Các Vị Giám Mục Âu Châu và Mỹ Châu
gặp nhau ở Thánh Địa
Các vị giám mục thuộc hai châu lục này sẽ gặp nhau tại Bêlem và Giêrusalem tuần này về chủ đề “Giáo Hội Hoàn Vũ Liên Kết với Giáo Hội ở Thánh Địa”. Các hội đồng giám mục Canada, Hoa Kỳ, Anh và Wales, Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha và Thụy Sĩ sẽ gửi các vị giám mục tới tham dự cuộc họp này. Chủ hội của cuộc gặp gỡ này là Đức Thượng Phụ lễ nghi Latinh Michel Sabbah ở Giêrusalem cùng với Hội Đồng Giám Mục Công Giáo ở Thánh Địa.
Ủy Ban Các Hội Đồng Giám Mục thuộc Cộng Đồng Âu Châu, Hội Đồng Các Hội Đồng Giám Mục Âu Châu (CCEE: Council of European Bishops' Conferences), và Mỹ Châu Latinh Caritas cũng sẽ có đại diện tham dự. Hội Đồng Giám Mục Anh và Wales điều hợp cuộc gặp gỡ từ Thứ Hai đến hết Thứ Năm này (12-15/1/2004).
Về phía hội đồng giám mục Hoa Kỳ sẽ có ĐGM chủ tịch Wilton Gregory; về phía Canada có vị chủ tịch của hội đồng nước này là ĐTGM Brendan O’Brien; và về phiá hội đồng giám mục Anh và Wales có phó chủ tịch của hội đồng là ĐTGM Patrick Kelly ở Liverpool và về phía CCEE có 1 vị đại diện.
Mở đầu cuộc họp của các vị giám mục Âu Châu và Mỹ Châu, hôm Thứ Hai 12/1/2004, Giáo Hội ở Thánh Địa đã kêu gọi tất cả mọi giáo hội trên thế giới hãy giúp vào việc cổ võ hòa giải.
Đức Thượng Phụ Michel Sabbah ở Giêrusalem nói rằng Thánh Địa “chẳng những là một cảnh tượng của một cuộc xung khắc về chính trị giữa những người Palestine và Do Thái”, mà còn là “một mảnh đất của Kitô hữu”, bởi thế, “các giáo hội trên thế giới có trách nhiệm phải xác nhận tính chất Kitô giáo này của mảnh đất này, bằng việc hiện diện qua nhiều cách, bằng những cuộc hành hương, bằng việc hòa giải và tôn trọng con người nói chung. Những gì thực sự đòi hỏi các giáo hội trên thế giới không phải là ngả về phe bên này hay bên kia mà là giúp vào việc hòa giải, vì việc hòa giải hai dân tộc này cũng là cách tốt nhất để giúp cho việc Kitô giáo hiện diện ở mảnh đất này”.
Đức Thượng Phụ còn nhấn mạnh đến việc xin giấy thông hành và cư trú cho các viên chức Giáo Hội ở Thánh Địa đã trở nên khó khăn liên quan đến “việc tự do di chuyển đối với viên chức của các Giáo Hội khác nhau của chúng ta. Đó là vấn đề quyền tự do tôn giáo, một vấn đề tự do đi lại ở Thánh Địa là những gì cho phép các Giáo Hội, theo Hiệp Ước Căn Bản giữa Tòa Thánh và Nước Do Thái, được tự do tiếp tục ở Thánh Địa với tất cả viên chức, dù là tu sĩ hay giáo dân. Những cuộc họp này quan trọng để củng cố mối hiệp thông với nhau của chúng ta cũng như để tìm kiếm sự hỗ trợ và niềm hy vọng”.
Đức Tổng Giám Mục Pietro Sambi, khâm sứ Tòa Thánh ở Thánh Địa, đã bày tỏ nỗi lo ngại là bức tường an ninh của Do Thái đang xây sẽ băng ngang qua mảnh đất của người Công giáo. Vị khâm sứ này đã nhắc lại lời “Đức Giáo Hoàng nói rằng Thánh Địa không cần đến những bức tường ngăn cách mà là những cây nối nối”. Tuy nhiên, ngài cũng thấy được một tia hy vọng ở chỗ “tôn giáo tích cực ở Thánh Địa, và đó là một dấu hiệu hy vọng”.
