HỘI NGỘ LIÊN TÔN HẰNG NĂM

CẦU CHO H̉A B̀NH

 

Sứ Điệp của ĐTC Biển Đức XVI ngày 4/9/2006 gởi Cuộc Hội Ngộ Liên Tôn để Cầu Nguyện cho Ḥa B́nh lần thứ 20

“Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh” của các thành phần Đại Biểu Tôn Giáo trong Cuộc Họp Quốc Tế 2006 Nguyện Cầu Cho Ḥa B́nh tại Washington, DC, Hoa Kỳ

C Vị Lănh Đạo Tôn Giáo Kêu Gọi Ḥa B́nh 2005: “Chiến Tranh Không Bao Giờ Lại Thánh Thiện”

Sứ Điệp của Cuộc Hội Luận ở Vatican về Các Tôn Giáo Cổ Truyền với Ḥa B́nh

ĐTC GPII gửi Sứ Điệp cho Hội Nghị Liên Tôn Ḥa B́nh XVIII năm 2004 về “Các Tôn Giáo và Văn Hóa: Can Đảm để Khuôn Đúc một Nền Nhân Bản Thiêng Liêng Mới.

ĐTCGPII - sứ điệp gửi Hội Nghị Liên Tôn 17 năm 2003: "Hiệp nhất không phải là đồng nhất. Chúng ta không thể xây dựng ḥa b́nh ở chỗ bất cần nhau mà là qua việc đối thoại và gặp gỡ".

Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh của Cuộc Hội Ngộ Tôn Giáo Thế Giới ở Aachen Đức Quốc 2003: "Đối thoại là con đường có thể cứu thế giới này khỏi chiến tranh"

Các Cuộc Hội Ngộ Liên Tôn Quốc Tế

 

 

 

Sứ Điệp của ĐTC Biển Đức XVI ngày 4/9/2006 gởi Cuộc Hội Ngộ Liên Tôn để Cầu Nguyện cho Ḥa B́nh lần thứ 20

 

Trân trọng gởi người anh em đáng kính

Đức Giám Mục Domenico Sorrentino, Giám Mục giáo phận Assisi-Nocera Umbra-Gualdo Tadino

 

Đây là năm thứ 20 của Cuộc họp Liên tôn để cầu nguyện cho ḥa b́nh, một cuộc họp đươc thực hiện theo ước nguyện của vị tiền nhiệm khả kính của tôi là ĐTC Gioan Phaolô II vào ngày 27 tháng 10 năm 1986 tại Assisi.

 

Điều đă được mọi người biết là ngài đă không chỉ mời đại diện của các phái Kitô giáo nhưng c̣n đại diện của cả các tôn giáo khác nữa. Việc khởi xướng này đă tác động mạnh mẽ đến dư luận. Biến cố đă tạo nên một thông điệp đầy khí lực đẩy mạnh ḥa b́nh và đă để lại dấu ấn trên lịch sự thời đại.

 

V́ thế, kư ức về các biến cố này vẫn tiếp tục gây cảm hứng cho các nỗ lực suy tư và dấn thân. Một số nỗ lực sẽ được diễn ra ngay tại Assisi trong dịp kỷ niệm thứ 20 của cuộc khởi xướng ấy. Tôi đang liên tưởng đến sự kiện được Cộng Đoàn Sant’Egidio tổ chức với sự đồng thuận của Giáo phận này, cũng như các cuộc họp thường niên khác của Cộng Đoàn ấy.

 

Ngoài ra, chính trong những ngày diễn ra cuộc họp kỷ niệm, cũng sẽ diễn ra một Hội nghị được Viện Thần học Assisi tổ chức, và các Giáo hội trong vùng sẽ tụ họp trong Thánh lễ được các Đức Giám Mục Giáo Phận Umbria cử hành trong nhà thờ thánh Phanxicô.

 

Hội đồng Đối thoại Liên tôn của Ṭa Thánh sẽ tổ chức một cuộc họp đối thoại, cầu nguyện, và huấn luyện về ḥa b́nh cho giới trẻ Công giáo và các bạn trẻ thuộc các tôn giáo khác.

 

Các nỗ lực này, mỗi việc mang một phong thái khác nhau, nêu bật giá trị nơi sự sáng suốt của ĐTC Gioan Phaolô II và thể hiện tính cách hợp thời theo chiều hướng những ǵ đă xảy ra trong 20 năm qua cũng như t́nh trạng nhân loại ngày nay.

 

Chắc chắn biến cố quan trọng nhất trong giai đoạn này là sự sụp đổ của các chế độ Cộng sản tại Đông Âu. Điều này đă làm chấm dứt Cuộc Chiến Tranh Lạnh là cuộc chiến đă từng gây chia rẻ thế giới thành hai phe đối nghịch, đưa đến t́nh trạng dự trữ các kho chứa vũ khí và quân lực ghê gớm để chuẩn bị cho một cuộc chiến toàn lực.

 

Đây là khoảnh khắc mà niềm hy vọng ḥa b́nh lan tràn đă thúc đẩy nhiều người mơ ước có một thế giới khác biệt, nơi các mối quan hệ có thể phát triển giữa con người, không c̣n bị ác mộng chiến tranh đe dọa, và nơi tiến tŕnh “toàn cầu hóa” là  những ǵ sẽ diễn ra theo chiều hướng các dân tộc và văn hóa gặp gỡ nhau một cách thuận ḥa, dựa vào một nền luật pháp quốc tế chung, luôn biết tôn trọng nhu cầu chân lư, công b́nh, và đoàn kết.

 

Tiếc thay, ước mơ ḥa b́nh này chưa trở nên hiện thực. Ngược lại, thiên niên kỷ thứ 3 đă khai mạc bằng những cảnh khủng bố và bạo lực mà không thấy dấu chỉ thuyên giảm. Rồi, sự kiện về các cuộc xung đột đang diễn ra bởi sự căng thẳng về địa dư và chính trị ở nhiều vùng là những ǵ có thể gây ấn tượng rằng: không phải chỉ có vấn đề đa văn hóa nhưng c̣n cả vấn đề khác biệt về tôn giáo nữa là nguyên do gây ra t́nh trạng bất ổn hay các mối đe dọa đối với niềm hy vọng ḥa b́nh.

 

Trước bối cảnh ấy mà sự khởi xướng của ĐTC Gioan Phaolô II cách đây 20 năm đă đạt được những tính chất tiên tri thực sự. Lời ngài mời gọi các vị lănh đạo tôn giáo trên thế giới hăy đồng nhất làm chứng cho ḥa b́nh là những ǵ cho thấy một cách không thể lầm lẫn rằng: tôn giáo phải là sứ giả của ḥa b́nh.

 

Như Công đồng Vaticanô II đă chỉ dẫn trong Tuyên Ngôn “Nostra Aetate” về Mối Quan hệ giữa Giáo hội và các Tôn giáo không thuộc Kitô giáo rằng: “Chúng ta không thể thực sự cầu nguyện với Thiên Chúa là Cha của mọi người nếu chúng ta không đối xử theo tinh thần huynh đệ với bất cứ người nào khác, bởi v́ mọi người được tạo dựng nên theo h́nh ảnh của Thiên Chúa” (số 5).

 

Mặc dầu có những khác biệt giữa các niềm tin tôn giáo, sự nhận biết về Thiên Chúa, điều mà con người chỉ có được qua cảm nghiệm về thiên nhiên tạo vật (x. Rom 1,20), phải khiến các tín hửu nh́n vào những người khác như là anh em. Bởi thế, bất kể ai lấy sự khác biệt tôn giáo làm giả định hay lư do để có thái độ hung hăng với những người khác là không hợp lư.

 

Người ta tranh có thể phản đối rằng: lịch sử đă trải qua hiện tượng đáng tiếc là các cuộc chiến tôn giáo. Tuy nhiên, chúng ta biết rằng, các biểu hiện bạo lực này không thể được quy cho tôn giáo nhưng là các hạn chế về văn hóa được sống và phát triển vào lúc ấy.

 

Tuy nhiên, khi ư thức tôn giáo được trưởng thành sẽ tạo nên một quan niệm trong người tín hữu rằng: niềm tin vào Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa vũ trụ và Người Cha của mọi người phải là những ǵ khuyến khích mối tương quan về t́nh huynh đệ giữa toàn thể mọi người.

 

Trên thực tế, chứng từ về sự liên kết mật thiết giữa mối tương quan với Thiên Chúa và luân lư yêu thương là những ǵ đă được ghi nhận trong tất cả các tôn giáo lớn. Chúng ta là những Kitô hữu cảm thấy được củng cố bởi điều này và tiếp tục được Lời Chúa soi sáng. Sách Cựu Ước đă cho thấy t́nh yêu của Thiên Chúa đối với mọi dân tộc, một mối t́nh Ngài đă thiết lập với ông Noah, khi Ngài đă ôm ấp qui tụ họ lại, được tượng trưng qua “chiếc cầu vồng” (ST 9,13,14,16); và theo lời của các Tiên tri, ngài dự tính sẽ tụ họp tất cả vào một gia đ́nh thống nhất (x. Is 2,2tt; 42;6, 66,18-21, Jer. 4,2; TV 47[46]).

