PHẦN MỘT
THỤ
GIÁO NHÂN
Trong vấn đề
giáo dục, có hai thành phần, đó là tuổi trẻ, với tư cách là
thụ giáo nhân, và người lớn, với tư cách là chỉ giáo
nhân.Trong hai
thành phần chỉ giáo và thụ giáo này, chỉ giáo nhân đóng vai
tṛ chủ động một cách khách quan, và thụ giáo nhân, tuy
không chủ động như chỉ giáo nhân, song không v́ thế mà trở
thành thụ động, đúng hơn là đóng vai tṛ thụ động một cách
tích cực.Dựa trên nguyên tắc rất căn bản và thiết yếu để có
thể hiệu qủa hoá chắc chắn và bền vững công cuộc giáo dục có
tính cách vô cùng tinh tế, linh động và cao cả này, một chỉ
giáo nhân, những người trực tiếp có liên hệ đến và
trách nhiệm nơi
việc h́nh thành con người hiện sinh, tức nhân phẩm và nhân
cách của thụ giáo nhân, không thể nào không biết đến những
yếu tố bên ngoài có ảnh hưởng đến thụ giáo nhân, cũng như
những thành phần bên trong có thể chi phối và biểu lộ cá
nhân con người bẩm sinh của chúng, và cả sự liên hệ với nhau
giữa thành phần bên trong này và với yếu tố bên ngoài đó như
thế nào? Thành phần nào chủ chốt hơn, quan thiết hơn và đáng
lưu ư hơn? Sau đây là những yếu tố bên ngoài có ảnh hưởng
đến thụ giáo nhân, và thành phần bên trong chi phối cũng như
biểu lộ cá nhân con người bẩm sinh của thụ giáo nhân. Những
thành phần bên trong con người thụ giáo nhân thực sự chi
phối và biểu lộ con người cá nhân của chúng, đó là phái tính,
bản chất, thói quen, và sở thích.
*Phái Tính
Phái tính là
nam hay nữ nơi con người nói chung và nơi con người thụ giáo
nói riêng, là một trong những yếu tố chính yếu chi phối
chẳng những thể lư, mà c̣n cả tâm lư của con người nữa. Bởi
v́, nơi mỗi phái tính đều có những cá tính, thói quen và sở
thích khác nhau về cả thứ loại lẫn phẩm lượng của chúng. Thí
dụ, phái nam có bản chất hung hăng, trong khi phái nữ có bản
chất dịu dàng; phái nam có thói quen nghịch phá, trong khi
phái nữ có thói quen làm dáng; phái nam có sở thích làm anh
hùng, trong khi phái nữ có sở thích được yêu chiều. Cả trong
những điều trùng hợp giữa hai phái tính, chẳng hạn tự aí,
thế nhưng, tự aí của phái nữ th́ kín đáo, lặt vặt, dai dẳng
mà lại dễ chữa nếu được nịnh vuốt, trong khi tự ái của phái
nam th́ bùng nổ, lư sự, dứt khoát rồi cũng xong nếu được
giải quyết thích đáng. Thế nên, trong việc giáo dục thụ giáo
nhân, nếu chỉ giáo nhân lại sơ xuất đến nỗi lấy râu ông cắm
cằm bà đối với những đặc tính phản ảnh phái tính của con
người này, th́ chẳng khác ǵ họ đang tŕnh diễn một vở hài
kịch mà kết thúc sẽ là một bi kịch cười ra nước mắt vậy.
* Bản Chất
Bản chất nơi
con người là bản tính tự nhiên hay xu hướng tâm lư của mỗi
người, thường gọi là cá tính của mỗi người, tỏ ra họ là một
cá nhân khác với mọi và mỗi cá nhân khác, cho dù cá nhân đó
có là một cặp sinh đôi với họ đi nữa. Bản chất
của mỗi người
có thể được bộc lộ hay phát hiện với tính cách là những bản
chất nội tâm hay ngoại diện. Chẳng hạn, tự ái hay tham lam
là một trong những bản chất nội tâm, và bất măn hay tự măn
là một trong những bản chất ngoại diện nơi con người. Nơi
mỗi người đều có một bản chất nội tâm hay ngoại diện chủ
chốt, không nhiều th́ ít, khác nhau. Về quyền lực, tuy bị
chi phối bởi phái tính như chính thể của ḿnh, bản chất nơi
con người bẩm sinh vẫn lẫm liệt đóng vai tṛ là một vị nhiếp
chính trong triều đ́nh khi con người hiện sinh là vương đế
tương lai c̣n nhỏ, chưa biết điều hành triều chính. Đối với
một thụ giáo nhân c̣n đang ở trong thời kỳ chậm tiến và giai
đoạn bù nh́n như thế, khuynh hướng chung của chúng là thích
bế quan tỏa cảng trong việc bảo thủ bản chất của ḿnh hơn là
làm theo ư người, nhất là ư của chỉ giáo nhân. Bởi đó, để có
thể văn minh hoá chúng, chỉ giáo nhân, trong những bước đầu,
không thể nào tránh khỏi việc phải dùng đến chính sách bảo
hộ, bằng cả
đường lối quân sự cứng rắn lẫn đường lối đầu tư bằng kinh tế
nơi thụ giáo nhân. Miễn là, phải, miễn là, đến khi con người
hiện sinh của thụ giáo nhân đă có thể lên chấp chính, hăy
trả tự do độc lập lại cho chúng cũng là một con người
đă thành nhân
như chỉ giáo nhân.