Sư Huynh Vincent Malham, viện trưởng Đại Học Bêlem, trường trình là học đường, nơi có 34% Kitô hữu, đã bị đóng của trên cả 10 lần trong vòng 30 năm qua: “Khoảng 3 năm trước đây, tòa nhà chúng tôi đang ở bị ba phi đạn lớn bắn vào. Khi có những người Tây Phương đến, trong ba năm qua chúng tôi không có nhiều lắm, dân chúng ở đây đã nhận thấy như vậy. Việc hiện diện của quí vị rất ư là quan trọng. Tôi cầu xin cho nó là một dấu hiệu hy vọng cho dân chúng ở Thánh Địa này”.
ĐGM Wilton Gregory, chủ tịch hội đồng giám mục Hoa Kỳ, nói rằng ngài đã yêu cầu Tổng Thống Bush hỗ trợ “lộ trình” hòa bình, và đã cùng với đồng bạn của mình vận động có một cuộc họp với vị tổng thống này về Thánh Địa.
Sau 4 ngày gặp nhau ở Bêlem và Giêrusalem, các vị giám mục đã kết thúc bằng lời kêu gọi như sau:
“Không Phải là Những Bức Tường Chắn mà là Những Cây Cầu Nối”
1. Chúng tôi là những Giám Mục Công Giáo ở Âu Châu và toàn Mỹ Châu, đến đây để bày tỏ tình đoàn kết Công Giáo khắp thế giới với Giáo Hội ở Thánh Địa. Đây là lần thứ ba trong nhiều năm chúng tôi đã đến bằng tình hữu nghị với cả nhân dân Do Thái lẫn Palestine, với Kitô hữu, Do Thái lẫn Hồi giáo. Chúng tôi đã thấy bạo lực cả hai cộng đồng này phải trải qua, đó là cuộc tấn công những người Do Thái ở Gaza và cuộc trừng phạt chung các người công dân Palestine. Chúng tôi xin phân ưu về những cái chết xẩy ra trong thời gian chúng tôi ở đây, cũng như xin xác định việc chúng tôi phản đối tất cả mọi thứ đổ máu.
Chúng tôi đã nghe thấy ước vọng mong muốn hòa bình, công lý và hòa giải giữa cả đôi bên Do Thái và Palestine. Chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc xót nhận thấy cái thiếu hụt về ý chí chính trị, chẳng những nơi miền đất này mà còn nơi cả cộng đồng thế giới nữa trong việc hoạt động cho một cuộc ổn định êm đẹp. Bởi thế chúng tôi kêu gọi tất cả mọi vị lãnh đạo chính trị của chúng tôi hãy đáp ứng ước vọng hòa bình là những gì nhân dân ở Thánh Địa này sâu xa ấp ủ trong lòng.
2. “Chúng tôi lao nhọc và nỗ lực, vì chúng tôi đặt hết niềm hy vọng của mình nơi Vị Thiên Chúa hằng sống” (1Tim 4:10).
Chúng tôi đã chứng kiến thấy nhiều dấu hiệu hy vọng trong thời gian ngắn ngủi chúng tôi ở Thánh Địa. Trong số những dấu hiệu hy vọng này là lòng quảng đại đối với Giáo Hội hoàn vũ và những việc thể hiện tình đoàn kết của các Kitô hữu ở Do Thái cũng như ở các nơi khác trên thế giới. Tuy nhiên, hy vọng hơn hết là sức sống và việc dấn thân của chính Giáo Hội ở Thánh Địa, bao gồm cả các mối liên hệ huynh đệ giữa các vị lãnh đạo Kitô giáo.
Chúng tôi chúc mừng Hội Đồng Các Đấng Bản Quyền Công Giáo ở Thánh Địa, cùng với tất cả mọi Kitô hữu ở Thánh Địa hiệp thông với Giáo Hội Công Giáo, về việc áp dụng một cách thành công Công Hội của mình, cũng như chúc mừng các tổ chức cứu trợ Công Giáo đã từng hoạt động rất vất vả để điều hợp những nỗ lực của mình và dồn nỗ lực của mình vào việc hỗ trợ tất cả mọi dân tộc ở Thánh Địa.
3. “Thánh Địa không cần đến những bức tường ngăn mà là những chiếc cầu nối!” theo lời của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II ngày 16/11/2003.
