|

SỐNG THÁNH
PHƯƠNG THẾ THÁNH HÓA BẢN THÂN
L.
M. Minh Vận, CMC
TẬP HAI
THÁNH HÓA KHOA
Thực Hành
THÁNH HÓA KHOA THỰC HÀNH
Chương 3
THỐNG HỐI CẢI THIỆN
A. KHÁI NIỆM ĐỨC THỐNG HỐI
Sau việc cầu nguyện, thống hối là phương thế hiệu nghiệm
nhất để thanh tẩy tâm hồn khỏi tội lỗi đă phạm và đề pḥng những dịp tội
sẽ xảy tới. Vậy thống hối là ǵ?
* Là thú nhận ḿnh là tội nhân đă xúc phạm đến Chúa và
chân nhận tội ác đáng ghê tởm, phản bội t́nh yêu thương của Chúa và đáng
Ngài trừng phạt.
* Là hối tiếc về tội lỗi đă phạm, xin ơn tha thứ và
quyết tâm không bao giờ dám xúc phạm đến Chúa nữa.
* Là đền tạ những lỗi lầm đă phạm và quyết chí cải thiện
đời sống, canh tân tâm hồn, sống đẹp ḷng Chúa hơn.
Theo giáo huấn của Giáo Hội: "Thống hối ăn năn là hành
vi đầu tiên của hối nhân: Đó là một sự đau đớn của tâm hồn và ghét bỏ
tội ḿnh đă phạm, với quyết tâm sẽ không phạm tội nữa trong tương lai".
"Khi sự ăn năn xuất phát từ ḷng yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự, th́
được gọi là ăn năn "tuyệt hảo" (ăn năn v́ Đức Ái, v́ mến Chúa). Sự ăn
năn này tha thứ các tội nhẹ, và cũng cho chúng ta được ơn tha thứ các
tội trọng khi có kèm theo quyết tâm sẽ đi xưng tội ngay khi có thể"
(Catechismus # 1451-1452).
B. TỘI LỖI, LƯ DO THỐNG HỐI
Thánh Augustinô dạy: "Tội là lời nói, việc làm, ước muốn phản lại luật
Chúa". V́ thế, phạm tội là bất tuân phục mệnh lệnh Chúa, phản lại thánh
ư Ngài, coi thường uy quyền, bất kính và phản bội t́nh yêu thương của
Ngài.
Để thành tội gồm có hai yếu tố:
+ Ư thức đầy đủ về ác tính của tội đă phạm.
+ Phải hoàn toàn chấp nhận.
I. TỘI TRỌNG
1. Tội trọng là ǵ ?
Tội trọng là phản lại luật Chúa trong điều nặng. Nó làm cho linh hồn xa
ĺa Chúa, mất ơn nghĩa với Ngài; khiến linh hồn hướng về thụ tạo cách vô
trật tự, coi thụ tạo hơn cả Chúa. Nó tác hại bản tính, ư chí con người
cách nặng và làm đảo lộn trật tự xă hội.
Để quyết là tội trọng phải hội đủ ba yếu tố sau:
* Phạm luật Chúa trong điều nặng.
* Ư thức đầy đủ về điều đă phạm đó.
* Phải hoàn toàn ưng thuận.
2. Bản chất tội trọng
Tội trọng là căn nguyên mọi bất chính, xúc phạm đến Thiên Chúa toàn năng,
cao cả và đầy t́nh yêu thương, dám phản bội Ngài và kết án tử h́nh Chúa
Cứu Thế.
Bản chất tội trọng có bốn đặc tính sau:
* Bất Tuân: Phạm tội là bất tuân lệnh Chúa, v́ Ngài là Thiên Chúa cao cả;
c̣n chúng ta là thụ tạo thấp hèn có nghĩa vụ phải tuyệt đối thuần phục
Ngài. Nhưng v́ một lạc thú đê hèn, một lợi lộc mau qua, chúng ta đă cố
t́nh xúc phạm đến Ngài.
