Giám Mục Schraml mà Altotting giờ đây có một ‘kho tàng’ mới. Một nơi mà các kho tàng của quá khứ đã được gìn giữ, những vật quí báu về lịch sử và tôn giáo, giờ đây có một nơi cho kho tàng thực sự này của Giáo Hội: đó là sự hiện diện thường trực của Chúa Kitô trong Bí Tích của Người. Ở một trong những dụ ngôn của mình, Chúa Kitô đã nói về một kho tàng được dấu trong một thửa ruộng; người tìm thấy nó thì bán đi tất cả mọi sự có được để tậu lấu thửa ruộng đó, vì kho tàng kín mật ấy còn giá trị hơn bất cứ một sự gì khác. Kho tàng kín mật này, sự thiện lớn hơn bất cứ sự thiện nào khác, là Vương Quốc của Thiên Chúa – đó là chính Chúa Giêsu, một Vương Quốc hiện thân. Nơi Bánh thánh, Người hiện diện, một kho tàng đích thực, luôn đợi chờ chúng ta. Chỉ khi nào nhờ việc tôn thờ sự hiện diện này chúng ta mới biết lãnh nhận Người một cách thích đáng – chúng ta biết thực tại của việc hiệp lễ, chúng ta biết việc cử hành Thánh Thể từ bên trong. Ở đây tôi xin trích dẫn một số lời hay hay của Thánh Edith Stein, vị đồng quan thày của Âu Châu, đã viết ở một trong những bức thư của mình rằng: ‘Chúa Kitô hiện diện nơi nhà tạm bằng thần tính và nhân tính của Chúa. Người không ở đó vì Người mà là vì chúng ta: vì Người vui mừng được ở với chúng ta. Người biết rằng chúng ta, theo tự nhiên, cần có Nguời gần kề một cách thân tình. Nhờ đó, bất cứ ai có những tư tưởng và cảm tình bình thường tự nhiên được thu hút để sống với Người, bất cứ ở đâu có thể và nhiều bao nhiêu có thể’ (Gesammelte Werke VII, 136ff.). Chúng ta hãy ở với Chúa! Ở đó chúng ta có thể nói với Ngài về hết mọi sự. Chúng ta có thể dâng lên Người các thỉnh nguyện, các quan tâm, các thứ rắc rối trục trặc. Niềm vui của chúng ta. Lòng tri ân của chúng ta, những nỗi thất vọng của chúng ta, các nhu cầu của chúng ta và các ước vọng của chúng ta. Ở đó chúng ta có thể liên lỉ hỏi Người rằng: ‘Lạy Chúa, xin sai những người thợ đến làm mùa cho Chúa! Xin giúp con được là thành phần làm việc tốt lành trong vườn nho của Chúa!’
"Bất cứ câu giải đáp nào mà sau cùng không dẫn tới Thiên Chúa đều là những thứ giải đáp thiếu hụt, không đầy đủ".
Bài giảng Giờ Kinh Tối Chúa Nhật ngày mùng 10/9/2006 tại Vương Cung Thánh Đường Munich
Quí phụ huynh thân mến! Tôi xin anh chị em hãy giúp con cái mình lớn lên trong đức tin, tôi xin anh chị em hãy đồng hành với các em trong cuộc hành trình tiến đến việc Rước Lễ Lần Đầu, một cuộc hành trình được tiếp tục sau ngày hôm nay, và hãy liên kết với các em trong việc các em tìm cách đến tới Chúa Giêsu và với Chúa Giêsu. Xin hãy đi với con cái của anh chị em tới Nhà Thờ và tham dự vào việc cử hành Thánh Thể Chúa Nhật! Anh chị em sẽ thấy rằng đó không phải là việc mất giờ; trái lại, nó chính là điều giữ cho gia đình của anh chị em được thực sự kết liên và hiệp nhất. Chúa Nhật trở nên tuyệt vời hơn, cả tuần lễ trở thành tuyễt vời hơn, khi anh chị em cùng nhau đi Lễ Chúa Nhật. Và xin anh chị em hãy cầu nguyện với nhau ở gia đình nữa: vào những bữa ăn và trước khi lên giường. Việc cầu nguyện không chỉ mang chúng ta lại gần Thiên Chúa mà còn mang chúng ta đến chỗ gần gũi với nhau hơn. Nó là một nguồn tràn đầy an bình và hoan lạc. Đời sống gia đình trở thành vui tươi hơn và phát triển hơn bất cứ lúc nào có sự hiện diện của Thiên Chúa và bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy gần gũi với Ngài trong khi cầu nguyện.
