Thế giới cần phải chế ngự sự dữ nơi 4 thách đố
khẩn trương hiện đại bằng sự lành ...
(ĐTC GPII với phái đoàn lănh sự chư quốc bang giao với Ṭa Thánh
dịp đầu năm mừng chúc tân niên theo truyền thống)
Theo thông lệ hằng năm, thường vào tuần lễ thứ hai của tân niên, (năm 2002 vào ngày Thứ Hai mùng 10/1, năm 2003 vào ngày Thứ Hai 13/1/2003, năm 2004 vào ngày Thứ Hai 12/1, và năm 2005 này vào Thứ Hai 10/1), Phái Đoàn Ngoại Giao Các Nước có bang giao vIớ Ṭa Thánh đến chúc xuân ĐTC GPII, vị thủ lănh của Quốc Đô Vatican, và được Ngài chúc lại.
Từ khi ĐTC GPII bắt đầu giáo triều của ḿnh năm 1978, Ṭa Thánh mới bang giao với 85 quốc gia, cho tới nay đă lên đến 174 nước. Hai nước cuối cùng thiết lập bang giao với Ṭa Thánh vào năm 2002 đó là tân cộng ḥa Đông Timor và tiểu vương quốc Ả Rập Qatar. Trong số phái đoàn ngoại giao hôm nay, có vị lănh sự của Liên Bang Nga chưa hoàn toàn thiết lập bang giao, và vị giám đốc của văn pḥng đại diện Tổ Chức Giải Phóng Palestine.
Như mọi năm, ĐTC đă cùng họ ôn lại tổng quan T́nh H́nh Thế Giới trong một năm qua, nhưng bao giờ Ngài cũng nêu lên nhận định của ḿnh về t́nh h́nh thế giới này và kêu gọi cộng đồng thế giới cùng nhau xây dựng ḥa b́nh theo tinh thần và chiều hướng của Sứ Điệp Ḥa B́nh đầu năm của Ngài. Sau đây là nguyên văn bài diễn từ đầu năm của ngài với phái đoàn lănh sự chư quốc bang giao với Quốc Đô Vatican.
Thưa các Vị Lănh Sự,
Quí Bà và Quí Ông,
1. Cái niềm vui trầm lắng đánh dấu mùa thời gian Giáo Hội đang sống lại mầu nhiệm hạ sinh của Đấng Emmanuel cũng như mầu nhiệm về gia đ́nh khiêm hạ của Người ở Nazarét, là một phần đáng kể của cuộc gặp gỡ này, cuộc gặp gỡ hằng năm giữa tôi và quí vị, những tôn vị Lănh Sự và các phần tử của ngoại giao đoàn được ủy nhiệm làm việc với Ṭa Thánh. Trong việc tụ họp nơi đây hôm nay, quí vị, một cách nào đó, thể hiện đại gia đ́nh Chư Quốc.
Cuộc gặp gỡ đầy vui mừng và mong đợi lâu dài này được mở đầu bằng những lời vị Niên Trưởng của quí vị là Giáo Sư Giovanni Galassi, Lănh Sự nước San Marino, chúc mừng tốt đẹp, trân trọng và cảm mến đối với việc quan tâm đến toàn cầu của tôi. Tôi cám ơn những lời lẽ tốt đẹp của ông và đáp lại tôi cũng nguyện chúc cho tất cả quí vị cũng như gia đ́nh thân yêu của quí vị được an b́nh và hoan lạc, cho đất nước quí vị là đại diện được ḥa b́nh và thịnh vượng.
Tôi đặc biệt gửi lời chào mừng và nguyện chúc tốt đẹp tới 37 vị Lănh Sự bắt đầu sứ vụ của ḿnh tại Ṭa Thánh Phêrô trong năm qua cũng như tới các phần tử thuộc gia đ́nh của các vị lănh sự ấy.