 

Trong sách Tân Ước, chương tŕnh yêu thương này được mạc khải trong Mầu nhiệm Phục Sinh; Con Một của Ngài, qua hành động vô cùng đoàn kết, đă hiến ḿnh trên Thập giá để cứu chuộc nhân loại. Bởi thế, Thiên Chúa đă chứng tỏ rằng bản tính của Ngài là t́nh yêu. Đây là điều tôi muốn nhận mạnh trong thông điệp đầu tiên của tôi với các chữ mở đầu là “Deus caritas est” (1Gn 4,7).

 

Sự khẳng định trong Thánh Kinh không chỉ làm tỏa sáng mầu nhiệm của Chúa mà con làm rơ mối tương quan giữa con người được mời gọi để tuân theo điều răn yêu thương.

 

Cuộc gặp gỡ được Người Tôi Tớ của Chúa là ĐTC Gioan Phaolô II tổ chức tại Assisi nhấn mạnh một cách xứng đáng đến giá trị của lời cầu nguyện trong việc xây dựng ḥa b́nh. Quả thật, chúng ta ư thức được rằng tiến tŕnh này có thể rất khó khăn và đôi khi rất tuyệt vọng. Ḥa b́nh là giá trị mà nhiều yếu tố phải hội tụ. Để xây dựng ḥa b́nh, các đường lối về văn hóa, chính trị, và hệ thống kinh tế, dù quan trọng đến đâu chăng nữa, ḥa b́nh trước tiên vẫn cần phải được xây dựng trong tâm hồn. Chính nơi đây mới phát triển những cảm nghỉ có thể nuôi dưỡng ḥa b́nh, hay ngược lại, có thể đe dọa, làm suy yếu, và bóp chết nó.

 

Ngoài ra, trong quả tim của con người mới là nơi Thiên Chúa can thiệp. Về điều này, ngoài chiều kích “ngang” trong mối quan hệ với người khác, chiều kích “dọc” trong mối quan hệ với Thiên Chúa là nền tảng của mọi điều, mang tính cách quan trọng thực sự. Đây chính là điều ĐTC Gioan Paolô II muốn nhắc nhở thế giới trong biến cố 1986.

 

Ngài đă kêu gọi thực hiện việc cầu nguyện chân thật bằng cả đời sống của ḿnh. V́ thế, ngài muốn sự ăn chay đi kèm lời cầu nguyện và được biểu lộ qua cuộc hành hương, là những ǵ biểu hiệu cho cuộc hành tŕnh gặp gỡ Thiên Chúa. Ngài đă giải thích rằng: “Lời cầu nguyện đ̣i hỏi sự biến đổi trong quả tim chúng ta” (Lễ khai mạc Ngày thế giới cầu nguyện cho ḥa b́nh, Assisi, 28-10-1986, số 4; L’Osservatore Romano bản tiếng Anh, 3-11, tr.1).

 

Trong các khía cạnh của Cuộc họp năm 1986, chúng ta nên nhấn mạnh rằng giá trị cầu nguyện trong việc xây dựng ḥa b́nh đă được thành phần đại diện của các tôn giáo khác nhau chứng nhận; điều này không xảy ra ở những khoảng cách xa nhau mà chính trong bối cảnh của cuộc họp. Bởi thế, các thành viên thuộc các tôn giáo khác nhau cầu nguyện có thể diễn tả qua ngôn ngữ minh chứng rằng: lời cầu nguyện không chia rẻ nhưng đoàn kết và là một yếu tố có tính cách quyết định việc thực hiện ḥa b́nh, dựa vào t́nh thân hữu, vào sự đón nhận lẫn nhau, và vào việc đối thoại giữa những người xuất phát từ các truyền thống và tôn giáo khác nhau.

 

Hơn bao giờ hết chúng ta cần có sự đối thoại, đặc biệt nếu chúng ta nh́n vào các thế hệ mới. Những cảm tưởng oán thù đă được gieo vào nhiều người trẻ ở các nơi trên thế giới đang sống trong các cuộc xung đột, trong các bối cảnh về ư hệ là nơi đang vun trồng các hạt giống của những mối oán giận lâu đời, và tinh thần họ đang được chuẩn bị để tham gia vào bạo lực trong tương lai. Các rào cản phải được kéo xuống và sự gặp gỡ phải được khuyến khích.

 

V́ thế, tôi vui mừng v́ nỗ lực được dự định tại Assisi năm nay đi theo đường hướng này, cụ thể, Hội đồng Đối thoại Liên tôn của Ṭa Thánh đă có ư tưởng áp dụng nó một cách đặc biệt cho giới trẻ.

 

Để bảo đảm cái ư nghĩa của điều mà ĐTC Gioan Phaolô II muốn đạt được năm 1986 và điều, trong chính ngôn từ của ngài, ngài có thói quen gọi là “tinh thần Assisi”, chúng ta không thể thiếu thận trọng trong dịp này trong việc bảo đảm rằng: “Buổi cầu nguyện liên tôn” không có tính cách ḥa đồng theo quan niệm tương đối.

 

Chính v́ lư do này mà ĐTC Gioan Phaolô II đă tuyên bố ngay từ lúc đầu: “Việc chúng ta đến đây không hàm chứa bất cứ ư định nào muốn t́m đến một sự ḥa đồng về tôn giáo hay để thương lượng về tín ngưỡng của chúng ta. Nó cũng không có nghĩa tôn giáo có thể được giải ḥa ở mức độ dấn thân chung trong một dự án trần thế sẽ bao trùm lên tất cả. Nó cũng không phải là sự nhượng bộ trong đức tin tôn giáo theo thuyết tương đối” (ibid, số 2).

 

Tôi muốn tái khẳng định nguyên tắc này là cơ sở cho việc đối thoại liên tôn mà Công Đồng Vaticanô II đă mong muốn, như đă được bày tỏ trong bản Tuyên Ngôn về Mối quan hệ giữa Giáo hội và các tôn giáo ngoài Kitô giáo (x. “Nostra Aetate,” số 2).

 

Tôi vui mừng lấy cơ hội này để gởi lời chào đến các đại biểu của các tôn giáo khác đang tham dự trong các việc kỷ niệm tại Assisi. Như những người Kitô hữu chúng ta, họ biết rằng lời cầu nguyện giúp chúng ta có thể cảm nghiệm thấy Thiên Chúa và từ đó có thể lấy được niềm phấn khởi thực sự cho cuộc dấn thân thực hiện sự nghiệp ḥa b́nh.

 

Tuy nhiên, ở đây chúng ta cũng phải tránh sự lầm lẫn không thích đáng. V́ thế, ngay cả khi chúng ta tụ họp để cầu nguyện cho ḥa b́nh, lời cầu nguyện phải nằm trong khuôn khổ khác nhau của các tôn giáo. Đây là quyết định từ năm 1986 và ngày nay vẫn c̣n hợp lư.

 

Sự gặp gỡ giữa nhiều sự khác biệt không tạo nên ấn tượng rằng có sự đầu hàng trước tương đối thuyết là thuyết từ chối chính ư nghĩa về chân lư và khả năng t́m ra chân lư.

 

Để thực hiện sáng kiến táo bạo và tiên tri của ḿnh, ĐTC Gioan Phaolô II đă muốn chọn một nơi gợi lên nhiều cảm xúc, đó là thị trấn Assisi, mà toàn thế giới đều biết đến v́ thánh Phanxicô.

 

Thực ra, vị “Poverello” đă thể hiện một cách mẫu mực các Mối Phúc Thật mà Chúa Giêsu đă công bố trong Tin Mừng: “Phúc cho người ḥa giải, v́ họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa” (Matt. 5,9). Chứng từ của thánh Phanxicô trong thời đại của ngài đă tạo ra một cứ điểm tất yếu ngày nay cho những ai đang nung nấu lư tưởng ḥa b́nh, tôn trọng thiên nhiên, và đối thoại giữa các dân tộc, tôn giáo và văn hóa. Tuy nhiên, nếu không muốn đi ngược với thông điệp của ngài, chúng ta phải nhớ rằng, chính lời tuyên bố quyết liệt của Đức Kitô ấy đă cung cấp cho ngài ch́a khóa để thấu hiểu t́nh huynh đệ mà tất cả đều được mời gọi tham dự; và trong đó, ngay cả các tạo vật vô tri vô giác – từ “anh mặt trời” đến “chị mặt trang” – đều tham dự ở một mức độ nào đó.

 

V́ thế, tôi muốn nêu lên rằng biến cố kỷ niệm 800 năm cuộc đổi đời của thánh Phanxicô trùng hợp với dịp kỷ niệm 20 năm Buổi họp cầu nguyện cho ḥa b́nh này của ĐTC Gioan Phaolô II. Cả hai lễ kỷ niệm làm sáng tỏ lẫn nhau. Theo lời Chúa Giêsu nói với ngài từ cây thánh giá thánh Damian: “Phanxicô, hăy đi sửa chữa ngôi nhà của Cha”; một cuộc phiêu lưu, bằng việc chọn lối sống khốn khó, nơi nụ hôn trao cho người mắc bệnh phong cùi bày tỏ khả năng nh́n thấy và yêu mến Đức Kitô trong người anh em khốn cùng, đă được bắt đầu, mang tính con người và Kitô giáo, mà cho đến ngày nay vẫn tiếp tục quyến rũ vô số người hành hương đến thị trấn này.

