Cái Duyên Nam Bc

Jane |



Cái Duyên Nam Bc

Nguyn Hu Hun


Khi ng
i viết nhng gịng ch này th́ v cháu đang ng say sưa trên giường. Nh́n đôi chân dài thườn thượt ca bà tḥ ra khi chăn, t nhiên cháu bt cười. Th́ ra v cháu cũng thuc loi…chân dài ra phết, cao xp x 1,70 mét ch chng phi chơi. Năm ngoái gp li đám bn cũ cùng binh chng, trong lúc chp nh chung bng có thng la ln : « Chúng mày ơi ! đng bên cnh bà này chc ông phi king chân lên mi xng! », làm v cháu ngượng chín người.

Nghe nói bên Vi
t Nam bây gi người ta tung hô tán tng « nhng cô gái chân dài » d lm, làm phim, lên nh, qung cáo rùm beng, làm các cô c tưởng ḿnh là cái rn ca vũ tr không bng. Có điu l là hu như các m toàn là gc min Bc, nói năng ging Bc, nh́n đi vi con mt người Bc và cư x th́ c « t nhiên như người Hà Ni ».(Bt mí cho các c nhé: bây gi th́ đa s các m Hà Ni chính gc đă thi nhau làm « con chim đa đa » bay qua x khác ly chng xa hay đi kiếm cơm hết ráo, c̣n li toàn là gc Hà-Nam-Ninh hay Thanh- Ngh-Tĩnh lên Hà Ni lp nghip). Hay là ông Tri sinh ra người càng vùng phương Bc th́ da càng trng, mũi càng cao và chân càng dài, c nh́n my ông Tây bà Đm là biết ngay.

Th
ế nhưng « bà già chân dài » v cháu li là dân Nam kỳ tut luôn tn phương Nam, là th Nam kỳ chính hiu con nai vàng, quê Cái Bè, ni Cái Răng, ngoi Cái Dn. Hoá ra « mũi cao, chân dài » đâu phi đc quyn ca các m Bc Kỳ 75, các m nh « tàn dư đế quc » nên ch mi xut hin sau này thôi, ch ngay trong « thi kỳ chiến tranh » cách đây my mươi năm th́ « mũi cao, chân dài » như Nam kỳ v cháu đă nhn nhơ đy đường. Đúng là mt cng giá thi kỳ chiến tranh vn hơn mt gánh rau mung thi kỳ hoà b́nh đi mi !


B
m cháu sinh cháu ra ti min Bc, hc hành và ln lên cùng vi gia đ́nh trong min Nam, đ ri trưởng thành tn ngoài min Trung. T nhng tính cht ca ba min đă hp li to nên cháu thành mt th « hu ln » như canh chua nu vi…rau mung, giá sng ăn vi…bún riêu,  nhu bia vi ché mà li chm vi …x́ du. Thế nhưng cái bn cht Bc kỳ vn là cái ct lơi trong con người cháu t lúc sơ sinh, vn Bc kỳ rau mung mm tôm, Bc kỳ truyn thng, Bc kỳ muôn thu…Nhưng ông Tri oái oăm li sai ông Tơ bà Nguyt xe duyên cháu làm thng tù kh sai chung thân cho mt bà v Nam kỳ quc. L tht ! Duyên hay n đây Tri !


H
i c̣n bé, thú tht cháu chng ưa ǵ Nam kỳ. C̣n ghét, c̣n hn na là khác. Chuyn cũng d hiu thôi : ln đu cp sách đến trường tiu hc Bàn C qun 3, Sài G̣n, ch có cháu vi mt thng nhô na là Bc kỳ. Thng này có hàm răng đưa hơi xa ra phía trước, mà văn chương Bc kỳ gi là « vu » , c̣n Nam kỳ gi đơn gin và rt tượng h́nh là cái « bàn no da ». B nó (không vu tí nào) rt thân vi b cháu (cũng chng có bàn no da) v́ c hai gia đ́nh cùng đi chung chuyến tàu « há mm » vào Nam năm 54. Hai thng Bc kỳ con nht đnh ngi cnh nhau to thế liên hoàn « da nhau mà sng » trong cái lp hc 27 tr Nam kỳ con. Bn chúng hè nhau trêu chc, ăn hiếp hai đa chúng cháu. Mi ln ra chơi hai thng Bc kỳ con luôn t́m ch ít người mà đng đ khi nghe bn Nam kỳ đc thơ chc quê chi bi. Thng Vng, đa đu x và to con nht đám (bây gi đang Canada) leo lên cây vú sa gia sân, đc thơ rang rng:

« Bc kỳ ăn cá rô cây, ăn nhm lu đn…chết cha Bc kỳ » Mt thng khác sn ging ph ha :

Có cái thng nh nó « đao » làm sao

L đ. nó dính cái cng « rau », Người ta ai mà kỳ như « dzy » ?