2. Những cảm t́nh vui mừng này, tiếc thay, bị che phủ bởi tai ương khủng khiếp xẩy ra vào ngày 26/12 là những ǵ đă giáng họa xuống cho những quốc gia khác nhau ở Đông Nam Á, kéo dài tới cả những miền duyên hải ở Đông Phi Châu. Nó làm cho năm vừa qua đi đây một kết thúc đớn đau: một năm c̣n bị hoạn nạn bởi những tai họa thiên nhiên khác nữa, như những cơn lốc tàn hại ở Ấn Độ Dương và Antilles, và nạn châu chấu đă làm hoan tàn những miền rộng lớn ở miền Tây Bắc Phi Châu. Những thảm trạng khác cũng giáng xuôág trên năm 2004, như các hành động khủng bố dă man đẫm máu ở Iraq và các quốc gia khác trên thế giới, cuộc tấn công tàn bạo ở Ma Ní (Tây Ban Nha), cuộc khủng bố tàn sát ở Beslan (Nga), những hành động bạo lực phi nhân bản hành hạ nhân dân ở Darfur (Sudan), những hành động hung dữ tàn bạo diễn ra ở vùng Đại Hồ ở Phi Châu.
Những biến cố này đă gây ra rất nhiều sầu thương và buồn khổ, và chúng ta cảm thấy một mối quan tâm thảm thiết cho tương lai của nhân loại, phải chăng là v́ sự kiện từ cái nôi ở Bêlem chúng ta đă nhận được một sứ điệp, vừa thần linh lẫn nhân loại, về sự sống cũng như về một niềm hy vọng vững chắc hơn, ở chỗ, nơi Chúa Giêsu Kitô, Đấng đă đến thế gian làm anh em của hết mọi con người nam nữ, và sống bên chúng ta, chính Thiên Chúa đă xin chúng ta đừng thất đảm, nhưng hăy thắng vượt hết mọi khó khăn, dù có to tát đến đâu chăng nữa, bằng việc củng cố những mối liên hệ chung của nhân loại chúng ta và bằng việc làm cho những mối liên hệ ấy quan hệ hơn tất cả mọi quan tâm khác.
3. Việc hiện diện của quí vị nơi đây, với tư cách là những vị đại diện cho hầu hết các dân tộc trên trái đất này, hiện ngay lên trước mắt chúng ta một hoạt cảnh rộng lớn về nhân loại với những vấn đề trầm trọng và rắc rối của nó, cũng như với các niềm hy vọng vĩ đại và không nản ḷng của nó. Giáo Hội Công Giáo, v́ bản chất đại đồng của ḿnh, bao giờ cũng trực tiếp dấn thân cho những lư tưởng lớn lao được con người nam nữ thuộc thời đại chúng ta tranh đấu và hy vọng. Giáo Hội không coi ḿnh là một kẻ xa lạ với dân tộc nào, v́ bất cứ nơi nào có Kitô hữu th́ toàn thân của Giáo Hội được kêu gọi nhập cuộc; thật vậy, bất cứ nơi đâu có một cá nhân nào, chúng ta đều cảm thấy một mối liên hệ về huynh đệ. Bằng việc hiện diện của ḿnh cũng như bằng mối quan tâm về tương lai của con người nam nữ ở khắp nơi, Ṭa Thánh biết rằng Ṭa Thánh có thể tin tưởng vào Quí Vị Lănh Sự trong việc cống hiến một dịch vụ quan trọng, v́ nó chính là sứ vụ của các nhà ngoại giao trong việc cần phải trổi vượt lên trên các biên giới và đem các dân tộc cùng chính quyền lại với nhau trong niềm mong ước hợp tác một cách ḥa hợp, trong sự cẩn thận tôn trọng các khả năng của nhau, nhưng đồng thời cũng trong việc t́m cầu cho một công ích cao cả hơn.4. Trong Sứ Điệp tôi gửi cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới năm nay, tôi đă kêu gọi tín hữu Công giáo cũng như tất cả mọi con người nam nữ thiện tâm hăy chú trọng tới lời kêu gọi của Vị Tông Đồ Phaolô là “Đừng để chế ngự bởi sự dữ, nhưng hăy chế ngự sự dữ bằng sự lành”: “vince in bono malum” (Rm 12:21). Những lời này chất chứa một sự thật sâu xa, ở chỗ, nơi lănh vực luân lư và xă hội, sự dữ mang bộ mặt vị kỷ và hận thù, một bộ mặt có tinh chất tiêu cực; nó chỉ có thể chế ngự bằng yêu thương là những ǵ có tính cách tích cực của việc ban phát quảng đại và bất vụ lợi, thậm chí cho tới độ tự hy hiến bản thân ḿnh. Đó là tâm điểm của mầu nhiệm Chúa Kitô hạ sinh: Để cứu loài người khỏi cái vị kỷ của tội lỗi và hệ quả sự chết của nó, chính Thiên Chúa, nơi Đức Kitô, đă ưu ái trọn vẹn đi vào cuộc đời, đi vào lịch sử của loài người, hầu thăng hóa nhân loại tới một chân trời của một sự sống c̣n cao cả hơn nữa.
