NGOẠI GIAO MỤC VỤ
T́nh H́nh Thế Giới Cuối Năm 2001 Và Vai Tṛ Của Các Quốc Gia Trên Thế Giới
ĐTC đáp từ một số vị tân lănh sự của các quốc gia ngày 6/12/2001
(L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, 19/26-12-2001, trang 5-9)
Với chung 10 vị tân lănh sự (Toufig Ali nước Bangladesh, Barkat Gourad Hamadou nước Djibouti, Antti Hynnien nước Phần Lan, Zemede Tekle Woldetatios nước Eritrea, Amiran Kavadze nước Georgia, Seymour Rehaulele Kikine nước Lesotho, Christine Nyinawymwami Unutoni nước Rwanda, Mohynlall Goburdhun nước Mauritius, Moussa Coulibaly nước Mali, và Hansrudolf Hoffman nước Thụy Sĩ, vị đại diện ngỏ lời cùng ĐTC và đă được ĐTC đáp từ với những ư tưởng chính yếu như sau):
“… Ngày nay, hơn bao giờ hết, các người đương thời của chúng ta đang cảm thấy một mối lo âu sợ hăi trước t́nh h́nh thế giới bất ổn cũng như trước một tương lai bấp bênh. Đáng chú ư nhất là có nhiều người không thể b́nh tâm phác họa cho tương lai của ḿnh, nhất là giới trẻ, thành phần không yên tâm trước những biến cố thảm khốc họ chứng kiến thấy đang bộc phát nơi thế giới người lớn. Các vị lănh đạo quốc gia và những vị đại diện của họ trong việc ngoại giao cần phải đặc biệt dấn thân nhiều hơn và mạnh hơn bao giờ hết trên con đường đối thoại và hợp tác quốc tế, để có thể diệt tận gốc mối xung khắc và t́nh trạng căng thẳng giữa các phái nhóm và quốc gia. Không một vấn đề nào – những vấn đề bao giờ cũng phải được giải quyết bằng những giải pháp thương thuyết – có thể qua mặt được sự tôn trọng đối với con người cũng như các dân nước… Chúng ta phải luôn luôn nhớ rằng những bất công mà con người đương thờicủa chúng ta trải qua, tất cả những t́nh trạng nghèo khổ, t́nh trạng thiếu giáo dục đối với giới trẻ, phần lớn đă gây ra t́nh trạng bạo động trên thế giới. Công lư, ḥa b́nh, việc chống lại cùng khổ và thiếu tu luyện về tâm linh, luân lư và tri thức nơi giới trẻ là những khía cạnh thiết yếu của những giải quyết Tôi đă kêu gọi các nhà lănh đạo quốc gia, các nhà ngoại giao cũng như tất cả mọi con người nam nữ thiện chí thực hiện”.
Với Ông Lănh Sự Bangladesh (55 tuổi):
“Những biến cố thê thảm 11/9 lại càng cho thấy rơ ràng hơn nữa vấn đề được ông vừa gọi là ‘một cuộc trao đổi xây dựng để nuôi dưỡng việc hiểu biết nhau giữa các nền văn hóa và văn minh’. Thay v́ bám víu vào những ǵ gây phân rẽ nhau, dân chúng của các nền văn hóa và tôn giáo khác nhau cần phải biết tỏ ra tôn trọng lẫn nhau nơi những chân lư và giá trị cốt yếu giữa họ với nhau. Như Tôi đă đề cập đến trong Sứ Điệp Cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới năm nay, ‘trao đổi văn hóa… được căn cứ vào việc nhận biết có những giá trị chung cho tất cả mọi văn hóa, v́ chúng bắt nguồn từ chính bản tính của con người’ (số 16). Đối với Hồi Giáo và Kitô Giáo cùng tôn thờ một Thiên Chúa duy nhất, Đấng Tạo Thánh trời đất, th́ lại càng hợp ư với nhau và cộng tác với nhau hơn nữa. Chỉ xẩy ra đụng độ nhau khi có lạm nghĩa hay lèo lái Hồi Giáo hoặc Kitô Giáo theo những mục đích chính trị hay ư hệ.