 

Tôi xin ủy thác cho ngài, hỡi huynh đáng kính, Vị Mục Tử của Nhà Thờ Thánh Assisi-Nocera-Umbra-Gualdo Tadino, trách nhiệm truyền đạt những cảm nghỉ này đến các tham dự viên trong các buổi lễ được tổ chức vào dịp kỷ niệm năm 20 biến cố lịch sử Buổi họp Liên tôn ngày 27 tháng 10 năm 1986. Đồng thời xin huynh vui ḷng truyền lại đến mọi người lời chào hỏi thân thương cũng như lời chúc lành, tôi muốn gởi kèm theo lời chào và lời cầu nguyện của vị “Poverello” thành Assisi: “Xin Thiên Chúa ban cho quí vị sự b́nh an!”.

 

Rev Antôn Lê Ngọc Đức Phúc, SVD, chuyển dịch theo

http://www.vatican.va/holy_father/benedict_xvi/letters/2006/documents/hf_ben-xvi_let_20060902_xx-incontro-assisi_en.html

 

 

TOP

 

 

“Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh” của các thành phần Đại Biểu Tôn Giáo trong Cuộc Họp Quốc Tế 2006 Nguyện Cầu Cho Ḥa B́nh tại Washington, DC, Hoa Kỳ

 

Sau đây là nguyên văn Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh được phổ biến ngày 27/4/2006 của thành phần tham dự viên thuộc các tôn giáo khác nhau hiện diện trong Cuộc Họp Quốc Tế 2006 Nguyện Cầu Cho Ḥa B́nh được tổ chức ở Washington DC, bởi Tổng Giáo Phận Washington, Đại Học Georgetown, Đại Học Công Giáo Hoa Kỳ, và Cộng Đồng Sant’Egidio ở Rôma, với mục đích để tiếp tục ‘Tinh Thần Assisi’ được Đức Gioan Phaolô II phát động.

 

Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh

 

Chúng tôi lànhững con người nam nữ của các tôn giáo khác nhau từ các lục địa khác nhau trên thế giới qui tụ lại ở Hoa Kỳ lần đầu tiên theo nhiệt t́nh thiêng liêng của ‘tinh thần Assisi’. Ở Washington này, chúng tôi đă nguyện cầu, chúng tôi đă đối thoại trao đổi, và chúng tôi đă cầu khẩn Thiên Chúa ban đại tặng ân ḥa b́nh.

 

Chúng tôi cũng lắng nghe những lời nguyện cầu của nhiều người yêu cầu thực hiện một cuộc toàn cầu hóa về t́nh đoàn kết; chúng tôi đă nghe tiếng kêu gọi của họ trong việc khắc phục nạn nghèo khổ. Qua chứng từ của nhiều người, chúng tôi đă nghe thấy tiếng cầu khẩn. Nó xuất phát từ những nạn nhân của những cuộc bạo động, cũng như từ những nạn nhân của nạn khủng bố và chiến tranh; nó phát xuất từ những ai thiếu thốn ngay cả những quyền lợi căn bản nhất của con người, quyền được chăm sóc về y tế, quyền được hưởng nước uống và thực phẩm, và quyền được tự do tôn giáo. Chúng tôi cảm thấy rằng một thế giới có cả hằng tỉ người đang phải chống chọi để sống c̣n là những ǵ bất khả chấp, ở vào lúc mà nhân loại có nhiều nguồn lợi thuận lợi hơn tất cả mọi thế hệ trước đây.

 

Chúng tôi nam nữ đă đến đây như những con người hành hương t́m kiếm ḥa b́nh. Thế giới của chúng ta dường như đă quên đi rằng sự sống của con người là những ǵ linh thánh. Thiên Chúa đă xót thương những ai chịu khổ đau, những ai bị chiến tranh tác hại, và những nạn nhân của nạn khủng bố mù quáng. Thế giới này trở nên meat mỏi sống trong lo âu sợ hăi. Sợ hăi là những ǵ làm hạ thấp những ǵ tốt đẹp nhất nơi chúng ta. Sợ hăi và bi quan yếm thế đôi khi trở thành một độc lộ song lại là một độc lộ dẫn vào một ngơ tối tăm mù mịt. Các tôn giáo không muốn thấy bạo lực, chiến tranh hay khủng bố; xin đừng tin vào những ai nói khác với những điều như thế!

 

Với tất cả thành phần đạo hữu của chúng tôi, với hết mọi con người nam nữ, chúng tôi muốn nói rằng những ai sử dụng vơ lực là những kẻ đáng bị ngờ vực về mục đích của họ. Những ai tin rằng bạo lực càng mạnh là thái độ đáp trả những ǵ sai trái họ phải chịu là những kẻ không thấy được những ngọn núi hận thù do họ nhúng tay vào để kiến tạo nên. Ḥa b́nh là tên gọi của Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ muốn loại trừ kẻ khác; những người con trai con gái của thành phần đối phương chúng ta không bao giờ lại là kẻ thù của chúng ta: Họ là những trẻ em để yêu thương và bảo vệ, tất cả mọi em.

 

Nhân loại không trở nên tốt đẹp hơn nhờ bạo lực và khiếp sợ mà bằng niềm tin và yêu thương. Chủ nghĩa bảo thủ là một thứ bệnh hoạn trẻ con đối với tất cả mọi tôn giáo và văn hóa, v́ nó giam nhốt con người vào một thứ văn hóa hận thù. Đó là lư do tại sao, trước mặt các bạn là giới trẻ, chúng tôi xin nói cùng những ai sát hại, những ai gieo kinh hoàng khiếp sợ và nhân danh Thiên Chúa để gây ra chiến tranh: ‘Hăy dừng tay! Đừng sát hại nữa! Với vơ lực ai nay đều là kẻ thảm bại! Chúng ta hăy cùng nhau nói chuyện để Thiên Chúa soi chiếu trên chúng ta!’ Chỉ có ḥa b́nh là những ǵ thánh hảo! Chúng ta hăy thực hiện và tranh đấu cho việc thực hiện một cuộc đối thoại nghiêm chỉnh và chân t́nh!

 

Đối thoại là một nghệ thuật. Nó không phải là quyết định của thành phần sợ hăi, của thành phần đầu hàng sự dữ bất cần chiến đấu. Đối thoại thách đố tất cả mọi con người nam nữ trong việc nh́n thấy những ǵ tốt đẹp nhất nơi người khác, cũng như trong việc cảm nhận được những ǵ là tốt đẹp nhất trong họ. Đối thoại là một phương dược chữa lành các vết thương và giúp vào việc làm cho thế giới này trở thành nơi đáng sống cho các thế hệ hiện nay và mai hậu.

 

Hôm nay, một lần nữa, chúng tôi long trọng xin chính chúng tôi cũng như tất cả mọi con người nam nữ, thành phần tín đồ và những ai thiện tâm, hăy can đảm sống nghệ thuật đối thoại. Chúng tôi yêu cầu điều này cho chính bản thân ḿnh cũng như cho các thế hệ tương lai, để thế giới được hướng tới một niềm hy vọng về một kỷ nguyên mới của ḥa b́nh và công lư.

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 7/5/2006

 

TOP

 

 

C Vị Lănh Đạo Tôn Giáo Kêu Gọi Ḥa B́nh 2005: “Chiến Tranh Không Bao Giờ Lại Thánh Thiện”

 

Hôm Thứ Ba 13/9/2005, các vị lănh đạo tôn giáo đă qui tụ lại ở Lyon Pháp quốc, sau 3 ngày họp nhau, vào lúc kết thúc, ra phổ biến lời kêu gọi ḥa b́nh dưới đây. Cuộc gặp gỡ năm nay về “Con Người và Tôn Giáo” với đề tài “Việc Can Đảm Để H́nh Thành Một Nền Nhân Bản Linh Thiêng Cho Ḥa B́nh”. Cuộc gặp gỡ này do Cộng Đồng Sant’Egidio ở Rôma và TGP Lyon tổ chức với sự tham dự của các đại nhân vật lănh đạo các tôn giáo trên thế giới.

 

Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh

 

Là thành phần nam nữ thuộc các tôn giáo khác nhau, chúng tôi qui tụ lại tại thành phổ cổ Lyon để nguyện cầu, đối thoại và nuôi dưỡng một nền nhân bản linh thiêng cho ḥa b́nh. Chúng tôi tưởng kính Đức Gioan Phaolô II, một con người của đối thoại và là một chứng nhân kiên cường cho sự thánh thiện của ḥa b́nh. Chúng tôi tin rằng không có ḥa b́nh thế giới này sẽ trở thành phi nhân. Chúng tôi đă nghe thấy tiếng kêu của nhiều người, đang bị khổ đau bởi chiến tranh và khủng bố. Chúng tôi đă đặt vấn đề và đào sâu việc dấn thân của ḿnh vào các truyền thống tôn giáo riêng của chúng tôi, và chúng tôi thấy nơi các truyền thống ấy một sứ điệp ḥa b́nh. Chúng tôi đă nguyện cầu cho ḥa b́nh trên thế giới này.

