ĐTC với nhóm 7 vị lănh sự mới năm 2004

về vấn đề nhân quyền và việc chấm dứt bạo lực

 

 

Sáng ngày Thứ Năm 27/5/2004, ĐTC GPII đă tiếp nhận 7 tân lănh sự là Edgard Stephanus Ragoenath Amanh của nước Suriname, Sarala Manourie Fernando nước Sri Lanka, Mohamed Salia Sokona nước Mali, Yaha Ali Mahamed al-Abiad nước Yemen, Anderson Kaseba Chibwa nước Zambia, Kingsley Sunny Ebenyi nước Nigeria và Afif Hendaoui nước Runisia. ĐTC đă ngỏ lời chung với cả 7 vị sau đó trao cho mỗi vị một sứ điệp riêng liên quan trực tiếp đến quốc gia của họ.

ĐTC đă than văn về sự kiện là “những tín liệu từ khắp các lục địa liên lỉ cho thấy t́nh h́nh về nhân quyền, cho thấy con người nam, nữ, trẻ em bị hành hạ và phẩm vị của họ hết sức bị vi phạm, trái nghịch với Bản Tuyên Ngôn Chung Về Nhân Quyền. Do đó tất cả loài người đều bị tổn thương và coi thường. V́ tất cả mọi con người đều là anh chị em của ḿnh mà chúng ta không thể câm lặng trước những việc lạm dụng bất khả chấp ấy. Tất cả mọi con người nam nữ thiện tâm … phải làm những ǵ có thể để bảo đảm được sự tôn trọng hết mọi con người”.

“Phải giáo huấn lương tâm để hoàn toàn chấm dứt t́nh trạng bạo lực bất khả chấp đè nặng trên anh chị em của chúng ta, cũng như để tất cả mọi người nỗ lực bảo đảm việc tôn trọng quyền lợi căn bản của mọi người. Chúng ta không thể sống trong an b́nh, và ḷng trí của chúng ta cũng không thể bằng an, nếu con người không được đối xử một cách xứng với giá trị của họ. Chúng ta có nhiệm vụ phải tỏ t́nh đoàn kết với hết mọi người. Sẽ có ḥa b́nh nếu tất cả chúng ta đều nỗ lực, nhất là thành phần ngoại giao quí vị, bảo đảm hết mọi người trên trái đất này được tôn trọng. Chỉ có ḥa b́nh mới có thể hy vọng cho tương lai. V́ lư do này, sứ vụ của qúi vị là tiếp tục phục vụ những mối liên hệ huynh đệ giữa cá nhân với nhau cũng như giữa các dân tộc với nhau”.

Với vị tân lănh sự Edgard Stephanus Ragoenath Amanh của nước Suriname: “Nơi xứ sở của ngài… đặc biệt có những truyền thống về văn hóa và tôn giáo phong phú và khác biệt th́ tầm quan trọng của việc nh́n nhận phẩm vị bẩm sinh của con người nơi mỗi người là vấn đề hoàn toàn hiện lộ”.

Với vị tân lănh sự Sarala Manourie Fernando nước Sri Lanka, ĐTC cho biết “Giáo Hội Công Giáo hết sức bài bác tất cả mọi thứ bạo lực chống lại nhau nhân danh tôn giáo. Giáo Hội cũng loại trừ bất cư ù h́nh thức dụ giáo nào, một thứ dụ giáo được hiểu như là một nỗ lực phạm đến quyền tự do theo lương tâm của của người khác bằng việc cưỡng bức về luân lư hay về tài chính”.

Với vị tân lănh sự Mohamed Salia Sokona nước Mali, ĐTC bày tỏ ḷng khao khát của ngài “một lần nữa hăy làm cho các quốc gia trong cuộc cũng như toàn thể công đồng thế giới bén nhậy với vấn đề hoạn nạn khiếp đảm buôn bán trẻ em và bắt các em vị thành niên phải đi làm lao động”.

Với vị tân lănh sự Yaha Ali Mahamed al-Abiad nước Yemen, ĐTC nói về “nhiệm vụ bảo vệ các quyền lợi của con người. Những quyền lợi này là quyền tự do thực hành đạo giáo; quyền được phép xây dựng và bảo tŕ những nơi thờ phượng, kể cả những nơi của những thành phần thiểu số tu tŕ; việc chủ động tham dự của tất cả mọi công dân trong đời sống dân sự dân chủ; và quyền được giáo dục.

Với các vị đại diện của nhóm Tunisia, ĐTC bày tỏ: “Ai cũng thấy rằng các tôn giáo khác nhau, nhất là giữa Kitô Giáo và Hồi Giáo, vẫn c̣n nhiều việc phải làm, mỗi người tùy theo vị trí, thiết lập một cuộc đối thoại đích thực, tương kính và thành quả, và để hủy hoại đi tất cả mọi h́nh thức lạm dụng về tôn giáo trong việc phục vụ cho bạo lực”.