“Trong các giá trị làm nên mảnh đất mầu mỡ cho việc trao đổi hiệu lực, có một giá trị nổi bật đó là nhu cầu chung cho t́nh liên kết nhân loại. Qua việc tăng tiến t́nh trạng liên thuộc toàn cầu, định mệnh chung của gia đ́nh nhân loại và nhu cầu cấp bách cho thấy rơ ràng cần đến một thứ văn hóa liên kết. Tuy nhiên việc tăng tiến t́nh trạng liên thuộc toàn cầu này cũng cho thấy cả nhiều cái bất quân b́nh đang xẩy ra trong thế giới của chúng ta nữa. Mặc dù việc toàn cầu hóa có cho thấy những hứa hẹn đi nữa, những chênh lệch về xă hội và kinh tế ở một số nơi lại trở nên tệ hơn nữa, và một số quốc gia đă nghèo lại tiến đến chỗ suy bại hơn trước. V́ nền ḥa b́nh thế giới và để đáp lại những đ̣i hỏi của công lư, những quốc gia này và dân chúng của những quốc gia ấy cần phải được giúp đỡ, không phải chỉ bằng vấn đề viện trợ cấp thời mà c̣n bằng việc hỗ trợ về giáo dục và kỹ thuật nữa, để họ có thể tham dự vào tiến tŕnh phát triển toàn cầu, chứ không măi bị loại trừ hay đứng ngoài chầu ŕa. Đây không phải là vấn đề bố thí hồng ân mà là nhận biết quyền lợi căn bản của con người trong việc chia sẻ công minh các nguồn lợi. Việc cổ vơ công lư là việc làm thiết yếu cho một thứ văn hóa kết đoàn...
“Tôn giáo đóng một vai tṛ hệ trọng trong vấn đề này. Quan niệm về con người cũng như về thế giới theo giáo huấn của đạo giáo chỉ dạy có ảnh hưởng rất nhiều đến những thái độ và tâm tưởng khi phải đối diện với sự thách đố trong việc dựng xây một xă hội trật tự xứng hợp. Cả Hồi Giáo lẫn Kitô Giáo đều nhấn mạnh đến đặc tính siêu việt thiết yếu nơi con người được Thiên Chúa dựng nên cho một cùng đích cao cả, cũng như đến nhu cầu cần phải tôn trọng yếu tố siêu việt này nơi mỗi một người. Cả hai c̣n giống nhau ở chỗ Tạo Hóa cũng đă tỏ ra cho thấy một đường lối sống, một đường lối được dựa trên, như ông đă nói một cách xác đáng là, ‘những qui tắc và giá trị nồng cốt của con người’, những qui tắc và giá trị bắt nguồn từ chính Thiên Chúa…
“Nơi những giá trị chung cho tất cả mọi người này, chúng ta thấy được những ǵ Tôi đă gọi là ‘lư lẽ luân thường gắn liền với đời sống con người và giúp thực hiện việc trao đổi giữa con người và các dân nước với nhau’ (Diễn Từ cho Hội Nghị Liên Hiệp Quốc ngày 5/10/1995). Đó là điểm Hồi Giáo và Kitô Giáo có thể và cần phải gặp nhau, không phải nơi một cuộc trao đổi ngôn từ mà là một cuộc trao đổi phục vụ ḥa b́nh thế giới…”
Với Ông Lănh Sự Djibouti (71 tuổi):
“… Ông muốn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của ḥa b́nh và đối thoại để các quốc gia có thể hiểu biết nhau. Theo chiều hướng của những biến cố mới đây th́ việc bảo toàn ḥa b́nh ở tầm mức quốc tế đă trở nên ưu tiên đối với việc hiệp nhất chung các thẩm quyền dân sự và thành phần công dân nơi các xứ sở trên thế giới. Như ông biết, đây là mối quan tâm liên lỉ của Ṭa Thánh chúng tôi. Ṭa Thánh chúng tôi nỗ lực trong việc khuyến khích các quốc gia t́m kiếm ḥa b́nh một cách nhẫn nại và dứt khoát, ở chỗ, phác ra những điều kiện cần thiết để bảo tồn nó, ở chỗ, nuôi dưỡng một cuộc trao đổi tỏ ra biết tôn trọng những vế liên hệ, nhất là thành phần thiểu số, thành phần mà xă hội phải tôn trọng bằng việc tỏ ra tri ân những đóng góp đặc biệt cho công ích do mỗi nhóm thực hiện.
