“Sao Trời Cát Biển”

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

Soạn dọn cho Chương Trình Phát Thanh Tin Mừng Sự Sống 466 Thứ Sáu 14/8/2009

 

 

Vào lần hiện ra thứ tư 19/8/1917, Mẹ Maria đã tiết lộ cho 3 Thiếu Nhi Fatima biết một bí mật đặc biệt nữa, tuy không chính yếu như Bí Mật Fatima vào lần hiện ra thứ ba 13/7/1917, tuy nhiên, bí mật đặc biệt này lại liên quan tới chính phần rỗi của mỗi người chúng ta cũng như của anh chị em chúng ta nói chung và những anh chị em được coi là hay gọi là “tội nhân đáng thương” nói riêng. Bí mật này đó là “nhiều linh hồn sa hỏa ngục vì không có ai chịu hy sinh cầu nguyện cho họ”. Phải, đây là một bí mật không phải là tầm thường, phải nói là rất kinh khủng và bàng hoàng hết chỗ nói. Ở chỗ, chúng ta phải chịu trách nhiệm về việc hư đi của thành phần anh chị em chúng ta bị sa hỏa ngục. 

 

Dĩ nhiên, qua lời kêu gọi cũng là lời cảnh giác trách nhiệm cứu rỗi này của chúng ta, Mẹ Maria không phủ nhận tình trạng bị đời đời hư đi là do chính đương sự. Thế nhưng, chúng ta có trách nhiệm phần nào trong việc hư đi của thành phần tội nhân đáng thương này. Đó là lý do, ngay trước khi tiết lộ bí mật khủng khiếp này, Mẹ Maria đã kêu gọi 3 Thiếu Nhi Fatima Lucia, Phanxicô và Giaxinta rằng: “Hãy cầu nguyện thực nhiều và hy sinh cho tội nhân”. Nếu chúng ta thấu suốt được tầm mức cao trọng và giá trị vô cùng của phần rỗi đối với các linh hồn ra sao, trong đó có chính linh hồn của chúng ta, những linh hồn đã được cứu bằng “giá máu vô giá của Chúa Kitô” (1Pt 1:19) là Con Thiên Chúa làm người, chắc chắn, như các thánh, chúng ta không thể nào từ chối mà không liên lỉ sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh đau khổ trên đời này cho chỉ một linh hồn mà thôi. Thánh Giacôbê Tông Đồ, trong bức thư duy nhất của mình, ở câu cuối cùng đoạn 5 câu 20, đã khẳng định rằng: “Hãy nhớ điều này, đó là người nào mang một tội nhân trở về thì cứu được linh hồn mình khỏi chết và tẩy xóa được muôn vàn tội lỗi”.

 

Chúng ta cùng nhau ý thức vấn đề “Phần Rỗi Tội Nhân”, để có thể sống trọn ơn gọi nên thánh của Kitô hữu, một ơn gọi liên quan đến cả phần rỗi của bản thân mình cũng như đến số phận đời đời của anh chị em mình.

 

 

Thực tại hỏa ngục và lý do bị sa hỏa ngục theo mạc khải Fatima và Chị Faustina

  

 

Vn đề đầu tiên được đặt ra đây cũng là vn đề then cht, đó là vn đề có ha ngc hay chăng? Bi nếu không có ha ngc thì chng còn gì để nói! Chng có vn đề phn ri nhiu hay ít na. Thế nhưng, nếu qu thc có ha ngc thì trong đó có các ti nhân khn nn b trm luân đời đời vi Satan cùng thành phn ngy thn ca hn hay chăng? Nếu có thì ti sao h li có th b lt ra khi vc thm Lòng Thương Xót vô đáy ca Thiên Chúa mà rơi vào mt chn vô cùng bt hnh như thế? Phi chăng chính vì Lòng Thương Xót Chúa vô đáy mi có ha ngc, mi có mt s b lt xung ha ngc? Tt nhiên, theo đức tin Kitô giáo, chúng ta tin có ha ngc là thc ti đã được chính Chúa Kitô xác nhn và được ghi li trong các Phúc Âm, thường bng li din t là “nơi ti tăm, đó khóc lóc nghiến răng” (Lk 25:30), là “la đời đời giành cho ma qu và các thn ca hn” (Mt 25:41); là “mt vc thm vĩ đại t đó không th qua đây và t đây không th qua đó” (Lk 16:26), và là “h la tc cái chết ln th hai” như Sách Khi Huyn ca Thánh Gioan cho biết đó chính đon 20 câu 14. Còn v lý do ti sao b sa ha ngc, thì theo Giáo Lý ca Giáo Hi Công Giáo, nhng ai phm ti trng mà chưa kp xưng ti hay ăn năn cách trn trước khi chết. Theo Mc Khi Phúc Âm, như Chúa Kitô khng định, thành phn sa ha ngc là thành phn phm ti Thánh Linh, mt ti “không th tha được c đời này ln đời sau”, như được Thánh Ký Mathêu ghi nhn đon 12 câu 32.