Đó là sứ điệp, sứ điệp “hăy chế ngự sự dữ bằng sự lành”, mà hôm nay tôi muốn ngỏ cùng quí vị Lănh Sự, và qua quí vị, ngỏ cùng nhân dân thân yêu được quí vị đại diện và ngỏ cùng Chính Quyền của quí vị. Sứ điệp này cũng đặc biệt áp dụng cho các mối liên hệ quốc tế nữa, và nó có thể là chỉ nam cho tất cả mọi người trong việc đương đầu với những thách đố to lớn trước mắt nhân loại hôm nay đây. Ở đây tôi xin nêu lên một số những thách đố đáng kể hơn:
5. Thách đố thứ nhất là thách đố về sự sống. Sự sống là tặng ân đầu tiên Thiên Chúa ban cho chúng ta, nó là nguyên tố đầu tiên con người có thể hoan hưởng. Giáo Hội được kêu gọi để loan truyền “Phúc Âm Sự Sống”. Và nhiệm vụ trọng yếu của Quốc Gia chính là việc bảo toàn và đề cao sự sống con người.
Thách đố xẩy ra cho sự sống vẫn đang leo thang và khẩn trương trong những năm gần đây. Nó đặc biệt liên quan tới lúc bắt đầu của sự sống, khi mà con người ta đang yếu đuối nhất và cần được bảo vệ nhất. Những quan điểm đối nghịch đă từng được đề ra liên quan tới vấn đề phá thai, vấn đề trợ truyền sinh, vấn đề sử dụng các thân bào từ phôi bào để nghiên cứu khoa học, và vấn đề tạo sinh sao bản. Chủ trương của Giáo Hội đă rơ ràng, một chủ trương hợp với lư trí và khoa học. Phôi bào con người là một chủ thể được đồng hóa với một con người sẽ được sinh ra theo tiến tŕnh phát triển của ḿnh. Bởi thế, bất cứ vi phạm nào xẩy đến cho nguyên tính và phẩm vị của phôi bào này đều là những ǵ bất khả chấp về luân thường đạo lư. Cũng thế, bất cứ h́nh thức nghiên cứu khoa học nào sử dụng phôi bào thuần túy như là một thứ mẫu chất thí nghiệm đều bất xứng với con người. Việc nghiên cứu khoa học nơi ngành di giống cần phải được khích lệ và cổ vơ, thế nhưng, cũng như mọi hoạt động khác của loài người, nó không thể nào được miễn chước khỏi những qui lệnh của luân lư; ngoài ra, việc nghiên cứu sử dụng các thân bào tăng trưởng là những ǵ đang mang lại hứa hẹn thành đạt đáng kể.