“Việc trao đổi là việc thiết yếu ở cả lănh vực địa phương, vùng miền và thế giới, ở chỗ, một đàng để tránh những xung khắc và đụng độ đau thương thảm khốc gây nên những cuộc bạo động nơi các cá nhân cũng như nơi các dân tộc, đàng khác, cũng để bảo đảm t́nh trạng phát triển mối cảm thông huynh đệ nữa…”
Với Ông Lănh Sự Finland (61 tuổi):
“Ông cũng đă nhấn mạnh đến t́nh h́nh quốc tế chúng ta đang sống mấy tháng qua, một t́nh h́nh đă gợi lên những vấn đề nơi các thẩm quyền quốc gia cũng như nơi thành phần công dân thuộc các thẩm quyền này. T́nh h́nh này, nhất là từ hành động khủng bố kinh hoàng và bất khả dung tấn công Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đă rơ ràng cho thấy những căng thẳng trầm trọng đang đe dọa mức thăng bằng mong manh giữa các quốc gia, những t́nh trạng bất công đă từng khuynh đảo quá lâu, khuấy động nỗi đắng cay và thù hận là những ǵ đă làm bạo lực bộc phát lên nơi con người nam nữ. Ông đă nói đúng, t́nh h́nh này dẫn chúng ta đến việc tái thẩm định thế giới và tự hỏi về những giá trị nồng cốt của ḿnh.
“Dự án Âu Châu chúng ta đang nói đến đây không phải tự nhiên mà có. Nó có lịch sử và hồn sống của nó, ở chỗ nó được khuôn đúc bởi một truyền thống văn hóa, luân lư và tôn giáo lâu đời, một truyền thống không ai chối căi được là, đức tin Kitô Giáo đă đóng một vai tṛ quan trọng. Nếu hôm nay đây Các Quốc Gia Âu Châu sống theo nguyên tắc tự lập hợp pháp về những thực tại trần thế th́ họ không thể và không được quên đi cái truyền thống hỗ trợ họ này. Dân chúng Âu Châu nếm hưởng được tự do và cảm quan về con người, họ nhận biết các quyền lợi của con người cũng như phẩm vị căn bản của mỗi người, họ khát vọng ḥa b́nh. Họ mắc nợ với lịch sử phong phú của họ phần lớn về tất cả những thứ này. Âu Châu được kêu gọi để ǵn giữ cho gia sản này tồn tại và phục hồi những cơ cấu làm nền tảng của xă hội, đó là cơ cấu hôn nhân và gia đ́nh. Không thể nào lên tiếng công bố các quyền lợi bất khả tách biệt của con người mà lại đồng thời cho phép tấn công sự sống con người, vào lúc nó mới được thụ thai hay vào lúc kết thúc của nó, hoặc bằng những xoay chiều ngược lại với ḷng tôn trọng xứng hợp với con người. Trái lại, Âu Châu cần phải phấn khích văn hóa sự sống thực sự trong mọi lănh vực…”
Với Ông Lănh Sự Eritrea (53 tuổi):
“Trong những thập niên mới đây, ḥa b́nh và phát triển là hai trong những thách đố lớn nhất làm cho thế giới tân tiến của chúng ta phải đối diện, chúng có một mối liên hệ trực tiếp với nhau. Qua việc bùng lên những cuộc tấn công khủng bố vừa rồi cùng với những biến cố sau đó, mối liên hệ giữa việc phát triển đích thực và ḥa b́nh thực sự lại càng trở nên sáng tỏ hơn nữa. Nó cho thấy rơ ràng là những mối liên hệ về chính trị và kinh tế giữa các quốc gia và dân tộc cần phải xây dựng trên một nền tảng mới. Tư lợi và những nỗ lực củng cố vị thế thống trị cần phải được loại trừ. Không được coi các nước đang trên đà phát triển như là những nguồn nhiên liệu thuần túy, hay như là các thị trường tiêu thụ các sản phẩm xuất cảng, nhưng như là người đồng bạn thực sự ở một trật tự quốc tế chân chính, những đồng bạn góp phần trọng yếu vào thiện ích cho toàn thể gia đ́nh nhân loại.