 

ĐTC với vị Tân Lănh Sự nước Nigeria về t́nh trạng khó khăn thách đố trong việc xây dựng một nền dân chủ hiện nay


Thứ Năm 27/5/2004, ĐTC GPII đă tiếp nhận vị tân lănh sự Kingsley Sunny Ebenyi nước Nigeria, quốc gia Ngài đă thực hiện hai chuyến tông du mục vụ vào năm 1981 và 1998, và Ngài đă nhận định cùng chia sẻ về t́nh h́nh nước của ông qua bài diễn từ sau đây:
Thưa ông Lănh Sự,
….
Tôi vui mừng khi nghe ông đề cập đến việc dấn thân của xứ sở ông cho vấn đề quản trị tốt đẹp cũng như cho vấn đề củng cố nền dân chủ. Thật vậy, sau khi thực hiện cuộc chuyển tiếp quan trọng từ chính phủ quân sự sang chính phủ dân sự, giờ đây quốc gia của ông đang phải đối diện với việc xây dựng và củng cố nền dân chủ trẻ trung của ḿnh, bằng việc tăng thêm sự tham gia của tất cả mọi thành phần dân chúng theo đường lối của một thứ cộng đồng xă hội có tính cách đại biểu và được bảo toàn về pháp lư. Về vấn đề này, vấn đề đ̣i hỏi thiết yếu đó là vấn đề cần phải có một thẩm quyền chính trị minh tường và khả tín. Đời sống cộng đồng xă hội, cả ở cấp quốc gia lẫn quốc tế, cần phải được chi phối bởi “bốn đ̣i hỏi xác đáng của tinh thần con người, đó là sự thật, công lư, yêu thương và tự do” (Message for the 2003 World Day of Peace, No. 3). Tôi khuyến khích nước Nigeria hăy dấn thân hơn bao giờ hết để thực hiện nỗ lực dũng cảm cho nền dân chủ này bằng một cảm thức sâu xa cũng như bằng tinh thần phục vụ cho nhân dân của ḿnh.


Thật vậy, giữa ḥa b́nh và sự thật có một sự liên kết bất khả phân ly cần phải được nh́n nhận nếu con người nam nữ muốn sống trong tự do, công lư và an ninh. “Thành thực trong việc chia sẻ tín liệu, công b́nh nơi guồng máy pháp lư, cởi mở ở những phương thức dân chủ khiến cho người công dân cảm thấy an ninh, sẵn sàng ổn định những tranh căi bằng phương tiền ôn ḥa, và mong thực hiện việc đối thoại chân thực và xây dựng, tất cả những điều này làm thành những căn bản thực sự cho một nền ḥa b́nh bền vững (ibid, 8). Khi dân chúng thấu triệt được hoàn toàn ư nghĩa cùng các thành quả nơi đời sống riêng của họ cũng như trên thế giới th́ họ được trang bị hơn nữa trong việc đóng góp hữu hiệu cho ḥa b́nh, nhất là cho vấn đề phục vụ công ích, bằng cách sử dụng một cách xứng hợp những cơ cấu và guồng máy xă hội, về pháp lư, chính trị, kinh tế.


Dĩ nhiên, vẫn không thiếu những khó khăn thách đố đối với một nước Cộng Ḥa Liên Bang như Nigeria, khi nước này t́m cách ổn định và hiệp nhất quốc gia hơn bao giờ hết theo đường lối dân chủ hóa hơn xă hội vá các cơ cấu của ḿnh. Chẳng hạn cần phải can đảm về luân lư và khôn ngoan về chính trị trong việc giải quyết một cách hữu hiệu với những cuộc bùng nổ bạo lực ở miền Niger Delta, với những t́nh trạng căng thẳng về chính trị và đạo lư ở vùng tây bắc, cũng như với những vấn đề bại hoại, nghèo khổ và bệnh tật.


Bằng một cuộc dứt khoát dấn thân không ngừng hoạt động một cách kiên tŕ cho ḥa b́nh, cho việc bênh vực phẩm giá và quyền lợi của con người, cho việc phát triển trọn vẹn của mọi cá nhân, th́ những khó khăn thách đố này có thể được giải quyết, dọn đường cho việc ư thức hơn cái định mệnh chung cũng như tính chất liên thuộc thắt kết tất cả mọi người Nigeria lại với nhau, thực sự là thắt kết tất cả mọi dân tộc là phần tử của một đại gia đ́nh nhân loại duy nhất. Càng ngày nước Nigeria càng trở thành như là một quốc gia dự bị để phục vụ cho ḥa b́nh cũng như cho việc phát triển qua các cơ cấu quốc tế như Khối Hiệp Nhất Phi Châu và Liên Hiệp Quốc. Tôi khuyến khích các vị lănh đạo nước Nigeria hăy kiên vững trong việc liên đới của ḿnh với các quốc gia khác để hiện thực một thế giới tự do và công chính.


Trong việc phục vụ ḥa b́nh cũng là việc phục vụ cho sự thật, tôn giáo đóng một vai tṛ chủ chốt. Nó thực hiện việc đóng góp hữu hiệu nhất của ḿnh về phương diện này bằng việc tập trung vào những vấn đề xứng hợp với ḿnh, đó là “chú trọng tới Thiên Chúa, nuôi dưỡng t́nh huynh đệ đại đồng và phổ biến một nền văn hóa đoàn kết nhân loại” (ibid 9). Giờ đây, khi các cộng đồng hay các dân tộc thuộc các niềm tin đạo giáo hay văn hóa khác nhau sống trong cùng một miền đôi khi có thể gây ra t́nh trạng căng thẳng, mà bởi bị những đam mê mănh liệt chi phối, có thể đi tới t́nh trạng xung đột vơ lực.


Đó là lư do thật là quan trọng để nhắc lại là “việc sử dụng vơ lực nhân danh niềm tin tôn giáo là một thứ sai lầm về chính những giáo huấn của các tôn giáo chính. Tôi xin tái xác nhận ở đây những ǵ đă được nhiều nhân vật tôn giáo thường hay lập lại, đó là việc sử dụng vơ lực không bao giờ có thể dùng tôn giáo để biện minh, hay không thể làm triển nở cảm quan thực sự về tôn giáo” (Message for the 1999 World Day of Peace, No. 5).