Thế là c bn đng lot ch ngay vào bn cháu ri rng lên : « Thôi ri ! Bc kỳ, Bc kỳ ! »

Cháu ti thân lm ! Ôi thôi ! bun da diết, bun vô biên, bun phát nghin !

V nhà hi m ti sao gia đ́nh ḿnh li vào đây làm quái ǵ đ chúng nó trêu con sut ngày. M cháu rướm nước mt, xoa đu cháu gii thích đơn gin :

-       Ti v́ người ta đánh nhau quá nên gia đ́nh ḿnh phi  « ri cư » vào đây con ! Thôi chu khó đi con, m biết làm sao bây gi !

Nào đâu đă hết, chúng nó c̣n hè nhau t tp trước ca nhà cháu. M cháu cm chi lông gà ra đui. Chng đa nào s, trái li c̣n tru tréo to hơn. Cht thy hàm răng ca m cháu nhum đen ng̣m và bóng loáng, thế là chúng nó c thế mà gào :

« Bc kỳ ăn cá rô cây, ăn nhm cc c. , hàm răng đen thùi »

Trong gia đ́nh, ch có b cháu là chng thng Nam kỳ con nào dám gin mt. Có l nh khuôn mt có oai hay nh đôi mt nghiêm khc ca ông, mà chúng s mt vành không dám trêu chc mt li ?


Ngày tháng qua mau, c
thế mà đám Bc kỳ « ri cư », trong đó có gia đ́nh cháu, vn sng phây phây trên mnh đt Nam b l hoc nhưng trù phú này. Nhng cnh chc quê dn dn biến mt, bn bè nhiu hơn, trong đó dĩ nhiên không ít đa Nam kỳ. Đa Sài G̣n chính tông, đa Sa Đéc, đa Vĩnh Long, đa M Tho, Cn Giuc…Nhưng đa nào cũng chi cháu là « thng Bc kỳ lm mm ». Không « lm mm » ch đ chúng mày ăn hiếp ông h ? Nghĩ cho cùng, không « lm mm » th́ đâu c̣n là Bc kỳ na ! Th « lm mm » được vic, « lm mm » nghe vn bùi tai, « lm mm » d mến, thiếu th́ nh, vng th́ mong, « tay chơi » nhưng vn « chân tu », gái Nam kỳ c thế mà… »lc lư con tàu đi ».

Càng l
n lên cháu càng khoái Min Nam, khoái Sài G̣n, nơi d có nhiu bn, mà bn li không ti. Nơi đó có da xiêm dzú sa, có chè đu xanh bt báng nước da, có bánh bèo trét m trng phau phau, có nước mm đường ngt lm, có cá bng trng kho tiêu, có trái cóc ngâm đường cm que cà rem chm mui t, có quán cơm bà C Đi, có c nhng con đường hm ngong nghoèo dn đến nhà …ch T́nh. Min Nam và Sài G̣n tht trong veo khoáng đt, không t tôn như cái Bc kỳ đă có sn t bm sinh trong bng cháu, không rườm rà « màu mè ba lá h », chân thành tht thà, thng rut nga, không làm vn có ăn, chơi x láng sáng v sm, đ ri vn c yêu người, yêu đi. Có l cũng cùng mt cm nhn như thế nên đám Bc kỳ « ri cư » chúng cháu mi vào Nam ch có cái qun xà long trên « tàu há mm » đă li dng thi cơ hè nhau tung ra dành dân chiếm đt khp cơi Nam b, mà li ăn nên làm ra trên mi lănh vc, trong đ tng lp xă hi, nht là vùng Sài G̣n Gia Đnh và các vùng ph cn, ch nào làm ăn ngon lành thun li là my m Bc kỳ rau mung sang tay hàng lot, ngoi tr phía bên trong ch Bến Thành và vùng Ch Ln, v́ chng thèm « kèn ca » vi các chú Ba. Đă bo ri mà…: «  Bà đă nàm th́ nàm tht ch không thèm nàm ny ne, nàm ny n ! »

T
sau năm 75 th́ Bc kỳ li càng ăn trên ngi trc, các c không tin c m cái máy « dzô tuyến chuyn h́nh » hay cái « ra dzô » ra th́ thy lin, các « xướng ngôn dziêng » hu như « chăm phn chăm » đu là Bc kỳ, không cu th́ m. C̣n các m tiếp dziêng « E Vit Nam », m nào m ny đu khoe « em người Hà Li » hết ráo ! Chng biết ti « dziêng dzáng » hay « phe đng » ?