 

Chính v́ nhân danh ḥa b́nh mà chúng tôi muốn ngỏ lời cùng thành phần tín hữu theo truyền thống của chúng tôi, cùng những con người nam nữ thiện chí, và cùng những ai vẫn tin rằng vơ lực là những ǵ làm cho thế giới trở nên một nơi chốn tốt đẹp hơn. Chúng tôi nói cùng họ rằng: Đă đến lúc hăy ngưng lại việc sử dụng vơ lực! Sự sống con người là những ǵ linh thánh. Bạo lực là những ǵ làm hạ nhục con người và làm suy giảm lư tưởng của những ai muốn sử dụng nó. Thế giới này đang mệt mỏi sống trong lo âu sợ hăi. Các tôn giáo đều không muốn thấy bạo lực, chiến tranh hay khủng bố xẩy ra. Chúng tôi thâm tín để lên tiếng tuyên bố như thế!

 

Ḥa b́nh là tên gọi của Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ muốn loại trừ nhau. Thiên Chúa xót thương thành phần nạn nhân của bạo lực, khủng bố và chiến tranh. Những ai biện luận cho những ư đồ của ḿnh hay biện minh cho bạo lực nhân danh Thiên Chúa là thành phần hạ giá tôn giáo. Không bao giờ lại có thứ chiến tranh thánh đức cả. Nhân loại không được cải tiến nhờ bạo lực hay khủng bố. Các tôn giáo đều dạy chúng ta rằng ḥa b́nh nội tâm là những ǵ thiết yếu. Thiên Chúa ban nó cho những ai tin tưởng. Niềm hy vọng vững mạnh của chúng ta đó là ḥa b́nh, tặng ân của Thiên Chúa, được lan truyền cho tất cả mọi con người nam nữ, bao bọc tất cả mọi dân tộc trên thế giới, ngưng chặc bàn tay bạo lực, và làm tiêu ma những mưu đồ khủng bố. Đó là lư do tại sao chúng tôi nguyện cầu ở Lyon.

 

Chúng tôi cũng công nhận rằng trên thế giới này có nhiều sầu thương. Nhân loại vẫn c̣n xa cách với việc hoàn thành những mục tiêu phát triển Ngàn Năm như được chính nó nêu lên, đó là việc giảm nghèo, là thiết lập quyền lợi được chăm sóc về ư tế, được giáo dục, được có nước dùng, được an ninh, được khỏi đói. Việc bất thành đạt này thực sự là điều buồn thảm! Thế giới của chúng ta vẫn c̣n bị hằn vết bần cùng.

 

Chính v́ thực tại đau thương này mà chúng tôi hết sức quan tâm kêu gọi thành phần lănh đạo chính trị của ḿnh. Chúng tôi vác lấy gánh nặng thất vọng cũng như các nhu cầu của hằng triệu người nghèo. Chúng tôi xin tất cả mọi năng lực và phương tiện được tận dụng để làm cho thế giới của thế kỷ 21 này trở nên nhân bản hơn và ít nghèo khổ hơn.

 

Ḥa b́nh gia tăng cho một thế giới tốt đẹp hơn, và việc đối thoại là con đường dẫn tới ḥa b́nh. Việc đối thoại không làm cho con người hạ thấp việc tự vệ xuống mà là bảo vệ nó. Việc đối thoại biến thành phần xa lạ thành bạn hữu và khiến con người có thể hoạt động với nhau và cùng nhau chiến đấu chống nghèo khổ và sự dữ. Ở Lyon, chúng tôi đă thực hiện một cuộc đối thoại thiết tha nhất, một cuộc đối thoại được soi động bởi tinh thần nguyện cầu của đạo giáo. Là những người đại diện cho các cộng đồng tôn giáo khác nhau, chúng tôi tham dự vào việc đối thoại với nhau cũng như với thành phần hiện đại nhân bản của ḿnh. Tính cách rất khác nhau về đạo giáo và văn hóa hiện nay là những ǵ hiển nhiên hơn nữa. Mặc dù được toàn cầu hóa, thế giới này vẫn không thể nào hoàn toàn như nhau được.

 

Tuy nhiên, giờ đây chúng ta thấy rơ ràng rằng có một mục đích duy nhất. Đây là thời điểm cùng nhau can đảm hoạt động để h́nh thành một nền nhân bản linh thiêng có khả năng dựng xây ḥa b́nh giữa các dân nước và cá nhân. Mục đích không phải là để chiến thắng nhau, mà là để kiến tạo nên một nền văn minh làm cho con người có thể cùng nhau chung sống. Nghệ thuật đối thoại là con người nhẫn nại để xây dựng thứ văn minh chung sống này.

 

Xin Thiên Chúa ban cho thế giới của chúng ta đây, cho mỗi một con người nam nữ, tặng ân ḥa b́nh ngời sáng ấy!

 

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL, dịch theo Zenit ngày 13/9/2005

 

TOP

 

Sứ Điệp của Cuộc Hội Luận ở Vatican về Các Tôn Giáo Cổ Truyền với Ḥa B́nh

 

Sau đây là sứ điệp đúc kết buổi hội luận về “Những Phương Sách của Các Tôn Giáo Cổ Truyền Về Ḥa B́nh”, được tổ chức bởi Hội Đồng Ṭa Thánh về Đối Thoại Liên Tôn, vào thời đoạn 12-15/1/2005 tại Vatican.

 

Ḥa b́nh là việc t́m cầu liên lỉ của tất cả mọi con người nam nữ thiện tâm. Theo bước chân của Chúa Giêsu Kitô là Hoàng Tử B́nh An, Giáo Hội, hoàn toàn nhận thức được nhu cầu ḥa b́nh trong một thế giới phân rẽ, khuyến khích việc đối thoại theo chiều hướng cảm thông hơn và liên hệ ḥa hợp hơn giữa các tín hữu thuộc các tôn giáo khác nhau. Giữa thời khoảng 12-15/1/2005 ở Rôma, Hội Đồng Ṭa Thánh Về Đối Thoại Liên Tôn đă tổ chức một cuộc hội luận về “Những Phương Sách của Các Tôn Giáo Cổ Truyền Về Ḥa B́nh”.

 

Trong cuộc hội luận này, 24 chuyên viên Công giáo từ Phi Châu, Mỹ Châu, Á Châu và Đại Dương Châu cùng nhau đến để chia sẻ về những ǵ các tôn giáo cổ truyền có thể góp phần vào việc kiến tạo ḥa b́nh trên thế giới. Cuộc hội ngộ này cũng như cuộc hội luận trước đây về “Những Phương Sách Thiêng Liêng của Các Tôn Giáo Về Ḥa B́nh” được tổ chức bởi cùng phân bộ này vào thời khoảng 16-18/1/2003 ở Rôma, là những ǵ tiếp dơi của Hội Đồng Liên Tôn họp ở Vatican ngày 25-28/10/1999; Ngày Cầu Nguyện Cho Ḥa B́nh ở Assisi vào ngày 24/1/2002; và Cuộc Diễn Đàn Về Ḥa B́nh xẩy ra trước đó.

 

Thành phần tham dự viên đă nhấn mạnh đến những đặc tính của các tôn giáo cổ truyền. Họ ghi nhận tầm quan trọng của các yếu tố sau đây: các truyền khẩu, nghi thức, huyền thoại và cách ngôn, cũng như quan niệm sống lấy cộng đồng làm chính, tính cách linh thánh của thiên nhiên, quan điểm nhất thống của thực tại, việc nhấn mạnh đến sự sống và các mối liên hệ, tất cả đều cần phải được đặc biệt chú trọng.

 

Thành phần tham dự viên nói chung đồng ư rằng theo các tôn giáo cổ truyền th́ ḥa b́nh không hẳn là không có chiến tranh hay công khai xung đột. Tích cực hơn, ḥa b́nh được quan niệm theo nghĩa ḥa hợp với tất cả mọi khía cạnh của thực tại, hữu h́nh và vô h́nh, thần linh và nhân sinh, vũ trụ và lịch sử. Ḥa b́nh cũng bao hàm sự quân b́nh và tôn trọng tính cách đa dạng. Ḥa b́nh theo các tôn giáo cổ truyền được nuôi dưỡng bằng lối sống cộng thông ngược lại với cá thể, một liên hệ với đất đai và biển cả là những ǵ đ̣i hỏi một cảm quan hữu trách và quản trị bằng việc tôn trọng thiên nhiên nói chung. Các xă hội cổ truyền nhấn mạnh đến những trách nhiệm về xă hội. Những yếu tố tích cực khác hướng về ḥa b́nh là sự sẵn sàng ḥa giải dù có nhận thấy rơ ràng tính cách bất khả tránh của vấn đề xung khắc; vai tṛ nồng cốt của phụ nữ như là các tác nhân ḥa b́nh; tầm quan trọng của gia đ́nh, thành phần già lăo và cộng đồng; cũng như sự cần thiết phục hồi công lư và sự thứ tha.

 

Trong khi công nhận sức mạnh của các tôn giáo cổ truyền, thành phần tham dự viên cũng chia sẻ về những khó khăn của các tôn giáo này trong việc đề cao các giá trị của họ theo chiều hướng của vấn đề toàn cầu hóa.

