Giáo Hoàng Biển Đức XVI:

Cuộc Phỏng Vấn với Nhóm Kư Giả Đức Quốc về đủ mọi vấn đề hiện đại

liên quan tới ngài và Giáo Hội

 

 

 

Ngày 5/8/2006, tại dinh nghỉ hè của giáo hoàng ở Castel Gandolfo, vị Giáo Hoàng đương kim Biển Đức XVI của chúng ta đă trả lời những câu hỏi của một nhóm kư giả Đức Quốc, như để hướng về cuộc tông du mục vụ của ngài về bản quốc vào thời khoảng 9-14/9/2006 tới đây. Cuộc phỏng vấn bằng Đức ngữ dài 40 phút này đă được truyền h́nh hôm Chúa Nhật 13/8/2006 trên các đài truyền h́nh Đức quốc ARD và ZDF, trên đài truyền h́nh toàn cầu được chính phủ Đức tài trợ là Deutsche Welle, và trên Đài Phát Thanh Vatican.

 

Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, chuyến đi tới của ĐTC là sẽ đến Bavaria. Trong các việc sửa soạn cho chuyến đi này của ĐTC, những vị cộng sự viên của ĐTC đă nói rằng ĐTC cảm thấy nhớ quê hương đất nước. Đâu là những vấn đề ĐTC sẽ nói tới trong chuyến viếng thăm này, và phải chăng ư niệm ‘quê hương đất nước’ là một trong những giá trị ĐTC có ư định đặc biệt đề cập tới hay chăng?

 

Đáp:   Đúng thế. Mục đích của chuyến viếng thăm này chính là v́ tôi muốn nh́n lại những nơi tôi đă sinh trưởng, những người đă liên hệ và h́nh thành cuộc sống của tôi. Tôi muốn cám ơn những người này.

 

Dĩ nhiên tôi cũng muốn nói lên những ǵ vượt ra ngoài xứ sở của ḿnh, theo thừa tác vụ của tôi. Tôi chỉ căn cứ vào phụng vụ để lấy ra những đề tài. Đề tài căn bản đó là chúng ta cần phải tái nhận thức Thiên Chúa, không phải bất cứ vị Thiên Chúa nào, mà là vị Thiên Chúa có một bộ mặt con người, v́ khi chúng ta thấy Chúa Giêsu Kitô là chúng ta thấy Thiên Chúa. 

 

Khởi đi từ đó chúng at cần phải t́m cách gặp gỡ nhau trong gia đ́nh, giữa các thế hệ, rồi giữa các nền văn hóa và dân tộc nữa. Chúng ta cần phải t́m cách ḥa giải và chung sống thuận ḥa trên thế giới này, những cách thức dẫn tới tương lai.

 

Chúng ta sẽ không thấy được những con đường dẫn đến tương lai ấy nếu chúng ta không lănh nhận ánh sáng từ trên cao. Bởi vậy tôi không chọn những đề tài thật là đặc biệt, trái lại, chính phụng vụ dẫn tôi tới chỗ bày tỏ sứ điệp căn bản của đức tin là sứ điệp b́nh thường chiếm được chỗ đứng của ḿnh trong thực tại hằng ngày, nơi chúng ta trước hết muốn t́m kiếm việc hợp tác giữa các dân tộc và những đường lối khả dĩ có thể dẫn chúng ta tới việc ḥa giải và b́nh an. 

 

Vấn:    Là Giáo Hoàng, ĐTC có trách nhiệm đối với Giáo Hội trên khắp thế giới. Thế nhưng, rơ ràng là cuộc viếng thăm của ĐTC nhắm tới t́nh h́nh Công Giáo ở Đức nữa. Tất cả mọi quan sát viên nói rằng có một bầu khí tích cực, một phần là nhờ việc ĐTC được chọn làm Giáo Hoàng. Thế nhưng, hiển nhiên là các vấn đề cũ vẫn c̣n đó. Chỉ xin nêu lên một ít thí dụ điển h́nh, chẳng hạn ít người đến nhà thời hơn, ít người lănh nhận phép rửa hơn, và nhất là ít ảnh hưởng của Giáo Hội nơi đời sống của xă hội. ĐTC thấy sao t́nh h́nh hiện nay của Giáo Hội Công Giáo ở Đức quốc?

 

Đáp:   Trước hết, tôi có thể nói rằng Đức là một quốc gia ở Tây phương, hiển nhiên là có những đặc tính riêng của nó, và nơi thế giới Tây phương ngày nay, chúng ta đang cảm thấy một làn sóng minh tri hay tục hóa mới mẻ và thảm thê, bất cứ những ǵ quí vị muốn gọi nó.

 

Lại càng khó tin hơn nữa v́ thế giới chúng ta đang sống đây hoàn toàn làm nên bởi chính chúng ta, c̣n Thiên Chúa, có thể nói, không có ǵ là dính dáng tới ai hết. Chúng ta không c̣n uống tận nguồn nữa, nhưng từ cái chén được cống hiến cho chúng ta vốn đă tràn đầy, vân vân.

 

Nhân loại đă tự ḿnh tái thiết thế giới và việc t́m thấy Thiên Chúa nơi thế giới này đă trở nên khó khăn hơn nữa. Điều này không phải chỉ riêng ở Đức quốc: nó là những ǵ đang xẩy ra khắp thế giới, nhất là ở Tây phương.

 

Bởi thế, ngày nay Tây phương đang bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi các thứ văn hóa khác là những văn hóa c̣n rất mănh liệt về yếu tố đạo giáo nguyên thủy. Những nền văn hóa này cảm thấy kinh hoàng khi chúng cảm thấy cái lạnh lùng của Tây phương đối với Thiên Chúa. ‘Việc hiện diện của cái linh thánh’ nơi các nền văn hóa khác, cho dù thường bị che phủ, cũng chạm tới thế giới Tây phương một lần nữa, nó chạm tới chúng ta ở những giao điểm của quá nhiều thứ văn hóa. Việc t́m cầu ‘một cái ǵ đó lớn lao hơn’ lại bừng lên một lần nữa từ thâm tâm dân chúng Tây phương cũng như ở Đức quốc. 

 

Chúng ta thấy nơi giới trẻ việc t́m kiếm một cái ǵ đó ‘hơn nữa’ như thế nào, chúng ta thấy hiện tượng tôn giáo đang phục hồi ra sao, như họ nói. Cho dù nó là một cuộc t́m kiếm thật ra không rơ nét.

 

Thế nhưng, với tất cả những điều ấy, Giáo Hội hiện diện một lần nữa, và đức tin được cống hiến như một giải đáp. Tôi nghĩ rằng cuộc viếng thăm này, như cuộc viếng thăm Cologne, là một cơ hội v́ chúng ta có thể thấy rằng việc tin tưởng là những ǵ mỹ miều, rằng niềm vui của một cộng đồng hoàn vũ khổng lồ chiếm hữu được một mănh lực siêu việt, rằng sau niềm tin này có một cái ǵ đó quan trọng, rằng cùng với những phong trào t́m kiếm mới mẻ cũng có những lối thoát mới cho một niềm tin dẫn chúng ta từ lối thoát này tới lối thoát kia và là một niềm tin cũng có tính cách tích cực đối với toàn thể xă hội.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, ĐTC ở Cologne với giới trẻ đúng 1 năm trước đây. ĐTC đă cảm nghiệm thấy giới trẻ hớn hở một cách lạ lùng trong việc tiếp đón nhau, và chính bản thân của ĐTC cũng được nồng nhiệt nghênh đón. Vậy ĐTC có mang một sứ điệp đặc biệt nào đến cho giới trẻ vào dịp viếng thăm tới đây của ĐTC hay chăng?