“Thực là cần thiết phải có một thứ triết lư cao hơn nữa về vấn đề tiến bộ. Những qui chế về việc phát triển không thể chỉ đóng khung vào t́nh trạng tiến bộ về việc sản xuất vật chất; nó c̣n phải nhắm đến việc giúp cho con người nam nữ đạt được t́nh trạng tự do thực sự, một t́nh trạng tự do mà tất cả mọi người lúc nào cũng hết ḷng mong ước. Việc t́m kiếm tự do phát xuất từ cảm quan về phẩm vị và giá trị khôn lường nơi con người, và chính cái giá trị gắn liền với mỗi một người và mọi người này mà họ phải được chấp nhận như là tiêu chuẩn cho hoạt động của kinh tế, xă hội và chính trị. Con người bao giờ cũng phải là cái tâm điểm ấy. Việc dấn thân mạnh mẽ và dứt khoát phục vụ các quyền lợi và phẩm vị bất khả phân ly của con người cần phải có nơi tất cả mọi lănh vực phát triển. Ṭa Thánh t́m cách bồi dưỡng và củng cố việc dấn thân phục vụ này bằng sự hiện diện của ḿnh nơi cộng đồng quốc tế”.
Với Ông Lănh Sự Georgia (50 tuổi):
“Tôi cám ơn ông về những lời ông tỏ ra biết ơn những nỗ lực của Ṭa Thánh trong việc xây dựng ḥa b́nh và ḥa giải khi phải đối diện với những ǵ được ông gọi là ‘t́nh trạng khẩn trương và phát triển của những căng thẳng cũ mới nơi nhiều phần đất trên thế giới’. Bằng những hoạt động của ḿnh, kể cả hoạt động ngoại giao, Ṭa Thánh chúng tôi t́m cách giúp đỡ tất cả mọi dân nước sống một cuộc sống làm người trọn vẹn trong ḥa b́nh và ḥa hợp, chú trọng đến việc phát triển toàn diện con người cũng như các quốc gia…
“Đường lối của Ṭa Thánh chúng tôi là một đường lối chuyên biệt, v́ Ṭa Thánh chúng tôi không dính dáng đến bất cứ một h́nh thức lợi ích quốc gia nào, nhưng chỉ t́m kiếm công ích cho toàn thể gia đ́nh nhân loại. Đây là một quan điểm không phải phát xuất từ ư hệ mà là từ một thứ nhân sinh quan và một niềm xác tín mà một khi nhân sinh quan và niềm xác tín này bị hư hoại hay bị loại trừ th́ xă hội loài người sẽ bị rúng động đến tận gốc rễ. Nó là một nhân sinh quan về tự do, nhưng là một tự do gắn liền với sự thật – nhất là với sự thật về con người, một nhân sinh quan tự ḿnh có thể trở thành một nền tảng vững chắc cho hoạt động kiến tạo về chính trị và ngoại giao. Lịch sử quốc gia của ông đă để lại một bài học là tự do bao giờ cũng mong manh mỏng ḍn; và thế kỷ vừa qua đă chứng tỏ cho thấy tự do đă bị bại hoại thê thảm biết bao khi sự thật về con người bị chối bỏ.
“Cái dối trá tàn hại nhất về con người do thế kỷ 20 sản xuất được sinh ra từ những quan điểm duy vật về thế giới cũng như về con người. Chủ nghĩa Cộng Sản và Phát-Xít có thể đă bị tàn rụi, nhưng chúng ta thấy có những lúc chúng bừng lên những h́nh thức duy vật mới, ít xu hướng về ư hệ hơn cũng như ít sáng tỏ về h́nh thức hơn, song lại tàn phá theo kiểu cách của chúng. Chúng phát xuất từ quan niệm yếu kém về con người, một quan niệm hầu như chỉ căn cứ vào mối quan tâm về t́nh trạng an sinh của kinh tế mà thôi. Dĩ nhiên con người cần phải mong ước an sinh, song cũng cần phải xét đến những tính chất cốt yếu khác về con người của chúng ta nữa…
“Nói đến tiến tŕnh tái thiết quốc gia, xin cho Tôi lập lại những ǵ Tôi đă nói ở Tbilisi, đó là ‘một trong những thách đố khó vượt nhất của thời đại chúng ta là cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và tân tiến. Cuộc trao đổi giữa cũ và mới này sẽ đóng vai tṛ quan trọng trong việc quyết định tương lai của thế hệ trẻ, và do đó quyết định cho cả tương lai của dân tộc’ (Diễn từ cho Thế Giới Văn Hóa và Học Thức, 9/11/1999)”.