Thách đố xẩy ra cho sự sống cũng xuất phát liên quan đến chính cung thánh của sự sống là gia đ́nh. Ngày nay, gia đ́nh thường bị đe dọa bởi những áp lực về xă hội và văn hóa là những ǵ có khuynh hướng làm suy yếu đi tính chất bền vững của nó; thế nhưng, ở một số quốc gia, gia đ́nh c̣n bị đe dọa bởi việc lập pháp nữa, một thứ lập pháp có những lúc trực tiếp làm khó dễ cấu trúc tự nhiên của gia đ́nh, một cấu trúc là và cần phải là cấu trúc của mối hiệp nhất giữa một người nam và một người nữ bắt nguồn từ hôn nhân. Gia đ́nh, nguồn mạch phong phú của sự sống và là điều kiện nống cốt bất khả thay thế cho hạnh phúc của các đôi phối ngẫu, cho việc nuôi dưỡng con cái cũng như cho t́nh trạng phúc hạnh của xă hội, và thực sự cho cả vấn đề thịnh vượng về vật chất của quốc gia, không bao giờ được suy yếu đi bởi những thứ luật lệ phát xuất từ một nhăn quan thiện cận và bất b́nh thường về con người. Cần phải làm cho kiến thức chính đáng, nguyên vẹn và cao thượng về t́nh yêu con người được ưu thắng, một t́nh yêu thể hiện một cách nguyên thủy và ngời sáng nơi gia đ́nh. “Vince in bono malum”.
6. Thách đố thứ hai đó là thách đố về lương thực. Thế giới này, một thế giới được Đấng Hóa Công của nó làm cho ph́ nhiêu phong phú, có một số lượng đầy đủ cùng với những thực phẩm khác nhau cho tất cả mọi dân cư của nó, hiện nay cũng như mai hậu. Tuy nhiên, thống kê về t́nh trạng đói khổ trên thế giới lại thê thảm: cả hằng trăm triệu con người đang trải qua cảnh mạo dưỡng trầm trọng, và mỗi năm có cả hằng triệu trẻ em chết v́ đói hay bởi ảnh hưởng của đói.
Thật vậy, t́nh trạng báo động hiện nay có lúc đă tăng lên, và các tổ chức lănh đạo quốc tế đă đề ra những mục tiêu quan trọng, ít là nhắm đến việc giảm bớt t́nh trạng khẩn cấp. Những dự án cụ thể cũng đă được tiến hành, chẳng hạn như những dự án được bàn đến tại Cuộc Họp ở Nữu Ước về t́nh trạng đói khổ và nghèo khổ hôm 20/9/2004. Tôi đă xin ĐHY Angelo Sodano, Quốc Vụ Khanh của Ṭa Thánh, đại diện tôi ở cuộc họp này, như cách bày tỏ việc Giáo Hội hết sức quan tâm tới vấn đề thảm thương ấy. Nhiều hiệp hội không phải của chính quyền cũng đă quảng đại dấn thân trợ giúp. Tuy nhiên, tất cả những việc làm ấy cũng chưa đủ. Việc đáp ứng tương xứng cho nhu cầu này, một nhu cầu đang leo thang và khẩn trương, cần đến một cuộc vận động hóa ư thức quần chúng rộng lớn về luân lư; điều này cũng được áp dụng nhất là cho các nhà lănh đạo chính trị, đặc biệt ở những quốc gia đang hoan hưởng một tiêu chuẩn sống đầy đủ hay thậm chí giầu thịnh.
Về vấn đề này, tôi xin nhắc lại một nguyên tắc quan trọng trong giáo huấn về xă hội của Giáo Hội, một nguyên tắc đă được tôi lập lại trong Sứ Điệp cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới năm nay, cũng như được chất chứa trong Cuốn Tổng Lược Giáo Huấn về Xă Hội của Giáo Hội vừa mới được phát hành, đó là nguyên tắc về mục đích phổ quát của các sán vật trên trái đất này. Không được sử dụng nguyên tắc này để biện minh cho những h́nh thức cộng hợp nơi chính sách về kinh tế, mà phải giúp vào việc đẩy mạnh việc dấn thân thực sự cho công lư cũng như việc bày tỏ t́nh đoàn kết tận t́nh và quyết liệt hơn nữa. Đó là sự thiện có thể chế ngự sự dữ đói khổ và nghèo khổ bất chính. “Vince in bono malum”.