* Thói Quen
Nếu phái tính
của con người được ví như là một chính thể quân chủ, bản
chất của họ như là một vị nhiếp chính trong vương quốc đó,
thói quen sẽ chính là những địa thế của đất nước này, có nơi
hiểm trở như những tật xấu, có nơi ngoạn mục như những tài
năng, có nơi mầu mỡ như những đức tính. Những tật xấu, những
tài năng, những đức tính tạo nên và biểu lộ thói quen của
con người này, có thể bởi thiên nhiên theo bẩm sinh, cũng có
thể bởi nhân tạo theo tập thành. Những thói quen bẩm sinh
của con người có thể là hiền lành hay độc ác, chăm chỉ hay
lười lĩnh, hấp tấp hay lù đù v.v.; và những thói quen tập
thành do con người tự tạo nên bằng cách này hay cách khác,
như đức tính kiên nhẫn hay tật xấu nghiện ngập, như tài năng
đàn hát, hội họa, thể thao, vơ nghệ v.v. V́ thói quen chẳng
những là những đường nét quê hương tự nhiên nơi cá thể của
con người thụ giáo nhân, c̣n là những ǵ con người thụ giáo
nhân đă tạo lấy được cho ḿnh để làm thành giang sơn riêng
biệt của ḿnh như thế, nên, với tư cách là một đế quốc nhân
bản (chứ không phải là một đế quốc tư bản) đang cai
trị trên giang
sơn của thụ giáo nhân, chỉ giáo nhân có thể dùng tất cả
những kỹ thuật tối tân nhất, theo sự hiểu biết của ḿnh,
trong việc kiến tạo nên một con người văn minh tân thời nơi
thụ giáo nhân, để thụ giáo nhân có thể biết sử dụng và tận
dụng tài nguyên năng khiếu của ḿnh, biết cải tiến và canh
tân những thói tục hủ lậu tác hại của ḿnh, cũng như biết
phân
phối và phát
triển những nguồn lợi đức tính của ḿnh cho cả quốc nội là
cuộc đời tư nhân của ḿnh, và cho cả quốc ngoại là xă hội mà
ḿnh là một phần tử.
* Sở Thích
Nếu so sánh thụ
giáo nhân như được chính trị hóa, bản chất của họ đóng vai
tṛ là một vị nhiếp chính của con người hiện sinh, sở thích
sẽ giữ vai tṛ là thành phần thần dân của nước này. Về mặt
chính trị, tuy sở thích thật sự không nắm quyền hành ǵ
trong nước như bản chất là vị nhiếp chính thay vua điều hành
mọi việc triều chính trong giang sơn là con người của chúng,
chúng cũng không phải là thành phần tầm thường trong việc
bảo tồn và kiến thiết quốc gia, hay cũng có thể phá hoại và
hủy hoại đất nước thân yêu của ḿnh, nếu chúng bị sai khiến
bởi một vị nhiếp chính vừa lạc hậu lại lộng hành, đồng thời
lại thiếu cả sự can thiệp cần thiết cấp thời của mẫu quốc là
chỉ giáo nhân của chúng. Bởi v́, sở thích của con người, tự
chúng không tốt và cũng không xấu, tốt xấu là do đối tượng
mà chúng nhắm đến thôi. Thêm vào đó, sở thích của con người,
khi ra tay, chúng chính là những đam mê và đ̣i hỏi khủng
khiếp, có thể làm nên những cuộc cách mạng lật đổ bất cứ một
chế độ nào, dù chế độ đó có thiện ư hay ác ư đối với chúng.
Chúng có nhiều bộ mặt, như sở thích sáng tác, sở thích khám
phá, sở thích nắm giữ, sở thích ban phát, sở thích điều
khiển, sở thích sửa chữa, sở thích bắt chước v.v. Với những
bộ mặt này, chúng có thể bảo tồn và kiến thiết con người của
chúng khi chúng biết hướng thượng, bằng không, một khi hướng
hạ, chúng sẽ phá hoại và hủy hoại con người của chúng. Bộ
mặt sở thích sáng tác của chúng một khi hướng thượng
sẽ sản xuất ra
những tuyệt tác văn chương hay nghệ thuật để đời, ngược lại,
bộ mặt sơ thích sáng tác này của chúng cũng có
thể nghĩ cách
chế ra những khí giới giết hại đồng loại với con người của
chúng. Cũng thế, áp dụng cho các bộ mặt sở thích khác của
con người. Bởi thế, chỉ giáo nhân phải biết rất chính xác
những hoạt động của thành phần sở thích này, phải điểm mặt
tên chúa trùm xách động của chúng, và phải biết lợi dụng lực
lượng hùng hậu của chúng để làm việc cho ḿnh, v́ quyền lợi
và ích lợi của cả con người của chúng; bằng không, chỉ giáo
nhân sẽ khó ḷng mà giáo dục thụ giáo nhân một cách dễ dàng
và trọn vẹn được.