Các giáo lý viên và thày cô thân mến, tôi tha thiết xin anh chị em hãy bảo tồn nơi các học đường việc tìm kiếm Thiên Chúa, vì vị Thiên Chúa ở nơi Chúa Giêsu Kitô đã tỏ mình tỏ tường cho chúng ta. Tôi biết rằng trong một thế giới có tính cách đa nguyên của chúng ta đây, việc đề cập tới vấn đề đức tin trong các học đường không phải là điều dễ dàng gì. Thế nhưng, thành phần trẻ em và giới trẻ của chúng ta khó mà đầy đủ được khi chúng chỉ học biết kiến thức và khả năng về kỹ thuật, chứ không học biết các thứ qui tắc cho thấy hướng đi và ý nghĩa của kiến thức và khả năng. Hãy khuyến khích học sinh của anh chị em, chẳng những trong việc nêu lên các vấn nạn về những gì đặc biệt – một điều gì đó tự bản chất tốt lành – mà còn nhất là hỏi đến những lý do và lý lẽ về đời sống nói chung. Hãy giúp cho chúng nhận thức rằng bất cứ câu giải đáp nào mà sau cùng không dẫn tới Thiên Chúa đều là những thứ giải đáp thiếu hụt, không đầy đủ.
Quí linh mục và tất cả những ai trợ giúp nơi các giáo xứ thân mến! Tôi thiết tha xin anh chị em hãy làm mọi sự có thể để làm cho giáo xứ thành một ‘cộng đồng thiêng liêng’ cho dân chúng – một đại gia đình là nơi chúng ta cũng cảm thấy được một gia đình lớn lao hơn của Giáo Hội hoàn vũ, và hãy học nơi phụng vụ, nơi giáo lý và nơi tất cả mọi biến cố của đời sống giáo xứ việc cùng nhau tiến bước trên con đường của sự sống chân thực.
Ba nơi giáo dục này – gia đình, học đường và giáo xứ – sát cánh với nhau, và chúng giúp chúng ta tìm thấy con đường dẫn tới các mạch nguồn sự sống, và thật sự là tất cả chúng ta, hỡi các em nhỏ, các phụ huynh và thày cô thân mến, đều muốn ‘sống viên mãn’ vậy. Amen.
"Những ai gặp gỡ Chúa Giêsu, thành phần được Người thu phục và sẵn sàng theo Người cho đến độ hiến mạng sống vì Người, mới cảm nghiệm được Người một cách thân tình"
Huấn Từ Ở Đền Thờ Nhan Thánh, Manoppello, Ý, Thứ Sáu 1/9/2006
‘Ai thấy Thày là thấy Cha’. Phải, anh chị em thân mến, để ‘thấy Thiên Chúa’, cần phải biết Chúa Kitô và mình được Thần Linh là Đấng dẫn tín hữu ‘vào tất cả sự thật’ (x Jn 16:13) khuôn đúc. Những ai gặp gỡ Chúa Giêsu, thành phần được Người thu phục và sẵn sàng theo Người cho đến độ hiến mạng sống vì Người, mới cảm nghiệm được Người một cách thân tình, như Người đã thực hiện trên cây thập tự giá, vì chỉ có ‘hạt lúa miến’ rơi xuống đất chết đi mới trổ sinh ‘nhiều hoa trái’ (Jn 12:24).
