NHẬP ĐỀ
CƯU
MANG TUỔI TRẺ
VÀO ĐỜI:
Mỗi con người đều
có ba phương diện: "có, là" và "làm".
CÓ":
Đó là phần h́nh
thức của con người, gồm có hồn thiêng và xác chất, là hai yếu tố
ắt có và đủ để h́nh thành bản tính của con người; bằng không, sẽ
không bao giờ có con người. Phương diện có này, do đó, chính là
phần nhân tính của con người.
LÀ":
Đó là phần nội dung
của cái con người có. Phần nội dung này làm cho con người, nói
chung, là loài người, chứ không phải là
loài vật thuần chất,
hay là thần linh thuần hồn, và, nói riêng, là một con người cá
thể, chứ không phải là chúng nhân như bất cứ một con người nào
khác trên đời. Do đó, phương diện là này chính là phần nhân vị
và nhân phẩm của con người.
LÀM":
Đó là phần thể hiện
cái con người có và thực hiện cái con người là. Chẳng hạn, suy
nghĩ là một tác động làm người của con người, một việc làm để
thể hiện cái có trí khôn của con người khách quan; và, tự ái là
phản ứng làm người của con người, một thái độ để thực hiện cái
là của con người chủ quan. Phương diện làm này, do đó, chính là
phần nhân cách của con người.
VÀO ĐỜI:
Một con người đầy
đủ phải là một con người bẩm sinh lẫn con người hiện sinh.
Con người bẩm sinh
là con người được h́nh thành trong và sinh ra bởi ḷng mẹ của
ḿnh. Đó là tất cả những ǵ con người phải có, tức linh hồn và
thân xác, làm nên nhân tính của họ. Để rồi, nhờ nhân tính này,
con người bẩm sinh sẽ là một con người theo nhân vị của ḿnh,
một nhân vị làm cho họ vượt trên mọi loài vô tri (động vật), vô
giác (thực vật) hay vô hồn (khoáng vật), không giống như họ.
Con người hiện sinh
là con người được h́nh thành trong ḷng đời và được sinh ra cho
cuộc đời. Nó là tất cả những ǵ con người phải là theo cá thể
làm nên nhân phẩm của ḿnh, cùng với những ǵ con người phải làm
theo lương tâm làm nên nhân cách của họ, một nhân cách chủ quan
đặc thù của họ, khác biệt với tất cả mọi cá nhân khác cũng là
người và làm người như họ. Do đó, nó là phần hoàn tất con người
bẩm sinh, để cả hai làm nên con người hoàn toàn.
Tóm lại:
Con-Người-Đầy-Đủ =
Con-Người-Bẩm-Sinh + Con-Người-Hiện-Sinh.
Con-Người-Bẩm-Sinh
= Nhân-Tính + Nhân-Vị.
Con-Người-Hiện-Sinh
= Nhân-Phẩm + Nhân-Cách.
Con-Người-Hoàn-Toàn
= (Nhân-Tính +
Nhân-Vị) x (Nhân-Phẩm
+ Nhân Cách).
CON-NGƯỜI-HIỆN-SINH:
Đó là đối tượng, là
mục tiêu chính yếu của công cuộc giáo dục. Trên thực tế, giáo
dục nhắm vào nhân cách của con người
hơn là nhân phẩm
của họ. Thế nhưng, theo nguyên tắc, nhân phẩm mới là trọng điểm
của và cho việc giáo dục. Bởi v́, nhân cách chỉ là phần phản ảnh
nhân phẩm của con người mà thôi. Tất cả những ǵ con người tỏ ra
nơi nhân cách đều thể hiện những ǵ họ ư thức nơi tâm linh làm
nên nhân phẩm của ḿnh. Bởi thế, trong đường lối giáo dục, chỉ
cần làm sao giáo dục cho con người khám phá một cách chính xác
họ là ai là đủ, sau đó, tự nhiên họ sẽ biết cách làm người của
họ.
Hoặc, ngược lại, áp
dụng vào trường hợp tuổi trẻ đă lớn, cũng có thể căn cứ vào nhân
cách của chúng để, từ đó, giáo dục họ sống xứng đáng là con
người có nhân phẩm của chúng.Tuổi trẻ được cưu mang trong đời và
được sinh vào đời là ở chỗ đó. Nhân phẩm của họ được cưu mang và
con người hiện sinh của họ được sinh vào đời. Và, nơi mà nhân
phẩm của họ được cưu mang, đó là ḷng đời, tức môi trường sống
của họ, một môi trường được cấu tạo bởi không gian, thời gian và
nhân gian, trong đó, t́nh yêu của cha mẹ đă sinh ra con người
bẩm sinh của chúng chính là cung ḷng mà chúng, như một bào thai,
được trực tiếp hấp dưỡng sự giáo dục của các ngài. Để rồi, chính
con người bẩm sinh, với những tài năng của linh hồn và quan năng
của thân xác, sẽ là những khả năng cho bào thai tuổi trẻ trong
việc tiếp nhận những dưỡng chất giáo dục từ ḷng
đời đă được tiêu
hoá bởi con người làm cha, làm mẹ của chúng trước khi truyền
sang cho chúng. Sau cùng, với tất cả những ǵ đă được h́nh thành
trong, bởi và nhờ cuộc đời, dù tốt hay xấu, lợi hay hại, đúng
hay sai, thiện hay ác, qua cha mẹ của ḿnh, tuổi trẻ cứ thế mà
được sinh VÀO ĐỜI...