| |

THIÊN CHÚA LUÔN T̀M KIẾM CON NGƯỜI
1-
Trong Thư gửi giáo đoàn Rôma, Thánh Phaolô Tông Đồ đă trích lại một lời
tiên tri lạlùng từ Sách Isaia (x. 65:1), lời Thiên Chúa phán qua cửa
miệng của vị ngôn xứ là: “Những người không t́m kiếm Ta đă thấy được Ta;
Ta đă tỏ ḿnh ra cho những ai không yêu cầu Ta” (Rm 10:20). Thế nên, sau
khi suy niệm về vinh quang của Ba Ngôi được tỏ hiện trong vũ trụ và lịch
sử ở những bài giáo lư trước, giờ đây chúng ta bắt đầu một cuộc hành
tŕnh hướng nội, bằng cách khám phá những đường lối nhiệm mầu Thiên Chúa
dùng trong việc t́m đến gặp gỡ con người để chia sẻ sự sống và vinh
quang của Ngài. V́ Thiên Chúa yêu thương tạo vật được dựng nên theo h́nh
ảnh Ngài và tương tự như Ngài, như vị mục tử ưu ái trong dụ ngôn chúng
ta vừa đọc (x Lk 15:4-7), mà Ngài không bao giờ thôi t́m kiếm tạo vật,
cho dù họ có tỏ ra hờ hững lạnh lùng hay thậm chí tỏ ra thù ghét sự sống
thần linh, như con chiên lạc đàn luẩn quẩn ở những ngơ cụt hiểm nghèo đi
chăng nữa.
2-
Được Thiên Chúa theo đuổi, con người đă cảm thấy việc Ngài hiện diện, đă
được dọi sáng trên đôi vai và đă nghe thấy một tiếng gọi xa xăm. Nhờ đó,
chính họ bắt đầu đi t́m kiếm Thiên Chúa là Đấng kiếm t́m họ, ở chỗ, họ
đi t́m kiếm v́ được kiếm t́m, tỏ ḷng yêu thương v́ được thương yêu. Hôm
nay, chúng ta bắt đầu truy lùng dấu vết liên quan đến cuộc giao tiếp
hứng khởi giữa việc Thiên Chúa tác động với việc con người đáp ứng. Thật
vậy, cảm nghiệm này cũng được thấy âm vang nơi một thứ tiếng nói bên
ngoài Kitô giáo, một dấu hiệu nói lên cho thấy ước vọng phổ quát nơi con
người muốn nhận biết Thiên Chúa và muốn hưởng lănh ḷng từ ái của Ngài.
Ngay cả kẻ thù của dân Yến Duyên trong Kinh Thánh là vua Nebuchadneoăar
cai trị đế quốc Babylon đi nữa, người đă phá hủy thành thánh Giêrusalem
năm 587-586 BC, cũng thân thưa với Thần Linh bằng những lời sau đây:
“Lạy Chúa, không có Ngài th́ vua chúa, thành phần Ngài yêu thương và gọi
đích danh sẽ là cái thứ ǵ? Họ làm sao có thể sống tốt lành trước nhan
Ngài? Ngài chi phối danh hiệu của họ, Ngài dẫn đưa họ theo đường ngay
nẻo chính! ... Ôi lạy Chúa, nhờ ân huệ của ḿnh, Ngài rộng răi chia sẻ
với mọi người, sự uy nghi cao cả của Ngài trở thành t́nh thương và Ngài
làm cho họ có ḷng kính sợ thần tính của Ngài. Xin ban cho tôi những ǵ
là thiện hảo trước nhan Chúa, v́ Ngài đă h́nh thành sự sống của tôi!” (x
G. Pettinato, Babilonia, Milan 1994, trang 182).
3-
Anh em Hồi Giáo của chúng ta cũng diễn tả một niềm tin tương tự như vậy,
bằng việc thường xuyên lập lại trong cả ngày sống của ḿnh lời nguyện
cầu mở đầu Kinh Coran, cũng chính là lời nguyện chúc tụng đường lối của
Thiên Chúa, “Chúa của Tạo Thành, Đấng Cảm Thương, Đấng Thương Xót”, dẫn
dắt những ai Ngài tuôn đổ ân sủng của Ngài xuống cho.