Đó là đường lối của Chúa Giêsu, đường lối của một tình yêu trọn vẹn thắng vượt sự chết: Ai đi theo đường lối này mà ‘ghét sự sống mình trên thế gian này thì sẽ giữ được nó cho sự sống trường sinh’ (Jn 12:25). Nói cách khác, họ sống trong Thiên Chúa ngay trên trái đất này, một cuộc sống được thu hút và biến đổi bởi ánh quang rạng ngời từ Dung Nhan của Người.
Đó là cảm nghiệm của những người bạn chân tình của Thiên Chúa, của các thánh nhân, thành phần mà, nơi những người anh em, nhất là nơi những kẻ bần cùng và khẩn thiết nhất, đã nhận ra và yêu thương Dung Nhan của vị Thiên Chúa được họ thiết tha chiêm ngắm hằng giờ khi nguyện cầu. Đối với chúng ta, các vị là những mẫu gương sáng phấn khởi để bắt chước; các vị bảo đảm với chúng ta rằng nếu chúng ta theo đường lối ấy, đường lối yêu thương, một cách trung thành, thì cả chúng ta nữa, như thánh vịnh gia cất tiếng, sẽ được no thỏa bởi sự hiện diện của Thiên Chúa (x Ps 17[16]:15).
‘'Jesu ... quam bonus te quaerentibus!' – Ôi Chúa Giêsu, Chúa nhân ái là dường nào đối với những ai tìm kiếm Chúa!’ Đó là những gì chúng ta vừa hát lên trong bài thánh ca cổ điển: ‘Jesu, dulcis menoria’ (Giêsu, chính là tâm tưởng của anh chị em), lời ca được một số người cho là của Thánh Bênađô.
Đó là bài thánh ca có được một tính cách sống động hiếm có nơi đền thánh được cung hiến cho Thánh Nhan này, bài thánh ca gợi nhớ tới bài Thánh Vịnh 23[24]: ‘Đó là thế hệ của những ai tìm kiếm Ngài, thành phần tìm kiếm dung nhan Vị Thiên Chúa của Giacóp’ (câu 6).
Thế nhưng, đâu là ‘thế hệ’ của những kẻ tìm kiếm Dung Nhan Thiên Chúa, thế hệ nào đáng ‘tiến lên núi Chúa’ và ‘đứng trong nơi thánh của Ngài’ đây?
Thánh Vịnh gia giải thích rằng: Nó bao gồm những ai có ‘bàn tay thanh sạch và tấm lòng trinh khiết’, thành phần không ăn nói điêu ngoa, thành phần không ‘thề nguyền gian trá’ với cận nhân của mình (x các câu 3-4). Bởi thế, để được dự phần vào mối hiệp thông với Chúa Kitô và chiêm ngưỡng Nhan Ngài, để nhận ra Dung Nhan của Chúa nơi các khuôn mặt của người an hem mình cũng như trong các biến cố hằng ngày, chúng ta cần phải có ‘bàn tay thanh sạch và con tim tinh tuyền’.
Bàn tay thanh sạch, tức là một đời sống được soi động bởi sự thật yêu thương thắng vượt những gì là lạnh lùng dửng dưng, là ngờ vực, là sai lầm và vị kỷ; và con tim tinh tuyền cũng là những gì thiết yếu nữa, những con tim ngất ngây trước vẻ đẹp thần linh, như Chị Thánh Têrêsa Nhỏ thành Lisieux đã nói trong kinh nguyện cầu cùng Thánh Nhan, những con tim được niêm ấn bằng dấu tích của Thánh Nhan Chúa Kitô.
