| |

TỪ TRONG CƠI L̉NG
(40)
T́m Giày II
Đă hai hôm nay rồi mà tôi
vẫn chưa t́m được một đôi giày nào cho đúng ư. Đôi nào cũng có những
khuyết điểm của nó. Hơn nữa, nhiều loại, nhiều kiểu, và nhiều giá cả
khác nhau quá nên càng làm tôi khó tập trung hơn để chọn một, nhưng cũng
khó mà trách móc được v́ con người làm điều ǵ theo ư riêng của ḿnh
thường hay gặp sự khó khăn cản trở. Chỉ có làm theo thánh ư Chúa th́
con người mới có thể gặp được sự suông sẻ dễ dàng trong công
việc; tuy nhiên, người đó cần phải giữ một vai tṛ chủ động trong việc
bỏ công sức ra để t́m kiếm.
Nghĩ cũng vui! Đi qua
nhiều cửa tiệm khác nhau, có lúc tôi thấy cũng khó mà phân biệt được
giày nào dành cho phái nào, v́ nhiều đôi giày của phái nữ trông cũng
giống như giày của phái nam. Bước vào trong các cửa tiệm bán giày dép,
có một điều thường thu hút sự chú ư của tôi đó là những sản phẩm
của phái nữ hầu như chiếm đa số hơn của phái nam từ mẫu mă thời trang
cho đến màu sắc lộng lẫy. Tuy nhiên, điều đó cũng dễ hiểu thôi, v́ dù
sao phái nữ cũng thuộc về phái đẹp. Tôi đi hết tiệm này qua tiệm khác,
thử hết đôi này qua đôi kia, nhưng tôi cũng không t́m được cho ḿnh một
đôi. Mệt mỏi quá, tôi đành phải ngồi xuống nghỉ ở một cái ghế thử trong
một cửa tiệm để thở cho đỡ mỏi chân. Trong lúc ngồi nghỉ, tôi vừa thở
vừa nh́n dọc theo hai bên dăy giày từ số nhỏ đến số lớn, càng nh́n lâu,
bỗng nhiên tôi thấy có một điều ǵ đó rất thú vị từ những con số xuất
hiện trong hai dăy giày. Con người lúc mới lọt ḷng mẹ, đôi chân ai
cũng bắt đầu từ số “0” rồi từ từ mang số lớn hơn theo thời gian.
Có lẽ trong suốt thời gian
con cái thay đổi cỡ giày, là cha mẹ, ai cũng phải trải qua nhiều lần rớt
nước mắt v́ con cái ḿnh. Những giọt nước mắt rơi không phải v́ tốn
tiền mua giày, nhưng mà là những giọt nước mắt chứa đựng những niềm vui
và sự hănh diện về con cái ḿnh. Ngược lại, cũng có những giọt rơi
trong sự đau buồn và thất vọng.
Lúc bé mới sanh ra, bé mang
giày số “0.” Những giọt nước mắt của cha mẹ bắt đầu rơi với tiếng khóc
đầu đời của bé. Khi bé mới bập bẹ biết đi, các vị trào ra những
giọt lệ vui sướng cho những bước chân đầu đời. Lúc bé vào mẫu giáo,
những ḍng lệ rơi cho những bước chân thơ vào đời. Lớn khôn thêm, em
học xong tiểu học, lại những giọt nước mắt rơi cho những bước chân đang
đi sâu vào cuộc đời. Cho đến ngày em cầm trong tay cái mảnh bằng tốt
nghiệp trung học, một lần nữa những giọt lệ lóng lánh lại xuất hiện
trong đôi mắt cho sự thành đạt cũng như một sự chuyển tiếp ra đi rời xa
mái ấm gia đ́nh để bắt đầu cuộc đời đại học. Và những giọt nước mắt vẫn
tiếp tục tuôn rơi trên g̣ má của cha mẹ khi thấy con cái ḿnh mỗi ngày
một trưởng thành khôn lớn thêm trong cuộc đời—tốt nghiệp đại học, đi
làm, rồi lập một tổ ấm gia đ́nh riêng. Đến khi thé lên một tiếng
khóc thơ ngây đầu đời của đứa cháu ngoại-nội đầu tiên, nước mắt lại rơi
trong vui sướng. Cứ như thế, những gịng lệ chan chứa cứ tiếp tục rơi
rớt theo nhau trên đôi má của từng thế hệ, trong thời gian và không
gian.
Thôi nghỉ chân đến đây cũng
đủ rồi! Tôi đứng lên đi qua cái dăy giày đối diện. Tôi lục lọi măi,
nhưng tôi vẫn không ưng ư được đôi nào. Có lẽ tôi cũng hơi khó
tánh kén chọn. Đang lẩm bẩm trong miệng, tức th́ tôi gặp được một đôi
trông cũng rất là ngon lành. Lấy nó xuống, tôi ngồi thử. Xỏ vào, coi
đi coi lại, đi tới đi lui, đứng lên ngồi xuống, tôi thấy rất ưng ư với
cái đôi này, nhưng có điều là nó chỉ hơi bị cấn cái gót chân phía sau.
Tôi lại ngồi xuống đưa đôi giày lên xem. Cứ nghĩ đến cái kinh nghiệm
quá khứ của hai cái gót chân bị đôi giày cạ rát trong lúc đi bộ, tôi
cũng hơi lấy làm e ngại và do dự trong ḷng khi mua nó. Đúng thật! Làm
điều ǵ theo đúng với cái ư riêng của ḿnh th́ khó mà gặp suông sẻ.
Bỗng nhiên có tiếng nói của một người phụ nữ:
__ “Excuse me, is there
anything I can help?” (Xin lỗi, tôi có thể giúp ǵ được cho anh không?)
Tôi quay lại. Đó là tiếng
nói của cô nhân viên bán hàng. Tôi đáp:
__ “Vâng, xin cô vui ḷng
cho tôi xem một đôi khác giống đôi này với một số lớn hơn?”
Cô ấy lấy đôi giầy
và bảo tôi ngồi chờ để cô ta đi vào bên trong xem. Ít phút sau, cô ta
trở ra với chỉ một đôi giày trong tay và nói:
__ “Tôi xin lỗi là không
c̣n đôi nào giống như đôi này với một số lớn hơn. Anh c̣n điều ǵ khác
cần giúp nữa hay không?”
__ “Vâng, như thế cũng là
đủ rồi, tôi cám ơn cô rất nhiều.”
Cô ta từ tốn xếp lại ngăn
nắp đôi giày vào vị trí cũ, c̣n tôi th́ đứng lên tiếp tục đi đến một cửa
tiệm khác để t́m giày.
??
Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh
Gioan TGP/LA
|
|