 

Căn cứ vào những ǵ được chia sẻ trên đây, cuộc hội luận khuyến khích nỗ lực hơn nữa trong việc cổ vơ cuộc đối thoại liên tôn giữa Kitô giáo và các tôn giáo cổ truyền, nhất là ở các giáo hội địa phương là nơi những tôn giáo này vẫn c̣n hiện hữu và gây ảnh hưởng. Thành phần tham dự viên nhấn mạnh đến nhu cầu cần cho việc phát triển vấn đề đối thoại trong nội bộ tôn giáo nơi các phần tử của Giáo Hội xuất thân từ các kinh nghiệm tôn giáo cổ truyền. Qua hai kiểu đối thoại này, tham dự viên tin rằng cả Kitô hữu lẫn tín đồ thuộc các tôn giáo cổ truyền sẽ tiến đến chỗ hiểu biết hơn nữa về sự phong phú của các tôn giáo cổ truyền, thế nhưng cũng hiểu biết về cả những hạn chế có thể của họ nữa. Việc hiểu biết kỹ lưỡng những tôn giáo cổ truyền này sẽ góp phần vào tiến tŕnh hội nhập văn hóa. Giáo Hội nh́n nhận rằng những giá trị nơi các tôn giáo cổ truyền có thể là những phương sách phong phú cho việc cổ vơ ḥa b́nh trên thế giới. Theo chiều hướng của cuộc hội luận này th́ nếu chúng ta chú trọng tới những phương sách này một cách nghiêm cẩn hơn nữa th́ ḥa b́nh chân thực càng có thể chiếm đạt.

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL, dịch từ tài liệu của Zenit ngày 25/1/2005

TOP

ĐTC GPII gửi Sứ Điệp cho Hội Nghị Liên Tôn Ḥa B́nh XVIII năm 2004 về “Các Tôn Giáo và Văn Hóa: Can Đảm để Khuôn Đúc một Nền Nhân Bản Thiêng Liêng Mới”.

ĐTC GPII đă gửi cho ĐHY Walter Kasper nhân dịp hội nghị về Con Người và Các Tôn Giáo được tổ chức từ Chúa Nhật 5/9 đến Thứ Ba 7/9 tại Milan Ư Quốc, một hội nghị được TGP Milan và Cộng Đồng Sant’Egidio giáo dân ở Rôma tổ chức. Sau đây là nguyên văn sứ điệp của vị chủ chiên Giáo Hội hoàn vũ:


Gửi Huynh Hồng Y Walter Kasper Đáng Kính

Chủ Tịch Hội Đồng Ṭa Thánh Đặc Trách Cổ Vơ Hiệp Nhất Kitô Giáo,

1.     Huynh thân mến, Tôi đặc biệt vui mừng gửi gấm cho huynh trách nhiệm chuyển lời chào mừng và ḷng quí mến chân thành của Tôi đến tất cả mọi Vị Đại Diện Thuộc Các Giáo Hội, Các Cộng Đồng Giáo Hội và Các Tôn Giáo chính trên thế giới qui tụ ở Milan cho Cuộc Hội Nghị lần thứ XVIII với chủ đề: “Các Tôn Giáo và Các Nền Văn Hóa: Can Đảm để Khuôn Đúc một Nền Nhân Bản Thiêng Liêng Mới”. Tôi cảm nghiệm được một niềm hân hoan và an ủi khi thấy rằng cuộc hành hương ḥa b́nh được Tôi khởi sự ở Assisi vào Tháng 10/1986 vẫn không ngừng nghỉ. Trái lại, nó vẫn tiếp tục phát triển nơi các tham dự viên và thành quả của nó.

Ngoài ra, Tôi hân hoan chuyển lời chào mừng tới Giáo Hội Ambrosiô thân yêu. Giáo Hội này, qua sự tham dự của vị TGM của ḿnh là ĐHY Dionigi Tettamanzi, đă cởi mở đón nhận cuộc họp quan pḥng này một lần nữa. Tôi cũng cám ơn Cộng Đồng St. Egidio đă thấu triệt được những ǵ là “tinh thần của Assisi” của Tôi, và đă liên tục ủng hộ nó một cách can trường và kiên tŕ từ năm 1986, nuôi dưỡng việc dấn thân đi vào những con đường rất cần thiết của thế giới hôm nay, một thế giới đầy những hiểu lầm và các cuộc xung khắc khôn nguôi.

2.     Tinh thần đối thoại và cảm thông là những ǵ thường dẫn đến những nỗ lực ḥa giải. Tiếc thay, những cuộc xung khắc mới đă bùng nổ, và thái độ coi các cuộc xung khắc về tôn giáo cũng như về văn minh như một gia sản hầu như bất khả tránh của lịch sử đă được phần đông chiều theo.

Thật sự không phải là như thế! Ḥa b́nh bao giờ cũng là những ǵ có thể! Chúng ta lúc nào cũng phải cùng nhau hoạt động để nhổ tận gốc những mầm mống của khổ đau và hiểu lầm phát xuất từ văn hóa và cuộc sống, chúng ta cần phải dồn mọi nỗ lực vào việc nhổ tận gốc ư đồ của loài người muốn thống chế nhau, chúng ta cần cùng nhau hoạt động để xóa bỏ đi cái tính ngạo mạn muốn theo các thứ khuynh hướng của ḿnh và coi thường căn tính của người khác. Những cảm giác này là những dấu báo của một thế giới bạo loạn và chiến tranh. Thế nhưng, không bao giờ tránh được xung khắc cả!

Nên các tôn giáo có nhiệm vụ đặc biệt trong việc nhắc nhở hết mọi con người nam nữ về cái ư thức ấy, một tặng ân của Thiên Chúa và đồng thời cũng là hoa trái của những cảm nghiệm lịch sử qua các thế kỷ. Đó là những ǵ Tôi gọi là “tinh thần của Assisi”. Thế giới của chúng ta cần đến tinh thần này. Nó cần đến những niềm xác tín cũng như những hành vi cử chỉ bảo đảm một nền ḥa b́nh vững chắc phát xuất từ tinh thần ấy trong việc củng cố các tổ chức quốc tế và phát động việc ḥa giải. “Tinh thần của Assisi” thôi thúc các tôn giáo hăy góp phần của ḿnh vào một nền nhân bản mới là những ǵ thế giới ngày nay hết sức cần đến.

3.     Thế giới cần đến ḥa b́nh. Ngày nào chúng ta cũng nghe thấy tin tức về bạo lực, về những cuộc khủng bố tấn công, về những cuộc hành quân. Phải chăng thế giới này thực sự đang loại bỏ đi tất cả niềm hy vọng chiếm đạt ḥa b́nh? Có những lúc thế giới dường như quen thuộc với bạo lực và việc đổ máu vô tội. Khi chúng ta đối diện với những biến cố rắc rối ấy, Tôi cúi đầu xuống đọc Thánh Kinh và Tôi đă thấy ở đó những lời an ủi này của Chúa Giêsu: “Thày để lại b́nh an cho các con; Thày ban b́nh an của Thày cho các con. Thày không ban cho các con như thế gian ban. Ḷng các con đừng bối rối và chớ có sợ hăi” (Jn 14:27).

Là Kitô hữu, thành phần tin vào Đấng là “b́nh an của chúng ta” (Eph 2:14), những lời của Người làm chúng ta bùng lên hy vọng. Tuy nhiên, Tôi muốn ngỏ lời và yêu cầu hết mọi người hăy chống lại thứ lư lẽ bạo lực, trả đũa và hận thù, mà hăy kiên tŕ đối thoại. Chúng ta cần bẻ gay cái xích xiềng cheat chóc đang giam hăm thế giới và làm cho nó đổ máu ra. Theo chiều hướng này, rất nhiều tín hữu tôn giáo có thể thực hiện được. H́nh ảnh ḥa b́nh xuất phát từ Cuộc Hội Nghị ở Milan đây tác động nhiều người bắt đầu dấn thân hoạt động cho ḥa b́nh.

4.     Trong mấy ngày nữa đây chúng ta sẽ tưởng niệm biến cố ngày 11/9/2001, thời điểm mà tử thần đă xuất hiện ngay trung tâm của Hiệp Chủng Quốc. Ba năm qua đi từ đó mà nạn khủng bố tiếc thay lại dường như đang tăng thêm những mối đe dọa hủy diệt. Cuộc chiến đấu chống lại những tác nhân chết chóc thực sự đ̣i phải mạnh tay và cương quyết. Tuy nhiên, đồng thời cũng cần phải hết sức cố gắng nhổ tận gốc rễ t́nh trạng bần cùng, thất vọng, trống rỗng cơi ḷng và bất cứ những ǵ đưa đẩy đến việc khủng bố.

Chúng ta không được để cho ḿnh bị sợ hăi chi phối là những ǵ khiến con người nam nữ chỉ tập trung về ḿnh và củng cố cái vị kỷ vây hăm tâm can cá nhân con người cũng như phái nhóm. Trước hết, Tôi đang nghĩ đến Phi Châu, “một lục địa dường như trở thành hiện thân của một thứ chênh lệch hiện đại giữa Bắc Bán Cầu và Nam Bán Cầu” (Message for the XVI Meeting "Men and Religions": Palermo, August 29th, 2002), và mối quan tâm chính của Tôi là nhân dân Iraq. Hằng ngày Tôi xin Thiên Chúa ban cho họ được bằng an, một thứ bằng an mà loài người không thể nào cống hiến cho họ được.
Cuộc Hội Nghị ở Milan này cho thấy nhân loại cần phải cương quyết thực hiện một cuộc dấn thân thực sự cho ḥa b́nh. Ḥa b́nh không bao giờ cần đến bạo lực, nó luôn đ̣i phải biết đối thoại. Những người thuộc về các quốc gia mang mảnh đất nhuốm máu đổ đặc biệt biết rơ là bạo lực chỉ liên lỉ phát sinh ra bạo lực mà thôi. Những cuộc chiến tranh bùng nổ là những ǵ mở toang cánh cửa vực thẳm sự dữ. Chiến tranh làm cho mọi sự trở thành khả dĩ, thậm chí cả những ǵ hoàn toàn lạc loài phi lư.

