NỖ LỰC ĐẠI KẾT 2008
Cảm Nghiệm Hoán Cải của Thánh Phaolô với chủ đề “Không Ngừng Cầu Nguyện”
Bài Giảng trong Giờ Kinh Tối Lễ Thánh Phaolô Trở Lại 25/1/2008 ở Đền Thờ Thánh Phaolô Ngoài Thành
Anh Chị Em thân mến,
Cảm Nghiệm Hoán Cải của Thánh Phaolô với chủ đề “Không Ngừng Cầu Nguyện”
Lễ Trọng Thánh Phaolô Trở Lại một lần nữa kéo chúng ta đến trước mặt của vị đại Tông Đồ được Thiên Chúa chọn làm “chứng nhân cho Ngài trước tất cả mọi người” (Acts 22:15). Đối với Saulê thành Tarsê th́ giây phút gặp gỡ Chúa Kitô Phục Sinh trên đường đi Damasco đă đánh dấu một khúc quanh quyết liệt trong đời sống của ngài. Việc ngài được hoàn toàn biến đổi, một cuộc thực sự và thích đáng hoán cải thiêng liêng, đă xẩy ra vào ngay lúc bấy giờ. Bởi việc can thiệp thần linh, tay hung hăng bách hại Giáo Hội Chúa này đột nhiên trở nên mù ḷa và ṃ mẫm bước đi trong tăm tối, thế nhưng từ đó, nhờ ánh sáng rạng ngời trong ḷng của ngài, mà sau đó ít lâu ngài đă trở thành một vị Tông Đồ của Phúc Âm. Cái nhận thức là chỉ có một ḿnh ân sủng thần linh mới có thể thực hiện một cuộc hoán cải như thế đă luôn theo đuổi Thánh Phaolô. Khi ngài đă hết sức cố gắng để trở nên xứng đáng với ơn gọi của ḿnh, bằng việc dấn thân liên lỉ rao giảng Phúc Âm, ngài đă viết bằng một ḷng nhiệt t́nh mới mẻ như sau: “Tôi đă hoạt động cực nhọc hơn bất cứ vị nào, nhưng không phải là tôi song là ơn Chúa trong tôi” (1Cor 15:10). Hoạt động truyền giáo liên lỉ cho dù như thể hoàn toàn lệ thuộc vào những nỗ lực của ngài, nhưng Thánh Phaolô vẫn luôn được tác động bởi niềm xác tín sâu xa rằng tất cả mọi năng lực của ngài đều xuất phát từ ân sủng của Thiên Chúa hoạt động nơi ngài.
Những lời của vị Tông Đồ này về mối liên hệ giữa nỗ lực của con người với ân sủng thần linh vang vọng vào buổi tối hôm nay đây có một ư nghĩa rất đặc biệt. Vào lúc kết thúc Tuần Lễ Nguyện Cầu cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo, chúng ta thậm chí càng ư thức được rằng công việc phục hồi mối hiệp nhất, một công cuộc đ̣i hỏi mọi năng lực và nỗ lực của chúng ta, hoàn toàn là những ǵ vượt trên những ǵ chúng ta có thể làm. Mối hiệp nhất với Thiên Chúa và anh chị em của chúng ta là một tặng ân bởi trời, một mối hiệp nhất xuất phát từ cuộc hiệp thông yêu thương giữa Cha, Con và Thánh Thần, một mối hiệp nhất được gia tăng và hoàn hảo nơi cuộc hiệp thông Ba Ngôi. Không phải chúng ta có khả năng quyết định là mối hiệp nhất này sẽ được hoàn toàn chiếm đạt vào lúc nào hay bằng cách nào. Chỉ có một ḿnh Thiên Chúa mới có thể làm điều ấy mà thôi! Như Thánh Phaolô, chúng ta cũng hăy đặt niềm hy vọng và ḷng tin tưởng của chúng ta “nơi ân sủng của Thiên Chúa ở với chúng ta”. Anh chị em thân mến, đó là những ǵ lời nguyện cầu mà chúng ta đang cùng nhau dâng lên Chúa mong muốn van xin: đó là xin Người là Đấng soi động và nâng đỡ chúng ta trong việc chúng ta tiếp tục t́m cầu hiệp nhất.