* Bất Công: Phạm tội là bất công, v́ Chúa dựng nên chúng ta v́ Chúa và
là sở hữu của Ngài; chúng ta có nghĩa vụ phải tôn thờ và làm hiển danh
Ngài. Nhưng chúng ta đă vi phạm đến quyền lợi và vinh dự đó khi phạm tội.
* Bất Hiếu: Phạm tội là bất hiếu vô ơn, v́ Chúa là Cha Nhân Từ hằng yêu
thương săn sóc chúng ta. Là con mà chúng ta dùng ơn Chúa ban để phản bội
và chống lại Ngài.
* Phạm Thượng: Phạm tội là phạm thượng, v́ chúng ta chỉ là một thụ tạo
mà dám tuyên án tử h́nh Chúa Cứu Thế, như lời Thánh Phaolô: "Đức Kitô đă
chịu tử h́nh v́ tội lỗi chúng ta" (Rom 5:8). Và Thánh Gioan đă thêm: "Người
đă tẩy sạch chúng ta trong Máu Thánh Người" (I Jn 1:7).
Ngày nay, tuy Chúa không c̣n đau khổ nơi thân xác nữa, nhưng tội lỗi
chúng ta phạm vẫn tiếp tục xúc phạm đến Chúa, phản bội t́nh yêu thương
Ngài; mỗi lần phạm tội là như đóng đanh Chúa Cứu Thế lại vậy.
3. Ác quả tội trọng
Tội trọng trục xuất Chúa Ba Ngôi ra khỏi tâm hồn chúng ta và đón quỉ dữ
vào thống trị bản thân ḿnh.
* ÁC QUẢ TẠI TRẦN GIAN
+ Tiêu diệt Ơn Thánh là nguồn sự sống siêu nhiên.
+ Làm khánh tận các Thiên Phú Đức, Hồng Ân Thánh Linh và các Ơn Hiện Trợ
giúp chúng ta làm các việc phúc thiện.
+ Làm tiêu tan hết Kho Tàng Ơn Phúc chúng ta đă lập được. Do đó, khi c̣n
trong trạng thái tội trọng, các việc thiện chúng ta làm không đáng công
ǵ.
+ Chúng ta mất ơn làm con Chúa, thành kẻ phản bội và trở nên nô lệ tội
lỗi và quỉ dữ hỏa ngục (xem Jn 8:34).
+ Linh hồn chúng ta ra xấu xa, mất b́nh an, ư chí ra suy nhược, t́nh dục
sống lại, lương tâm bị cắn rứt.
* ÁC QUẢ Ở ĐỜI SAU
Nếu chết đang khi mắc tội trọng, linh hồn phải trầm
đọa hỏa ngục với hai thứ khổ h́nh:
* Khổ H́nh Tâm Linh: H́nh phạt không được hưởng kiến tôn nhan Chúa trong
Hạnh Phúc Vĩnh Cửu, như Chúa đă hứa ban cho kẻ có ơn nghĩa với Ngài. Đó
là một cực h́nh khủng khiếp nhất.
* Khổ H́nh Thể Xác: H́nh phạt bị lửa thiêu đốt, lửa thật nhưng khác với
lửa trần gian. Nó hành h́nh thân xác v́ đă đồng lơa với linh hồn xúc
phạm đến Chúa.
Giáo Hội dạy về h́nh phạt trong Hỏa Ngục: "Chúng ta không thể hiệp nhất
với Thiên Chúa, nếu không tự do lựa chọn yêu mến Ngài. Nhưng chúng ta
không thể yêu mến Thiên Chúa, nếu chúng ta phạm tội cách nặng nề chống
lại Ngài, chống lại tha nhân hoặc chống lại bản thân chúng ta: "Ai không
yêu mến th́ ở trong sự chết. Ai ghét anh chị em ḿnh th́ nó là tên sát
nhân, mà anh chị em biết không một kẻ sát nhân nào có sự sống vĩnh cửu
trong ḿnh" (Catechismus #1033).