B
cháu trái li, cái cht Bc kỳ đă ăn vào máu, thm vào ct lơi xương ty ca ông t bao đi, nht quyết bt anh em cháu phi thi vào trường Chu Văn An (CVA), con em gái phi thi bng được vào trường Trưng Vương, toàn là nhng trường ni tiếng t min Bc, kéo theo các thày cô « ri cư » vào Nam. Phn v́ b cháu là cu hc sinh trường Bưởi, phn v́ ông cũng có chút thiên kiến và ít tin tưởng vào các trường min Nam như Petrus Kư hay Gia Long.

« Ḿnh dân Bc th́ phi hc trường ca người Bc, chúng mày đng có bàn vi bc lôi thôi ! », b cháu phán c như đinh đóng ct. Mà l tht ! Vào hc Chu Văn An mi thy toàn đám hc sinh Bc kỳ, le que vài tr Nam kỳ lc lơng vô duyên, đếm chưa đ mười đu ngón tay đă hết đa Trung kỳ. Cho đến các thày đa s cũng li Bc kỳ nt, t thày hiu trưởng Dương Minh Kính đến thày thi sĩ Vũ Hoàng Chương. C̣n bên Petrus Kư th́ ngược li, hu hết Nam kỳ. Hóa ra vung nào th́ vn c đi t́m ni ny, hay hoc gi có chính sách ca chính quyn thi đó hay không ? Chng thành vn đ, ch biết bn Nam kỳ Petrus Kư châm biếm đi tên Chu Văn An thành …Chết V́ Ăn ! Cháu tc máu tr đũa, rng chúng mày ghen ông v́ chúng mày chiêm ngưỡng các em Bc kỳ Trưng Vương mà thèm nh dăi, nhưng s vào th́ chúng mày s thành con dế mèn đ các em Bc kỳ thc cng nhang sau gáy thi quay ṿng ṿng ! Tc quá, my tr Petrus Kư ch biết « ngm ngùi » đng ca bn « Khúc nhc đng quê » rng th́ là :

« Quê hương tui Bc kỳ nhào dzô quá tri

Bên b sông bên b ao…trng rau mung ! »

Hay cũng là : « Quê hương tui cái mùng mà kêu cái màn !…. »


Thôi th́ cũng đúng thôi ! M
y tr Nam kỳ hay Trung kỳ ch cn nghe mt m Bc kỳ un éo ra chiêu vài đường lưỡi th́ đă nhũn như chi chi, mt trn ngược, mm há hc, quên luôn c tên h ḿnh. Ch có trai Bc kỳ mi tr ni các m Bc kỳ thôi ! Này nhé, các c c chu khó nh́n chung quanh đi, c mt trăm tr Nam kỳ chưa chc có được mt tr v được mt m Bc kỳ. T́m mi con mt mi có mt tr ”dim phúc” bế được mt m mang v nhà th́ bo đm sut cuc đi c̣n li ch biết bn ch ”gi d bo vâng”, răm rp tuân lnh bà, chng bao gi c̣n nh́n thy mt tri, mc dù sut ngày nga mt than Tri ! Đy mi ch là các m Bc kỳ 54 thôi nhé ! Gp c các m 75 hay các m quê quán Hà Đông hay Bc Ninh ”…cm roi dy chng” th́ ôi thôi ! cái te tua nó kéo luôn theo c tông ti h hàng, sut đi hưởng ”cái thú đau thương”, nghe chi c tưởng nghe…hát. Hi các chú Nam kỳ hu sanh: ch chơi di! Đng nghe ông Phm Duy hát bài ”Cô Bc kỳ nho nh” mà ham, la đy ! Gp Nam kỳ th́ cái ”nho nh” kia s ph́nh to hơn cái vi, mà cái vi có nanh ! Ngược li, mt cu Bc kỳ rau mung quơ được mt cng giá Nam kỳ ”đem v dinh” –v này nhiu lm- th́ c như ”rng thêm cánh”, như ”diu gp băo”, như lái ô tô không cn Navigation… c đi có người ”nâng khăn sa túi” không công. Hóa ra hôn nhân cũng có quy lut đy ch :

     - Chng Bc kỳ + v Bc kỳ = V chng đ hu, nếu biết cách

     - Chng Bc kỳ + v Nam kỳ = Chng phây ph, phè cánh nhn.