Giáo Hội Công Giáo ở Nigeria đang dấn thân cho việc phát triển ḥa b́nh ở quốc gia này, nhất là qua việc hiện diện của ḿnh ở các lănh vực về giáo dục, chăm sóc sức khỏe và dịch vụ xă hội. T́nh trạng bảo đảm hữu hiệu về quyền tự do tôn giáo giúp những người Công Giáo có thể tiếp tục hoạt động cho t́nh trạng tiến bộ về tinh thần cũng như về vật chất của xă hội này. Về vấn đề này, Tôi tin tưởng rằng chính phủ của ông sẽ hoàn thành việc quyết tâm giải quyết những khó khăn gây ra cho các cán sự truyền giáo ngoại quốc đang muốn xin cấp lại giấy thông hành. Tôi cũng hết sức hy vọng rằng những căng thẳng giữa những cộng đồng sắc tộc và tôn giáo khác nhau, gia tăng đến độ bạo động, thậm chí sát hại lẫn nhau nơi một số miền ở xứ sở này, sẽ bị loại trừ bởi việc thành thực đối thoại cùng với những nỗ lực nhắm vào việc ḥa giải, tương kiến và hợp tác với nhau.

………
 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ tài liệu của Ṭa Thánh được Zenit phổ biến ngày 31/5/2004
 

 

 

ĐTC với vị Tân Lănh Sự nước Suriname về tiến tŕnh toàn cầu hóa làm tệ hại t́nh trạng của thành phần nghèo khổ


Thứ Năm 27/5/2004, ĐTC GPII đă tiếp nhận vị tân lănh sự Edgard Stephanus Ragoenath Amanh nước Suriname, và Ngài đă nhận định cùng chia sẻ về t́nh h́nh nước của ông qua bài diễn từ sau đây:


Thưa ông Lănh Sự,


….
Những mối liên hệ ngoại giao của Giáo Hội chúng tôi là một phần thuộc sứ vụ phục vụ gia đ́nh nhân loại của Giáo Hội chúng tôi, và đặc biết nhắm tới việc cổ vơ ḥa b́nh và ḥa thuận giữa các dân tộc trên thế giới. Đó là những điều kiện thiết yếu đối với sự tiến bộ trong việc đạt thành công ích và phát triển toàn diện cá nhân cũng như xứ sở, những giá trị chỉ có thể chiếm hữu ở chỗ những cơ cấu lập pháp của quốc gia cần phải bảo vệ cũng như những tổ chức dân sự của quốc gia này cần phải xác nhận phẩm vị xứng với hết mọi người.


Tại xứ sở của ông Lănh Sự, đặc biệt phong phú những truyền thống văn hóa và tôn giáo khác nhau, tầm quan trọng của việc nh́n nhận nhân phẩm bẩm sinh của hết mọi con người lại càng rơ ràng hơn nữa. Nếu không biết cương quyết bênh vực và cổ vơ những giá trị chung được bắt nguồn nơi chính bản tính của con người th́ việc chung sống thuận ḥa của các cộng đồng có những truyền thống khác nhau về văn hóa và tôn giáo sẽ thiếu nền tảng vững chắc.


Ngoài ra, trong những trường hợp đa văn hóa và tôn giáo như thế, th́ việc tỏ ra hiểu biết và tôn trọng những cái khác biệt của nhau lại càng đóng một vai tṛ trọng yếu trong vấn đề bảo tŕ mối hiệp nhất quốc gia cần thiết cho sự tiến bộ chân thực cũng như để bảo đảm không xẩy ra t́nh trạng bị ám ảnh dễ sợ về cuộc xung đột liên tôn và liên chủng tộc. Về vấn đề này Tôi hoan hỉ nhận thấy những đóng góp đáng khen của Hội Đồng Chư Giáo Hội Kitô Giáo là tổ chức được thiết lập lâu năm cũng như của Hội Đồng Liên Tôn, cả hai cơ cấu này đă đặc biệt tích cực giúp cho xă hội Suriname được phát triển hơn nữa hợp với phẩm giá và quyền lợi của thành phần công dân trong nước.


Như ông đă nhận định, nước Suriname cùng với cộng đồng thế giới đang phải đương đầu với những vấn đề gay go của một thế giới toàn cầu hóa hơn bao giờ hết ngày nay cũng như với t́nh trạng xuất hiện một trật tự quốc tế mới. V́ vấn đề toàn cầu hóa tự nó là một hiện tượng trung dung, Tôi đă không ngần ngại bày tỏ mối quan tâm của ḿnh trước t́nh trạng toàn cầu hóa làm tệ hại hơn hoàn cảnh sống của thành phần túng thiếu, một t́nh trạng toàn cầu hóa không giải quyết đầy đủ những trường hợp đói khát, nghèo khổ và bất công xă hội, và là một t́nh trạng toàn cầu hóa không bảo toàn được môi trường thiên nhiên.