Chúng tôi đã thấy hậu quả tàn hại của bức tường đang được xây dựng ngang qua đất đai và nhà cửa của các cộng đồng Palestine. Việc này dường như trở thành một thứ kiến tạo vĩnh viễn, phân chia các gia đình, cô lập hóa vườn ruộng của họ cũng như hoàn cảnh sinh sống của họ, và phân cách các tổ chức tôn giáo. Chúng tôi đã có một kinh nghiệm về cái chán nản và nhục nhã phải chịu đựng mỗi ngày của những người Palestine ở những trạm kiểm soát, ngăn chặn không cho họ trợ cấp cho gia đình họ, đi đến bệnh viện, đi làm việc, đi học hành và đi thăm họ hàng.
Chúng tôi phàn nàn về sự kiện là, mặc dù đã có những cải tiến rõ ràng, có một số linh mục, chủng sinh, nữ tu, nam tu và giáo dân bị từ chối hay bị làm khó dễ trong việc xin giấy thông hành và phép cư ngụ để học hỏi và hoạt động ở Do Thái cũng như ở những phần đất của người Palestine. Những điều này tạo nên những thứ ngăn trở thật sự đối với khả năng của Giáo Hội trong việc thực hiện sứ mệnh phục vụ dân chúng ở Thánh Địa. Sự kiện này thật là đáng tiếc vì Nước Do Thái và Tòa Thánh vừa đánh dấu 10 năm ký kết Hiệp Ước Căn Bản.
Chúng tôi cũng quan tâm đến những thông báo thành văn do thẩm quyền Do Thái trao cho những người hành hương đến Thánh Địa, gây khó dễ cho việc họ viếng thăm những miền thuộc quyền kiểm soát của Thẩm Quyền Palestine, bao gồm nhiều Nơi Thánh của Kitô giáo.
4. “’Lạy Thày, Thày hiện đang ở đâu?’ ‘Hãy đến mà xem!’” (Jn 1:38-39).
Chúng tôi đã thấy được niềm hy vọng nơi việc tăng số tuy nhỏ nhưng đáng kể của những người hành hương đến những Nơi Thánh. Chúng tôi hy vọng rằng cuộc hành trình của chúng tôi sẽ là một gương mẫu và là thứ khích lệ cho Kitô hữu đồng đạo của mình trong việc đến mà xem nơi Chúa Giêsu Kitô đã sống. Việc hành trình và là một kẻ lữ hành là dấu hiệu của hy vọng và của tình đoàn kết đối với Kitô hữu ở Thánh Địa, là một nhắc nhở về sự hiện diện của Giáo Hội sống động này, Giáo Hội Mẹ, và là một chứng từ hòa bình hòa giải ở miền đất quá khổ đau vì xung khắc.
Chúng tôi kêu gọi tất cả mọi tín đồ thân hữu hãy làm chứng cho chân lý của sứ điệp được ngỏ với Kitô hữu ở Thánh Địa trong những ngày này là “Anh chị em không lẻ loi một mình đâu!”
+ Brendan O'Brien
Archbishop of St John's Newfoundland and President, Canadian Bishops' Conference
+ Wilton D. Gregory
Bishop of Belleville and President, United States Conference of Catholic Bishops
+ Patrick Kelly
Archbishop of Liverpool and Vice President, Catholic Bishops' Conference of England & Wales (Delegate, Council of European Bishops' Conferences)
+ Bernard-Nicolas Aubertin
Bishop of Chartres, French Bishops' Conference
+ Lucien Daloz
Archbishop Emeritus of Besanẫon, French Bishops' Conference
+ Reinhard Marx
Bishop of Trier, German Bishops' Conference
+ Joan Enric Vives
Bishop of Urgell and co-Prince of Andorra, Spanish Bishops' Conference
+ William Kenney
Auxiliary Bishop of Stockholm, Scandinavian Bishops' Conference and
Commission of the Bishops' Conferences of the European Community (COMECE)
+ Pierre Bủrcher
Auxiliary Bishop of Lausanne, Swiss Bishops' Conference
+ Gregorio Rosa Chavez,
President, Caritas Latin America
Mgr Piergiuseppe Vachelli
Undersecretary, Italian Bishops' Conference