 

Đáp:   Trước hết, tôi xin nói rằng tôi rất sung sướng có những giới trẻ muốn qui tụ lại với nhau, muốn qui tụ lại với trong trong đức tin và một làm một cái ǵ đó tốt lành thiện hảo.

 

Khuynh hướng hành thiện là những ǵ mănh liệt nơi giới trẻ – chỉ cần nghĩ đến nhiều thứ việc tự nguyện họ làm là đủ. Việc dấn thân cống hiến những đóng góp riêng tư của ḿnh để giúp đỡ người thiếu thốn trên thế giới này là một điều cao cả. Một sứ điệp có thể là việc phấn khích họ về lănh vực này đó là: Cứ làm đi! Hăy t́m dịp hành thiện! Thế giới đang cần đến ước muốn hành thiện ấy, thế giới cần đến việc dấn thân như vậy! Thế rồi một sứ điệp khác có thể là như thế này: Hăy can đảm thực hiện những quyết định tối hậu! Giới trẻ là thành phần rất quảng đại nhưng khi họ đương đầu với cái nguy cơ cần phải dấn thân lâu dài, như sống đời hôn nhân hay ơn gọi linh mục, th́ họ lại cảm thấy sợ hăi.

 

Thế giới này đang biến chuyển một cách thê thảm, ở chỗ, vào thời buổi này tôi có thể liên tục muốn làm tất cả những ǵ tôi muốn cho đời sống của ḿnh với tất cả những biến cố tương lai bất ngờ của nó.

 

Bằng việc thực hiện một quyết định tối hậu th́ phải chăng tôi tự cột chặt cái tự do cá nhân của tôi lại và làm tôi bị mất đi cái tự do nhúc nhích chuyển động? Hăy tái bùng lên ḷng can đảm để thực hiện những quyết định tối hậu. Chúng thực sự là những quyết định duy nhất giúp chúng ta có thể tăng trưởng, có thể tiến tới và có thể đạt tới một điều ǵ đó cao cả trong cuộc đời. Chúng là những quyết định duy nhất không hủy hoại tự do của chúng ta song là những ǵ giúp chúng ta theo đúng hướng. Hăy liều lĩnh thực hiện cái nhẩy vọt có thể nói là hoàn toàn hướng tới một cuộc sống dứt khoát và rất quí yêu này: Đó là điều tôi cảm thấy hân hoan muốn truyền đạt tới họ.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, đây là câu hỏi về t́nh h́nh liên quan tới vấn đề chính trị ngoại giao. Những niềm hy vọng ḥa b́nh ở Trung Đông trong mấy tuần lễ qua đă bị cụt hứng: ĐTC thấy ǵ nơi vai tṛ của Ṭa Thánh liên quan tới t́nh h́nh hiện nay? ĐTC có thể thực hiện những ảnh hưởng tích cực nào đối với t́nh h́nh này, đối với những biến chuyển ở Trung Đông hay chăng?

 

Đáp:   Tất nhiên là chúng ta không có một ảnh hưởng chính trị nào và chúng ta không muốn có bất cứ quyền lực chính trị nào. Thế nhưng, chúng ta thực sự muốn kêu gọi tất cả mọi Kitô hữu, cũng như tất cả những ai cảm thấy được tác động bởi những lời lẽ của Ṭa Thánh, hăy giúp vào việc vận động với tất cả mọi lực lượng trong vấn đề nh́n nhận rằng chiến tranh là một giải pháp tệ hại nhất đối với đôi bên. Nó chẳng mang lại thiện ích ǵ hết, thậm chí cho cả những kẻ hiển nhiên thắng trận. Chúng ta quá hiểu điều này ở Âu Châu sau hai trận thế chiến. Mọi người ai cũng cần đến ḥa b́nh.

 

Ở Lebanon có một cộng đồng Kitô hữu mạnh mẽ, có những người Kitô hữu giữa những người Ả Rập, có những người Kitô hữu ở Do Thái. Kitô hữu trên khắp thế giới đều dấn thân để giúp đỡ những xứ sở rất thân thương với tất cả chúng ta đây. Có những mănh lực luân lư đang tác động để giúp con người hiểu được rằng làm sao tất cả chúng ta chỉ có một giải pháp duy nhất để cùng nhau chung sống mà thôi.

 

Đó là những động lực luân lư chúng ta muốn động viên: Vấn đề ở đây là các chính trị gia phải làm sao t́m cách để cho điều này xẩy ra sớm bao nhiêu có thể, nhất là trong việc làm cho nó được tồn tại. 


Vấn:    Là một Giám Mục Rôma, ĐTC là vị thừa kế Thánh Phêrô. Làm thế nào để thừa tác vụ Phêrô này có thể thể hiện một cách thích hợp trong thế giới ngày nay? Và ĐTC thấy như thế nào về những căng thẳng và quân b́nh giữa một bên là quyền bính của vị Giáo Hoàng, và một bên là đoàn tính của các vị giám mục?

 

Đáp:   Dĩ nhiên là có một mối liên hệ giữa sự căng thẳng và quân b́nh, mà chúng ta cho rằng đó là cách thức phải xẩy ra như thế. Tính cách đa phần và hiệp nhất bao giờ cũng cần phải có cái tương hệ của ḿnh, và mối liên hệ này cần phải thấm nhập bằng những cách thức mới mẻ hơn bao giờ hết vào những t́nh trạng đổi thay trên thế giới này. Chúng ta có một thứ đa âm mới nơi các nền văn hóa ngày nay là những ǵ khiến cho Âu Châu không c̣n là một yếu tố định đoạt nữa.

 

Kitô hữu ở các châu lục khác nhau đang bắt đầu nắm được tầm vóc quan trọng của ḿnh, nắm được những đặc tính riêng của ḿnh. Chúng ta cần phải tiếp tục hiểu biết về cái liên hợp của những cấu tố khác nhau ấy. Chúng tôi đă phác họa ra những phương tiện khác nhau để giúp cho chúng tôi, đó là những cuộc viếng thăm của các vị giám mục được gọi là ‘ad limina’, những cuộc thăm viếng vốn vẫn từng xẩy ra. Giờ đây chúng được sử dụng nhiều hơn nữa để các vị giám mục có thể chân t́nh nói chuyện với tất cả mọi phân bộ của Ṭa Thánh cũng như với tôi.