Với Ông Lănh Sự Lesotho (55 tuổi):
“Những biến cố thê thảm của thế giới trong những lúc gần đây và cuộc khủng hoảng khuấy động cộng dồng quốc tế hiện nay càng chứng tỏ hơn bao giờ hết cho thấy cần phải cải tiến sâu xa về cá nhân cũng như về xă hội để có thể mang lại cho thế giới một sự công chính và t́nh đoàn kết hơn. Cuộc cải tiến này đ̣i phải hết sức nỗ lực, v́ nhiều sự chênh lệch cần phải được sửa lại…
“Thật vậy, vấn đề nguy hiểm là ở chỗ việc toàn cầu hóa sẽ làm tăng thêm khoảng cách giữa giầu và nghèo, bỏ mặc những quốc gia đang phát triển, như xứ sở của ông, trong việc đối đầu với những thách đố khó khăn hơn bao giờ hết và hầu như không thể vượt qua. Trong t́nh trạng như vậy, Giáo Hội sẽ tiếp tục hoạt động cho một thứ toàn cầu kết đoàn, để bảo đảm được rằng tất cả mọi dân tộc và ở mọi lănh vực xă hội đều nhận được những thiện ích khả thủ.
“Những dồn ép đè nén Phi Châu không chỉ xuất phát từ bên ngoài; v́ ngay bên trong ḷng Phi Châu cũng có những ngọn gió đổi thay đang mănh liệt thổi (x Tông Huấn Giáo Hội tại Phi Châu, số 44), khi dân chúng càng ngày càng ư thức được phẩm vị làm người của ḿnh cùng với nhu cầu cần phải bảo vệ quyền lợi và tự do của ḿnh…
“Tiến tŕnh đổi thay giờ đây đă tỏ tường ở Lesotho này không phải là một cái ǵ nông nổi bề ngoài. Thật vậy, nó ở ngay trong chính tâm điểm của nền văn hóa nước ông; v́ nó chạm đến cảm quan luân lư của con người là những ǵ liên quan mật thiết đến tôn giáo (x Thông Điệp Chân Lư Rạng Ngời, số 98). Ở ngay cốt lơi của mọi thứ văn hóa là thái độ con người nam nữ tỏ ra thừa nhận mầu nhiệm cao cả nhất của cuộc sống, đó là mầu nhiệm về Thiên Chúa. Như Tôi đă viết trong Thông Điệp Bách Niên là ‘Những thứ văn hóa khác nhau chỉ là những đường lối khác nhau trong việc đối diện với vấn nạn ư nghĩa của cuộc sống con người. Một khi loại trừ đi vấn nạn này đi th́ văn hóa và đời sống luân lư của các quốc gia sẽ bị băng hoại’ (số 24). Bởi thế, khi các dân tộc, các quốc gia và các cơ cấu quốc tế t́m cách cải tiến cuộc sống xă hội và chính trị, bảo tŕ an ninh và bồi dưỡng việc phát triển nền kinh tế, họ đồng thời cũng phải đề cao những giá trị và quan điểm siêu việt là những ǵ thuộc về tôn giáo và c̣n là những ǵ giúp cho cá nhân, cộng đồng và quốc gia phát triển đúng với đường lối nhân bản. Điều này chất chứa nhiều sự, trong đó con người phải là trọng tâm của tất cả mọi phân giải và quyết định, nhờ đó thiện ích của con người cũng như công ích được bảo tŕ và phát động một cách hiệu nghiệm.
