T́nh H́nh Thế Giới trong Năm 2008
Nếu vào dịp tất niên, trước Lễ Giáng Sinh, Đức Thánh Cha chia sẻ cảm nhận của ngài với nội bộ Giáo Triều Rôma về những sinh hoạt mục vụ chính yếu của ngài trong cả một năm thế nào, th́ ngài cũng chia sẻ cảm nhận của ngài về t́nh h́nh thế giới với Ngoại Giao Đoàn Chư Quốc Có Liên Hệ Ngoại Giao với Quốc Đô Vatican vào thời điểm tân niên, một thời điểm, theo truyền thống vào sau Lễ Hiển Linh, như năm 2009 vào Thứ Năm ngày 8/1, v́ ngày sau Lễ Hiển Linh vẫn mang một ư nghĩa Chúa Kitô tỏ ḿnh ra cho chư dân ngày xưa và ngày nay vẫn c̣n tiếp tục viêc tỏ ḿnh này qua Giáo Hội của Người là “Ánh Sáng Muôn Dân – Lumen Gentium”. Sau đây là nguyên văn bài chia sẻ của ngài với thành phần đại diện 177 quốc gia trên thế giới (năm ngoái 176, năm nay thêm 1 nước ở Phi Châu như được ĐTC đề cập tới).
ĐTC Biển Đức XVI với Phái Đoàn Ngoại Giao Chư Quốc dịp Tân Niên 2009, Thứ Năm 8/1, ở Sala Regia
Trọng Kính Quí Vị Lănh Sự,
Cùng Quí Nữ Vị và Nam Vị
Mầu nhiệm Lời nhập thể chúng ta đang sống lại hằng năm vào Lễ Trọng Giáng Sinh kêu gọi chúng ta suy nghĩ về những biến cố đánh dấu gịng lịch sử. Thật sự là chính ở nơi ánh sáng tràn đầy hy vọng này mới diễn ra truyền thống gặp gỡ quí vị đây. Những phần tử đặc biệt thuộc Phái Đoàn Ngoại Giao được ủy nhiệm thư làm việc với Ṭa Thánh – một cuộc gặp gỡ mà, vào lúc mở màn cho tân niên này, cống hiến cho chúng ta cơ hội thích hợp để trao đổi những lời chúc tốt đẹp thân ái. Tôi bày tỏ ḷng biết ơn tới Vị Lănh Sự Alejandro Valladares Lanza về những lời chúc tốt đẹp đă ưu ái giành cho tôi, với tư cách lần đầu tiên là Trưởng Ngoại Giao Đoàn. Tôi cũng trân trọng gửi lời chào tới từng người trong quí vị, cùng với gia đ́nh và nhân viên của quí vị, và qua quí vị, tới nhân dân và chính phủ của những xứ sở quí vị đại diện. Tôi xin Thiên Chúa ban cho hết mọi người tặng ân của một năm phong phú về công lư, thanh nhàn và b́nh an.
Vào lúc mở màn cho năm 2009 này, tôi thương cảm nghĩ tới tất cả những ai chịu khổ đau – gây ra bởi những tai ương tự nhiên, nhất là ở Việt Nam, Myanmar, Trung Hoa và Phi Luật Tân, ở Trung Mỹ và Caribbean, cũng như ở Columbia và Ba Tây; hay bởi những cuộc xung đột dữ dội trong nội địa hay trong vùng; hoặc lại bởi những cuộc khủng bố tấn công gieo chết chóc và hủy hoại ở các xứ sở như A Phú Hăn, Ấn Độ, Pakistan và Algeria. Bất chấp rất nhiều những nỗ lực, ḥa b́nh chúng ta rất ước mong vẫn c̣n là những ǵ xa vời! Trước thực tại này, chúng ta không được trở nên chán nản hay giảm bớt nỗ lực dấn thân cho một nền văn hóa b́nh an chân thực, trái lại, phải tăng gấp đôi nỗ lực của ḿnh cho vấn đề an ninh và phát triển. Về vấn đề này, Ṭa Thánh muốn đi tiên phong trong việc kư kết và phê chuẩn “Hiệp Định về Những Thứ Đạn Chùm”, một văn kiện cũng nhắm mục đích tái khẳng định luật nhân đạo quốc tế. Đàng khác, trong khi quan tâm nhận thấy những dấu hiệu của cuộc khủng hoảng xuất hiện trong lănh vực giải giới và ngưng leo thang vũ khí nguyên tử, Ṭa Thánh đă tiếp tục tái khẳng định rằng ḥa b́nh không thể nào được xây dựng khi những chi phí về quân sự làm thất thoát đi những nguồn lợi khổng lồ về con người và vật chất từ các dự án phát triển, nhất là t́nh trạng phát triển của các dân tộc nghèo khổ nhất.