Tôi đích thân nói chuyện với từng vị giám mục. Tôi đă nói chuyện với hầu hết tất cả các vị giám mục Phi Châu cũng như với nhiều vị giám mục Á Châu. Giờ đây tới phiên của Trung Âu, của Đức quốc, của Thụy Sĩ. Nơi những cuộc hội ngộ giữa tâm điểm và ngoại vi cho việc cởi mở trao đổi các quan điểm ấy, tôi nghĩ rằng việc trao đổi với nhau một cách đúng đắn nơi cuộc gặp gỡ ấy là những ǵ làm cân bằng lại t́nh trạng gia tăng căng thẳng. Chúng tôi cũng có những cách thức khác nữa, như thượng nghị giám mục, mật nghị hồng y, là những biến cố tôi sẽ tổ chức thường xuyên và là những ǵ tôi muốn phát triển.

 

Không cần tới một chương tŕnh thực hiện lâu dài, chúng tôi có thể bàn bạc với nhau về những vấn đề hiện đại và t́m kiếm những giải pháp. Hết mọi người đều biết rằng Giáo Hoàng không phải là một tay quân chủ toàn quyền, ngài cần phải, quí vị có thể nói, hiện thân hóa cái tổng thể để cùng nhau qui tụ lại lắng nghe Chúa Kitô.

 

Hiện nay đang có một nhận thức mănh liệt là chúng ta cần đến một h́nh ảnh hiệp nhất để có thể bảo đảm được t́nh trạng độc lập đối với các quyền lực chính trị, cũng như để Kitô hữu không đồng hóa quá trớn với chủ nghĩa duy quốc. Cũng đang có ư thức cần đến một h́nh ảnh cao cả hơn và to lớn hơn để có thể kiến tạo nên mối hiệp nhất nơi việc hội nhập về cơ cấu của tất cả mọi phần tố, cũng như có thể bao gồm cùng cổ vơ tính cách đa bội.

 

Bởi thế mà tôi tin rằng có một mối liên hệ chặt chẽ giữa thừa tác vụ Phêrô là thừa tác vụ được mong muốn phát triển hơn nữa hầu có thể đáp ứng với cả ư muốn của Chúa Kitô lẫn nhu cầu của thời đại.

 
Vấn:    Là một mảnh đất Cải Cách, Đức quốc được đặc biệt đánh dấu bởi những liên hệ giữa các niềm tin khác nhau về đạo giáo. Các mối liên hệ về đại kết là lănh vực tế nhị thường liên tục gặp phải những trục trặc mới. ĐTC có thấy được những cơ hội nào trong việc cải tiến nơi những mối liên hệ với Giáo Hội Tin Lành, hay ĐTC thấy trước được những khó khăn nào đó nơi mối liên hệ này hay chăng?

 

Đáp:   Trước hết, có thể cần phải nói rằng có những cái khác nhau đang kể nơi Giáo Hội Tin Lành. Nếu tôi không nhầm th́ ở Đức chúng ta có 3 cộng đồng quan trọng, đó là cộng đồng Luthêrô (Lutheran), cộng đồng Cải Cách (Reformed) và cộng đồng Hiệp Nhất Phổ (Prussian Union).

 

Cũng có một vài giáo hội phóng khoáng (Freikirchen), và trong các Giáo Hội truyền thống có các phong trào như ‘Giáo Hội tuyên tín’ (confessional Church), v.v. Bởi thế, nó là một tổng hợp của nhiều tiếng nói mà chúng ta cần phải thực hiện việc đối thoại để t́m kiếm mối hiệp nhất mà vẫn tôn trọng tính cách đa diện của các tiếng nói chúng ta muốn hợp tác.

 

Tôi tin rằng điều đầu tiên chúng ta cần làm đó là vấn đề liên quan tới chính ḿnh, bằng cách làm sáng tỏ, thiết lập và mang ra thực hành những hướng dẫn về luân thường đạo lư trong xă hội, nhờ đó bảo đảm tính cách nhất trí về đạo lư của xă hội, là những ǵ nếu thiếu đi xă hội sẽ không thể nào hoàn trọn được những cùng đích chính trị của nó, tức là đạt được công lư cho tất cả mọi người, để cùng nhau chung sống một cách tốt đẹp, và đạt được ḥa b́nh.

 

Về khía cạnh này th́ tôi thấy có nhiều điều đă đạt được, đó là chúng tôi đồng ư về những điều căn bản chung của Kitô Giáo trước những thách đố cả thể về luân lư.

 

Dĩ nhiên là bởi thế chúng ta cần phải làm chứng cho Thiên Chúa ở một thế giới như chúng ta đă nói đang gặp trục trặc trong việc t́m kiếm Ngài, cũng như chúng ta cần phải làm cho Thiên Chúa trở thành hữu h́nh nơi dung nhan nhân loại của Chúa Giêsu Kitô, cần phải cống hiến cho dân chúng phương tiện đến được với nguồn mạch này mà nguồn mạch nếu thiếu hụt th́ tinh thần của chúng ta trở thành cằn cỗi và mất điểm tựa, cần phải cống hiến cả niềm vui nữa, v́ chúng ta không đơn độc trên thế giới này.

 

Chỉ có thế niềm vui mới phát sinh trước sự cao cả của nhân loại, ở chỗ, nhân loại không phải là một sản phẩm tiến hóa có thành quả xấu xa. Chúng ta là h́nh ảnh của Thiên Chúa. Chúng ta phải tiếp tục tiến triển có thể nói về hai lănh vực này, đó là lănh vực của những điểm tựa quan trọng về đạo lư và lănh vực cho thấy sự hiện diện của Thiên Chúa, một Thiên Chúa cụ thể, bằng cách bắt đầu từ bên trong và hoạt động hướng tới những lănh vực này.

 

Nếu chúng ta làm điều này, nhất là nếu trong tất cả từng cộng đồng của ḿnh, chúng ta cố gắng đừng sống niềm tin một cách đặc biệt thời trang, nhưng bao giờ cũng từ những nền tảng sâu xa của nó, th́ có thể chúng ta vẫn không tiến tới được với những biểu lộ ngoại tại của mối hiệp nhất này một cách mau chóng, song chúng ta sẽ chín chắn hướng tới một t́nh trạng hiệp nhất sâu xa mà, nếu Chúa muốn, một ngày kia, sẽ kéo theo cả một h́nh thức hiệp nhất bề ngoài nữa vậy.

 

Vấn:    Vấn đề gia đ́nh. Một tháng trước đây ĐTC ở Valencia cho Cuộc Họp Thế Giới Các  Gia Đ́nh. Bất cứ ai can thận lắng nghe, như chúng con đă cố gắng làm như thế qua Đài Phát Thanh Vatican, đều nhận thấy ĐTC không bao giờ đề cập đến những chữ ‘hôn nhân đồng tính’, không bao giờ nói về vấn đề phá thai, hay về vấn đề ngừa thai. Thành phần thận trọng theo dơi nghĩ đó là những ǵ rất lư thú. Rơ ràng là ĐTC có ư đi khắp thế giới để rao giảng đức tin hơn là với tư cách là một ‘vị tông đồ về luân lư’. ĐTC nhận thấy thế nào?