Chính ở đây mà lời huấn dụ của Thánh Phaolô với Kitô hữu giáo đoàn Thessalonica đạt được tất cả ư nghĩa của nó: “Hăy không ngừng nguyện cầu” (1Thes 5:17), một lời huấn dụ được chọn làm đề tài cho Tuần Lễ Nguyện Cầu năm nay. Vị Tông Đồ này đă quá quen thuộc với cộng đồng này, một cộng đồng đă được xuất phát từ hoạt động truyền giáo của ngài, và được ngài đặt nhiều kỳ vọng. Ngài biết cả những thành đạt của nó và nhược điểm của nó. Thật vậy, không thiếu ǵ hành vi, thái độ và tranh căi trong các phần tử của nó đă tạo nên t́nh trạng căng thẳng và xung khắc, và Thánh Phaolô ra tay can thiệp để giúp cho cộng đồng này tiến bước trong hiệp nhất và an b́nh. Ở cuối bức thư của ḿnh, vẫn với ḷng nhân từ phụ thân, ngài đă kèm thêm một chuỗi huấn dụ rất thực tế, kêu gọi các Kitô hữu hăy phấn khích tất cả mọi người tham gia, nâng đỡ thành phần yếu kém, nhẫn nại với sự dữ chứ đừng lấy oán báo ác với mọi người nhưng bao giờ cũng t́m kiếm sự thiện, hân hoan và tạ ơn trong mọi hoàn cảnh (x 1Thes 5:12-22). Thánh Phaolô đặt lời khuyên “hăy không ngừng cầu nguyện” ở giữa những lời huấn dụ ấy. Thật vậy, những lời khuyến dụ khác sẽ mất đi công lực và sự liên kết của chúng nếu chúng không được hỗ trợ bằng việc nguyện cầu. Mối hiệp nhất với Thiên Chúa và với nhau được xây dựng trước hết nhờ đời sống nguyện cầu, liên lỉ t́m kiếm “ư muốn của Thiên Chúa đối với chúng ta trong Chúa Giêsu Kitô” (x 1Thes 5:18).
Lời kêu gọi của Thánh Phaolô ngỏ cùng Kitô hữu giáo đoàn Thessalonica vẫn c̣n hợp thời. Trước những thiếu sót và tội lỗi là những ǵ vẫn c̣n đang ngăn trở cho mối hiệp thông trọn vẹn của Kitô hữu, th́ mỗi một lời trong những huấn dụ này vẫn có một ư nghĩa thích đáng, thế nhưng đặc biệt là xác đáng về phương diện “không ngừng cầu nguyện”. Phong trào đại kết sẽ đi về đâu nếu không có lời nguyện cầu chung riêng “xin cho họ tất cả được nên một”, như Cha ở trong Con và như Con ở trong Cha” (Jn 17:21)? Chúng ta sẽ t́m thấy ở nơi đâu “cái lực đẩy hơn nữa” của đức tin, đức cậy và đức mến là những nhân đức ngày nay đặc biệt cần cho việc chúng ta t́m kiếm hiệp nhất? Ước muốn hiệp nhất của chúng ta không được giới hạn vào những trường hợp riêng biệt; nó cần phải trở thành một phần toàn diện cho đời sống cầu nguyện toàn thể của chúng ta. Những con người nam nữ sống Lời Chúa và nguyện cầu đă từng là những thủ công viên của việc ḥa giải và hiệp nhất ở mọi giai đoạn lịch sử. Chính con đường nguyện cầu đă mở đường cho phong trào đại kết như ngày nay chúng ta biết được. Thật vậy, từ giữa thế kỷ 18, các phong trào canh tân thiêng liêng khác nhau đă xuất hiện, nhiệt thành góp phần bằng nguyện cầu vào việc cổ vơ cho mối hiệp nhất Kitô giáo. Những nhóm Công Giáo, được phát động bởi những nhân vật đạo đức nổi nang, đă đóng một vai tṛ chủ động trong những khởi động như thế ngay từ ban đầu. Việc cầu nguyện cho mối hiệp nhất cũng được ủng hộ bởi các những vị Tiền Nhiệm Đáng Kính của tôi, như Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, vị mà vào năm 1895 đă khuyên thực hiện Tuần Chín Ngày Cầu Nguyện cho mối hiệp nhất Kitô Giáo. Những nỗ lực này, được thực hiện theo những khả năng của Giáo Hội vào lúc bấy giờ, có ư mang ra thự chành lời nguyện cầu của chính Chúa Giêsu trên Căn Thượng Lầu là “xin cho họ tất cả được nên một” (Jn 17:21). Bởi vậy không có vấn đề đại kết thực sự mà nguồn gốc của nó đă không được gieo trồng bằng việc nguyện cầu.