Chính v́ hướng tới người nghèo, tất cả có quá nhiều người nghèo trên trái đất này, thành phần hôm nay tôi muốn bày tỏ mối quan tâm, bằng việc lưu ư tới Sứ Điệp tôi gửi Ngày Thế Giới Ḥa B́nh, một sứ điệp hiến năm nay cho đề tài: “Chống Nghèo Khổ để Xây Dựng Ḥa B́nh”. Việc phân tích khôn ngoan của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI trong Thông Điệp “Phát Triển Các Dân Tộc – Populorum Progressio” vẫn không mất đi một chút nào thời gian tính của nó: “Ngày nay chúng ta thấy dân chúng đang cố gắng bảo toàn vấn đề cung cấp lương thực một cách hiệu quả, vấn đề chữa trị bệnh nạn và vấn đề công ăn việc làm vững chắc. Chúng ta thấy họ cố gắng loại trừ đi hết mọi thứ yếu đau, khử trừ đi hết mọi thứ trở ngại phạm tới phẩm giá của con người. Họ liên lỉ cố gắng thực thi trách nhiệm cá nhân rộng lớn hơn; làm việc hơn, học biết hơn và sở hữu hơn, để hiện hữu hơn. Tuy nhiên, đồng thời cũng có rất nhiều người tiếp tục sống trong những điều kiện làm vỡ mộng các thứ ước muốn hợp lư này” (Khoản 6). Để xây dựng ḥa b́nh, chúng ta cần cống hiến niềm hy vọng mới cho người nghèo. Làm sao chúng ta lại không nghĩ tới rất nhiều cá nhân và gia đ́nh bị áp đảo nặng nề bởi những khó khắn và bấp bênh gây ra từ cuộc khủng hoảng về tài chính và kinh tế hiện nay ở tầm mức toàn cầu? Làm sao chúng ta lại không đề cập tới t́nh trạng khủng hoảng về thực phẩm và hâm nóng toàn cầu, những yếu tố thậm chí càng gây thêm khốn khó cho những ai sống ở một số phần đất nghèo khổ nhất trên trái đất này trong việc có được dưỡng chất và nước nôi? Một giải pháp hiệu nghiệm là những ǵ đang khẩn cấp cần được chấp nhận để chống đói và cổ vơ việc phát triển nông nghiệp ở địa phương, nhất là v́ số người nghèo đang gia tăng thậm chí ngay trong các xứ sở giầu thịnh. Về vấn đề này, tôi cảm thấy vui là Hội Nghị Doha gần đây về việc phát triển tài chính đă vạch ra được một số tiêu chuẩn hữu ích để hướng dẫn việc quản trị hệ thống kinh tế và giúp cho những ai đang thiếu thốn nhất. Ở một tầm mức sâu xa hơn nữa, th́ việc nâng đỡ nền kinh tế đ̣i phải biết tái thiết niềm tin tưởng. Mục đích này chỉ đạt tới bằng việc áp dụng một thứ đạo lư căn cứ vào phẩm giá bẩm sinh của con người. Tôi biết rằng điều này gay go biết bao, tuy nhiên, nó không phải là một thứ không tưởng! Ngày nay, hơn cả trong quá khứ, tương lai của chúng ta đang bị nguy biến, cũng như số phận trái đất của chúng ta cùng với dân cư của nó, nhất là thế hệ trẻ đang thừa hưởng một hệ thống kinh tế và cơ cấu xă hội bị hư hại trầm trọng.