 

Đáp:   Hiển nhiên đúng là như vậy. Thật ra tôi phải nói rằng tôi chỉ có hai cơ hội để nói trong ṿng 20 phút. Và khi anh chị em có ít giờ th́ anh chị em không thể nói hết mọi sự quí vị muốn nói về vấn đề ‘tiêu cực không’.

 

Trước hết, anh chị em phải biết những ǵ chúng ta thực sự muốn nói, đúng không? Kitô Giáo, Công Giáo, không phải là một tổng hợp những thứ cấm đoán: nó là một chọn lựa tích cực. Thật là quan trọng khi chúng ta nh́n vào nó một lần nữa v́ ư nghĩ này hầu như đă hoàn toàn biến mất ngày nay.

 

Chúng ta đă nghe rất nhiều về những ǵ không được phép làm rồi để giờ đây tới lúc cần phải nói rằng: Chúng ta có một ư nghĩ tích cực xin cống hiến, đó là con người nam nữ được dựng nên cho nhau, đó là mức độ tính dục, t́nh ái, từ ái, là những ǵ cho thấy mức độ của yêu thương và bởi thế nó là những ǵ đời sống hôn nhân phát triển, trước hết như là một cuộc gặp gỡ hân hoan và đầy phúc đức giữa một người nam và một người nữ, và do đó, gia đ́nh bảo đảm tính cách liên tục giữa các thế hệ, nhờ vậy, các thế hệ được ḥa giải với nhau, thậm chí các nền văn hóa gặp gỡ nhau. Bởi vậy, trước tiên chúng ta cần phải nhấn mạnh đến những ǵ chúng ta muốn.

 

Thứ hai, chúng ta cũng có thể thấy tại sao chúng ta không muốn một cái ǵ đó. Tôi tin rằng chúng ta cần thấy và cần suy nghĩ về sự kiện là không phải Công Giáo sáng chế ra việc con người nam nữ được dựng nên cho nhau, nhờ đó nhân loại mới có thể tiếp tục sống, song tất cả mọi nền văn hóa đều biết như vậy.

 

Về vấn đề phá thai, đó là những ǵ thuộc về giới răn thứ Năm, chứ không phải thứ Sáu: ‘Các ngươi không được sát hại!’ Chúng ta cần phải biết đây là điều hiển nhiên và luôn phải nhấn mạnh rằng con người được bắt đầu từ trong bụng mẹ và vẫn là người cho tới hơi thở cuối cùng của ḿnh. Con người bao giờ cũng cần phải được tôn trọng như là một con người. Thế nhưng tất cả mọi điều này sẽ trở nên sáng tỏ hơn nếu anh chị em nói đến chúng trước tiên một cách tích cực.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, câu hỏi của con liên quan tới Cha Von Gemmingen. Khắp thế giới, thành phần tín ngưỡng đều mong đợi Giáo Hội Công Giáo đáp ứng những vấn đề toàn cầu khẩn trương nhất, như hội chứng Liệt Kháng và nạn tăng bội dân số. Tại sao Giáo Hội Công Giáo chú trọng quá nhiều tới các vấn đề luân lư hơn là đưa ra những giải quyết cụ thể cho những vấn đề rất ư là hệ trọng đối với nhân loại, ở Phi Châu chẳng hạn?

 

Đáp:   Vậy vấn đề ở đây là: Phải chăng chúng ta thực sự chú trọng quá nhiều tới những vấn đề về luân lư? Tôi nghĩ – và sau những cuộc nói chuyện với các vị giám mục Phi Châu tôi càng ngày càng tin rằng –nếu chúng ta muốn tiến tới về lănh vực này, th́ vấn đề cốt yếu đó là vấn đề về việc giáo dục, về việc huấn luyện.

 

Sự tiến bộ được gọi là tiến bộ thực sự chỉ khi nào nó phục vụ con người và chỉ khi nào con người phát triển: chẳng những ở quyền lực về kỹ thuật của họ mà c̣n về ư thức luân lư của họ nữa.

 

Tôi tin rằng cái vấn đề thực sự của thời điểm lịch sử chúng ta đây là ở t́nh trạng bất quân b́nh giữa t́nh trạng tăng trưởng mau chóng không thể tưởng tượng về năng lực kỹ thuật với năng lực về luân lư của chúng ta, một năng lực không tăng trưởng một cách tương xứng. Đó là lư do tại sao việc đào luyện con người thực sự là một mẹo mực, tôi có thể nói, là một điều chủ chốt cho tất cả vấn đề ấy, và đó là những ǵ Giáo Hội nhắm tới.

 

Nói một cách vắn tắt, việc đào luyện này có một chiều kích lưỡng diện: Dĩ nhiên chúng ta cần phải học hiểu, cần phải có được sự hiểu biết, có khả năng, như người ta nói là biết cách làm. Theo ư nghĩa này, Âu Châu, và trong những thập niên vừa rồi ở Mỹ Châu, đă thực hiện rất nhiều về vấn đề ấy và đó là điều hệ trọng.

 

Thế nhưng, nếu chỉ dạy cho biết cách thức làm mà thôi, nếu chúng ta chỉ dạy cho biết cách thiệt kế và sử dụng các thứ máy móc, và biết cách sử dụng việc ngừa thai, th́ chúng ta không nên lấy làm lạ khi chứng kiến thấy chiến tranh và các thứ dịch tệ Liệt Kháng. Bởi v́ chúng ta cần đến cả 2 chiều kích, ở chỗ, cùng một lúc chúng ta cần đến việc đào luyện con tim, tôi có thể nói như thế, là những ǵ con người có được những cứ điểm để đối chiếu và học biết cách sử dụng kỹ thuật một cách xác đáng. Đó là những ǵ chúng tôi đang cố gắng thực hiện.

 

Khắp Phi Châu và ở nhiều xứ sở Á Châu, chúng tôi có một cơ cấu rộng lớn cho mọi tŕnh độ học đường là nơi dân chúng có thể học hiểu, có thể h́nh thành một lương tâm chân thực và có được một khả năng chuyên nghiệp giúp cho họ sống tự lập và tự do. Thế nhưng, nơi những học đường ấy, chúng tôi đang cố gắng thông đạt những ǵ c̣n hơn là cách thức sử dụng nữa, ở chỗ huấn luyện con người có khả năng ḥa giải, cần phải xây dựng chứ không hủy hoại, cần phải có những điểm tựa cần thiết để có thể chung sống với nhau. Tại nhiều nơi ở Phi Châu, mối liên hệ giữa Kitô hữu và người Hồi giáo là những kiểu mẫu tốt đẹp.

Các vị giám mục đă thành lập những ủy ban chung với thành phần tín đồ Hồi giáo để nỗ lực kiến tạo ḥa b́nh trong những trường hợp xung khắc. Hệ thống các học đường dấn thân phục vụ con người và việc đạo luyện ấy là những ǵ rất quan trọng. Nó được hoàn tất bởi một hệ thống bao gồm các bệnh viện và những trung tâm hỗ trợ phục vụ cả ở những làng mạc xa xôi hẻo lánh nhất.