Tiến Tŕnh của Tuần Lễ Cầu Nguyện cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo
Năm nay, chúng ta đang mừng kỷ niệm 100 năm “Tuần Bát Nhật Hiệp Nhất Giáo Hội” là biến cố sau đó trở thành “Tuần Lễ Cầu Nguyện Cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo”. 100 năm trước đây, trong khi c̣n là một mục sư giáo phái Episcopalian, Cha Paul Watson đă có ư nghĩ về tuần bát nhật nguyện cầu cho mối hiệp nhất, một tuần lễ lần đầu tiên đă được cử hành ở Graymoor, Nữ Ước, từ ngày 18 đến 25 tháng Giêng năm 1908. Buổi tối hôm nay, cảm thấy hết sức hân hoan, tôi gửi lời chào đến vị Tổng Vụ và phái đoàn đại biểu quốc tế của Anh Chị Em Phanxicô Phạt Tạ, một Hội Ḍng được thành lập bởi Cha Paul Watson và là vận động viên cho di sản thiêng liêng của ngài. Vào thập niên 1930, Tuần Bát Nhật Cầu Nguyện đă trải qua những thích ứng quan trọng theo sau cái tác lực được cống hiến cho nó, đặc biệt là bởi Cha Paul Couturier ở Lyons, một đại đấu thủ khác của vấn đề đại kết thiêng liêng. Lời ngài kêu gọi “hăy nguyện cầu cho mối hiệp nhất của Giáo Hội như Chúa Kitô mong muốn và theo cách thức Người muốn” giúp cho Kitô hữu thuộc tất cả mọi truyền thống liên kết thành một lời nguyện cầu duy nhất cho hiệp nhất. Chúng ta hăy tạ ơn Thiên Chúa về phong trào cầu nguyện lớn lao mà trong 100 năm đă đồng hành và nâng đỡ tín hữu t́m cầu mối hiệp nhất trong Chúa Kitô. Con tầu đại kết sẽ chẳng bao giờ ra khơi nếu nó không được đẩyđưa bởi luồng gió mạnh của nguyện cầu và phất phới bởi hơi thở của Chúa Thánh Thần.
Trùng hợp với Tuần Lễ Nguyện Cầu này, có nhiều cộng đồng tu sĩ và đan sĩ đă mời gọi và giúp các phần tử của ḿnh “không ngừng cầu nguyện” cho mối hiệp nhất Kitô Giáo. Vào cơ hội chúng ta đă qui tụ lại đây, chúng ta hăy đặc biệt nhớ đến đời sống và chứng từ của D́ Maria Gabriella Hiệp Nhất (1914-1936), một Nữ Tu Ḍng Trappist thuộc nữ đan viện Grottaferrata (ngày nay là Vitorchiano), Ư quốc. Khi bề trên của d́, được phấn khích bởi Cha Paul Couturier, xin các Nữ Tu hăy cầu nguyện và hy sinh bản thân cho mối hiệp nhất Kitô Giáo, th́ D́ Maria Gabriella lập tức tham gia và không ngần ngại dâng hiến cuộc đời trẻ trung của ḿnh cho lư tưởng này. Chính ngày hôm nay là ngày kỷ niệm đúng 25 năm chị được vị Tiền Nhiệm của tôi là Gioan Phaolô II phong Chân Phước. Biến cố ấy được cử hành tại chính Đền Thờ này vào đúng ngày 25/1/1983, trong khi cử hành việc bế mạc Tuần Lễ Nguyện Cầu cho Hiệp Nhất. Trong Bài Giảng của ḿnh, Người Tôi Tớ Chúa này đă nhấn mạnh đến 3 yếu tố nền tảng cho việc t́m kiếm hiệp nhất, đó là hoán cải, Thập Giá và nguyện cầu. Đời sống và chứng từ của D́ Maria Gabriella cũng có ba yếu tố này. Ngày nay, cũng như trong quá khứ, vấn đề đại kết rất cần đến thứ “đan viện vô h́nh” rộng lớn được Cha Paul Couturier nói tới này, cần đến một cộng đồng lớn rộng Kitô hữu thuộc tất cả mọi truyền thống đang âm thầm cầu nguyện và hiến đời ḿnh trong việc đạt được mối hiệp nhất.