Đó là lư do tại sao chiến tranh bao giờ cũng phải được coi là những ǵ thảm bại: một thảm bại về lư trí và về con người. Chớ ǵ cái ư thức mới mẻ về đạo nghĩa và văn hóa chẳng bao lâu sẽ dẫn con người đến chỗ loại trừ chiến tranh. Không bao giờ xẩy ra chiến tranh nữa! Tôi đă tin tưởng điều này ở Assisi vào Tháng 10/1986, khi Tôi xin con người thuộc tất cả mọi tôn giáo hăy sát cánh bên nhau kêu cầu Thiên Chúa ban cho ḥa b́nh. Tôi lại càng tin tưởng điều này hơn nữa ở ngày hôm nay đây, khi thân xác tôi trở nên yếu kém th́ Tôi lại cảm thấy quyền lực của lời nguyện cầu tăng lên.

5.     Chủ đề được Cộng Đồng St. Egidio chọn cho cuộc Hội Nghị năm nay, bởi thế, là những ǵ rất quan trọng: “Các Tôn Giáo và Các Nền Văn Hóa: Can Đảm để Khuôn Đúc một Nền Nhân Bản Thiêng Liêng Mới”. Chính cuộc họp đă làm nay sinh ra nơi ḿnh một thứ nhân bản mới, một đường lối mới để nh́n đến nhau, để thông cảm lẫn nhau, để phác họa thế giới cũng như để hoạt động cho ḥa b́nh. Tại Hội Nghị này, người ta có thể ở bên nhau, những con người nhận thức được t́nh thân hữu có thể khiến họ nhận thấy phẩm vị cao cả của mọi con người nam nữ cùng với tính chất phong phú thường được bắt nguồn từ những ǵ đa dạng.

Việc đối thoại tác dụng ḷng can đảm dấn thân cho một nền nhân bản thiêng liêng mới, v́ nền nhân bản mới này đ̣i phải tin tưởng vào những con người nam nữ. Nó không bao giờ làm cho người nghịch lại với người. Mục đích của nó là thắng vượt khoảng cách và những ǵ là thô bạo, hầu chúng ta nhận thuưc đưoơc rằng chúng ta tất cả đều là những tạo sinh của một Thiên Chúa duy nhất, và tất cả đều là anh chị em thuộc về nhân loại.

Hân hoan với những niềm tin tưởng này trong tâm hồn, Tôi xin quí vị biết rằng tinh thần của Tôi tham dự vào cuộc hội nghị này và xin Thiên Chúa Toàn Năng ban phúc lành trời cao cho mỗi một người trong quí vị.

Castel Gandolfo, 3/9/2004.
Gioan Phaolô II

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ Zenit ngày 8/9/2004 (những chỗ in đậm là do người dịch muốn nhấn mạnh đến những xác tín và nhận định quan trọng của vấn đề)

TOP

ĐTCGPII - sứ điệp gửi Hội Nghị Liên Tôn 17 năm 2003: "Hiệp nhất không phải là đồng nhất. Chúng ta không thể xây dựng ḥa b́nh ở chỗ bất cần nhau mà là qua việc đối thoại và gặp gỡ".

ĐTC Gioan Phaolô II đă gửi một sứ điệp cho Hội Ngộ Quốc Tế Cầu Nguyện Cho Ḥa B́nh lần thứ 17 ở Aachen, Đức Quốc vào ngày 7-9/2003. Cuộc Hội Ngộ được tổ chức hằng năm bởi Cộng Đồng Thánh Egidio. Năm nay với đề tài “Giữa chiến tranh và ḥa b́nh là cuộc gặp gỡ đức tin và các nền văn hóa”. ĐTC gửi sứ điệp này cho ĐHY chủ tịch hưu trí của Hội Đồng Công Lư và Ḥa B́nh của Ṭa Thánh là Roger Etchegaray, cũng như cho những vị đại diện thuộc các Giáo Hội/Cộng Đồng Kitô giáo và các tôn giáo lớn trên thế giới tham dự cuộc Hội Ngộ này.

Gửi Đến Người Anh Em Đáng Kính, Hồng Y Roger Etchegaray,

1. … (lời cảm tạ và chào thăm)

pdp1.jpg (8716 byte)

Vào năm 1986, năm Tôi muốn bắt đầu một con đường mới ở Assisi, trong đó Aachen là một chặng đường mới, th́ thế giới vẫn c̣n bị chia làm hai phe và cảm thấy lo sợ v́ chiến tranh nguyên tử. Khi thấy nhu cầu hết sức khẩn trương cho thành phần nghèo khổ có thể thấy được một tương lai ḥa b́nh và thịnh vượng cho hết mọi người, Tôi đă mời những tín đồ của các tôn giáo khác nhau trên thế giớiqui tụ lại cầu nguyện cho ḥa b́nh. Tôi đă nghĩ đến nhăn quan tuyệt vời của tiên tri Isaia, đó là việc tất cả mọi dân tộc sẽ tiến về từ các nơi khác nhau trên thế giới qui tụ lại quanh Thiên Chúa như một gia đ́nh duy nhất, lớn lao và muôn mầu. Đó là nhăn quan của Chân Phước Gioan XXIII, một nhăn quan đă khiến Ngài viết bức thông điệp “Ḥa B́nh Dưới Thế”, một văn kiện năm nay chúng ta mừng kỷ niệm 40 năm.

2. Ở Assisi, giấc mơ này đă mặc một h́nh thức cụ thể và rơ ràng, làm bật kên nhiều ước muốn ḥa b́nh nơi tâm hồn của chúng ta. Tất cả chúng ta đều hoan hỉ. Tiếc thay, nỗi mong ước này không được tiếp tục với một tốc độ và nồng độ cần thiết. Trong những năm ấy chúng ta đă đầu tư rất ít vào việc bênh vực ḥa b́nh cũng như vào việc hỗ trợ cho giấc mơ về một thế giới phi chiến tranh. Chúng ta đă chú trọng đến việc phát triển những chiều hướng riêng, đổ dồn những nguồn lợi khổng lồ vào những lănh vực khác, nhất là vào những chi phí quân sự.

Tất cả chúng ta đều chứng kiến thấy t́nh trạng phát triển của những đam mê qui ngă thuộc biên giới riêng của ḿnh, thuộc nhóm chủng tộc và quốc gia của ḿnh. Đôi khi thậm chí ngay cả tôn giáo cũng bị bạo lực nữa. Mấy ngày nữa đây chúng ta sẽ nhắc lại cuộc tấn công thảm khốc vào ṭa nhà tháp đôi ở Nữu Ước. Bất hạnh thay, nhiều niềm hy vọng về ḥa b́nh đă sụp đổ xuống cùng với những ṭa nhà tháp đôi này. Các cuộc chiến tranh và xung đột tiếp tục lan tràn và đầu độc đời sống nhiều dân tộc, nhất là các xứ sở nghèo khổ ở Phi Châu, Á Châu và Mỹ Châu Latinh. Tôi đang nghĩ đến hàng chục cuộc chiến tranh đang diễn ra cũng như đến thứ chiến tranh lan rộng gây ra bởi nạn khủng bố.

3. Những cuộc xung đột này cho tới khi nào mới chấm dứt? Cho tới bao giờ dân chúng cuối cùng mới thấy được một thế giới giải ḥa? Chúng ta sẽ không làm cho tiến tŕnh ḥa b́nh được dễ dàng thuận lợi bằng việc dửng dưng tội lỗi để cho t́nh trạng bất công xẩy ra và phát triển trên trái đất của chúng ta. Những xứ sở nghèo thường trở thành những nơi bạo loạn, những ḷ nung đúc bạo lực. Chúng ta không muốn chiến tranh làm chủ chi phối sinh hoạt của thế giới và đời sống của các dân tộc. Chúng ta không muốn chấp nhận nghèo khổ như là một đồng bạn canh cánh bên ḿnh của tất cả mọi quốc gia trong việc hiện hữu. Bởi thế chúng ta mới đặt vấn đề: Vậy chúng ta phải làm ǵ đây? Nhất là thành phần tín hữu phải làm những ǵ? Làm sao có thể tin được là có ḥa b́nh trong thời điểm đầy chiến tranh này? Bởi thế, Tôi tin rằng “Những Cuộc Hội Ngộ Quốc Tế Cầu Nguyện Cho Ḥa B́nh” được Cộng Đồng Thánh Egidio tổ chức đây đă là một câu trả lời cụ thể cho các câu hỏi ấy. Những Cuộc Hội Ngộ này đă diễn ra 17 năm, và hoa trái ḥa b́nh của chúng đă hiển nhiên trông thấy. Hằng năm con người từ các niềm tin khác nhau gặp gỡ, làm quen với nhau, giải quyết những căng thẳng, học cách sống chung, và chia sẻ trách nhiệm chung đối với vấn đề ḥa b́nh.