 

Nơi nhiều vùng, sau cuộc hủy hoại bởi chiến tranh, Giáo Hội là cơ cấu duy nhất vẫn không bị hề hấn ǵ. Đó là một sự thật! Chúng tôi cung cấp việc chữa trị, cả việc chữa trị cho các nạn nhân Liệt Kháng nữa, và chúng tôi cung cấp việc giáo dục, giúp vào vấn đề thiết lập những mối liên hệ tốt đẹp với các người khác.

 

Bởi vậy tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải điều chỉnh lại h́nh ảnh nh́n thấy Giáo Hội như là nơi tung ra những cái ‘cấm đoán’ gắt gao. Chúng tôi đang làm việc rất nhiều ở Phi Châu để những chiều kích khác nhau về vấn đề huấn luyện có thể được hội nhập và để nó có thể chế ngự t́nh trạng bạo lực cùng các thứ dịch nạn, bao gồm cả bệnh sốt rét và lao phổi nữa.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, Kitô Giáo đă được lan truyền khắp thế giới từ Âu Châu. Giờ đây, nhiều người nghĩ rằng tương lai của Giáo Hội ở trong tay các châu lục khác. Có đúng là như thế không? Hay, nói cách khác, đâu là tương lai của Kitô Giáo ở Âu Châu, nơi nó dường như bị biến thành một thứ ǵ riêng tư của một nhóm thiểu số vậy thôi?

 

Đáp:   Tôi muốn đề cập đến một ít điều đại khái sau đây. Thật vậy, như chúng ta biết, Kitô Giáo được bắt đầu ở vùng Cận Đông. Và qua một thời gian dài, nó tiếp tục phát triển ở đó. Đoạn lan sang Á Châu, nhiều hơn là những ǵ ngày nay chúng ta nghĩ sau những đổi thay gây ra bởi Hồi Giáo. Chính v́ lư do này mà cái trục của nó đă đặc biệt tiến về phía Tây phương và Âu Châu. Âu Châu – chúng ta đă hănh diện và sung sướng nói như thế – đă phát triển Kitô Giáo hơn nữa về các chiều kích trí thức và văn hóa một cách rộng răi.

 

Thế nhưng tôi nghĩ cần phải nhắc nhở chúng ta về thành phần Kitô hữu Đông phương, v́ đang xẩy ra một t́nh trạng nguy hiểm từ việc họ di dân, những người Kitô hữu này bao giờ cũng là một thành phần thiểu số quan trọng sống trong một mối liên hệ tốt đẹp với môi trường thực tế. Thật là nguy hiểm nếu những nơi chốn là nguồn gốc của Kitô Giáo ấy không c̣n Kitô hữu nữa. Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải giúp họ nhiều để họ có thể lưu lại đó.

 

Tuy nhiên, trở về với câu hỏi của anh chị em, đó là Âu Châu cuối cùng đă trở thành trung tâm Kitô Giáo và là một phong trào truyền giáo cho Kitô Giáo. Ngày nay, các châu lục khác và các nền văn hóa khác đang đóng một vai tṛ quan trọng tương đương trong cuộc ḥa tấu lịch sử thế giới. Như thế, số lượng tiếng nói của Giáo Hội tăng lên, và đó là một điều tốt đẹp.

 

Thật là tốt đẹp khi có các tính khí khác nhau có thể thể hiện ḿnh ra – những tặng ân đặc biệt ở Phi Châu, Á Châu và Mỹ Châu, đặc biệt Mỹ Châu Latinh. Dĩ nhiên, tất cả những sự ấy không những được giao chạm bởi sứ điệp của Kitô Giáo, mà c̣n bởi sứ điệp trần tục của thế giới này nữa là những ǵ mang tới cho các châu lục khác những thứ năng lực lũng đoạn như chúng ta đă từng cảm nghiệm thấy.

 

Tất cả mọi vị giám mục ở các phần đất trên thế giới nói rằng: Chúng tôi cần đến Âu Châu, cho dù Âu Châu chỉ là một phần của cái tổng thể. Chúng tôi vẫn cần đến trách nhiệm xuất phát từ những kinh nghiệm của chúng ta, từ khoa học và kỹ thuật đă được phát triển ở đấy, từ cảm nghiệm về phụng vụ của chúng ta, đến những truyền thống của chúng ta, những kinh nghiệm đại kết chúng ta đă tích lũy được: Tất cả những điều ấy là những ǵ rất ư là hệ trọng đối với các châu lục khác nữa. 

 

Bởi vậy rất cần thiết là ngày nay chúng ta đừng bỏ cuộc, cảm xót xa với bản thân ḿnh mà rằng: ‘Hăy nh́n chúng ḿnh ḱa, chúng ḿnh chỉ là thành phần thiểu số; chúng ta ít là hăy cố gắng và bảo tŕ lấy con số nhỏ bé của chúng ta vậy!’ Chúng ta cần phải làm cho năng lực của ḿnh tồn tại, cần phải giữ lấy những liên hệ trao đổi cởi mở, nhờ đó và từ đó chúng ta có được một sức mạnh mới.

 

Ngày nay có những linh mục Ấn Độ và Phi Châu đang sống ở Âu Châu, thậm chí ở Canada, nơi nhiều vị linh mục Phi Châu hoạt động một cách rất hào hứng. Đang diễn ra một cuộc trao nhận lẫn nhau. Thế nhưng, nếu chúng ta nhận lănh hơn nữa, th́ trong tương lai, chúng ta cũng cần phải tiếp tục can đảm và càng hăng say ban tặng.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, đây là một vấn đề đă được đề cập tới một phần. Khi có những quyết định quan trọng về chính trị hay khoa học, xă hội tân tiến không căn cứ vào các giá trị của Kitô Giáo, và Giáo Hội, căn cứ vào việc nghiên cứu cho thấy, th́ chỉ được coi như một tiếng nói cảnh giác hay một tiếng nói kiểm soát vậy thôi. Có thể nào Giáo Hội ra khỏi vị thế tự vệ này để tỏ ra một thái độ tích cực hơn nữa đối với vấn đề xây dựng tương lai cho xă hội?

 

Đáp:   Dù sao tôi cũng muốn nói rằng chúng ta cần phải nhấn mạnh hơn đến những ǵ chúng ta muốn đều là những ǵ tốt đẹp. Và chúng ta cần phải làm điều này, trước hết bằng việc đối thoại với các nền văn hóa và các đạo giáo, v́ tôi nghĩ tôi đă nói rằng đại lục Phi Châu, tinh thần Châu Phi và tinh thần Châu Á nữa, đều cảm thấy kinh hoàng trước t́nh trạng lạnh lẽo về tính cách lư lẽ của chúng ta. Cần pah3i làm sao cho họ thấy chúng ta không phải là tất cả chỉ có thể.

 

Đàng khác, thế giới trần thế của chúng ta cũng cần phải tiến đến chỗ hiểu rằng đức tin Kitô Giáo không phải là một cái ǵ ngăn trở, mà là một nhịp cầu đối thoại với các thế giới khác. Thật là sai lầm khi nghĩ rằng nền văn hóa thuần lư trí là một đường lối dễ hơn trong việc liên hệ với các tôn giáo khác chỉ v́ nền văn hóa này biết nhân nhượng.