 

Ngoài những mạc khải chính thức buộc phải tin tưởng trên đây, chúng ta còn thấy một số mạc khải tư cho biết về thực tại hỏa ngục cùng với các nguyên nhân làm cho một số linh hồn bị rơi vào đó, chẳng hạn như thị kiến hỏa ngục thuộc phần nhất Bí Mật Fatima ngày 13/7/1917, và thị kiến hỏa ngục của Chị Thánh Faustina ngày 20/10/1936 và được chị ghi lại trong cuốn Hồi Ký của chị ở đoạn 741.

 

Ở Fatima ngày 13/7/1917:

 

Thực tại hỏa ngục cũng đã được tỏ cho 3 Thiếu Nhi Fatima thấy ở phần thứ nhất của Bí Mật Fatima. Thật vậy, Mẹ Maria hiện ra với 3 Thiếu Nhi Fatima lần thứ ba vào trưa ngày 13-7-1917. Sau mấy câu mở đầu quen thuộc, Mẹ Maria nói:


- Hãy hy sinh cầu cho các tội nhân và sau mỗi một hy sinh các con hãy nói: (Con dâng hy sinh này) "Lạy Chúa Giêsu, vì yêu Chúa và để cầu cho tội nhân ăn năn thống hối cũng như để đền tạ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ".


Nói xong, Đức Mẹ lại mở tay ra như hai lần trước. Lần này tia sáng thấu qua trái đất làm cho 3 Thiếu Nhi Fatima thấy, như Chị Lucia thuật lại trong tập Hồi Niệm 3 của chị như sau:

 

Đức Mẹ chỉ chúng con thấy một biển lửa bao la hình như ở dưới lòng đất.  Ngụp lặn trong đó là ma quỉ và các linh hồn dưới hình người, giống như những cục than đỏ rực, như những cục sắt đen thui hay cháy đỏ, bừng bừng trong hỏa hào, khi bị cuốn lên với cuộn khói kinh sợ, như lò tóe tia lửa, rồi rơi trở lại bất chấp đầu đuôi, những tiếng kêu la, than khóc vì đau đớn và tuyệt vọng làm chúng con kinh hoàng và run sợ.  Có thể phân biệt được ma quỉ nhờ sự hung dữ và tàn bạo như những con thú kỳ lạ và khủng khiếp; đen đủi và cháy thấu.  Thị kiến chỉ kéo dài trong giây lát.  Chúng con biết phải cảm tạ Mẹ Thiên Quốc nhân từ biết bao đã sửa dọn cho chúng con trong lần hiện ra lần đầu với lời hứa sẽ đem chúng con về thiên đàng.  Nếu không chắc chúng con đã chết vì sợ hãi và lo lắng”. 


- Các con vừa thấy hỏa ngục, nơi tội nhân khốn nạn rơi xuống. Để cứu các tội nhân khốn nạn, Thiên Chúa muốn thiết lập lòng tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ trên thế giới. Nếu những điều Mẹ dạy được thi hành thì nhiều linh hồn được cứu rỗi và thế giới sẽ có hòa bình…

 

Kết thúc Bí Mật Fatima ngày 13/7/1917, Mẹ Maria đã kêu gọi các em Thiếu Nhi Fatima đọc Lời Nguyện Mân Côi Fatima chúng ta vẫn đọc sau mỗi chục kinh cho đến nay, đó là câu:

 

"Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con, xin cứu chúng con khỏi lửa hỏa ngục. Xin đem mọi linh hồn lên thiên đàng, nhất là những linh hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn".