Ngoài ra, đúng 40 năm qua, cộng đồng Kitô hữu trên thế giới đă có đưoơc những bài suy niệm và những lời cầu nguyện cho Tuần Lễ này được liên kết soạn thảo bởi Ủy Ban “Đức Tin và Cấp Trật” của Hội Đồng Thế Giới Chư Giáo Hội và Hội Đồng Ṭa Thánh Đặc Trách Cổ Vơ Hiệp Nhất Kitô Giáo. Việc hợp tác may lành này đă có thể làm lan rộng phạm vi cầu nguyện và việc soạn dọn nội dung của nó được tốt đẹp hơn. Tối hôm nay, tôi thân ái chào Tiến Sĩ Khả Kính Samuel Kobia, Tổng Thư Kư của Hội Đồng Thế Giới Chư Giáo Hội, vị đến Rôma để tham gia với chúng ta nhân dịp bách niên của Tuần Lễ Cầu Nguyện này. Tôi vui mừng thấy các phần tử của “Nhóm Làm Việc Chung” hiện diện nơi đây và tôi ưu ái chào họ. Nhóm làm việc chung này là phương tiện hợp tác giữa Giáo Hội Công Giáo và Hội Đồng Thế Giới Chư Giáo Hội trong việc chúng ta cùng nhau t́m kiếm hiệp nhất. Như tôi đă thực hiện hằng năm, tôi cũng ngỏ lời chào huynh đệ tới các vị Giám Mục, linh mục và mục sư thuộc các Giáo Hội và Cộng Đồng Giáo Hội khác nhau có những vị đại diện ở Rôma đây. Việc anh chị em tham dự vào buổi nguyện cầu này là một thể hiện tỏ tường những mối liên kết hiệp nhất chúng ta lại với nhau trong Chúa Giêsu Kitô: “V́ ở đâu có hau hay ba người tụ họp lại v́ danh Thày th́ Thày ở giữa họ” (Mt 18:20).
Năm được giành cho chứng từ và giáo huấn của Tông Đồ Phaolô sẽ được khai mạc ở Đền Thờ lịch sử này vào ngày 28/6 năm nay. Chớ ǵ ḷng nhiệt thành không biết mỏi mệt của ngài trong việc xây dựng Thân Ḿnh Chúa Kitô trong hiệp nhất giúp chúng ta không ngừng cầu nguyện cho mối hiệp nhất trọn vẹn của tất cả mọi Kitô hữu. Amen!
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch trực tiếp từ mạng điện toán toàn cầu của Ṭa Thánh
http://www.vatican.va/holy_father/benedict_xvi/homilies/2008/documents/hf_ben-xvi_hom_20080125_week-prayer_en.html
(những chỗ được in đậm lên và các tiểu đề là do tự ư của người dịch trong việc làm nổi bật những điểm chính yếu quan trọng)
Đại Kết Kitô Giáo cho Sứ Vụ Truyền Giáo
ĐTC BĐXVI - Bài Giáo Lư cho Buổi Triều Kiến Chung Thứ Tư 23/1/2008 về Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo
Anh Chị Em thân mến,
Chúng ta đang cử hành Tuần Lễ Nguyện Cầu Cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo là tuần lễ sẽ kết thúc vào Thứ Sáu 25/1. Ngày này đánh dấu cuộc trở lại của Thánh Phaolô Tông Đồ. Kitô hữu thuộc các giáo hội khác nhau và những cộng đồng giáo hội khác nhau cùng qui tụ lại vào thời điểm này để nhất trí kêu xin cùng Chúa Giêsu ơn tái thiết mối hiệp nhất giữa thành phần môn đệ của Người.