"Hãy tham dự vào việc lắng nghe, vào việc đáp ứng và vào mối hiệp thông với đời sống của Chúa Giêsu từ ngày này sang ngày khác"
Buổi Triều Kiến Chung hằng tuần Thứ Tư 23/8/2006 - Giáo Lý về Giáo Hội Hiệp Thông Tông Truyền - Bài 18: Tông Đồ Philiphê
Chúng ta có thể nghĩ rằng Philiphê đặt vấn đề với chúng ta bằng hai động từ này là hai động từ bao hàm một thứ tham phần riêng tư. Ngài cũng nói với chúng ta những gì ngài nói với Nathanaen: ‘Hãy đến mà xem’. Vị tông đồ này thúc đẩy chúng ta hãy nhận biết Chúa Giêsu một cách cận kề. Thật vậy, để thực sự nhận biết người khác, tình hữu nghị đòi phải có sự gần gũi, đòi phải một cái gì đó hơn nữa, đòi phải sống một cách nào đó bởi sự gần gũi này. Thật vậy, chúng ta không được quên rằng, theo những gì Thánh Marcô viết thì Chúa Giêsu đã chọn 12 vị với một mục đích chính yếu đó là ‘các vị ở với Người’ (Mk 3:14), tức là, các vị tham dự vào đời sống của Người và trực tiếp học nơi Người chẳng những kiểu cách tác hành mà nhất là biết được Người thực sự là ai.
Chỉ có thế, chỉ nhờ được tham phần vào đời sống của Người, các vị mới nhận biết và loan báo về Người. Sau này, trong Thư Thánh Phaolô gửi cho giáo đoàn Êphêsô, chúng ta đọc thấy rằng điều quan trọng đó là ‘Chúa Kitô được họ học biết’ (4:20), tức là điều quan trọng không phải chỉ là hay trên hết là lắng nghe các giáo huấn của Người, những lời nói của Người, mà là nhận biết Người một cách thân mật, tức là nhận biết nhân tính và thần tính của Người, nhận biết mầu nhiệm về sự mỹ lệ của Người.
Người không phải chỉ là Thày, mà còn là một Thân Hữu, hơn thế nữa, là Người Anh. Làm sao chúng ta có thể nhận biết Người nếu chúng ta ở cách xa Người chứ? Tình thân, nghĩa thiết, quen thuộc, là những gì làm cho chúng ta khám phá ra căn tính thực sự của Chúa Giêsu Kitô. Đó chính là những gì Tông Đồ Philiphê nhắc nhở chúng ta. Đó là lý do tại sao Người mời chúng ta hãy ‘đến’ mà ‘xem’, tức là hãy tham dự vào việc lắng nghe, vào việc đáp ứng và vào mối hiệp thông với đời sống của Chúa Giêsu từ ngày này sang ngày khác. …
"Chớ gì các em bao giờ cũng là những người bạn hữu và là những người tông đồ của Chúa Giêsu Kitô!"
Giáo Hoàng Biển Đức XVI với 42 ngàn em Giúp Lễ Âu Châu trong buổi Triều Kiến Chung hằng tuần Thứ Tư 2/8/2006
Hôm nay, nhìn thấy các em ở đây trước mắt mình tại Quảng Trường Thánh Phêrô, tôi nghĩ tới các vị tông đồ và nghe thấy tiếng của Chúa Giêsu nói cùng các em rằng: Thày không gọi các con là tôi tớ mà là bạn hữu; hãy ở lại trong tình yêu của Thày và các con sẽ sinh dồi dào hoa trái (x Jn 15:9,16).
Tôi xin các em hãy lắng nghe tiếng nói này! Chúa Kitô không chỉ nói điều này 2000 năm trước đây; Người đang sống và đang nói như thế với các em lúc này đây. Hãy lắng nghe tiếng của Người một cách hết sức cởi mở; Người muốn nói điều gì đó với từng người trong các em. Có lẽ ngài đang nói với một số trong các em rằng: ‘Thày muốn con phục vụ Thày cách đặc biệt như là một linh mục, nhờ đó làm chứng nhân của Thày, làm bạn hữu của Thày và mang những người khác tới với mối thân hữu này’.
Bởi thế, các em hãy trung thành lắng nghe tiếng nói của Chúa Giêsu. Ơn gọi của mỗi người đều khác nhau, thế nhưng Chúa Kitô muốn làm bạn với hết mọi người, như Người đã làm như vậy với Simon, vị được Người gọi là Phêrô, với Anrê, Giacôbê, Gioan và các tông đồ khác.