4. CHÚA GỚM GHÉT TỘI LỖI
V́ tội lỗi xúc phạm đến Chúa, bị Chúa gớm ghét và trừng phạt tội nhân
cân xứng.
* Các Thần Phản Ngụy: Trước kia là con cái được Chúa yêu thương, nhưng
bất tuân, phản bội, bị Chúa trục xuất khỏi Thiên Đàng và trần đọa trong
hỏa ngục.
* Ông Bà Nguyên Tổ: Cũng là con cái được Chúa yêu thương, nhưng v́ bất
tuân phản bội, bị thâu hồi các ơn siêu nhiên và ngoại nhiên, mất ơn
nghĩa với Chúa, bị trục xuất khỏi Cảnh Diệu Quang, phải làm lụng vất vả,
phải chết; rồi sau cùng, c̣n lưu truyền ác quả tội lỗi đó cho toàn thể
miêu duệ.
* Chúa Kitô Tử H́nh: Đấng Rất Thánh Thiện và Tinh Tuyền phải lănh án tử
h́nh để đền tạ Đức Công Bằng Thiên Chúa v́ tội lỗi chúng ta, như lời
tiên tri Isaia tiên báo: "Ngài đă bị thống khổ, bị nghiền nát v́ tội lỗi
chúng ta" (Is 53:5 ).
II. TỘI NHẸ
1. TỘI NHẸ LÀ G̀
Tội nhẹ là phạm luật Chúa trong điều nhẹ hoặc trong điều nặng, nhưng
chưa ư thức đầy đủ và chưa hoàn toàn ưng thuận. Nó không làm cho chúng
ta mất ơn nghĩa với Chúa, nhưng cũng gây tổn thương sự sống siêu nhiên,
khiến linh hồn chúng ta ra suy nhược, các đam mê thú tính sống lại, dần
dần tới chỗ sa phạm tội trọng dễ dàng.
2. BẢN CHẤT TỘI NHẸ
* Tội Nhẹ Cố T́nh: Tội nhẹ cố t́nh là làm sỉ nhục Chúa, v́ tôn trọng ư
riêng ḿnh và thụ tạo hơn cả Chúa; là bất hiếu vô ơn với Chúa đă chết v́
thương yêu chúng ta. Tội nhẹ tuy không phản bội Chúa như tội trọng,
nhưng cũng làm phiền ḷng Ngài và gây trở ngại cho chúng ta trên đường
tiến đức, nhất là nơi những linh hồn sống Đời Thánh Hiến, v́ được Chúa
yêu thương hơn, phải làm vui ḷng Chúa hơn.
* Tội Nhẹ Yếu Đuối: Tội nhẹ yếu đuối là những sơ suất, khiếm nhă của con
người tự nhiên; tuy không cản trở ơn Chúa, nhưng các linh hồn được tuyển
chọn cũng phải cẩn pḥng và gắng khử trừ bao nhiêu có thể những nguyên
cớ gây ra; nó cũng là những tội lỗi đáng kể làm phiền ḷng Chúa, v́ các
linh hồn sống Đời Thánh Hiến được Chúa yêu thương và ban nhiều ơn phúc
hơn.
3. ÁC QUẢ TỘI NHẸ CỐ T̀NH
* ÁC QUẢ TẠI TRẦN GIAN
+ Làm cho linh hồn bớt vẻ trong sáng, huy hoàng, diễm lệ siêu nhiên; v́
một linh hồn trong sạch, thánh thiện, tốt đẹp đến nỗi các Thần Trời say
mê, Thiên Chúa sủng ái.
+ Làm suy giảm Ơn Thánh, khiến linh hồn bớt quảng đại hăng hái, khó đạt
được Hạnh Phúc Chúa hứa ban.
+ Làm tàn lụi ḷng sốt sắng, ngại hy sinh, chán luyện đức, thiếu cố gắng,
khó chiến thắng cám dỗ. Linh hồn cảm thấy nặng nhọc, dần dần buông thả.