* Hoàn Cảnh
Đối với con
người như thể một giang sơn xứ sở, nếu thói quen được ví như
địa thế của giang sơn đó, hoàn cảnh sẽ được
so sánh với
thời tiết và khí hậu của xứ sở này. Tuy không phải là những
thành phần đặc biệt chi phối và biểu lộ cá nhân của con
người bẩm sinh, như phái tính, bản chất, thói quen hay sở
thích, hoàn cảnh cũng là một yếu tố bên ngoài gây ảnh hưởng
không ít đối với cá nhân của con người bẩm sinh này. Yếu tố
hoàn cảnh này có thể là gia đ́nh hay xă hội của thụ giáo
nhân.Về gia đ́nh, thụ huấn nhân sẽ khó ḷng mà tránh được
những ảnh hưởng bởi gia cảnh (sang giầu hay nghèo hèn), gia
thế (quyền thế hay b́nh dân), gia phong (lễ giáo hay cởi mở),
gia thuộc (đông con hay ít con, toàn trai hay toàn gái,
nhiều gái ít trai hay nhiều trai ít gái).Về xă hội, thụ huấn
nhân cũng khó ḷng mà tránh được những ư thức hệ (chủ nghĩa
tư bản hay
cộng sản, quân
chủ hay dân chủ), những luật pháp (về quyền lợi và nghiă vụ,
của chính quyền cũng như giáo quyền), những phong tục và tập
quán (dị đoan hay khoa học, thần thoại hay lịch sử, b́nh dân
hay lễ nghĩa), những văn hoá (Tây phương hay Đông phương, cổ
điển hay hiện đại, đại đồng hay dân tộc), những chủ trương (duy
lư hay duy nghiệm, duy tâm hay duy vật, duy linh hay hiện
sinh, nhân bản hay nhân đạo, nhân quyền hay nhân nghĩa) v.v.
Một chỉ giáo nhân tâm lư, do đó, trong việc giáo dục thụ
giáo nhân, không thể nào không để ư tới yếu tố thời tiết và
khí hậu này nơi cuộc đời của thụ giáo nhân, nếu muốn thu
tích mùa màng và hoa mầu phong phú nơi con người thụ giáo
nhân và cho con người thụ giáo nhân.
Để rồi,
Thụ giáo nhân,
với con người bẩm sinh được biểu lộ qua những thành phần
phái tính và bản chất sẽ chẳng khác ǵ như mầm giống (gene),
thói quen và sở thích tự nhiên sẽ chẳng khác ǵ như nhiễm
sắc thể (chromosome) của một bào thai trong ḷng đời. Được
dính liền với đời bằng cái nhau là cha mẹ của ḿnh. Thế rồi,
qua cái nhau này, ảnh hưởng của hoàn cảnh nơi ḷng đời, như
môi sinh duy nhất và sống c̣n của chúng, sẽ trở thành dưỡng
chất nuôi chúng. Nhờ đó, những cơ phận dần dần sẽ được thành
h́nh nơi chúng, mà đầu tiên là bộ óc với trung tâm thần kinh
hệ, biểu tượng cho lư trí và những hiểu biết của chúng, tiếp
đến là con tim với hệ thống huyết mạch, biểu tượng cho ư chí
và những ước muốn của chúng. Với lư trí và ư chí căn bản tối
ư quan trọng này, sự sống tâm linh của con người thụ giáo
nhân được bắt đầu sống động trong ḷng đời như một
con người thực
thụ, một con người hiện sinh với đầy đủ nhân phẩm và nhân
cách của ḿnh.
Thế là, từ một
con người chính thức, một con người bẩm sinh, với nhân tính
và nhân vị của ḿnh, nhờ được giáo dục, dù tiêu cực hay tích
cực, dù ư thức hay vô thức nơi thụ giáo nhân, dù thuận lợi
hay bất lợi nơi hoàn cảnh, dù thích đáng hay thất sách nơi
đường lối, như một hài nhi theo tinh thần, thụ giáo nhân
cũng sẽ Vào Đời theo tiến tŕnh phát triển, dù muốn hay
không, một khi
đă đủ ngày đầy tháng về phương diện thể lư của ḿnh. Thụ
giáo nhân có lành mạnh hay không, hoặc bị tật nguyền bệnh
hoạn bẩm sinh v́ lư do ǵ đó, ngoại trừ trường hợp tự nhiên
hoàn toàn do Trời định, c̣n tất cả là do gián tiếp tại xă
hội mà trực tiếp tại gia đ́nh, nơi mà tuổi trẻ của chúng đă
được cưu mang như là một Thụ Giáo Nhân.