Để đương đầu với những bất công này, cộng đồng quốc tế cần phải nỗ lực để làm sao bảo đảm được rằng vấn đề toàn cầu hóa là một vấn đề mang một trọng trách về luân thường đạo lư, bằng cách đối xứ với tất cả mọi dân tộc như là những phần tử b́nh quyền chứ không phải là những dụng cụ thụ động. Có thế vấn đề toàn cầu hóa mới có thể phục vụ toàn thể gia đ́nh nhân loại, không c̣n mang lại thiện ích cho riêng một thiểu số may mắn mà là phát triển công ích cho tất cả mọi người (cf. Plenary Meeting of the Pontifical Academy of Social Sciences, May 2, 2003).


Cảm quan rơ ràng về mối liên thuộc kinh tế, chính trị và văn hóa đ̣i phải biết đoàn kết hơn nữa giữa các quốc gia phát triển và đang phát triển. Một dấu hiệu chứng tỏ cho thấy việc tích cực dấn thân của cộng đồng quốc tế cho công ích cần thiết cho t́nh đoàn kết này đó là việc nh́n nhận hơn nữa nhu cầu khẩn trương cần phải làm sao để giảm bớt t́nh trạng nghèo khổ ở bất cứ nơi nào (cf. apostolic letter "Novo Millennio Ineunte," No. 14). Về phần ḿnh, Ṭa Thánh sẽ tiếp tục ủng hộ những mục đích Phát Triển Thiên Niên Kỷ cũng như những sáng kiến mới như Cơ Quan Tài Chính Quốc Tế là cơ quan có hai mục đích là tài trợ cho các dự án phát triển khả đạt và hiện thực mục tiêu viện trợ 0.7% tổng lợi tức quốc gia. Việc giảm bớt nợ nần chồng chất ḱm kẹp nhiều quốc gia đang phát triển là vấn đề thiết yếu để cho khả năng về kinh tế của những quốc gia này được củng cố vững chắc.


Việc thực thi t́nh đoàn kết cũng đ̣i phải hết sức nỗ lực ở mỗi xă hội (cf. encyclical letter "Sollicitudo Rei Socialis," No. 39). Nếu muốn thực hiện t́nh trạng tiến bộ quốc tế chân thực theo chiều hướng b́nh quyền đồng hữu th́ các quốc gia giầu thịnh cần phải thể hiện những cử chỉ cụ thể hỗ trợ một cách minh bạch và khả tín về chính trị trước mắt của thành phần thụ nhận.


Một chính phủ hữu trách, việc bảo tŕ luật pháp và trật tự cho toàn xứ sở, và việc tham dự của tất cả mọi phần tử của xă hội trong việc hỗ trợ cho các tổ chức dân sự dấn thân cho việc phát triển thực sự của quốc gia, tất cả đều có một vai tṛ đặc biệt trong việc góp phần vào một thứ văn hóa ḥa b́nh và hợp tác. Nơi xứ sở của ông, những điều này là điều kiện cần thiết để thu hút việc đầu tư cần phải có trong việc đẩy mạnh t́nh trạng phát triển về kinh tế khiến người Suriname sống ở hải ngoại trở về quê hương t́m việc làm và một tương lai an sinh.


Về phần ḿnh, Giáo Hội Công Giáo ở Suriname cũng sẽ tiếp tục hỗ trợ việc chiếm đạt những mục đích ḥa b́nh và thịnh vượng ấy. Trung thành với sứ vụ thiêng liêng và nhân đạo của ḿnh, Giáo Hội đóng vai tṛ tích cực trong những sáng kiến về vấn đề liên tôn cũng như những hoạt động về vấn đề đa văn hóa là những ǵ cố gắng để phục vụ phúc hạnh cho dân chúng. Qua những học đường, những cơ quan chăm sóc sức khỏe, cũng như các chương tŕnh phát triển cộng đồng của ḿnh, Giáo Hội chúng tôi t́m cách xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho xứ sở này. Qua việc phục vụ như thế, Giáo Hội chẳng ham muốn quyền lực hay đặc ân mà chỉ cần được tự do bày tỏ niềm tin của ḿnh và t́nh yêu thương của ḿnh nơi những hoạt động thiện ích, công lư và ḥa b́nh
…..


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ tài liệu của Ṭa Thánh được Zenit phổ biến ngày 31/5/2004

 

 

ĐTC với vị Tân Lănh Sự Sri Lankan về “Vấn Đề Tự Do Tôn Giáo là Nền Tảng Của Tất Cả Mọi Thứ Nhân Quyền”


Cũng vào hôm Thứ Năm 27/5/2004, khi gặp chung nhóm 7 vị tân lănh sự thuộc 7 quốc gia khác nhau, ngoài những lời ngỏ chung cùng các vị ấy, ĐTC GPII c̣n trao riêng cho mỗi vị một bức thư riêng nói đến những ǵ hợp với t́nh h́nh đất nước của họ. Sau đây là những lời của Ngài ngỏ cùng vị tân lănh sự Sarala Manourie Fernando, nước Ski Lanka, nơi Ngài đă đến viếng thăm năm 1995.
Thưa ông Lănh Sự,

Ông Lănh Sự đă đề cập đến tầm quan trọng của vấn đề tái diễn những cuộc trao đổi về ḥa b́nh cũng như vấn đề cổ vơ đối thoại và thương thảo để tiến đến một giải pháp chính trị cho t́nh trạng bất ổn liên tục về dân sự ở nước Sri Lankan. Cuộc đ́nh chiến hiện nay thật sự cho thấy đó là một cơ hội quí hóa cho cả đôi bên trong cuộc xung đột để chú trọng đến việc xây dựng ḷng tin tưởng và một nền ḥa b́nh bền vững được bắt nguồn từ sự tôn trọng những khác biệt cũng như từ sự quyết tâm ḥa giải, công lư và đoàn kết.