+ Làm cho linh hồn ra khô khan, các đam mê, khuynh hướng xấu sống lại,
yếu đuối và sa phạm tội trọng không xa.
* ÁC QUẢ Ở ĐỜI SAU
Linh hồn c̣n mắc tội nhẹ phải bị thanh tẩy trong lửa Luyện Ngục, lâu mau
tùy tội trạng nhiều ít; v́ Chúa trong sạch thánh thiện vô cùng, linh hồn
không thể hưởng kiến Ngài, nếu không trong sạch thánh thiện giống Ngài.
Thứ đến, v́ sự bất hiếu, phản bội t́nh Chúa yêu thương, nên phải đền tạ
Đức Công Bằng Chúa cân xứng. Hơn nữa, trong Luyện Ngục, sự khao khát
hưởng kiến Chúa mà chưa được toại nguyện lại là một thứ h́nh khổ lớn lao
nhất cho linh hồn.
Giáo Hội dạy về việc đền bù nơi Luyện Ngục: "Những ai chết trong ân sủng
và ân nghĩa của Thiên Chúa, nhưng chưa được thanh tẩy cách trọn vẹn, th́
tuy được bảo đảm về Ơn Cứu Độ muôn đời của ḿnh, vẫn phải chịu một thanh
luyện sau khi chết, ḥng đạt được sự thánh thiện cần thiết để bước vào
niềm vui Thiên Đàng" (Catechismus #1030).
III. LƯ DO ĐỂN TỘI
1. ĐỂN TỘI LÀ CÔNG BẰNG
Theo giáo huấn của Giáo Hội: "Sám hối nội tâm là định hướng lại cuộc đời
ḿnh cách triệt để, hết ḷng trở lại với Thiên Chúa, thôi phạm tội,
tránh xa sự ác, gớm ghét những hành vi xấu xa mà chúng ta đă phạm. Đồng
thời phải có sự ước muốn và quyết tâm thay đổi lối sống, với hy vọng
nhận được ḷng từ bi của Chúa, tin tưởng vào sự trợ lực của ân sủng
Ngài. Sự trở lại thật ḷng này có kèm theo một sự đau khổ và một nỗi
buồn lành mạnh mà các giáo phụ gọi là "sự đau khổ của tâm trí" (animi
cruciatus) và "sự sám hối của tâm hồn" (compunctio cordis)" (Catechismus
# 1431).
Phạm tội là bất công, bất hiếu và phản bội, v́ phạm đến uy quyền và danh
dự Chúa. V́ thế, Đức Công Bằng đ̣i buộc phải đền bù. Thực ra, không bao
giờ chúng ta có thể đền tạ cân xứng, v́ phạm đến Chúa là Đấng cao cả, là
tội nặng vô cùng; nhưng với thiện chí cải thiện đời sống và ḷng yêu mến
Chúa tha thiết, sẽ được Chúa đoái thương ban ơn tha thứ.
2. ĐỂN TỘI LÀ VIỆC BÁC ÁI
Tội phạm dầu đă được Chúa tha thứ, nhưng c̣n phải đền bù; nếu chưa đền
đủ ở đời này sẽ phải đền ở đời sau, mà đền ở đời này th́ dễ dàng và lợi
ích hơn, như lời Thánh Kinh: "Đây là thời thuận tiện, là giờ cứu rỗi"
(II Cor 6:2), không những có thể đền bù tội lỗi mà c̣n lập được công
phúc đáng thưởng cho ḿnh và cho các linh hồn.
Việc hy sinh đền tội có công hiệu, hăm dẹp được các khuynh hướng xấu,
giảm thiểu các dục vọng do tội lỗi gây ra; lại củng cố thêm nghị lực để
tiến bước trên Đường Thánh Thiện; nhất là việc đền tội đó được kết hiệp
với công nghiệp Chúa Cứu Thế và Mẹ Đồng Công, với tất cả ḷng tin tưởng
sốt mến càng đáng Chúa chấp nhận.