 

Cái thiếu hụt một phần lớn ở đây là một ‘cái ǵ chính yếu về đạo giáo’, cái có thể đóng vai tṛ như là khởi điểm và đạt điểm đối với những ai muốn có được một mối liên hệ. Đó là lư do tại sao chúng ta cần phải và chúng ta có thể tỏ ra rằng chính v́ môi trường liên văn hóa chúng ta đang sống mà tính cách thuần lư lẽ tách rời khỏi Thiên Chúa là những ǵ không đủ.

 

Chúng ta cần đến một thứ lư lẽ bao rộng hơn nữa, biết nh́n Thiên Chúa hợp với lư trí, và ư thức rằng đức tin Kitô Giáo là những ǵ đă được phát triển ở Âu Châu, cũng là một phương tiện để liên tụ lư trí và văn hóa lại với nhau, ḥa nhập chúng lại thành một nhăn quan toàn diện duy nhất một cách cụ thể. Về vấn đề này th́ tôi tin rằng chúng ta cần phải thực hiện một việc quan trọng, đó là chứng tỏ rằng Lời Chúa chúng ta đang sở hữu không phải là thứ đồ bỏ của lịch sử song ngày nay là những ǵ cần thiết.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, chúng ta hăy nói về các chuyến tông du của ĐTC. ĐTC sống ở Vatican và có lẽ làm cho ĐTC cảm thấy đau nếu ĐTC xa cách dân chúng và tách biệt khỏi thế giới, cho dù ở giữa những cảnh trí tuyệt vời ở Castel Gandolfo. Chẳng bao lâu nữa ĐTC sẽ ở vào tuổi bát tuần. ĐTC có nghĩ rằng, với ơn Chúa, ĐTC có thể thực hiện nhiều cuộc tông du hay chăng? ĐTC có dự tính đi đến những nơi nào hay chăng? Đến Thánh Địa, hay Ba Tây? ĐTC đă biết trước chưa?

 

Đáp:   Thật ra tôi chẳng cảm thấy lẻ loi như thế đâu. Dĩ nhiên, anh chị em có thể nói có những bức tường gây khó dễ cho việc ra vào, thế nhưng cũng có cả một ‘gia đ́nh giáo hoàng’ nữa, nhiều người viếng thăm hằng ngày, nhất là khi tôi ở Rôma.

 

Các vị giám mục đến và các thành phần khác; có những chính trị gia cũng tới nữa. C̣n có những nhân vật muốn nói chuyện riêng với tôi, không phải chỉ về những vấn đề về chính trị. Bởi thế có đủ mọi thứ cuộc gặp gỡ mà nhờ Chúa giúp tôi thực hiện một cách liên tục.

 

Vấn đề c̣n quan trọng nữa là ṭa của Vị Thừa Kế Phêrô phải là nơi gặp gỡ nữa, phải không anh chị em? Từ thời Đức Gioan XXIII trở đi th́ quả lắc bắt đầu xoay đến cả các hương khác nữa, đó là các vị Giáo Hoàng đă bắt đầu ra đi thăm viếng con người.

 

Tôi phải nói rằng tôi không bao giờ cảm thấy mănh liệt đủ để có ư định thực hiện nhiều chuyến đi dài. Thế nhưng, ở đâu giúp cho chuyến đi có thể chuyển đạt một sứ điệp, hay ở đâu tôi có thể nói đáp lại lời yêu cầu chân thành, th́ tôi sẽ đến đó – miễn là theo ‘tầm mức’ tôi có thể làm được.

 

Có một số chuyến đi đang được dự tính. Năm tới có cuộc họp CELAM, cuộc họp của hội đồng giám mục Mỹ Châu Latinh, ở Ba Tây, và tôi nghĩ rằng việc tôi đến đó là một điều quan trọng trong bối cảnh của những ǵ Mỹ Châu Latinh đang sống một cách hết sức nhiệt t́nh, để củng cố niềm hy vọng rất linh hoạt ở phần thế giới ấy. Thế rồi tôi cũng muốn viếng thăm Thánh Địa, và tôi hy vọng chuyến viếng thăm này ở vào thời gian ḥa b́nh. C̣n những ǵ khác th́ chúng ta chờ xem những ǵ Đấng Quan Pḥng mong muốn nơi tôi.


Vấn:    Xin cho phép con nói thêm. Những người dân Áo cũng nói tiếng Đức đang chờ mong ĐTC ở Mariazell…

 

Đáp:   Phải, vấn đề đă được đồng ư rồi. Rất đơn giản thôi, đó là tôi đă hứa với họ, hơi vội vàng một chút. Tôi thực sự là thích nơi ấy và tôi đă đáp với họ rằng ‘được’: Đúng thế, tôi sẽ trở lại với Magna Mater Austriae. Dĩ nhiên, điều này đă trở thành một lời hứa hẹn sẽ được tôi giữ, sẽ được tôi hỉ hoan giữ.

 

Vấn:    Con xin nói thêm nữa. Con khâm phục ĐTC về việc ĐTC thực hiện các buổi triều kiến chung các ngày Thứ Tư. Cả 50 ngàn người tới tham dự. Chắc chắn là mệt lắm. Làm thế nào ĐTC có thể kham nổi với một công việc như thế?

 

Đáp:   Đúng thế, Chúa nhân lành ban cho tôi sức mạnh cần thiết. Khi anh chị em thấy ḿnh được nồng nhiệt đón mừng thị tự nhiên anh chị em cảm thấy được phấn khởi.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, ĐTC vừa nói rằng ĐTC đă thực hiện một lời hứa hẹn thiếu khôn ngoan. Phải chăng ĐTC có ư nói rằng bất chấp thừa tác vụ của ḿnh, bất chấp nhiều thứ lễ nghi và giới hạn, ĐTC vẫn không mất đi tính cách tự nhiên bột phát của ḿnh?

 

Đáp:   Dầu sao tôi cũng cố gắng. Đối với những điều được ấn định th́ tôi vẫn muốn làm một điều ǵ đó hoàn toàn riêng biệt.

 

Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, nữ giới là thành phần rất chủ động trong nhiều lănh vực của Giáo Hội Công Giáo. Phải chăng việc đóng góp của họ không được trở thành những ǵ tỏ tường hơn nữa, ngay cả ở những vai tṛ đảm trách nhiệm vụ thế giá trong Giáo Hội?

 

Đáp:   Dĩ nhiên là chúng tôi suy nghĩ nhiều đến đề tài này. Như anh chị em đều biết, chúng ta tin rằng đức tin của chúng ta và pháp chế của tông đồ đoàn đ̣i buộc chúng tôi và không cho phép chúng tôi truyền chức linh mục cho nữ giới.

 

Thế nhưng chúng ta không được nghĩ rằng chỉ có một vai tṛ duy nhất trong Giáo Hội đó là vai tṛ làm linh mục. Có nhiều công việc và phận vụ trong lịch sử Giáo Hội. Khởi đi từ thành phần chị em của Chư Vị Giáo Phụ, cho đến thời Trung Cổ khi có những vị đại nữ đóng vai tṛ trọng yếu, cho đến cả thời đại tân tiến này.