     - Chng Nam kỳ + v Bc kỳ = Chng te tua, lưng c̣ng.


Nh
ưng đă là ”lut” th́ bao gi cũng có ”lut tr”, nghĩa là cháu không dám vơ đũa c nm đâu, vi li cháu ch li dng cái ”t do ngôn lun” trên x người, xin bàn by vài ch ngu ngơ đ các c trong lúc ”trà dư tu hu” đem ra trước là mua vui, sau là cho bt chút căng thng trong cái cuc đi … đen như mơm chó này.Xin li các c, ny gi nói loanh quanh măi, bây gi cháu xin tr li chuyn ca cháu.


B
cháu nghiêm khc lm và dĩ nhiên giáo dc con cái theotruyn thng Bc kỳ. Đă có gc có ngnh, có c s nghip b thế trong Nam nhưng vn…th cơm Bc kỳ, vn l phép Bc kỳ, vn gi ging nói Bc kỳ và thm chí c̣n ra lnh, dâu r cũng phi…Bc kỳ ! Mi ln cháu dn bn gái v nhà, b cháu liếc mt mt cái là biết ngay cô nàng Bc hay Nam. Có mt ông b tinh đi như thế đôi khi li…phin. Vi mt m Bc kỳ, b cháu thân mt tươi cười ”Cháu vào nhà chơi ! b m cháu khe mnh không ?”, c làm như quen biết t lâu vy. Gp cô Nam kỳ th́ lnh nht khinh khnh ”Không dám, chào cô !” Cô bn gái Nam kỳ mt nght ra thưởng thc văn chương Bc kỳ, c̣n cháu nghe qua mà thn t d dy đến rut non. Nghe Bc kỳ chê, nghe Bc kỳ chi, mà c tưởng ḿnh đang nghe thơ phú hay nghe nhc êm du mi chết ch ! Nếu quen cô nào Tri sinh có my cái ṿng hơi…sexy mt tí, Bc cũng như Nam, cháu phi du bit v́ s lu đn n tung trong nhà. Điu này coi b hơi khó sng. Thôi th́ Bc Trung Nam cũng mt nhà, hnh phúc la đôi đâu phi do thng hàng xóm, mà là do chính ḿnh. Thế ri cháu đă tng h quyết tâm vi b: ly v Bc kỳ, cho phi đo làm con. Em nào Bc kỳ, rước v nhà cho b xem mt mà bt h́nh dong (c như đi mua gà chi). Em nào Nam kỳ, đim hn s là my ng cng dưới gm cu xa l Đi Hàn.


Thiên b
t dung nhan! cháu li phi ḷng mt Nam kỳ, Nam kỳ không lai ging, cái th Nam kỳ Gia Long kên kên xí xn. Hi đó cháu đi lính Không Quân ca min Nam, thy đám phi công tri đánh đa s cũng đu là Bc kỳ, chng hiu ti sao? Dân Nam kỳ cũng có, Trung kỳ li càng ít hơn, nhưng đa nào cũng có …”cái mm Bc kỳ”. Cháu c̣n nh khi thi gia nhp Không Quân, phi đ kư lô, đ kích thước, lc ph ngũ tng b khám tut lut, phi trn trùng trc như con nhng ri nhy lên nhy xung cho my ông bác sĩ …”vch lá t́m sâu”, ch đâu có thi tuyn đa nào ”lm mm”! Thế mà thng nào thng ny đu có cái ”chng ch lm mm” cao hng du k trong túi áo bay. Mt hôm đang trc pḥng hành quân th́ ông xếp (ông này Nam kỳ quc) hi có thng nào rnh ra phi đo ch con cháu gái v ca xếp theo tàu t Sài G̣n ra Nha Trang đem v nhà bà v đang có bu sp đ. Tưởng đi bit phái hành quân ch cái màn này cháu khoái lm : ”Chuyn nh xếp, có tui ngay !” Ông xếp ca cháu cũng chng va, nh́n thu tim gan thng đàn em : ”L l lên coi, tàu sp đáp ri đó, sách tao mày hc hết c̣n dư có cái b́a, nhưng mà t t thôi nghe cha ni, lng qung con m chi tao thy bà !” Lúc đó cháu đâu có ng rng, cái chuyn nh như mt mui này li thành chuyn ln, ln khng khiếp, nh hưởng đến hết c cuc đi cháu !