7. Cũng có cả thách đố về ḥa b́nh nữa. Là một sự thiện cao cả và là điều kiện để đạt được nhiều sự thiện thiết yếu khác, ḥa b́nh là giấc mơ của hết mọi thế hệ. Tuy nhiên, có biết bao nhiêu là những cuộc chiến tranh và xung đột vơ trang đang tiếp tục diễn ra, giữa các Quốc Gia, các nhóm sắc dân, các dân tộc và những nhóm người sống ở cùng một lănh thổ. Từ đầu này tới đầu kia của thế giới, những cuộc chiến tranh và xung đột vũ khí ấy đang đ̣i mạng của vô số những nạn nhân vô tội và đang làm phát sinh ra rất nhiều thứ sự dữ khác! Chúng ta tự nhiên nghĩ đến những quốc gia khác nhau ở Trung Đông, Phi Châu, Á Châu và Mỹ Châu Latinh, nơi mà việc sử dụng các thứ vũ khí và bạo lực chẳng những gây ra thiệt hại khôn lường về vật chất, mà c̣n làm bùng lên hận thù và tăng thêm những nguyên do căng thẳng, bởi đó, gây khó khăn hơn trong việc t́m kiếm và áp dụng những giải quyết có thể ḥa giải những thiện lợi hợp lư cho tất cả mọi phía trong cuộc. Ngoài những thứ sự dữ thê thảm này c̣n có hiện tượng khủng bố dă man phi nhân bản, một tai họa đă có một chiều kích toàn cầu chưa hề xẩy ra cho các thế hệ trước đây.Làm sao cái thách đố lớn lao trong việc xây dựng ḥa b́nh này có thể chế ngự được các thứ sự dữ ấy? Là những nhà ngoại giao, quí vị là những con người nam nữ của ḥa b́nh theo nghề nghiệp mà c̣n theo ơn gọi của bản thân ḿnh nữa. Quí vị biết được bản chất và tầm mức của những phương tiện cộng đồng quốc tế đang nắm trong tay để ǵn giữ hay văn hồi ḥa b́nh. Như các vị tiền nhiệm đáng kính của ḿnh, tôi đă nói lên vô số lần, bằng những lời phát biểu công khai, nhất là ở Sứ Điệp của tôi hằng năm cho Ngày Ḥa B́nh Thế Giới, cũng như qua hoạt động ngoại giao của Ṭa Thánh, và tôi sẽ tiếp tục làm như thế, vạch ra những đường nẻo dẫn tới ḥa b́nh và thôi thúc để can đảm và kiên nhẫn tiến bước trên những nẻo đường ấy. Cái cao ngạo của quyền lực cần phải được đối đầu bằng lư trí, vơ lực bằng đối thoại, khí giới tấn công bằng những bàn tay rộng mở, sự dữ bằng sự lành.
Nhiều người thực sự là những con người nam nữ đang hoạt động cho mục đích này một cách can trường và kiên tŕ, và có một số dấu hiệu phấn khởi cho thấy có thể đạt được cái thách đố lớn lao trong việc xây dựng ḥa b́nh ấy. Ở Phi Châu chẳng hạn, mặc dù có những sự tái phát trầm trọng về những vấn đề bất ḥa là những ǵ cần phải được giải quyết, cũng thấy được một ư muốn chung đang phát triển trong việc giải quyết và ngăn ngừa các thứ xung khắc, bằng việc hợp tác trọn vẹn hơn nữa giữa những tổ chức quốc tế lớn và các hiệp hội châu lục, như Khối Hiệp Nhất Phi Châu: những thí dụ về vấn đề này đă xẩy ra trong cuộc họp của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ở Nairobi Tháng 11 vừa rồi để bàn đến việc cấp cứu nhân đạo ở Darfur và t́nh h́nh ở Somalia, cũng như xẩy ra trong Hội Nghị quốc tế về miền Đại Hồ. Ở Trung Đông, mảnh đất rất thân thương và linh thánh đối với các tín hữu tin tưởng Vị Thiên Chúa của Abraham, t́nh trạng đụng độ vơ trang dường như đang giảm bớt, hy vọng có một cuộc giải quyết về chính trị theo chiều hướng đối thoại và thương thảo. Chắc chắc mẫu gương nổi bật về việc có thể đạt được ḥa b́nh đă xẩy ra ở Âu Châu: Các Quốc Gia hơn một lần đă hằn thù nhau dữ dội nhào vô đánh nhau chí tử giờ đây lại trở thành các phần tử của Khối Hiệp Nhất Âu Châu, một khối mà trong năm vừa qua đă nhắm đến việc củng cố hơn nữa bằng bản Hiệp Định về hiến pháp ở Rôma, đồng thời cũng tỏ ra cởi mở chấp nhận các Quốc Gia khác muốn chấp nhận những đ̣i hỏi làm phần tử của nó.