“Chính quan niệm về con người và về xă hội này đă thúc đẩy Giáo Hội Công Giáo dấn thân trong việc phục vụ gia đ́nh nhân loại ở hết mọi phần đất trên thế giới, bằng những dịch vụ trợ giúp về giáo dục, sức khỏe và xă hội. Về vấn đề này, Tôi rất cám ơn việc ông cảm nhận về ảnh hưởng tích cực của Giáo Hội Công Giáo nơi xứ sở của ông …”
Với Bà Lănh Sự Rwanda (38 tuổi):
“Nếu những biến cố thê thảm của một quá khứ mới đây đă tỏ ra cho chúng ta thấy quyền lực hủy hoại của sự dữ và hận thù th́ hoạt động tái thiết đất nước hiện nay cống hiến một cơ hội quan thiết cho nhân dân Rwandan trong việc họ chứng tỏ cho thấy quyền lực sự thiện c̣n mạnh mẽ hơn nữa nơi cơi ḷng của con người, một sự thiện được thể hiện trong lănh vực chính trị, qua việc theo đuổi một xă hội công chính và huynh đệ, được xây dựng trên sự triệt để tôn trọng phẩm vị cùng với các quyền lợi bẩm sinh của mỗi người, bất kể nguồn gốc về sắc tộc hay quan điểm chính trị. Như giáo huấn của Giáo Hội xác nhận cũng như kinh nghiệm cho thấy, những đổi thay nơi các cấu trúc và kế hoạch bề ngoài tự chúng không đủ, bởi v́, việc cải tiến xă hội thực sự đ̣i phải cải tiến sâu xa cơi ḷng và tư tưởng là những ǵ có thể làm thay đổi những thái độ cứng cơi và mới soi động cho những hoạch định cụ thể. Điều này đặc biệt xác đáng nơi việc hành xử công lư, một việc hành xử phải bảo toàn và cổ vơ công ích cũng như phải cẩn trọng bảo vệ nhân quyền, qui tắc của luật pháp, đức công bằng và sự b́nh đẳng trong việc sửa trị, nhất là tránh những chuẩn định nghiệt ngă khi phải sử dụng đến án tử h́nh. Sau hết, không thể có ḥa b́nh nếu không biết cương quyết tôn trọng và bảo vệ sự sống như là một thức tại linh thánh nhất và bất khả xâm phạm của con người: ‘Không thể nào kêu gọi ḥa b́nh mà lại khinh thường sự sống’ (Sứ Điệp cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới 2001, số 19)”.
Với Ông Lănh Sự Mauritius (56 tuổi):
“Thưa ông Lănh Sự, ông bắt đầu đảm nhận sứ vụ của ḿnh tại Ṭa Thánh chúng tôi vào lúc thế giới đang chú trọng đến vấn đề khủng bố có tính cách toàn cầu, một cuộc khủng bố có thể làm cho những chia rẽ hiện nay nơi gia đ́nh nhân loại càng trở nên tệ hại hơn nữa, nó cũng như làm ngăn trở cả mức phát triển đang trên đà tiến đến một mối liên kết bao rộng nơi sinh hoạt quốc tế. Cuộc khủng hoảng hiện nay bắt tất cả mọi quốc gia, lớn cũng như nhỏ, cần phải cải tiến lại nỗ lực của ḿnh trong việc xây dựng một nền văn hóa ḥa b́nh bằng trao đổi, cảm thông và hợp tác. Chính v́ muốn trở thành một phương tiện góp phần vào công cuộc cao cả này mà Ṭa Thánh chúng tôi mới có mặt nơi gia đ́nh các quốc gia. Ṭa Thánh chúng tôi muốn giữ vững những giá trị tôn giáo và tâm linh là những điều thiết yếu cho việc con người t́m cách kiến tạo một trật tự quốc tế, ở chỗ tỏ ra biết tôn trọng văn hóa riêng của mỗi dân tộc, đồng thời c̣n ở chỗ thể hiện ước vọng phổ quát của con người về vấn đề phúc hạnh và ḥa b́nh.