Người đã ban cho các em lời của Người và tiếp tục ban lời của Người cho các em, để các em biết được sự thật, biết các sự vật thật sự như thế nào đối với con người, nhờ đó, các em biết con người phải sống một cách ngay chính như thế nào, con người phải đương đầu với cuộc đời ra sao để nó trở nên chân thực. Nhờ đó, mỗi một người trong các em, theo cách thế riêng của mình, mới có thể trở thành môn đệ và tông đồ của Người.
Các bạn thân mến, thực ra thì các bạn đã là những tông đồ của Chúa Giêsu rồi. Khi các bạn phục vụ bàn thờ là các bạn làm chứng cho tất cả mọi người rồi. Việc các em trầm ngập nguyện cầu, lòng sùng kính của các bạn xuất phát từ con tim và được bày tỏ qua các cử chỉ, bài hát và đối đáp: Nếu các em làm một cách đúng đắn và đừng chia trí, thì một cách nào đó, việc làm chứng của các em là việc tác động dân chúng vậy.
Thánh Thể là nguồn mạch và là tột đỉnh của mối liên hệ thân tình với Chúa Giêsu. Các em rất gần gũi với Chúa Giêsu trong Thánh Thể, và đây là dấu hiệu quan trọng nhất nơi mối thân hữu của Người đối với từng người trong chúng ta. Đừng quên điều ấy.
Đó là lý do tại sao tôi xin các em đừng vô tình nhận lãnh tặng ân này, kẻo nó trở thành một thứ thói quen, biết cách thi hành và thi hành một cách máy móc tự động; trái lại, hãy khám phá mỗi ngày một cách mới mẻ là có một cái gì đó quan trọng đang xẩy ra, rằng vị Thiên Chúa hằng sống đang ở giữa chúng ta và các em có thể cận kề Người và giúp vào việc cử hành mầu nhiệm của Người và làm cho mầu nhiệm của Người chạm tới dân chúng.
Nếu các em không làm theo thói quen, nếu các em hết sức chuyên chú thi hành việc phục vụ của mình, thì các em mới thực sự là tông đồ của Người và làm trổ sinh hoa trái thiện hảo và phục vụ nơi mọi hoàn cảnh sống của các em: nơi gia đình, học đường, trong giờ rảnh rỗi.
Tình yêu thương mà các em lãnh nhận nơi phụng vụ ấy, hãy mang đến nhất là những con người mà các em thấy họ thiếu thốn yêu thương, họ không được đối xử tốt lành, họ bị khổ đau và cảm thấy cô đơn.
Với quyền năng của Chúa Thánh Thần, các em hãy mang Chúa Giêsu đến cho chính những người bị ruồng bỏ, những người không nổi danh lắm hay bị trục trặc. Chính ở những nơi đó mà các em cần phải mang Chúa Giêsu tới bằng quyền năng của Thánh Thần.
Có thế, tấm bánh mà các em thấy được bẻ ra trên bàn thờ là những gì sẽ được chia sẻ và hóa ra nhiều, và các em, như 12 Tông Đồ, sẽ giúp Chúa Giêsu phân phối bánh ấy cho dân chúng ngày nay ở các nẻo đường đời của họ.
Các em giúp lễ thân mến, vậy đây là những lời cuối cùng tôi muốn nói cùng các em, đó là chớ gì các em bao giờ cũng là những người bạn hữu và là những người tông đồ của Chúa Giêsu Kitô!
"Hãy gia tăng mối liên hệ riêng tư của các bạn với Thiên Chúa. Mối liên hệ này được thể hiện nơi việc cầu nguyện"
Huấn dụ Giới Trẻ và Chủng Sinh tại Chủng Viện Thánh Giuse ở Yonkers, Nữu Ước Thứ Bảy 19/4/2008
Các bạn thân mến, tấm gương của các vị thánh nhân bởi thế mời gọi chúng ta hãy cứu xét tới 4 khía cạnh thiết yếu về kho tàng đức tin của chúng ta, đó là khía cạnh nguyện cầu và thinh lặng riêng tư, khía cạnh về việc nguyện cầu theo phụng vụ, khía cạnh đức bác ái tác hành, và khía cạnh về các ơn gọi.