Tôi hy vọng rằng sự tiến bộ đạt được trong tiến tŕnh ḥa b́nh này cũng khiến cộng đồng quốc tế cảm thấy phấn khởi ra tay hỗ trợ và viện trợ cho nước Sri Lanka là quốc gia đang phải đương đầu với công việc gay go để tái thiết và theo đuổi một thứ phát triển lành mạnh mang lại ích lợi cho toàn thể nhân dân của ḿnh. Về vấn đề này, Tôi xin hết ḷng cảm ơn việc ông đề cập tới truyền thống lâu đời của nước Sri Lankan về tính cách dung nhượng tôn giáo và đa diện, một truyền thống như là một tặng ân quí hóa cần phải được bảo vệ và cổ vơ. Khi hợp tác với tất cả mọi con người nam nữ thiện tâm, thành phần tín đồ thuộc các tôn giáo khác nhau đều đóng một vai tṛ đặc biệt trong việc nuôi dưỡng sự ḥa giải, công lư và ḥa b́nh ở hết mọi lănh vực của xă hội.


Chính v́ họ cùng có một niềm xác tín về tính cách linh thánh của tạo vật, về phẩm vị của mỗi một con người cũng như về mối hiệp nhất của toàn thể gia đ́nh nhân loại, mà họ được kêu gọi để cùng nhau hoạt động để đặt nền móng thiêng liêng cho một xă hội được thực sự ḥa hợp. Tôi xin lập lại niềm hy vọng Tôi đă bày tỏ trong chuyến tông du mục vụ của Tôi ở nước Sri Lanka là muốn thấy tất cả mọi người tiếp tục “theo đuổi con đường này, một con đường thực sự hợp với lịch sử của nó cũng như với tinh hoa của dân tộc quí vị” (Farewell Address, Colombo, January 21, 1995). Một xă hội đa chủng tộc và đa tôn giáo như nước Ski Lanka chắc chắn sẽ t́m thấy nơi những truyền thống phong phú về văn hóa và đạo giáo của ḿnh niềm hứng khởi cần thiết để xây dựng mối hiệp nhất trong đa dạng, bằng một tinh thần đoàn kết biết nh́n nhận và trân quí việc đóng góp từ mỗi phần tử của ḿnh.


Mặc dù cộng đồng Công Giáo ở nước Ski Lanka chỉ là một cộng đồng thiểu số, cộng đồng này vẫn hết sức dấn thân thực hiện mục đích ấy, nỗ lực trở thành khí cụ của ḥa b́nh, qua các học đường và tổ chức bác ái của ḿnh, bằng việc giảng dạy việc tương nhượng và tôn trọng, nhất là cho giới trẻ là tương lai của nước này. Giáo Hội chúng tôi muốn thực hiện mọi đóng góp có thể vào tiến tŕnh ḥa b́nh hóa hiện nay.


Là công dân của nước Ski Lanka, những người Công Giáo có quyền mong ước là những quyền tự do về tôn giáo và dân sự của họ được hoàn toàn bảo đảm, bao gồm cả quyền họ được tŕnh bày cho những người khác sự thật cứu độ mà họ đă nhận biết và theo đuổi. Vấn đề tự do tôn giáo, như một thể hiện cho phẩm giá bất khả vi phạm của con người trong việc t́m kiếm chân lư, thực sự là nền tảng cho tất cả thứ nhân quyền khác. Quyền tự do này, như ông đă nhận định, cũng bao gồm cả quyền chấp nhận tôn giáo hay niềm tin theo ư muốn của ḿnh, đă từng được nh́n nhận từ lâu bởi cộng đồng quốc tế như là một thứ quyền lợi căn bản của con người và đă được trân quí kính tôn nơi bản hiến pháp của xứ sở ông.


Chính v́ quyền tự do tôn giáo mà Giáo Hội Công Giáo, trong khi thi hành sứ vụ của ḿnh, đă mănh liệt bài bác tất cả mọi thứ bạo động phạm đến kẻ khác nhân danh tôn giáo. Giáo Hội Công Giáo cũng không chấp nhận bất cứ h́nh thức dụ giáo nào theo kiểu vi phạm đến quyền tự do theo lương tâm của kẻ khác, bằng việc ép buộc về luân lư hay về tài chính. Những hành động như thế là một vi phạm đến bản chất đích thực của tôn giáo vốn là “một nguồn hứng khôn tận cho việc tôn trọng và ḥa hợp giữa các dân tộc; tôn giáo thực sự là một chất giải độc chính yếu cho t́nh trạng bạo động và xung khắc” (Message for the 2002 World Day of Peace, 14). Tôi muốn lợi dụng dịp này để lập lại niềm xác tín của Tôi là việc đối thoại tương kính cũng như việc tiếp tục hợp tác giữa các vị lănh đạo tôn giáo cùng các nhà thẩm quyền dân sự vẫn là đường lối hay nhất để giải quyết một cách bền bỉ những vấn đề rắc rối gây ra do những hành động cuồng tín và hung hăng liên quan đến một số cá nhân hay phái nhóm, đồng thời nó cũng bảo đảm được những đ̣i hỏi về công lư và việc thực thi quyền tự do tôn giáo.