Nó là một lời van nài đồng loạt được đồng tâm nhất trí dâng lên để đáp lại ước muốn của Chúa Cứu Thế, Đấng đă hướng về Cha trong Bữa Tiệc Ly mà thân thưa: “Con chẳng những cầu xin cho họ mà c̣n cho những ai sẽ tin tưởng nơi Con nhờ lời của họ, để chúng được nên một, như Cha ở trong Con và như Con ở trong Cha, nhờ đó họ được nên một trong Chúng Ta, để thế gian tin rằng Cha đă sai Con” (Jn 17:20-21). Khi cầu xin tặng ân hiệp nhất, Kitô hữu liên kết với lời nguyện cầu của Chúa Kitô và dấn thân chủ động hoạt động để nhờ đó toàn thể nhân loại có thể đón nhận và nhận biết Chúa Kitô là Vị Chủ Chiên và là Chúa duy nhất của chúng ta, hầu cảm nghiệm được niềm vui của t́nh Người yêu thương.
Năm nay, Tuần Lễ Nguyện Cầu cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo có một giá trị và ư nghĩa đặc biệt, v́ nó cử hành mừng kỷ niệm 100 năm của nó. Từ thuở ban đầu th́ tuần lễ này đă thực sự là một trực giác đầy hoa trái. Nó được bắt đầu vào năm 1908: Cha Paul Wattson, một người Mỹ Anh Giáo, sáng lập viên của “Hội Chuộc Tội” (cộng đồng của Anh Chị Em Chuộc Tội), cùng với một tín đồ Episcopalian là Cha Spencer Jones, đă khởi sự cho ư nghĩ khôn ngoan về tuần bát nhật nguyện cầu cho mối hiệp nhất của thành phần Kitô hữu này. Ư nghĩ ấy đă được đức tổng giám mục Nữu Ước và khâm sứ ṭa thánh hoan nghênh đón nhận.
Thế rồi, vào năm 1916, lời kêu gọi nguyện cầu cho mối hiệp nhất được lan rộng khắp Giáo Hội Công Giáo, nhờ việc can thiệp của vị tiền nhiệm đáng kính của tôi là Đức Giáo Hoàng Biển Đức XV, qua bức văn thư ngắn "At Perpetuam Rei Memoriam."
Việc khởi động ấy đă gây nên nhiều hào hứng và dần dần được thiết lập ở khắp mọi nơi, hoàn chỉnh cấu trúc của nó theo gịng thời gian, và cũng được tiến triển nhờ việc đóng góp của Đan Viện Phụ Couturier (1936).
Sau đó, khi làn gió khôn ngoan được Công Đồng Chung Vaticanô II thổi lên, nhu cầu cho mối hiệp nhất lại càng trở nên khẩn trương hơn nữa. Sau công đồng này, cuộc hành tŕnh ấy đă được tiếp tục với việc nhẫn nại t́m kiếm mối hiệp thông trọn vẹn giữa tất cả mọi Kitô hữu, một cuộc hành tŕnh đại kết từ năm này qua năm khác đă có được những thời điểm ấn định và hữu ích nhất ở Tuần Lễ Nguyện Cầu Cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo.
Một trăm năm sau của tiếng kêu gọi cùng nhau nguyện cầu cho hiệp nhất, Tuần Lễ Nguyện Cầu này giờ đây đă trở thành một truyền thống vững chắc, ở việc bảo tŕ được tinh thần và ngày tháng như Cha Wattson chọn lựa. Thật vậy, ngài đă chọn chúng theo ư nghĩa tiêu biểu của chúng. Theo lịch thời bấy giờ th́ ngày 18/1 là ngày lễ Ngai Ṭa Thánh Phêrô, một ngai toà là nền tảng vững chắc và là một bảo đảm cho mối hiệp nhất của dân Chúa, trong khi đó ngày 25/1, như ở vào thời điểm hiện tại đây, phụng vụ cử hành cuộc trở lại của Thánh Phaolô.