 

Chị Thánh Faustina Ngày 20/10/1936

 

“Hôm nay con được một Thiên Thần đưa vào vực thẳm hỏa ngục. Đó là một nơi của cực hình khốn khổ; nó lớn lao và dữ dội khủng khiếp biết là chừng nào! Những loại cực hình con được trông thấy đó là: cực hình thứ nhất tạo nên hỏa ngục đó là mất Chúa; cực hình thứ hai là lương tâm đời đời than khóc; cực hình thứ ba là thân phận của con người không bao giờ đổi thay nữa; cực hình thứ bốn là lửa sẽ nung nấu linh hồn nhưng không bao giờ hủy diệt linh hồn, một thứ khổ đau khủng khiếp, vì nó là ngọn lửa hoàn toàn thiêng liêng bốc lên bởi cơn giận của Thiên Chúa; cực hình thứ năm là bóng tối tăm tùy thuộc và một mùi nghẹt thở kinh khủng, và cho dù tối tăm mù mịt như thế các ma quỉ và các linh hồn bị trầm luân vẫn trông thấy nhau cùng tất cả mọi sự dữ của nhau và của mình; cực hình thứ sáu là liên lỉ ở bên Satan; và cực hình thứ bảy là kinh hoàng tuyệt vọng, thù ghét Thiên Chúa, những lời nói ghê tởm, nguyền rủa và lộng ngôn. Có những cực hình đặc biệt nhắm vào những linh hồn riêng biệt. Có những cực hình về những thứ giác quan. Mỗi một linh hồn phải chịu đựng những khổ đau khủng khiếp và khôn tả, liên quan tới cách thức họ phạm tội. Có những hang động và những hầm hố của cực hình là nơi xẩy ra những hình thức khổ đau quằn quại khác nhau. Con chết ngất trước cảnh tượng của những cực hình này nếu uy quyền toàn năng của Thiên Chúa không nâng đỡ con. Chớ gì tội nhân biết rằng họ sẽ bị cực hình đời đời kiếp kiếp, nơi những giác quan họ dùng để phạm tội. Con viết điều này theo lệnh của Chúa, để không một linh hồn nào có thể chữa mình nói rằng không có hỏa ngục, hay không người nào đã từng ở đó nói rằng chưa có ai cho biết nó như thế nào.

 

Con là nữ tu Faustina, theo lệnh Chúa truyền, đã viếng thăm các vực thẳm hỏa ngục để có thể nói với các linh hồn về nó và chứng thực về sự hiện hữu của nó. Giờ đây con không thể nói về nó; nhưng con được lệnh Chúa viết nó ra. Ma quỉ cảm thấy tràn đầy hận thù với con, nhưng chúng phải vâng phục con theo lệnh Chúa. Những gì con viết chỉ là một bóng mờ của những gì con đã thấy. Thế nhưng con nhận thấy một điều là hầu hết các linh hồn ở đó là những ai không tin rằng có hỏa ngục. Khi con tỉnh lại, con khó có thể thản nhiên không rùng mình hoảng sợ. Các linh hồn chịu khổ ở đó kinh hoàng khủng khiếp là chừng nào! Bởi thế con thiết tha nguyện cầu hơn nữa cho các tội nhân ơn ăn năn hoán cải. Con không ngừng nài xin tình thương của Thiên Chúa đoái đến họ. Ôi Chúa Giêsu ơi, con thà bị sầu đau cho tới tận thế, quằn quại với những khổ đau thượng thặng, còn hơn là xúc phạm đến Chúa bằng một tội nhỏ mọn nhất”. 

 

 

“Hỏa ngục chỉ thu nhặt được những cặn bã xấu nhất của nhân loại.”

 

 

Để tr li cho vn nn được mt người đặt ra cho mình rng: “Ly Thày, s người được cu độ ít lm phi không?” (Lk 13:23), Chúa Giêsu tr li rng: “Hãy gng mà vào qua ca hp. Tôi bo cho anh ch em biết là có nhiu người c vào mà không được...” (Lk 13:24). Qua câu tr li này, Chúa Giêsu không tr li hay cũng có th nói là chưa tr li dt khoát là ít người được cu độ, tc nhiu người b hư mt đời đời, b sa ha ngc. Người ch minh định là vn đề được cu độ là mt vic khó khăn, phi cn đến ơn Chúa, ch t mình con người không th nào t cu độ.