4. Cuộc Hội Ngộ ở Aachen khi mở màn cho một tân thiên kỷ này một lần nữa mang đầy ư nghĩa. Thành phố này, ở tâm điểm của lục địa Âu Châu, rơ ràng nói về truyền thống cổ kính của Âu Châu, nói về những căn gốc xa xưa của nó, bắt đầu từ những căn gốc Kitô giáo là những ǵ làm ḥa hợp và kiên vững những căn gốc khác nữa. Các căn gốc Kitô giáo không phải là một thứ kư ức về tính cách tôn giáo chuyên nhất mà là một thứ nền tảng của tự do, v́ chúng làm cho Âu Châu trở thành như một cái nồi nung nấu đủ các thứ văn hóa và kinh nghiệm khác biệt với nhau. Chính từ những thứ căn gốc cổ kính này mà các dân tộc Âu Châu mới được thúc đẩy đi đến tận chân trời góc biển của trái đất này cũng như mới tiến vào chiều sâu của con người, của phẩm vị bất khả vi phạm nơi họ, của quyền b́nh đẳng căn bản nơi hết mọi người, của quyền công lư và ḥa b́nh đại đồng.

Hiện nay Âu Châu, trong khi nới rộng tiến tŕnh hiệp nhất của ḿnh, được kêu gọi để tái nhận thức cái nghị lực này, ư thức được những căn gốc sâu xa nhất của ḿnh. Quên đi những căn gốc này không phải là những ǵ lành mạnh. Chỉ hiểu ngậm mà thôi không đủ để soi sáng các tâm hồn. Giấu diếm chúng đi là làm cho tâm can héo hắt. Âu Châu sẽ trở nên mạnh mẽ hơn đối với thế giới hiện nay cũng như sau này ở chỗ cơn khát của nó được giải quyết nơi những nguồn mạch truyền thống về tôn giáo và văn hóa của nó. Kho tàng khôn ngoan về tôn giáo và nhân bản Âu Châu đă chất chứa qua các thế kỷ, bất chấp tất cả mọi thứ căng thẳng và tương phản kèm theo, là một thứ gia sản có thể lại được sử dụng vào việc phát triển của toàn thể nhân loại. Tôi tin rằng Âu Châu, nếu biết bám chặt lấy các thứ căn gốc của ḿnh, sẽ phát triển một cách gia tốc tiến tŕnh hiệp nhất nội bộ, cũng như sẽ thực hiện việc đóng góp thiết yếu của nó vào t́nh trạng tiến bộ và ḥa b́nh nơi tất cả mọi dân tộc trên thế giới.

5. Trong một thế giới chia rẽ đang tiến tới chỗ càng ngày càng phân biệt và tư biệt th́ càng cần phải hiệp nhất hơn. Con người thuộc các tôn giáo khác nhau được kêu gọi để t́m kiếm những cách thức gặp gỡ nhau và đối thoại với nhau. Hiệp nhất không phải là đồng nhất. Chúng ta không thể xây dựng ḥa b́nh ở chỗ bất cần nhau mà là qua việc đối thoại và gặp gỡ. Đó là bí mật của cuộc hội ngộ Aachen.

6. Hết mọi người đến đây có thể nói rằng, trên con đường này, ḥa b́nh nơi con người không phải là một lư tưởng xa vời.

7. “Danh xưng của một vị Thiên Chúa duy nhất càng ngày càng cần phải trở thành những ǵ danh xưng này là, một danh xưng ḥa b́nh và là một hiệu triệu ḥa b́nh” (Tông Thư Mở Màn Một Tân Thiên Kỷ, 55).

Đó là lư do tại sao chúng ta phải đẩy mạnh cuộc hội ngộ của chúng ta và phải đặt những nền móng ḥa b́nh vững chắc chung. Những nền móng ấy sẽ giải giới bạo lực, đặt cơ sở cho trí khôn và ḷng tôn trọng, cũng như bao bọc thế giới bằng những cảm giác yên lành. Cùng với anh chị em, hỡi anh chị em hết sức quí yêu, “chúng ta hăy cương quyết tiếp tục đối thoại” (Tông Huấn Giáo Hội Tại Âu Châu”. Chớ ǵ đệ tam thiên kỷ này là thời điểm hiệp nhất trong vị Thiên Chúa duy nhất. Không thể nào chấp nhận gương mù chia rẽ được nữa, v́ nó là cứ phủ nhận Thiên Chúa và ḥa b́nh.

Với anh chị em, những vị đại diện rất khả kính của các tôn giáo lớn trên thế giới, chúng ta muốn đẩy mạnh việc đối thoại ḥa b́nh, bằng việc hướng mắt về Vị Cha của các dân tộc, nhận biết rằng tất cả mọi thứ khác biệt không phải là những ǵ khiến chúng ta đối chọi nhau mà là những ǵ dẫn chúng ta tới chỗ tôn trọng nhau, chân thành hợp tác với nhau, và xây dựng ḥa b́nh. Cùng anh chị em nam nữ thuộc truyền thống trần thế, chúng ta cảm thấy chúng ta cần phải tiếp tục đối thoại và yêu thương như đường lối duy nhất để tỏ ra tôn trọng các thứ quyền lợi của hết mọi người cũng như để đối đầu với những thách đố của tân thiên kỷ này.

Thế giới đang cần ḥa b́nh rất nhiều. Là những người tín hữu, chúng ta biết cách nguyện cầu để tiến đến với Đấng có thể ban cho chúng ta ḥa b́nh. Đường lối tất cả chúng ta có thể đi theo đó là đường lối đối thoại trong yêu thương. Bởi thế, với các thứ vũ khí nguyện cầu và đối thoại, chúng ta hăy tiến bước trên con đường tiến về tương lai.

Tại Castel Gandolfo ngày 5/9/2003.


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ tài liệu được Zenit phổ biến ngày 8/9/2003

TOP

Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh của Cuộc Hội Ngộ Tôn Giáo Thế Giới ở Aachen Đức Quốc 2003: "Đối thoại là con đường có thể cứu thế giới này khỏi chiến tranh"
 

500 vị lănh đạo tôn giáo trên thế giới đă kết thúc Cuộc Hội Ngộ Quốc Tế lần thứ 17 năm 2003 ở Aachen về chủ đề “Con Người và Các Tôn Giáo” bằng Lời Kêu Gọi Ḥa B́nh như sau:

“Vào lúc mở màn cho Thiên Kỷ này, một thời điểm đầy hy vọng lẫn lo âu sợ hăi, chúng tôi, những con người nam nữ thuộc các tôn giáo khác nhau, từ rất nhiều phần đất trên thế giới, đến gặp nhau tại Aachen để van xin Thiên Chúa ban cho tặng ân ḥa b́nh, một thứ ḥa b́nh nhân loại hầu như không thể tự tạo lấy cho ḿnh.

“Giữa ḷng Âu Châu đây, khi nh́n vào những niềm trông mong muốn thấy được ḥa b́nh và công lư, chúng tôi tự hỏi ḿnh về trách nhiệm của chúng tôi. Chúng tôi đă gặp thấy t́nh trạng khổ đau ở Miền Nam thế giới cũng như ở các cuộc chiến tranh bị bỏ mặc, ở những nạn nhân bị khủng bố cũng như ở những nỗi sợ hăi gây ra bạo lực, ở một trái đất bị khốn khổ cũng như bị vi phạm bởi việc một thứ khai thác thiêu rụi hết mọi sự, thậm chí thiệu rụi cả tương lai chung của chúng ta nữa. Những lời kêu gọi của những tù nhân cũng như của những ai từ nhỏ đă chỉ chứng kiến thấy cảnh bạo lực và những cuộc chiến tranh không ngừng đă thấu đến tai chúng ta. Chúng ta đă cảm nghiệm được một nỗi hết sức bi quan hiện lên từ những căn gốc của thế kỷ mới này. Những tiếng nói và kêu gào hầu như không được biết tới của cả triệu triệu thành phần nghèo khổ không có thuộc uống, không được chăm sóc, không có an ninh, không được tự do, không có đất sống, không được hưởng những thứ quyền lợi căn bản nhất của con người, những tiếng nói và kêu gào này đă thấu tới tai chúng ta.

“Chúng tôi chuyên tâm tới các truyền thống tôn giáo của ḿnh, đến những Sách Thánh, bằng việc lắng nghe Thiên Chúa. Thiên Chúa nói về ḥa b́nh. Chúng tôi đă suy niệm và cầu nguyện. Chúng tôi cảm thấy cần phải cải tiến bản thân ḿnh, để chiếm được ḥa b́nh trong chúng tôi. Đối với các tín hữu, ḥa b́nh không phải chỉ là một cuộc dấn thân trên thế giới mà c̣n là một tặng ân cần phải t́m kiếm trong ḷng của ḿnh.

“Ḥa b́nh nằm ở tận thâm tâm các truyền thống tôn giáo của chúng ta. Ḥa b́nh là tên gọi của Thiên Chúa. Chúng ta cố gắng lắng nghe chẳng những nỗi sầu thương của chúng ta mà c̣n cả nỗi sầu thương của kẻ khác nữa. Đó là lư do tại sao hôm nay đây chúng ta dứt khoát một cách không do dự lại quyết dấn thân vào con đường đối thoại khó khăn trong một thế giới hầu như thiên về xung khắc này.