Cùng Quí Bà và Quí Ông, nếu chúng ta muốn chống nghèo khổ, chúng ta trước hết và trên hết cần phải đầu tư vào giới trẻ, đề ra trước mắt họ một lư tưởng sống huynh đệ chân thực. Qua các chuyến tông du trong năm vừa rồi, tôi đă được gặp gỡ nhiều giới trẻ, nhất là trong khung cảnh cử hành Ngày Giới Trẻ XXIII ở Sydney Úc Đại Lợi. Những cuộc hành tŕnh tông vụ của tôi, bắt đầu từ chuyến viếng thăm Hiệp Chủng Quốc, cũng giúp tôi có thể thẩm định được các niềm trông mong thuộc nhiều lănh vực trong xă hội liên quan tới Giáo Hội Công Giáo. Trong giai đoạn tinh tế này của lịch sử loài người, một giai đoạn được đánh dấu bằng những ǵ là bất định và vấn nạn, nhiều người mong thấy Giáo Hội thi hành một cách rơ ràng và can đảm sứ vụ của Giáo Hội trong việc truyền bá phúc âm hóa cũng như trong việc Giáo Hội hoạt động cổ vơ về nhân bản. Theo chiều hướng ấy tôi đă ngỏ lời ở tổng hành dinh Tổ Chức Liên Hiệp Quốc, ở chỗ, nhân dịp 60 năm kỷ niệm tổ chức này thông qua Bản Tuyên Ngôn Chung về Nhân Quyền, tôi đă nhấn mạnh rằng bản văn kiện này được đặt nền tảng trên phẩm giá của con người, một phẩm giá, ngược lại, được căn cứ vào bản tính nhân loại chung của chúng ta, một bản tính trổi vượt trên các nền văn hóa khác nhau của chúng ta. Mấy tháng sau, trong chuyến hành hương của ḿnh đến Lộ Đức nhân dịp kỷ niệm 150 năm Trinh Nữ Maria hiện ra với Thánh Bernadette, tôi đă t́m cách nhấn mạnh rằng sứ điệp hoán cải và yêu thương được chiếu tỏa từ hang Massabiella này vẫn c̣n rất hợp thời, nó như là một lời mời gọi liên lỉ hăy xây dựng đời sống của chúng ta cùng với những mối liên hệ của chúng ta giữa các chư dân trong thế giới trên nền tảng thực sự tương kính và huynh đệ, ư thức rằng t́nh huynh đệ này bao hàm ư nghĩa là tất cả mọi con người nam nữ có cùng một Cha chung là Vị Thiên Chúa Hóa Công. Ngoài ra, một xă hội được gọi là “trần thế” một cách lành mạnh th́ không coi thường chiều kích thiêng liêng cùng với những giá trị của chiều kích này, v́ tôn giáo – theo tôi, cần phải lập lại trong chuyến viếng thăm Pháp quốc – không phải là một trở ngại mà là một nền tảng vững chắc cho việc xây dựng một xă hội chân chính và tự do.