 

Đó là lý do Người đã phán: “nhiu người c vào mà không được”, và câu 27 Người đã dt khoát là “Ta không biết các người”, thành phn ngay câu trước đó là câu 26 đã thưa cùng Người v tình trng h sng gn gũi thân tình vi Người rng: “Chúng tôi là nhng người đã ăn ung vi Thày và Thày đã ging dy chúng tôi nơi ph xá”. Đó, dù Kitô hu Công giáo chúng ta có “ăn ung vi Thày”, trong trường hp ca chúng ta có th hiu là vic chúng ta năng xưng ti rước l, và có được “Thày đã ging dy nơi ph xá”, trong trường hp ca chúng ta có th hiu là chúng ta được công khai nghe ging dy trong Thánh L hay trong các bui tĩnh tâm chung v.v., chúng ta vn chưa chc được cu độ, trái li, còn b hư đi là đằng khác, còn b Chúa hoàn toàn và phũ phàng ph nhn rng: “Ta không biết các ngươi!”

 

Vy thì qu thc, căn c vào chiu hướng này, chiu hướng con người không th t cu được mình này, thành phn theo t nhiên, như Chúa Giêsu khng định vi Ngh Viên lão thành Nicôđêmô đến gp người ban đêm rng: “chung ti tăm hơn ánh sáng” (Jn 3:19), thành phn như Người cũng đã phi than lên trước 3 môn đệ thân tín nht ca Người đang mê man thiếp ng không còn biết trời đất đâu na, vào chính lúc Sư Ph Thn Linh vô cùng đáng kính đáng mến ca các v b bt đi rng: “Tinh thn thì mau mn nhưng bn cht li bc nhược” (Mt 26:41), có th nói rng Chúa Giêsu đã “không dám” vch trn s tht cu độ hết sc nghit ngã rng: “Đúng, con s người được cu độ thì ít i lm!”. Phi chăng đó là lý do đã làm cho Người phi than lên: “Linh hn Thày bun đến chết được” (Mt 26:38), đến “đổ m hôi máu nh xung đất” (Lk 22:44)?

 

Đúng thế, Người cũng đã than thở với một trong các thụ khải viên của mình vào hậu bán thế kỷ 20 là Bà Magarita người Bỉ trong Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu gửi Đạo Binh Hồn Nhỏ rằng: “Hỡi con gái của Cha ơi, con có biết cái thảm bại của một Vị Thiên Chúa là gì không? Đó là Người không thể cứu được hết tât cả mọi người bằng Hy Sinh của Người” (18-5-1970); “Những ý nghĩ của Cha (ở trên đồi Gôngôta) là những ý nghĩ thương hại và thương xót. Họ không biết rằng, chỉ bằng một cử chỉ là Cha đã có thể hủy diệt họ đi rồi. Cha để cho họ tha hồ thỏa tay hành khổ Cha, vì trong thâm tâm của Cha, Cha đã chấp nhận Hy Sinh theo ý muốn Cha của Cha. Thế nhưng, nỗi sầu khổ của Cha đã tăng lên gấp bội, vì Cha đã biết rằng, cho dù Cha có để cho mình bị hành hình đến như vậy, Cha vẫn không sao cứu được tất cả mọi con cái của Cha, và đối với nhiều người, Hy Sinh của Cha sẽ trở thành luống công vô ích” (Thứ Sáu Tuần Thánh 30-3-1972).

 

Thế nhưng, vấn đề được đặt ra ở đây là, nếu nhân loại chúng ta, sau nguyên tội, đã trở nên mù quáng, mà còn biết khôn ngoan muốn tất cả những gì có lợi cho mình và dùng tất cả mọi phương tiện hay nhất để đạt được mục tiêu lợi lộc tối đa nhất cho mình khi làm bất cứ chuyện gì, thì phải nói làm sao về Thiên Chúa, Đấng vô cùng khôn ngoan thượng trí và toàn năng, Đấng đã dựng nên loài người là để cho họ được hiệp thông thần linh với Ngài, mà chẳng lẽ lại hoàn toàn thất bại, mà lại chịu thua Satan cùng bọn ngụy thần cũng là thành phần tạo vật của Ngài hay sao?

 

Đó là lý do, cũng qua cùng nữ thụ khải viên trên đây, Chúa Giêsu đã bày tỏ tất cả tâm can của mình ra rằng: “Khi Cha bị đóng đanh trên Thánh Giá như một tội nhân chỉ vì yêu, lẽ nào Cha lại chỉ được ôm lấy khoảng không trống rỗng” (15/10/1966); “Hỏa ngục chỉ thu nhặt được những cặn bã xấu nhất của nhân loại. Con hãy tin rằng trước khi đành bỏ cho hỏa ngục một linh hồn, Cha đã thử dùng mọi phương thế theo lòng thương xót của Cha, để cứu rỗi linh hồn ấy...!” (4/10/1967). Vậy, Thiên Chúa vô cùng khôn ngoan và toàn năng sẽ làm như thế nào để cứu các linh hồn, để thực hiện dự án và lời hứa của mình về thân phận vô vàn linh hồn được cứu rỗi, chứ không phải là ít, khi Ngài phán với tổ phụ Abraham rằng: “Ta sẽ làm cho con cháu của ngươi nhiều như sao trời cát biển” (Gen 22:17, 32:13; 41:49).