Trong khi chúng ta dâng lời tạ ơn Chúa về 100 năm nguyện cầu này cũng như về việc dấn thân chung nơi nhiều người môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta cũng biết ơn nhớ đến vị tác giả của cái sáng kiến thiêng liêng quan pḥng này là Cha Wattson, và cùng với ngài, tất cả những ai phát động và làm phong phú nó b ằng những đóng góp của họ, làm cho nó trở thành một điều được tất cả Kitô hữu cùng có được.
Tôi vừa nói với anh chị em rằng Công Đồng Chung Vaticanô II đă giành nhiều thời gian và chú trọng đến chủ đề hiệp nhất Kitô giáo, nhất là qua sắc lệnh về Giáo Hội (“Unitatis Redintegratio”), trong đó, ngoài những điều khác, th́ tầm quan trọng của việc nguyện cầu để cổ vơ hiệp nhất được đặc biệt nhấn mạnh. Cầu nguyện là chính cốt lơi của tất cả đời sống Giáo Hội. “Việc thay đổi cơi ḷng và đời sống thánh thiện, cùng với việc chung riêng cầu nguyện cho mối hiệp nhất của thành phần Kitô hữu, phải được coi là hồn sống của tất cả phong trào đại kết” (UR, 8).
Nhờ việc đại kết thiêng liêng này – tức nhờ đời sống thánh thiện, nhờ việc hoán cải cơi ḷng và việc nguyện cầu chung riêng – việc liên kết theo đuổi mối hiệp nhất đă đạt được những bước tiến trong thập niên vừa qua và đă được đa dạng hóa qua nhiều khởi động; từ việc làm quen và gặp gỡ các phần tử thuộc những giáo hội khác nhau và những cộng đồng giáo hội khác nhau; đến những cuộc đoàm thoại và hợp tác giữa các ngành khác nhau càng ngày càng trở nên thân thiện; đến những cuộc bàn luận về thần học một cách cụ thể chúng ta nhờ đó có thể liên kết với nhau và hợp tác với nhau.
Với những ǵ đă có được và tiếp tục cống hiến, th́ sự sống cho cuộc hành tŕnh hướng tới mối hiệp thông trọn vẹn cho tất cả mọi Kitô hữu ấy trước hết và trên hết là việc cầu nguyện. “Hăy nguyện cầu không ngừng” (1Thes 5:17 ) là đề tài cho Tuần Lễ Nguyện Cầu năm nay. Đồng thời nó là một lời mời gọi là đừng bao giờ thôi vang vọng trong các cộng đồng của chúng ta, v́ nguyện cầu là ánh sáng, là sức mạnh, là hướng đạo việc cho đường đi nước bước của chúng ta khi chúng ta biết khiêm tốn lắng nghe Thiên Chúa của chúng ta, Vị Thiên Chúa của tất cả chúng ta.
Sau nữa, Công Đồng này c̣n nhấn mạnh đến việc cầu nguyện chung, đến việc liên kết nguyện cầu giữa người Công Giáo và các Kitô hữu khác hướng về Vị Cha chung trên trời. Bởi thế, Sắc Lệnh về Vấn Đề Đại Kết đă khẳng định rằng: “Những lời nguyện cầu được cùng nhau dâng lên này chắc chắn là cách thức rất hiệu nghiệm đối với việc khẩn cầu cho mối hiệp nhất Kitô Giáo” (UR, 8). Nơi việc cầu nguyện chung, các cộng đồng Kitô hữu hiệp nhất trước nhan Chúa, họ ư thức được những thứ mâu thuẫn xuất phát từ t́nh trạng chia rẽ, và họ cho thấy ư muốn tuân theo ước vọng của Chúa, trung thành hướng về Người để xin ơn hỗ trợ toàn năng của Người. Ngoài ra, sắc lệnh này c̣n thêm rằng những lời cầu nguyện như thế là “việc biểu lộ chân thực những mối liên kết mà người Công giáo tiếp tục muốn thắt kết với những người anh chị em phân ly của ḿnh” (ibid.)