Những hành động kỳ thị và các cuộc tấn công nghiêm trọng nhất nhắm vào hằng ngàn Kitô hữu trong năm qua cho thấy không phải chỉ là t́nh trạng nghèo khổ về vật chất mà c̣n cả về luân lư nữa, một thứ nghèo khổ tác hại tới ḥa b́nh. Những thứ lạm dụng này, thật vậy, được xuất phát từ t́nh trạng nghèo khổ về luân lư. Như cách thức để tái khẳng định việc đóng góp cao quí mà các tôn giáo có thể thực hiện trong việc chống lại nghèo khổ và xây dựng ḥa b́nh, tôi xin lập lại nơi hội đồng này đây, một hội đồng tiêu biểu đại diện cho tất cả mọi quốc gia trên thế giới, rằng Kitô giáo là một tôn giáo của tự do và an b́nh, và Kitô giáo chủ trương phục vụ sự thiện chân thực của nhân loại. Cùng những người anh chị em nạn nhân của bạo lực, nhất là ở Iraq và ở Ấn Độ, tôi xin lập lại ḷng cảm thương phụ thân của tôi; cùng các chính quyền dân sự và chính trị, tôi thiết tha mong muốn là các vị chủ động dấn thân cho việc chấm dứt t́nh trạng bất bao dung cùng với những hành động quấy phá nhắm vào các Kitô hữu, sửa chữa lại t́nh trạng thiệt hại xẩy ra, nhất là cho những nơi chốn thờ phượng và các thứ tài sản; và bằng mọi cách khuyến khích việc tôn trọng đối với tất cả mọi tôn giáo, cấm đoán tất cả mọi h́nh thức hận thù và khinh khi. Tôi cũng bày tỏ niềm hy vọng là thế giới Tây phương không được vun trồng thành kiến và hận thù đối với các Kitô hữu chỉ v́ họ lên tiếng gây áy náy về một số vấn đề nào đó. Về phần ḿnh, chớ ǵ thành phần môn đệ của Chúa Kitô, trước t́nh trạng đối nghịch ấy, đừng tỏ ra chán nản, v́ việc làm chứng cho Phúc Âm bao giờ cũng là một “dấu hiệu phản khắc” đối với “tinh thần của thế gian”! Nếu những thách đố và những hoạn nạn có đớn đau th́ việc hiện diện liên lỉ của Chúa Kitô là một nguồn sức mạnh mănh liệt. Phúc Âm của Chúa Kitô là một sứ điệp cứu độ cho tất cả mọi người; đó là lư do tại sao Phúc Âm không thể nào bị hạn hẹp vào lănh vực tư riêng, mà cần phải được công bố loan truyền từ mái nhà cho đến tận cùng trái đất.
Việc giáng sinh của Chúa Kitô trong hang đá thấp hèn ở Bêlem là những ǵ tự nhiên dẫn chúng ta nghĩ tới t́nh h́nh ở Trung Đông và trước hết ở Thánh Địa, nơi mà trong những ngày này, chúng ta đă chứng kiến thấy tái diễn một cuộc bùng nổ bạo lực gây thiệt hại cả thể và khổ đau cho thành phần dân sự. T́nh h́nh này càng tạo thêm rắc rối cho cuộc t́m cầu ổn định t́nh trạng xung khắc giữa người Do Thái và Palestine, một điều được thiết tha ước mong của nhiều người trong họ cũng như của toàn thế giới. Một lần nữa, tôi xin lập lại rằng những giải pháp quân sự không giải quyết được ǵ và bạo lực, bất cứ từ đâu đến và bất cứ dưới h́nh thức nào, đều phải được mạnh mẽ lên án. Tôi muốn bày tỏ niềm hy vọng là, nếu cộng đồng quốc tế quyết tâm dấn thân, th́ vấn đề ngưng bắn ở giải Gaza sẽ được tái thiết – một điều kiện bất khả thiếu cho việc phục hồi những điều kiện sống khả chấp cho dân chúng – và, những cuộc thương thảo về ḥa b́nh sẽ được tái tấu, loại trừ đi ḷng hận thù, loại bỏ những hành động gây hấn và sử dụng vơ trang. Vấn đề rất quan trọng ở đây là, trước các cuộc bầu cử then chốt liên quan tới nhiều cư dân trong vùng vào những tháng ngày tới đây, các vị lănh đạo sẽ xuất hiện có thể nhất quyết tiến hành tiến tŕnh ấy và hướng dẫn dân chúng của ḿnh hướng tới chỗ ḥa giải tuy khó khăn nhưng lại là những ǵ bất khả châm chước. Điều này không thể nào đạt được nếu không chấp nhận một giải pháp toàn cầu cho các vấn đề của những xứ sở đây, liên quan tới những ước vọng cùng như lợi ích hợp lư của đôi bên. Ngoài những nỗ lực được tái tấu để giải quyết cuộc xung đột giữa người Do Thái và Palestine, như tôi vừa đề cập, cũng cần phải hết ḷng hỗ trợ cho việc đối thoại giữa Do Thái và Syria, và cho việc củng cố hiện nay của các cơ cấu tổ chức ở Lebanon; điều này sẽ càng được hiệu nghiệm hơn khi nó được thi hành bằng một tinh thần hiệp nhất. Đối với nhân dân Iraq, những người đang sửa soạn hoàn toàn làm chủ lại tương lai của ḿnh, tôi đặc biệt khuyến khích hăy lật một trang lịch sử mới và hăy hướng về phía trước để tái thiết, không phân biệt chủng tộc, giống ṇi hay tôn giáo. Đối với Iran, cần phải liên tục thực hiện những nỗ lực t́m kiếm một giải pháp được thương lượng cho vấn đề tranh căi liên quan tới chương tŕnh nguyên tử của nước này, bằng một đường lối có thể làm thỏa đáng những đ̣i hỏi hợp lư của xứ sở này cũng như của cộng đồng quốc tế. Nhờ đó mới góp phần lớn lao vào việc làm lắng dịu ở miền này cũng như trên thế giới.