 

Ở trường hợp Chị Thánh Faustina, Chúa đánh động chị, và nhờ lời cầu nguyện của chị mà nhiều linh hồn đã được cứu rỗi, đến nỗi đã làm cho ma quỉ căm tức chị, muốn hủy diệt chị đi, như chị đã thuật lại trong Nhật Ký – Lòng Thương Xót Chúa Trong Hồn Con ở những khoản sau đây:

 

Ngày 16/12/1936. Thiên Thần bổn mạng của con giục con cầu nguyện cho một linh hồn nào đó, và đến sáng con biết được có một người đàn ông hấp hối bắt đầu vào chính lúc ấy. Chúa Giêsu cho con biết điều này một cách đặc biệt khi có ai cần đến lời cầu nguyện của con. Con đặc biệt biết được khi nào một linh hồn hấp hối cần con cầu nguyện cho. Điều ấy hiện nay càng thường xuyên xẩy ra hơn trước”. (820)

 

Nhất là hiện nay, lúc con đang nằm nhà thương, con cảm thấy có một mối hiệp thông nội tâm với người hấp hối đang cần con cầu nguyện khi cơn hấp hối của họ bắt đầu. Chúa cho con được lạ lùng giao tiếp với người hấp hối! Vì điều này thường xẩy ra hơn mà con có thể kiểm chứng sự việc xẩy ra vào đúng giờ con cầu nguyện cho họ. … Con cứ cầu nguyện cho đến khi con cảm thấy bình an trong tâm hồn, nhưng không phải bao giờ cũng dài cùng một thời lượng như nhau; vì đôi khi chỉ cần một kinh ‘Kính Mừng’ là con cảm thấy bằng an rồi... Đôi khi con phải cầu cả chuỗi kinh thương xót mới cảm thấy bình an. Con cũng thấy rằng nếu con cảm thấy buộc phải cầu nguyện lâu hơn, tức là cảm thấy lòng con cứ bồn chồn bất an, thì linh hồn ấy đang trải qua một cuộc chống chọi nặng nề và một cơn hấp hối cuối cùng lâu dài hơn… Đây là cách con kiểm chứng về giờ giấc xẩy ra chính xác, đó là con có một chiếc đồng hồ, và con nhìn xem bấy giờ là mấy giờ. Ngày hôm sau, khi họ nói với con về cái chết của người nào đó thì con hỏi họ xem đã xẩy ra vào lúc mấy giờ, và đã xẩy ra vào đúng giờ đó cũng như về cả thời lượng cơn hấp hối kéo dài nữa”. (835)

 

Ngày 9 tháng 8 năm 1934. Chầu đêm vào các Ngày Thứ Năm. Con làm giờ chầu của con từ 11 đến 12 giờ đêm. Con dâng giờ chầu này để cầu cho việc hoán cải các tội nhân cứng lòng, nhất là những ai mất hy vọng vào tình thương của Chúa…” (319) “… Sau giờ chầu, khoảng nửa đường về đến phòng của con, con bị bao vây bởi một bầy chó đen bự con đang nhẩy nhót và hú lên như muốn xé con ra thành từng mảnh. Con nhận ra rằng chúng không phải là chó mà là ma quỉ. Một tên trong chúng giận dữ nói rằng ‘vì đêm nay ngươi đã giật khỏi chúng tao rất nhiều linh hồn mà chúng tao sẽ xé mày ra thành từng mảnh’. Con trả lời: ‘nếu đó là ý muốn của Thiên Chúa rất nhân hậu thì cứ xé ta thành từng mảnh, vì ta đáng bị như thế, bởi ta là tội nhân khốn nạn nhất trong các tội nhân, và Thiên Chúa là Đấng hằng Thánh Hảo, công chính và vô cùng nhân hậu’. Nghe thấy những lời ấy tất cả đám quỉ đồng thanh trả lời rằng: ‘Chúng ta hãy tẩu thoát, vì nó không đơn thân; Đấng Toàn Năng đang ở với nó!’ Rồi chúng biến đi như bụi, như tiếng động ngoài đường, trong khi đó con tiếp tục bình an tiến về phòng của mình…” (320)