Đại Kết Kitô Giáo cho Sứ Vụ Truyền Giáo
Bởi thế, việc cầu nguyện chung không phải là một tác động có tính cách thiện nguyện hay chỉ thuần tính cách xă hội, mà là việc thể hiện đức tin liên kết tất cả môi người môn đệ của Chúa Kitô.
Qua năm tháng việc chủ động hợp tác đă được thiết lập về phương diện này, và từ năm 1968, Văn Pḥng Hiệp Nhâá Kitô Giáo bấy giờ, một văn pḥng đă trở thành Hội Đồng Ṭa Thánh đặc trách Việc Cổ Vơ Hiệp Nhất Kitô Giáo, và Hội Đồng Đại Kết của Chư Giáo Hội, cùng nhau soạn thảo những hướng dẫn cho Tuần Lễ Nguyện Cầu Cho Mối Hiệp Nhất Kitô Giáo, những điều hướng dẫn sau đó được phổ biến cho thế giới tới những miền đất mà không có công cuộc chung này sẽ chẳng hề hay biết ǵ.
Sắc lệnh của Công Đồng về vấn đề đại kết này đă đề cập tới việc cầu nguyện cho mối hiệp nhất ở vào phần cuối khi khẳng định rằng Công Đồng biết rằng “việc đề xuất này trong vấn đề ḥa giải tất cả mọi Kitô hữu trong mối hiệp nhất của Giáo Hội Chúa Kitô, một Giáo Hội duy nhất, là những ǵ vượt quá tất cả mọi nỗ lực và trao tặng của loài người. Bởi thế, Công Đồng đặt tất cả niềm hy vọng của ḿnh v ào lời nguyện cầu của Chúa Kitô cho Giáo Hội” (UR 24).
Chính v́ ư thức được những giới hạn loài người của chúng ta đă thúc đẩy chúng ta phó ḿnh vào bàn tay của Chúa cách trọn vẹn tin tưởng. Chúng ta chỉ thấy được hết sức rơ ràng ư nghĩa đích thực ấy của Tuần Lễ Cầu Nguyện này; khi cậy dựa vào lời nguyện cầu của Chúa Kitô, Đấng tiếp tục nguyện cầu trong Giáo Hội của Người cho “tất cả được nên một… nhờ đó thế gian tin” (Jn 17:21).
Ngày nay sự thật của những lời này thực sự là hợp thời. Thế giới này đang khổ đau v́ vắng bóng Thiên Chúa, v́ không thể tới được với Thiên Chúa; nó đang nỗ lực nhận biết dung nhan của Thiên Chúa. Thế nhưng làm thế nào để con người ngày nay gặp được dung nhan của Thiên Chúa nơi dung nhan của Chúa Giêsu Kitô, nếu chúng ta là thành phần Kitô hữu lại phân rẽ nhau, nếu một bộ giáo huấn này phản nghịch lại với bộ giáo huấn kia?
Chỉ có liên kết với nhau chúng ta mới thực sự có thể tỏ cho thế giới – một thế giới đang cần đến – dung nhan của Thiên Chúa, dung nhan của Chúa Kitô.
Cho dù việc đối thoại và tất cả những ǵ chúng ta làm đều rất ư là cần thiết, th́ vấn đề cũng hiển nhiên là không phải bằng những phương sách riêng của chúng ta mà chúng ta có thể chiếm đạt được mối hiệp nhất. Những ǵ chúng ta có thể đạt tới đó là tính cách sẵn sàng và khả năng đón nhận mối hiệp nhất này khi Chúa ban nó cho chúng ta. Đó là ư nghĩa của việc cầu nguyện, đó là mở ḷng của chúng ta ra, là kiến tạo nên trong chúng ta cái sẵn sàng là yếu tố mở đường cho Chúa Kitô.