Nh́n tới đại lục Á Châu, tôi quan ngại nhận thấy rằng trong khi ở một số xứ sở những hoạt động bạo lực đang tiếp tục xẩy ra, và ở những quốc gia khác t́nh h́nh chính trị vẫn c̣n căng thẳng, th́ cũng có được một số tiến bộ, khiến chúng ta có thể tin tưởng hơn nh́n về tương lai. Chẳng hạn, tôi nghĩ về những cuộc thưởng thảo mới ở Mindanao, Phi Luật Tân, và chiều hướng mới đang được thực hiện nơi mối liên hệ giữa Bắc Kinh và Đài Loan. Trong cùng bối cảnh t́m cầu ḥa b́nh này, một giải pháp tối hậu cho cuộc xung đột đang xẩy ra ở Sri Lanka cũng phải là một giải pháp về chính trị, v́ những nhu cầu về nhân đạo của thành phần dân chúng liên hệ là những ǵ cần phải tiếp tục được quan tâm như hiện nay. Các cộng đồng Kitô giáo sống ở Á Châu thường nhỏ bé về số người, nhưng họ muốn góp phần một cách đắc nhân tâm và hiệu nghiệm cho công ích, cho t́nh trạng ổn định và cho việc tiến bộ của xứ sở họ, khi họ làm chứng cho quyền tối thượng của Thiên Chúa là Đấng ấn định một trật tự lành mạnh về các thứ giá trị và là Đấng ban cho một thứ tự do c̣n mănh liệt hơn cả các hành động bất chính. Cuộc phong chân phước cho 188 vị tử đạo mới đây ở Nhật Bản đă sống động chứng thực điều này. Giáo Hội, như thường được nói, không đ̣i hỏi các thứ đặc ân, nhưng là việc được hoàn toàn áp dụng nguyên tắc tự do tôn giáo. Về quan điểm này, ở trung Á, luật pháp liên quan tới các cộng đồng tôn giáo cần phải làm sao để bảo đảm việc trọn vẹn hành sử quyền lợi căn bản này, căn cứ vào các tiêu chuẩn quốc tế.