 

Ngày 8 tháng 12 năm 1934. Con hiệp những đau khổ của con với những đau khổ của Chúa Giêsu và dâng chúng cầu cho con và cho việc hoán cải của các linh hồn không tin tưởng vào lòng nhân lành của Thiên Chúa. Bỗng chốc phòng của con đầy những hình thù đen đủi rất giận dữ thù ghét con. Một tên trong chúng nói rằng ‘Đồ khốn kiếp, ngươi và Đấng ở trong ngươi, vì ngươi đang bắt đầu hành hạ chúng tao ngay cả ở trong hỏa ngục’. Vừa khi con nói ‘Và Lời đã hóa thành nhục thể và ở giữa chúng ta’ thì những hình thù ấy liền vù vù biến khuất”. (323).

 

 

 

Kinh Nguyện Toàn Hiến của một số Hồn Nhỏ cho Lòng Thương Xót Chúa

 

 

Ở Fatima, Mẹ Maria hiện ra không phải chỉ để tỏ mình ra là ai và kêu gọi thống hối như ở Lộ Đức, mà còn chính thức thành lập một lực lượng cứu độ là 3 Thiếu Nhi Fatima Lucia, Phanxicô và Giaxinta. Bởi thế, ngay từ khi mới hiện ra lần đầu tiên, chưa xưng mình là ai và đến để làm gì, Mẹ đã kêu gọi 3 em là: “Hãy dâng mình cho Thiên Chúa để chấp nhận những đau khổ Ngài gửi đến cho như một việc đền tạ những xúc phạm Ngài phải chịu và cầu cho tội nhân ơn ăn năn hối cải”. Đây là đường lối cứu độ của Lòng Thương Xót Chúa. Ngài muốn có một số tế vật yêu thay đền thay cho thành phần tội nhân đáng thương để có thể cứu họ. Đường lối này đã rõ ràng xẩy ra nơi trường hợp của một số vị thánh hay một số linh hồn ưu tuyển. Chẳng hạn Chị Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Chị Thánh Faustina, và nữ sứ giả Marguerite của Đạo Binh Hồn Nhỏ của Tình Yêu Nhân Hậu Chúa Giêsu. Giờ đây, chúng ta hãy đọc lại các lời nguyện tế thần của các vị.

 

Tế Vật Hồn Nhỏ Têrêsa Hài Đồng Giêsu ngày 9/6/1895

 

Vào năm 1985 con đã được ơn hiểu biết hơn bao giờ hết là Chúa Giêsu muốn được mến yêu biết là chừng nào. Nghĩ về một ngày của những người dâng mình làm tế vật cho Đức Công Minh của Thiên Chúa, để cứu thành phần tội nhân cho khỏi bị trừng phạt bằng việc chấp nhận hình phạt ấy cho mình, con cảm thấy việc hiến dâng này là những gì cao quí và quảng đại, thế nhưng con lại không cảm thấy thu hút cho lắm. Từ tận đáy lòng của mình, con đã kêu lên rằng:

 

“Ôi Sư Phụ Thần Linh của con ơi, phải chăng chỉ có duy Đức Công Minh của Chúa mới chấp nhận những tế vật toàn thiêu? Chẳng lẽ Tình Yêu Nhân Hậu của Chúa cũng không cần hay sao? Tình Yêu Nhân Hậu của Chúa bao giờ cũng bị khinh thường, bị chê chối... những con tim được Chúa tuôn đổ Tình Yêu Nhân Hậu này cho thì lại hướng về tạo vật để tìm kiếm hạnh phúc cho những thỏa mãn thấp hèn trong giây lát, thay vì nhào vào Vòng Tay của Chúa, vào lò lửa khôn lường của Tình Yêu Vô Cùng của Chúa.

 

“Ôi Chúa Trời con ơi! Chẳng lẽ Tình Yêu của Chúa bị khinh bỉ ấy lại cứ ẩn giấu trong Lòng của Chúa mãi hay sao? Theo con, nếu Chúa muốn tìm kiếm những linh hồn dâng mình làm tế vật toàn thiêu cho Tình Yêu Chúa, thì Chúa phải mau chóng thiêu hóa họ ngay đi; Chúa sẽ cảm thấy rất vui sướng khi những ngọn lửa vô cùng dịu dàng hằng nung nấu trong Trái Tim Chúa được thoát ra.  