"Việc đối thoại là việc dẫn đến ḥa b́nh. Đối thoại là một nghệ thuật khiến chúng ta không c̣n cái yếm thế bi quan thiển cận của những ai nói là không thể nào có chuyện sống chung với kẻ khác được, cho rằng những sai trái chúng ta từng chịu đựng buộc chúng ta không bao giờ được chấm dứt hận thù. Đối thoại là con đường có thể cứu thế giới này khỏi chiến tranh.

"Chúng tôi đă tái nhận thức được niềm hănh diện của việc đối thoại. Và đối thoại là một nghệ thuật mà các tôn giáo, văn hóa và những ai nắm trong tay sức mạnh cũng như quyền lực nhất trên thế giới phải ôm ấp. Đối thoại không phải là một chọn lựa của kẻ nhất sợ, hay của những ai lo ngại chiến đấu, nó không làm yếu kém đi căn tính của ai hết. Nó làm cho hết mọi con người nam nữ thấy được cái hay nhất nơi nhau; nó được bắt nguồn nơi phần tuyệt hảo của bản thân con người. Đối thoại là phương dược chữa lành các vết thương và mở ra cho dân chúng và các tôn giáo thấy cái đích điểm duy nhất khả dĩ, đó là việc sống với nhau trên mặt đất này, bằng việc bảo vệ nó và cống hiến nó cho các thế hệ mai hậu một trái đất c̣n đáng sống hơn cả ngày hôm nay.

"Với những ai nghĩ rằng không thể nào tránh được cảnh va chạm của các nền văn minh, chúng tôi muốn nói là quí vị hăy bung ḿnh ra khỏi cái cảm quan yếm thế dồn nén tạo nên một thế giới đầy những bức tường và đầy những kẻ thù này, nơi không thể sống yên ổn và trong an b́nh. Nghệ thuật đối thoại dần dần làm tan biến đi những lư do gây ra khủng bố cũng như cất đi những căn do gây ra bất công đưa đến bất măn và bạo lực.

"Với những ai tin rằng tên gọi của Thiên Chúa có thể được sử dụng để tuôn ra hận ghét và gây ra chiến tranh, để hạ nhục, và để tàn sát mạng sống của kẻ khác, chúng tôi muốn nói rằng Ḥa b́nh là tên gọi của Thiên Chúa. Không bao giờ được phép sử dụng tôn giáo để biện minh cho hận thù và bạo lực. Trào lưu cực đoan bảo thủ là một chứng bệnh truyền nhiễm nơi bất cứ tôn giáo và văn hóa nào. Nhu cầu cần phải t́m kẻ thù để thiết lập căn tính của ḿnh chỉ là những ǵ giam hăm chúng ta mà thôi, ở chỗ nó làm cho nhau tách rời ra và coi bạo lực đáng giá hơn là ḥa b́nh.

"Với những ai vẫn cứ sát hại, lan truyền khủng bố và gây ra chiến tranh nhân danh Thiên Chúa, chúng tôi xin là “Hăy dừng tay! Đừng sát nhân! Bạo lực là một thứ thất bại đối với hết mọi người! Chúng ta hăy cùng nhau lo nghĩ cho nhau rồi Thiên Chúa sẽ soi sáng cho tất cả chúng ta!”

"Ở tại Aachen đây, chúng tôi cảm thấy nhu cầu cần có một Âu Châu có thể hướng về tinh thần hơn nữa. Chúng tôi cảm thấy nhu cầu cần có một Âu Châu có thể sống với Miền Nam của thế giới cũng như có thể thể hiện một thứ dân chủ chú trọng đến nhân quyền, nhờ đó chúng ta có thể góp phần một cách quyết liệt cho ngàn năm thứ ba.

"Từ Aachen đây, chúng tôi đă dâng lên Thiên Chúa lời nguyện chung tha thiết cầu cho ḥa b́nh. Xin Thiên Chúa ban cho hết mọi con người nam nữ, xin Thiên Chúa ban cho hết mọi nhà lănh đạo, biết nhẫn nại đối thoại một cách khôn ngoan và thực tiễn. Xin Thiên Chúa giải thoát hết mọi người khỏi ảo ảnh của một thứ chiến tranh chính đáng và trong sạch. Thiên Chúa mạnh hơn những ai thích chiến tranh. Thiên Chúa mạnh hơn những ai gieo rắc hận thù. Thiên Chúa mạnh hơn những ai sống bạo động.

"Xin Thiên Chúa ban cho thế kỷ mới của chúng ta đây tặng ân ḥa b́nh tuyệt vời.

Aachen, 9/9/2003



TOP

Các Cuộc Hội Ngộ Liên Tôn Quốc Tế

đă được bắt đầu từ thập niên 1980, như là một sáng kiến của Cộng Đồng Thánh Egidio, với mục đích phát động tương kiến và đối thoại giữa các tôn giáo với nhau theo chiều hướng ḥa b́nh.

Cộng Đồng Thánh Egidio đă tiếp tục sống tinh thần Ngày Thế Giới Cầu Nguyện ở Assisi do Đức Gioan Phaolô đề xướng vào năm 1986, bằng việc đáp lại lời kêu gọi cuối cùng của vị Giáo Hoàng này giành cho cuộc hội ngộ lịch sử ấy: “Chúng ta hăy tiếp tục loan truyền sứ điệp Ḥa B́nh và sống tinh thần Assisi”. Từ giây phút đó, qua một tổ chức thân hữu giữa các vị đại diện thuộc các niềm tin và văn hóa khác nhau trên 60 quốc gia, Cộng Đồng này đă phát động một cuộc hành hương ḥa b́nh, một cuộc hành hương đă trải qua những chặng đường ở những thành phố Âu Châu và Địa Trung Hải từ năm này sang năm khác.

 

pdp3.jpg (8213 byte)

1987  ở Rôma với chủ đề “Cầu nguyện là mạch nguồn ḥa b́nh”

1988 ở Rôma với chủ đề “Con người cầu nguyện trong việc t́m kiếm ḥa b́nh”.

1989 ở Warsaw với chủ đề “Không bao giờ c̣n xẩy ra chiến tranh nữa”, dịp kỷ niệm 50 năm Thế Chiến Thứ Hai bùng bổ.

1990 ở Bari: “Từ Đông sang Tây, một Đại Dương Ḥa B́nh”.

1991 ở Malta 1991: “Các Tôn Giáo với một Đại Dương Ḥa B́nh”.
 

1992 ở Brussels với chủ đề “Âu Châu, Tôn Giáo, Ḥa B́nh” liên quan đến mối hiệp nhất Âu Châu và mối liên hệ của châu này với Miền Nam thế giới).

1993 ở Milan: “Trái Đất của Con Người, Những Lời Kêu Cầu cùng Thiên Chúa”.

1994 ở Assisi: “Những người bạn của Thiên Chúa, chứng nhân ḥa b́nh”.

1995 ở Florence: “Các Tầng Trời và Trái Đất của Ḥa B́nh”.

1995 một cuộc hội ngộ đặc biệt diễn ra tại Giêrusalem, trung tâm của Thành Thánh, với chủ đề “Cùng nhau ở Giêrusalem: Các tín đồ của Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo”.

1996 ở Rôma: “Ḥa B́nh là Tên Gọi của Thiên Chúa”

1997 ở Padua-Venice: “Xung Khắc hay Gặp Gỡ: Các Tôn Giáo và Văn Hóa ở Giao Điểm”

1998 một cuộc hội ngộ ngoại lệ được tổ chức ở Bucharest với chủ đề “Ḥa B́nh là tên gọi của Thiên Chúa: Thiên Chúa, Nhân Loại, Các Dân Tộc”. Cuộc hội ngộ này lần đầu tiên được tổ chức bởi Cộng Đồng này cùng với Giáo Hội Chính Thống Romania. Sự hiện diện của một số các vị thượng phụ Chính Thống và các vị hồng y khiến cho bầu không khí đối thoại mới này mở đường dẫn đến cuộc viếng thăm đầu tiên của ĐTC tới một xứ sở Chính Thống xẩy ra sau đó ít tháng sau.

1999 ở Genoa: “Các Giáo Hội như Tỉ Muội, Các Dân Tộc như Huynh Đệ, Kitô Hữu Qui Tụ trước Thềm Đệ Tam Thiên Kỷ”.

2000 ở Lisbon: “Những Đại Dương Ḥa B́nh: Các Tôn Giáo và Văn Hóa Đối Thoại”.

2001 ở Barcelona, kỷ niệm 15 năm cuộc hội ngộ này, với chủ đề “Nơi Biên Giới Đối Thoại: Các Tôn Giáo và Nền Văn Minh trong Tân Thế Kỷ”

2002 ở Palarmo: “Các Niềm Tin và Văn Hóa trong Tương Khắc và Đối Thoại”.

2003 ở Aachen: “Chiến Tranh và Ḥa B́nh: Các Niềm Tin và Văn Hóa Đối Thoại”.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ tài liệu được www.santegidio.org/en/index.html. phổ biến

TOP