Trong ít tháng nữa, tôi sẽ hân hoan gặp gỡ nhiều anh chị em cùng niềm tin của chúng ta và đồng loại của chúng ta sống ở Phi Châu. Hướng về cuộc viếng thăm này, một cuộc viếng thăm tôi hết sức ước mong, tôi xin Chúa hăy mở ḷng trí của họ trong việc đón nhận Phúc Âm cũng như trong việc liên lỉ sống Phúc Âm, trong việc xây dựng ḥa b́nh bằng việc chiến đấu chống t́nh trạng nghèo khổ về luân lư và về vật chất. Cần phải hết sức đặc biệt quan tâm tới trẻ em: 20 năm sau Hiệp Ước về Các Quyền Lợi của Trẻ Em được thừa nhận, họ vẫn c̣n là thành phần rất đễ bị tổn thương. Nhiều em đang trải qua một cảm nghiệm thê thảm là những người tị nạn và những người tản cư ở Somalia, Dafur và Cộng Ḥa Dân Chủ Congo. Có những làm sóng di dân bao gồm hằng triệu người cần đến vấn đề trợ giúp nhân đạo và là thành phần trước hết bị tước đoạt đi những quyền lợi căn bản của họ và bị vi phạm đến phẩm giá của ḿnh. Tôi xin các vị lănh đạo chính trị ở cấp quốc gia và quốc tế hăy thực hiện mọi biện pháp cần thiết để giải quyết những cuộc xung đột hiện nay và chấm dứt những bất công gây ra những cuộc xung đột này. Tôi bày tỏ niềm hy vọng là ở Somalia việc phục hồi của Quốc Gia này cuối cùng sẽ đạt được tiến bộ, để chấm dứt những khổ đau khôn cùng của cư dân nơi xứ sở ấy. Cũng thế, ở Zimbabwe, t́nh h́nh vẫn trầm trọng và vẫn cần đến việc trợ giúp nhân đạo khá nhiều. Hiệp ước ḥa b́nh ở Burundi đă lấp lóe tia hy vọng cho miền này. Tôi xin hăy hoàn toàn áp dụng hiệp định này, nhờ thế nó trở thành một nguồn phấn khởi cho các xứ sở khác chưa t́m thấy đường lối ḥa giải. Như quí vị biết, Ṭa Thánh đặc biệt quan tâm tới lục địa Châu Phi này và hân hoan thiết lập ngoại giao với nước Botswana năm vừa qua.
Trong toàn cảnh rộng lớn bao gồm toàn thế giới này, tôi cũng muốn dừng lại một chút ở Mỹ Châu Latinh. Cả ở đây nữa, dân chúng muốn sống ḥa b́nh, muốn được thoát khỏi t́nh trạng nghèo khổ và có thể được tự do hành sử những quyền lợi căn bản của họ. Theo chiều hướng ấy, các nhu cầu của những người di dân cần phải được luật pháp quan tâm trong việc giúp dễ dàng hơn cho vấn đề đoàn tụ gia đ́nh, ḥa giải những đ̣i hỏi hợp lư về an ninh với những đ̣i hỏi về việc tôn trọng bất vi phạm đến con người. Tôi cũng xin khen ngợi việc dấn thân quan trọng được thấy nơi một số chính quyền đối với việc tái thiết lập qui luật và việc tiến hành một trận chiến quyết liệt chống lại vấn đề buôn bán thuốc phiện và t́nh trạng băng hoại về chính trị. Tôi cảm thấy hân hoan là, sau 30 năm bắt đầu cuộc môi giới điều h́nh của Giáo Hoàng giữa Á Căn Đ́nh và Chí Lợi, liên quan tới việc họ tranh căi về lănh thổ phía nam, hai xứ sở này đă niêm ấn một cách nào đó ước vọng ḥa b́nh của ḿnh, bằng việc dựng một tượng đài cho vị tiền nhiệm khả kính của tôi là Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ngoài ra, tôi hy vọng rằng việc kư kết mới đây Hiệp Định giữa Ṭa Thánh và Ba Tây sẽ làm dễ dàng hơn cho việc tự do thi hành sứ vụ của Giáo Hội về việc truyền bá phúc âm hóa, và củng cố hơn nữa việc hợp tác của Ṭa Thánh với các cơ cấu dân sự cho việc phát diện trọn vẹn con người. Qua 5 thế kỷ Giáo Hội đă đồng hành với các dân ở Châu Mỹ Latinh, chia sẻ với những niềm hy vọng của họ cùng với những quan tâm của họ. Các vị Mục Tử của Giáo Hội biết rằng, để cổ vơ t́nh trạng tiến bộ chân thực của xă hội, công việc thích đáng của các vị đó là soi sáng lương tâm và huấn luyện những con người nam nữ có khả năng tham gia một cách hữu trách những trần thế vụ để phục vụ cho công ích.