Truyền thống Thánh Kinh lớn
đă đặc biệt gợi ư cho tín hữu biết thường xuyên kêu xin Thiên Chúa ban
cho ḿnh ánh sáng và sức mạnh cần thiết để hành thiện. Bởi thế, tác giả
Thánh Vịnh đă nguyện cầu trong Thánh Vịnh 119 là: “Ôi Chúa, xin hướng
dẫn tôi theo đường nẻo của những ǵ Ngài chỉ thị, để tôi tuân giữ chúng
một cách chính xác. Xin hăy ban cho tôi nhận thức, để tôi tuân hành luật
Chúa và hết ḷng ǵn giữ nó. Xin hăy dẫn tôi theo con đường của những ǵ
Chúa truyền dạy, v́ nó làm cho tôi vui thỏa... Xin hăy che khuất mắt tôi
khỏi những ǵ hư ảo; xin hăy ban cho tôi sự sống nhờ đường nẻo của Chúa”
(các câu 33-35, 37).
4-
Như thế, theo cảm nghiệm phổ quát về đạo giáo, nhất là theo những ǵ
được Thánh Kinh truyền đạt, chúng ta thấy được cái nhận thức về chủ
quyền của Thiên Chúa trong việc Ngài t́m kiếm con người để dẫn họ vào
lănh giới ánh sáng và mầu nhiệm của Ngài. Từ ban đầu đă có Lời, Đấng phá
vỡ cái thinh lặng của hư không, một việc làm “hồng ân” của Thiên Chúa (Lk
2:14), Đấng không bao giờ bỏ rơi những ai Ngài đă tạo dựng nên.
Việc khởi đầu tuyệt đối này
chắc chắn không loại trừ nhu cầu cần có tác động của con người hay việc
đ̣i hỏi con người phải đáp ứng; con người được kêu gọi để làm cho ḿnh
được Thiên Chúa chạm tới cũng như để mở cửa cuộc đời ḿnh cho Ngài vào,
song họ cũng có khả năng phủ nhận những lời mời gọi ấy. Về vấn đề này,
Sách Khải Huyền đă đặt những lời lạ lùng sau đây vào miệng lưỡi Chúa
Kitô: “Này Ta đứng ở cửa mà gơ; ai nghe tiếng Ta và mở cửa ra, Ta sẽ vào
ăn uống với họ, và họ sẽ ở cùng Ta” (Rev 3:20). Nếu Chúa Kitô không hành
tŕnh trên những con đường thế gian này th́ chúng ta sẽ bị lẻ loi nơi
những chân trời hạn hẹp. Chưa hết, chúng ta c̣n phải mở của ra cho Ngài
nữa, để chúng ta có thể ở với Ngài nơi bàn tiệc của chúng ta trong mối
hiệp thông sự sống và yêu thương.
5-
Cuộc hành tŕnh hội ngộ giữa Thiên Chúa và con người được tỏ hiện dưới
bảng hiệu yêu thương. Một đàng, t́nh yêu thần linh của Ba Ngôi Thiên
Chúa đi trước chúng ta, vây bọc chúng ta và liên lỉ mở đường cho chúng
ta tiến về nhà Cha. Ở đó, Chúa Cha đang chờ đợi để ấp ủ chúng ta, như
trong dụ ngôn của Phúc Âm về “người con hoang đàng”, đúng hơn về “Người
Cha xót thương” (x Lk 15:11-32). Đàng khác, chúng ta cũng cần phải có
t́nh yêu huynh đệ như là việc đáp ứng t́nh yêu Thiên Chúa, ở chỗ, như
Thánh Gioan kêu gọi chúng ta trong Bức Thư Thứ Nhất của ngài: “Nếu Thiên
Chúa yêu thương chúng ta như vậy, chúng ta cũng phải yêu thương lẫn nhau
nữa... Thiên Chúa là t́nh yêu, nên ai ở trong t́nh yêu là ở trong Thiên
Chúa và Thiên Chúa ở trong họ” (1Jn 4:11,16). Ơn cứu độ, sự sống và hoan
lạc trường sinh nẩy nở từ mối ôm ấp yêu thương thần linh và loài người
này.
(ĐTCGPII, Thứ Tư 5/7/2000,
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL, dịch từ Tuần san L’Osservatore Romano,
ấn bản Anh ngữ, 12/7/2000)
|
|