 

Hăy nghĩ tới Hildegard ở Bingen, người đă mănh liệt phản đối trước các vị giám mục và vị giáo hoàng; tới Catherine ở Siena và Brigit ở Thụy Điển. Cả trong thời đại của chúng ta nữa, nữ giới, và cùng với họ chúng ta, có thể nói, phải t́m kiếm cho họ một vị thể xứng hợp.

 

Ngày nay, họ hiện diện ở các phân bộ của Ṭa Thánh. Thế nhưng, có một vấn đề về pháp lư ở đây, đó là, theo giáo luật, quyền hạn để thực hiện những quyết định có hiệu lực về pháp lư chỉ thuộc về thành phần có thánh chức mà thôi. Bởi thế, theo quan điểm này th́ có những hạn chế, song tôi tin rằng chính nữ giới, với năng lực và sức mạnh của ḿnh, với tính cách trổi vượt của họ là những ǵ gọi là ‘quyền lực thiêng liêng’ của họ, sẽ biết ở vào vị trí của ḿnh.

 

Chúng ta cần phải cố gắng và lắng nghe Thiên Chúa, nhờ đó không gây ngăng trở cho họ, trái lại, c̣n hân hoan khi thấy yếu tố nữ giới đạt tới một vị tŕ hoàn toàn hiệu năng trong Giáo Hội xứng hợp nhất đối với họ, bắt đầu là Người Mẹ Thiên Chúa và với Maria Mai Đệ Liên.

 

Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, gần đây người ta thấy Công Giáo có một sức thu hút mới. Đâu là sức thu hút và tương lai của tổ chức cổ kính này?

 

Đáp:   Tôi cho là toàn thể giáo triều của Đức Gioan Phaolô II đă lôi kéo con người chú ư tới và mang họ lại với nhau. Những ǵ đă xẩy ra vào giờ lâm chung của ngài vẫn c̣n là một cái ǵ đó rất đặc biệt về lịch sử, ở chỗ, hằng trăm ngàn người tuốn đến Quảng Trường Thánh Phêrô một cách trật tự lớp lang, đứng chờ chực hằng nhiều giờ, và đáng lẽ bị kiệt sức họ lại kiên tŕ như thể được tác động bởi một sức mạnh nội tâm.

 

Thế rồi chúng ta đă trải qua cảm nghiệm vào dịp đăng quang của giáo triều tôi và một lần khác nữa ở Cologne. Thật là tuyệt vời khi cảm nghiệm cộng đồng ấy đồng thời cũng trở thành một cảm nghiệm đức tin. Khi cảm nghiệm cộng đồng ấy không xẩy ra ở bất cứ nơi đâu khác ngoài những chỗ cảm nghiệm này trở thành sinh động hơn và cống hiến cho Công Giáo cái cường độ rạng ngời của ḿnh ở ngay chính tại  những nơi chốn của đức tin.

 

Dĩ nhiên cảm nghiệm này cần phải được tiếp tục trong cuộc sống hằng ngày. Cả hai cần phải đi với nhau. Một đàng là những giây phút vời vợi khiến chúng ta cảm thấy tốt đẹp biết bao được ở nơi có Chúa hiện diện và nơi chúng ta làm nên một đại cộng đồng ḥa hợp với nhau vượt ra ngoài tất cả mọi biên giới.

Từ đó, chúng ta cảm thấy phấn khởi để chống chơi trong cuộc hành tŕnh mệt mỏi của cuộc sống hằng ngày, để sống khởi đi từ những điểm rạng ngời ấy và hướng về chúng, biết làm thế nào để mời gọi những người khác tham dự vào cộng đồng lữ hành của chúng ta.

 

Tôi muốn nhân cơ hội này mà nói rằng: Tôi cảm thấy e thẹn khi nghĩ tới tất cả mọi thứ sửa soạn đang thực hiện cho cuộc viếng thăm của tôi, đối với hết mọi sự dân chúng đang làm. Ngôi nhà của tôi đă được sơn phết lại, một học đường chuyên môn đă được làm lại hàng rào. Vị giáo sư tin lành đă giúp thực hiện việc làm hàng rào ấy. Đó chỉ là những chi tiết nhỏ nhưng chúng là một dấu hiệu của nhiều điều đă được thực hiện.

 

Tôi thấy được tất cả mọi sự nơi cái dấu hiệu đặc biệt ấy, và tôi không nghĩ rằng nó là để cho tôi, song là một dấu hiệu cần thiết cho cộng đồng đức tin này cũng như để phục vụ nhau. Việc chứng tỏ t́nh đoàn kết này có nghĩa là để cho ḿnh được Chúa tác động. Nó là những ǵ làm cho tôi cảm kích và tôi muốn bày tỏ tấm ḷng hết sức cảm tạ tri ân của tôi.


Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, ĐTC đă nói về cảm nghiệm cộng đồng. ĐTC sẽ về Đức lần thứ hai sau khi được bầu làm giáo hoàng. Sau Ngày Giới Trẻ Thế Giới, và v́ những lư do khác nhau, sau cuộc tranh hùng Vô Địch Thế Giới, bầu khí dường như đă đổi thay. Ấn tượng ở đây đó là dân Đức đă tỏ ra cởi mở hơn với thế giới, nhân nhượng hơn và vui tươi hơn. ĐTC có c̣n mong muốn ǵ nữa nơi dân Đức chúng con chăng?

 

Đáp:   Theo tôi th́ từ khi chấm dứt Thế Chiến Thứ Hai, xă hội Đức bắt đầu được biến đổi nội tâm. Đường lối suy nghĩ của người Đức cũng là những ǵ được củng cố hơn sau cuộc tái kết hiệp.

 

Chúng ta đă trở thành một phần sâu đậm hơn nữa của xă hội toàn cầu, và theo đó chúng ta đă được biến đổi trước tâm thức của xă hội toàn cầu này. Những khía cạnh nơi đặc tính của người Đức mà các người khác chưa từng biết đến trước đây đă được tỏ hiện.

 

Có lẽ chúng ta bao giờ cũng bị phác họa quá trớn như là thành phần bao giờ cũng rất ư là luật phép và bảo thủ, những ǵ thực sự cũng có lư do của chúng. Thế nhưng, nếu giờ đây chúng ta được cảm thấy tốt đẹp hơn những ǵ người ta đang thấy, th́ theo tôi đó là một điều lư thú, ở chỗ người Đức không phải chỉ biết có bảo thủ, câu nệ và luật phép, họ cũng là những người biết sống bộc phát, vui tươi và hiếu khách nữa. Đó là những ǵ rất lư thú.

 

Điều tôi hy vọng ở đây là những đức tính ấy sẽ được tiếp tục gia tăng, kéo dài và được thêm phấn khởi bởi niềm tin Kitô Giáo nữa.