Trong phụng vụ của Giáo Hội xa xưa, sau bài giảng của vị chủ tế – vị giám mục hay vị chủ sự của việc cử hành này – thường có câu: “consersi ad Dominum” (hăy hướng về Chúa). Sau đó ngài và hết mọi người khác đứng lên và hướng về phía Đông. Tất cả đều muốn hướng tới Chúa Kitô. Chỉ khi nào biết hoán cải, chi nhờ việc hoàn cải về với Chúa Kitô này, nơi cái nh́n chung vào Chúa Kitô ấy, chúng ta mới có thể t́m được tặng ân hiệp nhất mà thôi.
Chúng ta có thể nói rằng chính nhờ việc nguyện cầu cho mối hiệp nhất đă làm bừng lên những giai đoạn khác nhau của phong trào đại kết, nhất là từ Công Đồng Chung Vaticanô II. Trong giai đoạn này, Giáo Hội Công Giáo đă giao tiếp với với các Giáo Hội khác nhau và các cộng đồng giáo hội khác nhau thuộc Đông phương lẫn Tây phương qua những h́nh thức đối thoại khác nhau, chạm trán với họ về các vấn đề thần học và lịch sử đă khơi lên qua các thế kỷ và đă làm nên những yếu tố cho t́nh trạng phân rẽ. Chúa đă khiến cho những liên hệ thân t́nh ấy xẩy ra để cải tiến việc hiểu biết hỗ tương và gia tăng mối hiệp thông, đồng thời cống hiến một nhận định rơ ràng hơn về những trục trặc vẫn c̣n tồn tại cùng với những căn nguyên chia rẽ.
Hôm nay, trong tuần lễ này, chúng ta hăy dâng lời tạ ơn Thiên Chúa là Đấng đă bảo tŕ và hướng dẫn cuộc hành tŕnh này cho tới nay; một cuộc hành tŕnh phong phú được sắc lệnh của Công Đồng về đại kết diễn tả như “xuất phát bởi ơn Chúa Thánh Thần” và “hằng ngày gia tăng một cách lớn mạnh hơn” (UR, 1).
Anh chị em thân mến, chúng ta hăy chấp nhận lời mời gọi “hăy liên lỉ nguyện cầu” được Thánh Tông Đồ Phaolô ngỏ cùng các Kitô hữu tiên khởi ở Thessalonica, một cộng đồng do chính ngài thành lập. V́ biết rằng t́nh trạng bất ḥa bắt dầu xẩy ra, ngài đă van xin họ hăy nhẫn nại với mọi người, đừng lấy ác báo ác, song hăy nh́n đến dự thiện hảo tốt lành giữa họ với mọi người, và hăy vui thỏa ở mọi hoàn cảnh, vui thỏa, v́ Chúa ở gần chúng ta. Bài giảng của Thánh Phaolô cho Kitô hữu Thessalonica có thể giúp hướng dẫn hành vi cử chỉ của thành phần Kitô hữu trong mối liên hệ đại kết ngày nay.
Trên hết, ngài đă nói rằng: “Hăy sống thuận ḥa giữa anh chị em với nhau”. Rồi “Hăy nguyện cầu không ngừng, và trong hết mọi hoàn cảnh, hăy dâng lời tạ ơn” (cf. 1Thes 5:13-18). Chúng ta cũng hăy đón nhận lời khẩn cầu này từ vị tông đồ ấy, vừa để tạ ơn Chúa về sự tiến bộ đạt được trong phong trào đại kết và vừa kêu xin cho mối hiệp nhất trọn vẹn.
Xin Trinh Nữ Maria, Mẹ Giáo Hội, giúp cho tất cả mọi thành phần môn đệ của Người Con thần linh Mẹ có thể sống thuận ḥa và tương ái, như là một mô phạm đích thực trước toàn thế giới, và làm cho dung nhan của Thiên Chúa trở nên khả thức nơi dung nhan của Chúa Kitô, Đấng là Thiên Chúa ở với chúng ta, là Thiên Chúa của an b́nh và hoệp nhất.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 23/1/2008
(những chỗ được in đậm lên là do tự ư của người dịch trong việc làm nổi bật những điểm chính yếu quan trọng)