………


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ tài liệu của Ṭa Thánh được Zenit phổ biến ngày 1/6/2004

 


ĐTC với vị Tân Lănh Sự Nước Yemeni về “
Việc phát triển đích thực cần đến một dự án tiến bộ đất nước


Cũng vào hôm Thứ Năm 27/5/2004, khi gặp chung nhóm 7 vị tân lănh sự thuộc 7 quốc gia khác nhau, ngoài những lời ngỏ chung cùng các vị ấy, ĐTC GPII c̣n trao riêng cho mỗi vị một bức thư riêng nói đến những ǵ hợp với t́nh h́nh đất nước của họ. Sau đây là những lời của Ngài ngỏ cùng vị tân lănh sự Yahya Ali Mohamed Al-Abiad, nước Yemen.


Thưa ông Lănh Sự,
……..

Tôi cám ơn những nhận xét của ông về việc nh́n nhận những nỗ lực không ngừng của Ṭa Thánh trong vấn đề cổ vơ đối thoại như đường lối dẫn đến ḥa b́nh và giảm bớt t́nh trạng xung đột ở Trung Đông cũng như ở các miền đất khác thuộc thế giới bất ổn của chúng ta đây. Giáo Hội chúng tôi chắc chắn có cùng mợt ước mong như nước Yemen trong việc xây dựng những nền tảng vững chắc cho ḥa b́nh trên những nguyên tắc luân lư bền bỉ bắt nguồn từ phẩm vị thiên phú sâu xa của con người.


Thật vậy, hoạt động của Ṭa Thánh trên diễn đàn quốc tế bắt nguồn từ nhăn quan đặc biệt này về con người, cũng như từ niềm xác tín mà nếu bị suy yếu đi hay bị loại trừ th́ hết mọi nền tảng của xă hội loại người bị lung lay nguy hiểm. Quan điểm về việc phát triển này cần phải có một sự tiến bộ về vấn đề tự do qua việc chính trị nh́n nhận ḿnh có phận sự bảo đảm các thứ quyền lợi của con người. Tối thiểu là những quyền lợi như quyền tự do thực hành đạo giáo chân thực; quyền được xây cất và bảo tŕ những nơi thờ phượng, bao gồm cả những nơi thờ phượng của các nhóm tôn giáo thiểu số; quyền tất cả mọi người công dân được tích cực tham dự vào sinh hoạt dân sự dân chủ; và quyền được giáo dục học vấn.


Trước bối cảnh của thảm trạng chuyên chế và chiến tranh của nhân loại là một cơ hội cho, đúng hơn là một nhiệm vụ của, các quốc gia trong việc xây dựng một thứ ḥa b́nh bền vững theo ḷng mong mơi của gia đ́nh nhân loại (cf. Message for the 2004 World Day of Peace, Introduction). Điều này cần phải có một niềm xác tín mạnh mẽ ḥa b́nh là điều khả dĩ, nó có thể được giảng dạy và bảo vệ, và bất cứ một hoạt động nào bởi cá nhân hay phái nhóm ngược lại với ḥa b́nh đều là những ǵ bất khả chấp (cf. ibid., nos. 4, 5). Những nỗ lực thành công gần đây của chính phủ nước ông trong việc nhổ tận gốc rễ sự dữ gây ra bởi các nhóm khủng bố đă được cộng đồng quốc tế thực sự hoan nghênh. Những hoạt động như thế là những bước tiến tích cực và cần thiết đối với việc xây dựng một nền văn minh yêu thương làm cho tất cả mọi dân tộc được an sinh và sống trong ḥa b́nh.


Từ khi nước Yemen thống nhất Bắc Nam gần 15 năm trước đây, chính phủ của ông đă phác họa những chương tŕnh khác nhau nhắm đến việc cải tiến tiêu chuẩn sống của người công dân Yemen. Việc phát triển đích thực cần đến một dự án tiến bộ đất nước được phối hợp biết tôn trọng những thao thức hợp lư của tất cả mọi lănh vực xă hội và là một dự án các nhà lănh đạo chính trị cùng dân sự có trách nhiệm thực hiện.


Thật vậy, lịch sử nhân loại luôn dạy chúng ta rằng nếu những chương tŕnh như vậy tạo được một cuộc thay đổi về thiện ích lâu bền th́ chúng cần phải được bắt nguồn từ việc quản trị minh bạch và phải được kèm theo bằng một guồng máy pháp luật vô tư, bằng quyền tự do về chính trị cũng như bằng quyền tự do ngôn luận lành mạnh. Nếu không có những nền tảng chung cho tất cả mọi xă hội văn minh này th́ niềm hy vọng đạt đến t́nh trạng tiến bộ là những ǵ mọi người thật sự ước mong vẫn là những ǵ lỏng lẻo. Đó là lư do nhiều lần Tôi đă nói đến rằng tất cả mọi h́nh thức bại hoại đều là một thứ tai họa hạ giá phẩm vị bất khả vi phạm của hết mọi con người và làm tê liệt việc phát triển về xă hội, kinh tế và văn hóa của quốc gia.