“Như Ngài đă đề cập đến, cũng như kinh nghiệm lâu đời nơi xứ sở của Ngài về t́nh trạng đa chủng tộc, đa tôn giáo và đa văn hóa cho thấy, thành phần tín đồ của các tôn giáo khác nhau đóng một vai tṛ quan trọng trong việc phục vụ để kiến tạo ḥa b́nh. Thật vậy, ‘mối liên hệ với một Vị Thiên Chúa duy nhất là Cha chung của tất cả mọi người, không thể nào không mang lại cho con người một cảm quan sâu xa hơn về t́nh huynh đệ cũng như về đời sống chi huynh đệ’ (Sứ Điệp Ngày Ḥa B́nh Thế Giới 2001, số 1). Ngày nay, hơn bao giờ hết, các tín đồ được kêu gọi để cùng nhau lên án mọi việc khai thác chủng tộc hay tôn giáo cho ḷng nung nấu hận thù, bạo lực và chia rẽ. Họ c̣n phải đặt nền móng vững chắc cho việc cải tiến xă hội đích thực bằng việc giúp đào tạo lương tâm theo t́nh nghĩa anh em cũng như trong việc tôn trọng phẩm vị và quyền lợi của mỗi một con người. Cần phải mạnh mẽ loại trừ tận gốc, tận đáy ḷng con người, tất cả mọi h́nh thức hận thù, thiên kiến và bất ḥa ở mọi lănh vực”.
Với Ông Lănh Sự Mali (48 tuổi):
“… Sau những ngày đen tối đă dè nặng trên lương tâm nhân loại trong mấy tháng vừa qua, Tôi nhận thấy những nỗ lực liên tục nơi quốc gia của ông đă thực hiện để xây dựng ḥa b́nh, chẳng những trong biên giới của ḿnh mà c̣n bằng hoạt động nhẫn nại ngoại giao khắp cả điạ lục Phi Châu nữa…
“Việc mang lại và phát triển một thứ văn hóa hoà b́nh là nhiệm vụ quan thiết và cao quí đối với một quốc gia, một nhiệm vụ đồng nghĩa với ơn gọi của con người trong việc nhận biết rằng họ là một gia đ́nh. Nhiệm vụ này đ̣i buộc mỗi một quốc gia phải có những quyết định can trường, phải chống lại tất cả mọi h́nh thức vị kỷ là những ǵ ảnh hưởng đến những chênh lệch về kinh tế và xă hội, cũng như ảnh hưởng đến việc nghi kỵ lẫn nhau làm bại hoại những mối liên hệ hợp tác lành mạnh giữa con người với nhau và giữa các dân tộc với nhau. Về vấn đề này Tôi thường lợi dụng cơ hội để lập lại là ‘không thể nào có ḥa b́nh nếu không có công bằng, chân thật, công lư và đoàn kết. Thất bại sẽ không thể nào tránh được nếu phân rẽ hai quyền lợi bất khả phân ly và liên thuộc nhau, đó là quyền hưởng ḥa b́nh và quyền được phát triển toàn diện nhờ t́nh đoàn kết mà ra’ (Sứ Điệp Ḥa B́nh 2000, số 13). Để chữa trị những bất công trầm trọng khiến các quốc gia ở trong t́nh trạng nghèo khổ, Tôi xin các quốc gia giầu có hăy nâng đỡ các nỗ lực của những nước nghèo khó nhất, bằng cách đặc biệt giúp cho họ có những cơ cấu thích hợp với việc phát triển cùng với những phương tiện để h́nh thành những cơ cấu ấy. Thật vậy, những xứ sở đang trên đà phát triển cần phải được giúp đỡ v́ quyền lợi của họ chứ không phải v́ phúc lợi riêng của những quốc gia mà họ mang ơn mắc nợ. Cần phải thực hiện việc toàn cầu hóa về t́nh đoàn kết như Tôi đă kêu gọi, một việc toàn cầu hóa tạo cơ hội tốt không phải chỉ có lợi cho việc phát triển về kinh tế của nhân loại mà c̣n cho cả việc phát triển về văn hóa và luân lư nữa.
“Giáo Hội Công Giáo, về phần ḿnh, nhiệt t́nh đóng vai tṛ chủ động trong sinh hoạt của nhân dân Mali, với hy vọng mang lại những đóng góp đặc biệt trong việc nuôi dưỡng thiện ích của cộng đồng quốc gia. Với tư cách phục vụ Phúc Âm được Chúa Giêsu Kitô ủy thác, Giáo Hội muốn khích lệ bất cứ tiến tŕnh nào đưa con người và các dân tộc đến việc phát triển toàn vẹn hợp với ơn gọi của họ”.