Sau hết, hướng tới các quốc gia cận kề hơn, tôi muốn gửi lời chào tới cộng đồng Kitô hữu ở Thổ Nhĩ Kỳ, nhớ lại rằng, trong Năm Thánh đặc biệt đánh dấu 2000 năm sinh nhật của Tông Đồ Phaolô, nhiều người hành hương đă tiến về Tarsus, thành phố quê quán của ngài, một sự kiện một lần nữa cho thấy mảnh đất này gắn bó chặt chẽ với nguồn gốc Kitô Giáo là dường nào. Niềm hy vọng ḥa b́nh đang sống động ở Cyprus, nơi mà những cuộc thương thảo cho một giải pháp chính đáng đối với những vấn đề liên quan tới việc phân chia Hải Đảo này đă được tái diễn. Đối với Caucasus, tôi muốn xác định một lần nữa là những cuộc xung đột liên quan tới các quốc gia trong Miền không thể được ổn định bằng phương tiện vũ khí; và nghĩ đến Georgia, tôi hy vọng rằng tất cả mọi quyết tâm cho việc đ́nh chiến hồi Tháng Tám vừa rồi – một thỏa ước được đúc kết nhờ các nỗ lực ngoại giao của Khối Hiệp Nhất Âu Châu – sẽ được tôn trọng, và việc hồi cư của những ai tản cư sẽ được cung ứng sớm bao nhiêu có thể. Cuối cùng, liên quan tới Nam Âu, Ṭa Thánh quyết tâm thực hiện việc ổn định trong vùng này, và hy vọng rằng những điều kiện sẽ tiếp tục được kiến tạo cho một tương lai ḥa giải và ḥa b́nh giữa dân nhân Serbia và Kosovo, liên quan tới các thành phần thiểu số cũng như tới việc quyết tâm bảo tŕ gia sản vô giá về nghệ thuật và văn hóa của Kitô giáo là những ǵ tạo nên một kho tàng cho toàn thể nhân loại.
Cùng Quí Bà và Quí Ông, để kết thúc cái nh́n tổng quan này, một cái nh́n, v́ vắn gọn, không thể nào đề cập tới được tất cả mọi trường hợp khổ đau và nghèo túng gắn liền với ḷng tôi, tôi muốn trở lại với Sứ Điệp tôi gửi cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới. Nơi sứ điệp này, tôi đă nhắc lại là những con người nghèo khổ nhất là thành phần trẻ em chưa sinh (khoản 3). Thế nhưng, để kết thúc, tôi không thể nào không đề cập tới những người nghèo khác, như thành phần yếu bệnh, thành phần già nua bị bỏ rơi, những gia đ́nh tan nát và những ai không biết bám víu vào điểm tựa nào. T́nh trạng nghèo khổ bị chống lại nếu nhân loại trở thành huynh đệ hơn như thành quả của những giá trị và lư tưởng chung, những ǵ được xây dựng trên phẩm vị của con người, trên tự do liên kết với trách nhiệm, trên việc nh́n nhận thực sự vị thế của Thiên Chúa trong đời sống của con người. Theo chiều hướng đó, chúng ta hăy gắn mắt vào Chúa Giêsu, một trẻ nhỏ thấp hèn nằm trong máng cỏ. V́ Người là Con Thiên Chúa, Người nói với chúng ta rằng t́nh đoàn kết huynh đệ giữa tất cả mọi con người nam nữ là con đường vương giả để chống nghèo và xây dựng ḥa b́nh. Chớ ǵ ánh sáng của t́nh yêu Người chiếu soi tất cả mọi vị lănh đạo chính quyền và toàn thể nhân loại! Chớ ǵ ánh sáng ấy soi dẫn chúng ta qua một năm vừa mới bắt đầu! Tôi chúc cho tất cả quí vị một Tân Niên hạnh phúc.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch trực tiếp từ mạng điện toán toàn cầu của Ṭa Thánh
(những chỗ được in đậm lên là do tự ư của người dịch trong việc làm nổi bật những điểm chính yếu quan trọng)