Điều quan trọng nhất ở đây đó là các bạn hãy gia tăng mối liên hệ riêng tư của các bạn với Thiên Chúa. Mối liên hệ này được thể hiện nơi việc cầu nguyện. Tự chính bản tính của mình Thiên Chúa là Đấng đang nói năng, lắng nghe và đáp ứng. Thật vậy, Thánh Phaolô đã nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có thể và cần phải ‘nguyện cầu liên lỉ’ (1Thes 5:17). Với việc cầu nguyện, chúng ta không rút lui vào bản thân mình hay tránh né những thăng trầm của cuộc sống, mà hướng về Thiên Chúa và qua Ngài về nhau, bao gồm cả thành phần sống bên lề xã hội và những ai không theo đường lối của Thiên Chúa (x Spe Salvi, 33). Như các thánh nhân dạy cho chúng ta biết một cách sống động thì việc cầu nguyện trở thành niềm hy vọng đang tiến hành. Chúa Kitô luôn là đồng bạn của họ, Đấng mà họ trao đổi ở mọi bước đường hành trình cho kẻ khác của họ.
Một chiều kích khác của việc cầu nguyện chúng ta cần phải nhớ nữa đó là việc âm thầm chiêm niệm. Thánh Gioan chẳng hạn, nói với chúng ta rằng để thấu nhập mạc khải của Thiên Chúa, trước hết chúng ta cần phải lắng nghe, rồi đáp lại bằng việc loan báo những gì chúng ta đã nghe và đã thấy (x 1Jn 1:2-3; Hiến Chế về Mạc Khải Dei Verbum, 1). Phải chăng chúng ta có lẽ đã bị mất đi một cái gì đó nơi nghệ thuật lắng nghe? Các bạn có giành chỗ cho việc lắng nghe tiếng nói thì thào của Thiên Chúa, kêu gọi các bạn đến với sự thiện hảo hay chăng? Hỡi các bạn, đừng sợ thinh lặng hay tĩnh lặng, hãy lắng nghe Thiên Chúa, hãy tôn thờ Người trong Thánh Thể. Hãy để lời của Người uốn nắn cuộc hành trình của các bạn thành một cuộc triển nở thánh đức.
Nơi phụng vụ chúng ta thấy được toàn thể Giáo Hội nguyện cầu. Chữ phụng vụ có nghĩa là việc tham dự của dân Chúa vào ‘công cuộc của Chúa Kitô Tư Tế và của Thân Mình của Người là Giáo Hội’ (Tông Thư Sacrosanctum Concilium, 7). Công cuộc này là công cuộc nào đây? Trước hết nó ám chỉ Cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô, Cái Chết và Cuộc Phục Sinh của Người, và việc Người Thăng Thiên – những gì chúng ta gọi là Mầu Nhiệm Vượt Qua. Nó cũng ám chỉ chính việc cử hành phụng vụ nữa. Thật sự hai ý nghĩa này liên hệ với nhau bất khả phân ly, vì ‘công cuộc của Chúa Giêsu’ này là nội dung thực sự của phụng vụ. Qua phụng vụ, ‘công cuộc của Chúa Giêsu’ được tiếp tục tiếp cận với lịch sử; với đời sống của chúng ta để hình thành nó. Ở đây chúng ta có một thoáng nhìn khác về tính cách uy nghi cao cả nơi đức tin Kitô giáo của chúng ta. Bất cứ khi nào các bạn qui tụ lại để dâng Lễ, khi các bạn đi Xưng Tội, khi các bạn cử hành bất cứ một bí tích nào thì Chúa Giêsu cũng đều tác hành. Nhờ Thánh Linh, Người lôi kéo các bạn tới với Người, vào tình yêu hy hiến của Người dâng lên Chúa Cha và cho tất cả mọi người. Bởi thế chúng ta thấy rằng phụng vụ của Giáo Hội là một thừa tác vụ của niềm hy vọng cho nhân loại. Việc các bạn trung thành tham dự là một niềm hy vọng chủ động giúp cho thế giới – bao gồm cả thánh nhân lẫn tội nhân – hướng về Thiên Chúa; đó là niềm hy vọng thực sự của nhân loại mà chúng ta cống hiến cho hết mọi người (x Spe Salvi, 34).