 

“Nếu Đức Công Minh của Chúa – những gì liên quan đến trái đất này – cần phải được thỏa đáng, thì Tình Yêu Nhân Hậu của Chúa còn muốn thiêu đốt các linh hồn hơn biết bao, vì ‘tình thương của Chúa vươn tới tận các tầng Trời’ (Cf. Psalm 35[36]:6). Ôi Chúa Giêsu! Xin cho con được làm tế vật diễm phúc được Chúa toàn thiêu bằng Lửa Tình Yêu Thần Linh!”

Mẹ yêu dấu, mẹ biết rằng tình yêu này, đúng hơn đại dương này của ân sủng đã ngập ngụa hồn con ngay sau khi con thực hiện Tác Động Toàn Thiêu này vào ngày 9/6/1895. Từ ngày đó, con đã được tình yêu thấm đẫm và bao bọc. Tình Yêu Nhân Hậu này liên lỉ đổi mới và thanh tẩy con, không để một vết tích tội lỗi nào trong linh hồn của con. Con không sợ Luyện Ngục; con biết rằng con không đáng thậm chí vào nơi đền tội ấy với các Linh Hồn Thánh Hảo, thế nhưng, con biết rằng lửa của Tình Yêu còn thánh hóa hơn cả lửa Luyện Ngục nữa. Con biết rằng Chúa Giêsu không bao giờ lại muốn chúng ta chịu khổ vô ích, và Người sẽ không đánh động con có những ước muốn con đó nếu Người không muốn làm cho chúng nên trọn.

 

(Đoạn này trích dịch từ http://www.gutenberg.org/dirs/1/6/7/7/16772/16772.txt - The Story of a Soul -L'Histoire d'une Ame: The Autobiography of St. Therese of

Lisieux with Additional Writings and Sayings of St. Therese - Translator: Thomas Taylor - Release Date: September 28, 2005 [EBook #16772] - Date last updated:

January 3, 2009 - Chapter VIII Profession Of Soeur Therese)

 

 

Tế Vật Hồn Nhỏ Faustina ngày 29/3/1934

 

Cha muốn con thực hiện việc hiến dâng bản thân con cho tội nhân, nhất là cho những linh hồn đã mất niềm hy vọng vào tinh thương của Cha (308)

 

Trước trời đất,/ trước tất cả triều thần Thiên quốc,/ trước nhan Rất Thánh Trinh Nữ Maria,/ trước tất cả mọi Quyền Năng thiên đình,/ con xin tuyên hứa cùng Thiên Chúa Duy Nhất Ba Ngôi là/ hôm nay,/ hiệp cùng Chúa Giêsu Kitô,/ Đấng Cứu Chuộc của các linh hồn,/ con thực hiện/ một việc tự nguyện hiến dâng bản thân mình/ cho việc hoán cải của các tội nhân,/ nhất là cho những linh hồn/ đã mất niềm hy vọng vào tình thương của Chúa./

 

Việc hiến dâng này là ở chỗ,/ hoàn toàn vui lòng thuận phục ý Chúa,/ con chấp nhận tất cả mọi đau khổ,/ sợ hãi và kinh hoàng tràn đầy nơi các tội nhân./ Ngược lại,/ con sẽ hiến cho họ/ tất cả mọi niềm an ủi linh hồn con nhận được/ từ việc hiệp thông với Chúa./ Tắt một lời,/ con xin cống hiến hết mọi sự cho họ:/ Các Thánh Lễ,/ những lần Hiệp Lễ,/ các việc thống hối,/ những hãm mình khổ chế,/ các lời nguyện cầu./

 

Con không sợ những giáng phạt,/ những giáng phạt của đức công minh thần linh,/ vì con liên kết với Chúa Giêsu./ Ôi Chúa Trời con,/ nhờ đó,/ con muốn bù đắp cho Chúa/ thay thế những linh hồn/ không tin tưởng vào lòng nhân lành của Chúa./ Trong tận cùng tuyệt vọng/ con hy vọng vào tình thương bao la của Chúa./

 

Lạy Chúa con và lạy Thiên Chúa của con,/ là phần phúc của con/ – phần phúc muôn đời của con,/ con không cậy sức mình để thực hiện việc hiến dâng này,/ nhưng dựa vào sức mạnh/ xuất phát từ các công nghiệp của Chúa Giêsu Kitô./ Hằng ngày/ con sẽ lập lại việc hiến dâng bản thân này/ bằng việc xướng lên lời nguyện/ chính Chúa đã dạy con sau đây:/ ‘Ôi Máu và Nước tuôn ra từ Trái Tim Chúa Giêsu/ như Mạch Nguồn Tình Thương cho chúng con,/ con tin tưởng nơi Chúa’.