Thưa ông Lănh Sự, Tôi sung sướng được biết về việc dấn thân của đất nước ông giành cho thế hệ trẻ cũng như việc tạo nên n hững cơ hội giáo dục cho họ. Thật thế, quốc gia có nhiệm vụ phải làm sao để bảo đảm là tất cả mọi người công dân của ḿnh đều được hưởng một nền giáo dục đầy đủ cũng như được dạy cho biết sử dụng xứng hợp các quyền lợi và nghĩa vụ dân sự của họ. Ở đâu có các học đường, những tổ chức huấn luyện và các đại học đường hoạt động một cách chuyên nghiệp và được phụ trách bởi thành phần có tư cách liêm chính yêu thích học hỏi th́ ở đó nẩy sinh hy vọng cho quốc gia nhất là cho giới trẻ của quốc gia ấy. Giáo dục là phương tiện hết sức hiệu nghiệm trong việc phá vỡ cái ṿng luẩn quẩn nghèo khổ vẫn c̣n đang chi phối rất nhiều gia đ́nh ngày nay, và là vấn đề càng ngày càng được cộng đồng quốc tế nhận thấy như là con đường chính yếu dẫn đến ḥa b́nh. Nhờ việc học hỏi và được xă hội hóa bởi học đường, những em trai em gái từ tất cả mọi tầng lớp xă hội được hội nhập vào sinh hoạt dân sự của quốc gia, nhờ đó có thể thoải mái góp phần vào cuộc sinh hoạt này.


Giáo Hội Công Giáo, trong việc phục vụ gia đ́nh nhân loại, sẵn sàng vươn tới tất cả mọi phần tử thuộc xă hội Yemen, không biệt phân, bằng nỗ lực cùng với họ cổ vơ những giá trị chung cho tất cả mọi dân tộc về ḥa b́nh, công lư, đoàn kết và tự do. Sứ vụ bác ái của Giáo Hội, nhất là đối với thành phần nghèo khổ và đau khổ, làm nên một phần của việc Giáo Hội “dấn thân yêu thương một cách thực tế và cụ thể đối với hết mọi người” ("Novo Millennio Ineunte," 49) và là một sứ vụ hết sức được cảm nhận nơi xứ sở của ông.


Trong việc Giáo Hội sẵn sàng góp phần mỗi ngày một hơn vào những chương tŕnh phát triển nhân bản nơi quốc gia của ông, cần phải nhớ rằng bác ái Kitô Giáo không phải bao giờ cũng chỉ là một thứ hỗ trợ thuần túy về nhân đạo. Đối với Giáo Hội Công Giáo, những hoạt động bác ái của Giáo Hội chặt chẽ gắn liền với việc cử hành Thánh Thể là những ǵ Giáo Hội nhờ đó lấy được sức thiêng cần thiết trong việc bảo tŕ sự sống của dân ḿnh cũng như để thi hành sứ vụ của ḿnh. V́ lư do đó vấn đề hết sức quan trọng ở đây là cộng đồng Giáo Hội này ở nước Cộng Ḥa Yemen cần phải được ban phép, như đă được hứa hẹn, thiết dựng một nhà thờ và một trung tâm mục vụ ở Sana’a, và nhận lại tài sản của ḿnh ở Aden
……


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ tài liệu của Ṭa Thánh được Zenit phổ biến ngày 2/6/2004
 

ĐTC với vị Tân Lănh Sự nước Zambia về T́nh Đoàn Kết Xây Dựng


Cũng vào hôm Thứ Năm 27/5/2004, khi gặp chung nhóm 7 vị tân lănh sự thuộc 7 quốc gia khác nhau, ngoài những lời ngỏ chung cùng các vị ấy, ĐTC GPII c̣n trao riêng cho mỗi vị một bức thư riêng nói đến những ǵ hợp với t́nh h́nh đất nước của họ. Sau đây là những lời của Ngài ngỏ cùng vị tân lănh sự Anderson Kaseba Chibwa, nước Zambia, nơi Ngài đă đến viếng thăm năm 1989.
Thưa ông Lănh Sự,

Năm nay quê hương xứ sở của ông mừng kỷ niệm 40 năm độc lập, nên trong dịp may lành này Tôi xin lập lại những lời nguyện chúc chân thành đă được Tôi bày tỏ 15 năm trước đây ở Lusaka: Chớ ǵ tất cả mọi người dân Zambia cùng nhau hoạt động để mảnh đất của anh chị em trở thành “một nơi của tự do đích thực, của t́nh huynh đệ và t́nh đoàn kết với nhau, trở thành một quốc gia con cái của anh chị em có thể lớn lên và sống đúng với phẩm giá và trong tự do xứng với những người con cái của Thiên Chúa” (Arrival Ceremony in Lusaka, May 2, 1989, No. 2).


Như ông Lănh Sự nhận định, lục địa Phi Châu ngày nay tiếp tục phải đương đầu với nhiều thách đố, nhất là ở những miền phát triển, nợ nần hải ngoại, nghèo khổ, nhân quyền và nạn hội chứng liệt kháng HIV/AIDS. Thật vậy, “những căng thẳng và xung khắc… bạo động, bần cùng và suy yếu về cơ cấu tổ chức đang nhận ch́m tất cả mọi dân tộc vào t́nh trạng thất vọng” (Address to the Diplomatic Corps, January 12, 2004, No. 1). Thật sự tinh thần đoàn kết với nhau được Tôi đề cập đến ở trên, và là vấn đề chính ông đă nói tới, là yếu tố thiết yếu để đối phó với những thách đố này.


Đó là một tinh thần cởi mở đối thoại bắt nguồn từ một sự thật sâu xa là tất cả mọi dân tộc đều thuộc về một gia đ́nh nhân loại duy nhất: “chỉ v́ được sinh vào trần gian này mà chúng ta thuộc về một gia sản duy nhất và là một hợp đoàn duy nhất với hết mọi con người khác” (Message for the 1987 World Day of Peace, 1). Cái duy nhất này không phải là một cái ǵ triệt để đồng nhất cho bằng được thể hiện qua tính cách đa dạng lạ lùng nơi gia đ́nh nhân loại, một tính cách đa dạng tiến đến chỗ những ǵ khác biệt về ṇi giống, văn hóa, ngôn ngữ và lịch sử không gây ra phân ly hay chia rẽ mà là thăng hóa lẫn nhau và cùng nhau phát triển.