Việc nguyện cầu tư riêng của các bạn, thời gian các bạn thinh lặng chiêm niệm, và việc các bạn tham dự vào phụng vụ của Giáo Hội, mang các bạn đến gần với Thiên Chúa hơn và đồng thời cũng sửa soạn cho các bạn trong việc phục vụ người khác. Các vị thánh đang đồng hành với chúng ta tối hôm nay cho chúng ta thấy rằng đời sống đức tin và đức cậy cũng là một đời sống đức mến. Khi chiêm ngưỡng Chúa Giêsu trên Thập Giá chúng ta thấy được tình yêu ở một thể thức sâu đậm nhất. Chúng ta có thể bắt đầu nghĩ tưởng tới con đường yêu thương chúng ta cần phải đi theo này (x Deus Caritatas Est, 12). Có đầy những cơ hội để thực hiện con đường này. Hãy nhìn các bạn bằng đôi mắt của Chúa Giêsu, hãy lắng nghe bằng đôi tai của Người, hãy cảm nhận và suy nghĩ bằng tâm trí của Người. Các bạn có sẵn sàng cống hiến tất cả mọi sự như Người đã làm vì chân lý và công lý hay chăng? Nhiều trường hợp của người khổ đau được các vị thánh của chúng ta đáp ứng bằng lòng cảm thương là những gì vẫn còn hiện hữu ở trong và ngoài thành phố này. Rồi những bất công mới xẩy ra: một số thì phức tạp, xuất phát từ việc khai thác tâm can và từ việc mạo dụng trí tuệ; thậm chí cả đến nơi cư ngụ chung của chúng ta là chính trái đất này, cũng đang quằn quại rên xiết dưới sức ép của lòng tham lam duy hưởng thụ và việc khai thác vô trách nhiệm. Chúng ta cần phải lắng nghe một cách sâu xa. Chúng ta cần phải đáp ứng bằng một hành động xã hội mới xuất phát từ tình yêu phổ quát vô hạn. Có thế, chúng ta mới bảo đảm được rằng các hoạt động xót thương và công lý của chúng ta mới trở thành niềm hy vọng đang tiến hành cho người khác. ....
Qui tụ lại ở nơi Chủng Viện Thánh Giuse này, tôi gửi lời chào các chủng sinh hiện diện và thật sự muốn phấn khích toàn thể chủng sinh ở khắp Hoa Kỳ. Tôi cảm thấy vui khi biết rằng con os61 của các bạn đang gia tăng! Dân Chúa mong thấy được các bạn là những vị linh mục thánh thiện, trong cuộc hành trình hoán cải hằng ngày, gợi lên nơi kẻ khác ước muốn tiến vào sâu hơn cuộc sống Giáo Hội của người tín hữu. Tôi tha thiết xin các bạn hãy sống sâu xa hơn mối liên hệ giữa các bạn với Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành. Hãy trao đổi tâm tình với Người. Hãy loại trừ đi khuynh hướng phô trương, ham danh, tự phụ. Hãy cố gắng thực hiện một mẫu sống thực sự mang tính chất bác ái, thanh tịnh và khiêm hạ theo gương Chúa Kitô, Vị Thượng Tế Đời Đời là Đấng các bạn cần phải trở nên hình ảnh sống động (cf. Pastores Dabo Vobis, 33). Các chủng sinh thân mến, tôi hằng ngày cầu cho các bạn. Hãy nhớ rằng cái đáng kể trước nhan Chúa đó là được ở trong tình yêu của Người và làm cho người khác thấy được tình yêu của Người”.