Việc mang lại một nền ḥa b́nh chân thực và bền vững trong thế giới đầy bạo loạn này cần phải có một quyền năng của sự thiện không biết co rụt trước những khó khăn. Nó là một quyền năng mà con người tự ḿnh không thể có được hay ǵn giữ: Nó là một tặng ân của Thiên Chúa. Chúa Kitô đă đến để mang tặng ân này cho nhân loại, như các thần trời hát trên máng cỏ ở Bê Lam: “b́nh an dưới thế cho người Chúa thương” (Lk 2:14). Thiên Chúa yêu thương nhân loại, và Ngài muốn ban ḥa b́nh cho tất cả mọi con người nam nữ. Chúng ta được kêu gọi để trở thành những dụng cụ chủ động cho thừ ḥa b́nh này, cũng như để chế ngự sự dữ bằng sự lành. “Vince in bono malum”.8. C̣n một thách đố khác tôi cũng muốn đề cập tới nữa, đó là thách đố về tự do. Tất cả quí vị đều biết đây là thách đố quan trọng đối với tôi là chừng nào, nhất là v́ lịch sử dân tộc bản quốc của tôi, nhưng nó cũng hệ trọng với mỗi một người trong quí vị nữa. Trong việc phục vụ của ḿnh với tư cách là những nhà ngoại giao, quí vị cần phải quan tâm tới việc bảo vệ tự do của thành phần nhân dân được quí vị làm đại diện, và quí vị chuyên chú đến việc bênh vực quyền tự do này. Tuy nhiên, trước hết và trên hết, tự do là quyền lợi của mỗi cá nhân con người. Bản Tuyên Ngôn Chung về Nhân Quyền đă xác đáng nói đến ở Khoản 1: “tất cả mọi con người bẩm sinh tự do và b́nh đẳng về phẩm vị và quyền lợi”. Khoản 3 tiếp tục xác nhận rằng “hết mọi người đều có quyền hưởng sự sống, tự do và an ninh của con người”. Dĩ nhiên quyền tự do của Chư Quốc cũng là những ǵ linh thánh nữa; họ cần phải được tự do, nhất là để họ có thể thi hành một cách trọn vẹn nhiệm vụ trọng yếu của ḿnh trong việc bảo toàn cả sự sống lẫn tự do của thành phần công dân thuộc về họ nơi tất cả những h́nh thức hợp lư của các quyền này.
Tự do là một sự thiện cao cả, v́ chỉ nhờ có tự do con người mới có thể đạt được tầm vóc viên trọn sinh lợi cho bản tính của họ. Tự do giống như ánh sáng, ở chỗ, nó làm cho con người ta có thể chọn lựa một cách ư thức những mục tiêu xứng hợp cùng với những phương tiện xác đáng để đạt tới những mục tiêu này. Ở ngay chính tâm điểm của tự do con người là quyền tự do tôn giáo, v́ quyền tự do tôn giáo này liên quan tới mối liên hệ trọng yếu nhất của con người, đó là mối liên hệ giữa họ với Thiên Chúa. Quyền tự do tôn giáo được minh nhiên bảo đảm Bản Tuyên Ngôn Chung về Nhân Quyền (x Khoản 18). Nó cũng là chủ đề, như tất cả quí vị quá rơ, cho một Tuyên Ngôn quan trọng của Công Đồng Chung Vaticanô II, một bản tuyên ngôn được mở đầu bằng những lời lẽ quan trọng “Phẩm Vị Con Người – Dignitatis Humanae”.