 

Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, vị tiền nhiệm của ĐTC đă phong chân phước và phong thánh cho các Kitô hữu với cả một số lượng khổng lồ. Một số người thậm chí c̣n nói là quá nhiều đi. Câu hỏi của con ở đây là: Các cuộc phong chân phước và phong thánh chỉ mang lại một điều ǵ đó mới mẻ cho Giáo Hội khi những con người ấy được thấy như là những mô phạm thực sự. Đức quốc tương đối có ít vị thánh và chân phước so sánh với các quốc gia khác. Có thể thực hiện điều ǵ để khai triển lănh vực mục vụ này, nhờ đó các cuộc phong chân phước và phong thánh thực sự mang lại hoa trái?

 

Đáp:   Ban đầu tôi cũng nghĩ rằng con số lớn các cuộc phong chân phước hầu như là những ǵ quá trớn, và có lẽ chúng ta cần phải tuyển lựa hơn nữa; chọn lựa những vị đă đi sâu vào tâm thức của chúng ta hơn.

 

Bấy giờ tôi đă nghĩ phân tán ra các cuộc phong chân phước để làm cho các vị ấy trở thành hiển nhiên hơn ở chính các địa điểm các vị xuất phát. Có thể là một vị thánh ở Guatemala không hào hứng đối với chúng ta ở Đức, hay ngược lại; một vị ở Altoetting không hào hứng ở Los Angeles, vân vân?

 

Tôi cũng nghĩ rằng việc phân tán này thích hợp hơn với đoàn tính của hàng giáo phẩm nữa, với những cấu trúc về đoàn tính, và thật là thích đáng trong việc nhấn mạnh tới vấn đề các quốc gia khác nhau có những nhân vật riêng của ḿnh và những nhân vật ấy đặc biệt hiệu lực ở những quốc gia này.

 

Tôi cũng thấy những cuộc phong chân phước này ở các địa điểm khác nhau tác động nhiều người và người ta nói rằng: ‘Đây thực sự là một vị của chúng ta!’ Họ cầu khẩn cùng ngài và được tác động. Linh hồn chân phước ấy thuộc về họ và chúng ta sung sướng có được nhiều vị trong các ngài. Để rồi từ từ, qua việc phát triển của một xă hội toàn cầu, chúng ta cũng biết đến các vị nữa, thật là tuyệt vời.

 

Thế nhưng, tính chất đa dạng nơi lănh vực này đặc biệt cần phải có nữa, cũng v́ chúng ta ở Đức quốc cũng cần phải biết tới các vị riêng của chúng ta và cảm thấy vui mừng v́ các vị. Ngoài ra, c̣n vấn đề phong thánh cho các vị cao cả nêu gương sáng cho toàn thể Giáo Hội.

 

Theo tôi, các hội đồng giám mục cần phải tuyển chọn, cần phải quyết định những ǵ tốt nhất đối với các vị được chọn tuyển, những ǵ vị được hội đồng chọn tuyển đang nói với chúng ta, và các vị được chọn tuyển này phải cho thấy được cái hữu h́nh gây một ấn tượng sâu xa nơi dân chúng, nhưng đừng có quá nhiều vị được chọn tuyển.

 

Các hội đồng giám mục có thể thực hiện điều này bằng việc dạy giáo lư, giảng huấn, hay có thể bằng cách chiếu phim ảnh. Tôi có thể nghĩ tới một số phim tuyệt vời. Dĩ nhiên là tôi chỉ biết rơ các Vị Giáo Phụ mà thôi, chẳng hạn cuốn phim về Thánh Âu Quốc Tinh, hay cuốn phim về Thánh Grêgory Nazianzen là con người rất đặc biệt, làm sao ngài lại tiếp tục lẫn tránh các trách nhiệm cao cả đă được trao phó cho ngài, vân vân.

 

Chúng ta cần nghiên cứu học hỏi: Chẳng những có những trường hợp ghê sợ được chúng ta miêu tả trong các cuốn phim của chúng ta, mà c̣n có cả những nhân vật lịch sử tuyệt vời không gây chán ngán tí nào mà lại rất hiện đại. Chúng ta đừng dồn nén quá nhiều thứ cho dân chúng, nhưng hăy cống hiến tính cách hữu h́nh về nhiều nhân vật có tính cách thời sự và truyền cảm thôi.

 

Vấn:    Cả những truyện hài hước về các vị nữa sao? Vào năm 1989, ở Munich, ĐTC được trao tặng Giải Karl Valentin Orden. Vấn đề hài hước đóng một vai tṛ ra sao nơi đời sống của một vị Giáo Hoàng?

 

Đáp:   Tôi không phải là một con người luôn nghĩ ra được những câu truyện tếu. Thế nhưng, tôi nghĩ rất cần để làm sao có thể thấy được cả cái phía khôi hài của cuộc sống cùng với chiều kích tươi vui của nó, cũng như đừng coi mọi sự như là những ǵ quá ư là thê thảm.

 

Theo tôi nó cũng cần cho cả thừa tác vụ của tôi nữa. Một cây bút có lần đă nói rằng các thiên thần có thể bay được là bởi v́ các vị không coi ǵ là quá nghiêm trọng hết. Chúng ta cũng có thể bay một chút nếu chúng ta không nghĩ chúng ta là thành phần thật quan trọng.

 

Vấn:    Tâu Đức Thánh Cha, khi có một việc làm quan trọng như của ĐTC, th́ ĐTC bị theo dơi nhiều hơn. Người ta nói về ĐTC. Con đă đọc và con cảm thấy giật nẩy ḿnh trước những ǵ được nhiều nhận định gia nói rằng Giáo Hoàng Biển Đức XVI khác với Đức Hồng Y Ratzinger. Vậy xin cho phép con mạn phép hỏi ĐTC cảm thấy chính bản thân ḿnh ra sao?

 

Đáp:   Tôi đă từng bị phân mảnh một số lần khác nhau: giai đoạn đầu tiên của tôi làm giáo sư với giai đoạn chuyển tiếp, rồi giai đoạn đầu làm hồng y với giai đoạn kế tiếp. Giờ đây lại xẩy ra một phân chia mới.

 

Dĩ nhiên là các hoàn cảnh và các trường hợp, và thậm chí dân chúng là những ǵ ảnh hưởng đến anh chị em, v́ anh chị em đảm nhận những trách nhiệm khác nhau. Cứ cho là cá tính căn bản của tôi và thậm chí nhăn quan căn bản của tôi có tăng trưởng đi nữa th́ tôi vẫn y nguyên nơi hết mọi sự thiết yếu. Tôi lấy làm vui mừng là có một số khía cạnh chưa từng được nhận thấy lúc đầu giờ đây đă tỏ hiện.


Vấn:    ĐTC có thể nói rằng ĐTC thích những ǵ ĐTC đang làm hay chăng, những việc ấy không phải là một gánh nặng đối với ĐTC?

 

Đáp:   Nói như vậy là quá trớn, v́ tôi thực sự là mỏi mệt. Thế nhưng, dù sao tôi cũng cố gắng để t́m được niềm vui cả ở chỗ này nữa.

 

Tóm lại: Nhân danh thành phần hữu nghị của ḿnh, tôi thành thực cám ơn anh chị em về cuộc nói chuyện này, về chuyện ‘thế giới trước’ này. Chúng ta hướng tới cuộc viếng thăm Bavaria Đức Quốc tới đây. Tạm biệt.

 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 17/8/2006