IV. PHƯƠNG THẾ ĐỂN TỘI
Với tâm t́nh thống hối, hăy luôn tưởng nhớ đến các tội lỗi chúng ta đă
phạm tới Chúa như lời Thánh Kinh: "Tội tôi hằng ở trước mặt tôi" (Ps
51:5). Không phải để chán nản thất vọng, nhưng để khiêm tốn thú nhận
ḿnh là tội nhân, để tự bất tín và tin tưởng cậy trông nơi ḷng nhân từ
thương xót của Chúa hơn. Nhờ đó, chúng ta tránh bớt được các dịp tội,
pḥng ngừa các yếu đuối tái phạm. Các việc đền tội chúng ta có thể lợi
dụng được trong đời sống hằng ngày là:
1. SẴN L̉NG LĂNH NHẬN MỌI ĐAU KHỔ
Chúa muốn chúng ta sẵn ḷng lănh nhận mọi đau khổ, bệnh tật, trái ư,
nghịch cảnh do Chúa quan pḥng gởi đến, để tỏ ḷng yêu mến Ngài và lập
công đền tội. Công Đồng Tridentinô dạy: "V́ t́nh thương vô cùng, Chúa
mới vui ḷng chấp nhận sự nhẫn nại của chúng ta trong lúc đau khổ là
việc đền bù tội lỗi, như lời Giáo Hội cầu chúc: Chớ chi các sự đau khổ
con chịu sẽ tha tội, thêm ơn phúc và ban Hạnh Phúc Vĩnh Cửu cho con".
Thánh Gióp đă nêu cao tấm gương nhẫn nại như lời ngài đă tự vấn: "Chúng
ta lănh nhận điều may mắn nơi tay Chúa, tại sao chúng ta lại không chịu
đựng các điều rủi ro theo theo thánh ư Ngài?" (Job 2:10).
2. CHU TOÀN NHIỆM VỤ THƯỜNG NGÀY
Thánh Kinh quả quyết: "Tuân phục trọng hơn lễ vật hiến dâng" (I Sam
15:22). Thánh ư Chúa đă được tỏ rơ hơn cả trong các nhiệm vụ thường nhật
được trao phó. Chu toàn Đức Tuân Phục là chu toàn thánh ư Chúa. Đó là
việc tỏ ḷng yêu mến Chúa và có giá trị đền tội Chúa yêu thích hơn cả.
3. CHAY TỊNH, LÀM PHÚC BỐ THÍ
Chay tịnh để hăm dẹp thân xác và đền bù tội lỗi là điều rất hữu ích và
cần thiết, v́ thế, Giáo Hội hằng khuyên nhủ và lập ra Mùa Chay Thánh để
nói lên sự quan trọng và cần thiết đó. Chúa Kitô trước khi công khai rao
giảng Tin Mừng, Người cũng đă vào rừng chay tịnh 40 ngày đêm để làm
gương cho chúng ta noi theo.
Việc chay tịnh thể xác là điều cần thiết và hữu ích, nhưng việc chay
tịnh tâm hồn c̣n cần thiết và hữu ích, có giá trị đền tội hơn bội phần,
tức là: "Từ bỏ ḿnh, thận trọng canh giữ ngũ quan, hăm dẹp các t́nh dục
và xúc cảm lăng loàn, nhẫn nại chịu đựng v́ ḷng yêu mến Chúa hết mọi
trái ư trong cuộc sống chung, hoặc do căn cớ nào khác" (H. P. # 85,1).
Làm phúc bố thí cho người nghèo khó là việc bác ái có giá trị đền tội đă
được Chúa khuyến khích và trọng thưởng trong Ngày Chung Thẩm, v́ Chúa kể
những việc bác ái đó như làm cho chính Chúa: "Điều ǵ các con làm cho
một người rốt hết trong anh chị em các con, là các con làm cho chính
Cha" (Mt 25:40).
|