T́nh đoàn kết chân thực là một đường lối chắc chắn để thắng vượt những thù nghịch về chủng tộc, t́nh trạng bất dung nhượng về tôn giáo, t́nh trạng chia rẽ giai cấp xă hội và các thành kiến phạm đến chính tâm điểm của phẩm giá con người làm phát sinh chia rẽ, hận thù, đàn áp và bạo động. V́ t́nh đoàn kết này cần phải được đặt trên nền tảng b́nh đẳng thực sự của tất cả mọi con người nam nữ mà bất cứ một qui chế nào phản ngược lại với phẩm giá cũng như những quyền lợi căn bản của bất cứ người nào hay phái nhóm nào đều phải được loại bỏ. Trái lại, cần phải khuyến khích và duy tŕ những hoạt động xây dựng những mối liên hệ cởi mở và chân thành, những mối liên hệ khuôn đúc các mối liên minh chính đáng, những mối liên hệ liên kết con người lại để hợp tác cho thiện ích của tất cả mọi người.


Một t́nh đoàn kết như thế không có nghĩa là chẳng cần phải để ư ǵ tới những khác biệt về ngôn ngữ, giồng ṇi, tôn giáo, xă hội hay văn hóa, cũng không có nghĩa là chối bỏ những khó khăn đôi khi gay go trong việc thắng vượt những chia rẽ và bất công lâu dài; những ǵ t́nh đoàn kết này thực sự chất chứa đó là đề cao những ǵ là của chung, những ǵ liên kết dân chúng lại với nhau trong việc cùng t́m cầu ḥa b́nh và tiến bộ.


Như thế chúng ta đang nói đến một thứ t́nh đoàn kết có thể bảo vệ và bênh vực quyền tự do hợp lư của mỗi người và t́nh trạng an ninh cần thiết của hết mọi quốc gia. Không có quyền tự do và nền an ninh này th́ thiếu mất chính những điều kiện phát triển, thiếu những yếu tố cấn thiết cho việc tiến bộ. Nói cách khác, quyền tự do mà các quốc gia phải có để bảo đảm việc tăng trưởng và phát triển như những đồng bạn tương đương với nhau trong một gia đ́nh các dân nước lệ thuộc vào việc tương kính nhau nơi họ. Cá nhân và các dân tộc có quyền tích cực góp tiếng nói vào những quyết định ảnh hưởng đến họ cũng như tương lai của họ, và họ cần phải được tự do hành sử quyền lợi này. Chính v́ thế mà việc t́m kiếm vị thể chủ chốt về kinh tế, quân sự hay chính trị bất chấp các quyền lợi của những người khác đều là những ǵ tác hại tới những viễn ảnh về một thứ phát triển thực sự hay ḥa b́nh đích thực (cf. Message for the 1987 World Day of Peace, 6).


Bởi thế, chính t́nh đoàn kết này phải hướng dẫn việc trợ giúp về kinh tế, việc hợp tác về chính trị và thậm chí cả những cuộc hành quân để ǵn giữ ḥa b́nh ở bất cứ phần đất nào trên thế giới và giữa bất cứ đôi bên nào. Về vấn đề này, Tôi lấy làm vui mừng nhận thấy rằng Zambia, một trong những nước ở lục địa Phi Châu đang hoan hưởng t́nh trạng vững vàng về chính trị và ḥa b́nh từ ngày độc lập, đang tích cực tham gia những nỗ lực nhắm đến mục đích ḥa b́nh hóa và ḥa giải ở Phi Châu, nhất là ở miền Đại Hồ cũng như ở các nơi khác. Tôi cũng kêu gọi cộng đồng quốc tế hăy bảo đảm rằng các chương tŕnh viện trợ cho xứ sở của ông cũng như cho các vùng khác ở Phi Châu cũng như trên thế giới được bắt nguồn sâu xa từ một thứ t́nh đoàn kết biết tôn trọng tự do cá nhân và phẩm giá con người.


Thật vậy, chính Giáo Hội, được thúc đẩy bởi ḷng trung thành với Vị Tôn Sư Thần Linh của ḿnh và được thúc đẩy sống theo gương mẫu của Người, vươn đến với tất cả mọi con người nam nữ bằng cảm thương và yêu thương qua những cử chỉ đoàn kết. Ở Zambia Giáo Hội dấn thân cho việc cải tiến xă hội bằng công việc hoạt động của ḿnh nơi các lănh vực về giáo dục, chăm sóc sức khỏe, bác ái xă hội cũng như khi Giáo Hội t́m cách bênh vực nhân quyền, cổ vơ những giá trị về luân lư và duy tŕ việc phát triển trọn vẹn tất cả mọi người và toàn diện con người. Tôi xin cám ơn ông Lănh Sự về những lời lẽ cảm kích trước công việc diễn tiến ấy cũng như về lời hứa hẹn cộng tác của ông trong chính những lănh vực này. Thưa ông Lănh Sự, tôi tin rằng thời hạn phục vụ của ông sẽ giúp nhiều vào việc củng cố những liên hệ thân t́nh giữa chính phủ của ông và Ṭa Thánh.
……….


Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ tài liệu của Ṭa Thánh được Zenit phổ biến ngày 3/6/2004