 

Nữ Tu Maria Faustina Bí Tích Thánh

Thứ Năm Tuần Thánh, trong Thánh Lễ, 29/3/1934

 

(Đoạn này trích dịch từ Lòng Thương Xót Chúa trong Hồn Con - Nhật Ký của Chị Thánh Faustina, số 308-309)

 

Tế Vật Hồn Nhỏ biệt danh Marguerite ngày 16-7-1966.

 

·        "Con gái của Cha ơi, con có muốn hy sinh để làm mồi cho tình yêu không? Cha muốn con long trọng tuyên khấn phó thác trọn vẹn và trung thành cho Tình Yêu Nhân Hậu của Cha" (26-6-1966).

 

Người nữ sứ giả mà sau này Chúa Giêsu nói là "sau khi đã làm mồi cho tội lỗi, đã trở thành mồi cho tình yêu" (2-9-1966), vì "bao lâu nay Cha vẫn hình thành linh hồn bé nhỏ của con" (15-9-1966), vào ngày lễ Đức Mẹ Carmêlô 16-7-1966, đã chính thức tuyên hứa cùng Chúa như sau:

 

"Lạy Chúa Trời con, con sấp mình trước nhan Chúa, có Đức Mẹ nhân từ và triều đình thiên quốc chứng giám, con long trọng cam kết trung thành với Chúa, và con hân hoan tận hiến làm của lễ toàn thiêu cho Tình Yêu Nhân Hậu của Chúa.

 

Con xin Chúa nung nấu con trong lửa tình yêu thánh thiện của Chúa, thứ tình yêu tạo nên các vị thánh. Lạy Chúa Trời con, vì lẽ con qúa yếu đuối, nên con nài xin Chúa giúp con giữ trọn lời con tuyên hứa cùng Chúa hôm nay, là luôn luôn đáp ứng tiếng gọi của Chúa.

 

Nếu cần, xin Chúa nhắc lại cho con nhớ rằng con đã từ bỏ thế gian để chỉ kết hiệp làm một với Chúa mãi mãi. Con xin hiến dâng cho Chúa tất cả những gì thuộc về con và trọn bản thân con.

 

Con xin hiến dâng toàn vẹn và vĩnh viễn ý muốn của con cho Chúa. Nguyện xin thánh sủng Chúa cho con được sức mạnh để giữ trọn lời khấn mà con đoan nguyền trước nhan Chúa hôm nay. Amen."

 

Cũng thế, đối với chung các Hồn Nhỏ muốn gia nhập Đạo Binh Hồn Nhỏ của Người, Chúa Giêsu cũng đã kêu gọi hiến thân cho Người như sau:

 

·        "Hỡi các Hồn Nhỏ, các con có muốn là những con cái của Ơn Cứu Chuộc cùng với Cha không? Giờ đây Cha xin các con điều mà Cha của Cha đã xin Cha. Song các con đừng sợ. Các con sẽ hiến dâng cho Cha nhân tính thấp hèn của các con đã được ân sủng thăng hóa mà các con có thể dâng lên cho Cha. Phần Cha, Cha lấy làm biết ơn khi nhận lấy những tặng vật của các con" (5-7-1967).

 

(Những đoạn ghi ngày tháng trên đây được trích trong cuốn Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu Chúa Giêsu  Anh ngữ Message of Merciful Love to Little Souls, American Edition 1986, Pope Publications) 

 

Lạy Chúa Giêsu Kitô là Thiên Chúa thật và là người thật.

Trên Trời Chúa có Cha và dưới đất Chúa có Mẹ,

một người mẹ là đệ nhất tạo vật đầy ơn phúc.

Xin cho chúng con trái tim của Chúa để chúng con có thể yêu mến Mẹ

xứng với phẩm vị Chúa đã giành cho Mẹ,

để nhờ Mẹ chúng con đến với Chúa và theo Mẹ chúng con được nên một với Chúa,

bằng việc luôn lắng nghe và tuân giữ lời Chúa như Mẹ.

Amen.