Ở nhiều Quốc Gia, quyền tự do tôn giáo là một quyền lợi chưa được nh́n nhận trọn vẹn hay xứng hợp. Tuy nhiên, nỗi mong ước được tự do tôn giáo vẫn không thể nào bị áp đảo: Bao lâu con người c̣n sống th́ nó bao giờ cũng có đó và đ̣i hỏi. Bởi thế, hôm nay tôi xin lập lại lời kêu gọi được Giáo Hội lên tiếng vào nhiều dịp, đó là “Quyền tự do tôn giáo cần phải được ban phép ở mọi nơi bằng việc bảo đảm hiệu lực theo hiến pháp, cũng như cần phải được tôn trọng đối với nhiệm vụ cao cả và quyền lợi của con người được tự do sống đạo trong xă hội” ("Dignitatis Humanae," 15).
Không nên sợ rằng quyền tự do tôn giáo hợp lư sẽ làm hạn chế các quyền tự do khác hay sẽ làm tổn thương đến đời sống xă hội dân sự. Trái lại, cùng với quyền tự do tôn giáo, tất cả mọi quyền tự do khác được phát triển và thăng hoa, v́ tự do là một sự thiện bất khả phân ly, là đặc quyền của con người và là phẩm vị của họ. Cũng không được sợ rằng quyền tự do tôn giáo, một khi được ban cho Giáo Hội Công giáo, sẽ là những ǵ xâm nhập vào lănh giới của tự do chính trị cũng như pha ḿnh vào các năng quyền xứng hợp với Quốc Gia, bởi v́, Giáo Hội thực sự đă thận trọng phân biệt được rằng những ǵ thuộc về Cêsa khác với những ǵ thuộc về Thiên Chúa (x Mt 22:21). Giáo Hội chủ động hợp tác để cổ vơ công ích của xă hội, v́ Giáo Hội bác bỏ những ǵ là sai lạc và giáo dục những ǵ là chân thực, lên án những ǵ là hận thù và miệt thị, kêu gọi tinh thần huynh đệ; Giáo Hội, như lịch sử cho thấy, ở mọi nơi và trong mọi lúc khích lệ những hoạt động bác ái, khoa học và nghệ thuật. Giáo Hội chỉ yêu cầu được tự do để Giáo Hội có thể cộng tác một cách hiệu nghiệm với tất cả mọi tổ chức công tư quan tâm tới thiện ích của nhân loại. Tự do chân thực bao giờ cũng nhắm đến việc chế ngự sự dữ bằng sự lành. “Vince in bono malum”.
Thưa quí vị Lănh Sự, trong năm giờ đây mở màn tôi tin tưởng rằng, khi quí vị thi hành sứ vụ cao cả của ḿnh, quí vị sẽ tiếp tục đồng hành với Ṭa Thánh nơi những nỗ lực hằng ngày của chúng tôi để, theo trách nhiệm riêng biệt của ḿnh, chúng tôi có thể đáp ứng được những thách đố được đề cập đến trên đây đang ảnh hưởng tới toàn thể nhân loại. Chúa Giêsu Kitô, Đấng chúng ta vừa mừng việc Người hạ sinh trong những ngày này, đă được vị Tiên Tri báo trước là “Admirabilis Consiliarius – Vị Cố Vấn Kỳ Diệu, là Princeps Pacis - là Vua Ḥa B́nh” (Is 9:5). Xin ánh sáng lời của Người, tinh thần công chính và huynh đệ của Người, cũng như tặng ân an b́nh của Người hết sức cần thiết và ước mong, một thứ an b́nh Người ban cho tất cả mọi người, chiếu tỏa trên đời sống của quí vị, gia đ́nh thân yêu của quí vị và những người yêu dấu của quí vị, trên xứ sở yêu quí của quí vị cũng như trên toàn thể nhân loại.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL chuyển dịch từ
http://www.vatican.va/holy_father/john_paul_ii/speeches/index_spe-dip-corps.htm
(những chỗ in đậm là do người dịch tự ư nhấn mạnh để làm nổi bật vấn đề cần chú trọng)