Cô cháu gái ông x
ếp không có cái dng ”ngc tn công, mông pḥng th như trong ”xi la ma”, thế mà ngay t phút ban đu cháu đă b dáng ngay tim mt cái búa t ch́nh ́nh ch chng phi tiếng sét tm thường.

”Cô đi máy bay có mt lm không ?

”D !”.

”Ra thăm cô dượng h ?

”D !”.

”Cô lên xe đi, tôi đèo cô v

”D !”

Chèng đéch ơi ! sao mà ct ngn cc lc thế bà ni ? Cái ǵ cũng ”d” hết ráo th́ cháu biết đâu mà r ! Đúng gái Nam kỳ ! Cht nghĩ, không biết bà dz xếp ti gi này có c̣n ”ngây thơ”, ”d d” vi xếp như dzy na hay không ? Xếp cháu đang San José, nếu xếp có đc nhng gịng ch này th́ xếp cũng b qua dùm v́ thng em đă thuc ḷng trn b sách ca xếp t khuya rùi !


T
đó cháu vi nàng r r rù ŕ cùng nhau đánh vn my ch ”h́nh như t́nh yêu”. Cuc t́nh ca cháu vi nàng êm như qu lc đng h treo trên tường pḥng khách nhà cháu, nhưng mi khi nghĩ đến b cháu th́ qu lc đng h bng ngt ngư như b đt dây thiu. Thương quá, cháu đánh liu, ”my sông anh cũng li, my đèo anh cũng qua”, chuyến này nht quyết không chui ông cng gm cu xa l, mà dt nàng v nhà tŕnh din b.
B
vn khinh khnh:

”Không dám ! chào cô”. Nàng vui tính: ”Ba anh coi ngu quá hén!”, cháu tnh bơ: ”Không ngu sao làm b anh được !”.


Th
t ra th́ b cháu đâu có ghét Nam kỳ, ông ch phàn nàn rng dân Nam kỳ được tri đăi, cho sng trên mnh đt mu m phong phú, không làm vn có ăn, mà li ăn ngon na, nên có tính lè phè, hoang phí, không chăm ch ht bt, không cn cù tiết kim như Bc kỳ. Ông ch v́ thương con, lo cháu ly nhm cô v Nam kỳ c ngày ch biết…phè cánh nhn, ăn no li nm, th́ con cưng ca ông s thành thân trâu nga sut đi. C̣n m cháu, vn dĩ nhà quê răng đen mă tu bo rng, nghe Nam kỳ nói chuyn c tưởng nghe tiếng nước ngoài, ch hiu mt na !Cháu căi li, Bc kỳ cũng có  khi đa lười, lười như..cháu đây là hết mc ri !

M
t hôm cháu đưa nàng v nhà, gp lúc b m cháu sa son m tic đăi ông bác t H Nai lên thăm. Ông bác vui tính bo tin ba ngi ăn luôn, cháu đang chn ch th́ nàng vén áo h ngay cái bàn ta tṛn lng xung ghế, cháu kéo lên không kp. Cháu th th gii thích cho nàng rng, đi đâu gp khách Bc kỳ mi ăn th́ ch có ăn lin, c đ người ta mi dăm ln by lượt, ăn lin người ta chi ḿnh…chết đói ! Nam kỳ th́ thng rut nga, mi là cháp l, không cháp dn xung bếp, đói ráng chu, không mi ln th hai, ai biu mi không ăn ! Bng my đa em cháu thay phiên nhau : ”Mi bác xơi cơm, mi b xơi cơm, mi m xơi cơm, mi anh xơi cơm, mi ch xơi cơm”, mi… mi… mi tùm lum!. Thng em út cháu mi dài nht, mi lâu nht, mi t trên xung dưới , trong nhà ch có con Tô Tô đang nm chc dưới gm bàn là nó không mi. Nó li chng được ai mi đ xơi, út mà ! nhưng ri vn xc ào ào ! Cô bn Nam kỳ ca cháu tr mt nh́n cháu chng hiu chuyn ǵ xy ra.Cháu vi ghé tai th́ thm :

-       Em mi gia đ́nh ăn cơm đi !

-       a ! gia đ́nh anh mi em ”ăng” mà ? B ”ăng” cũng phi mi…mi…xơi …xơi sao ? Nàng p a p úng cũng ráng mi :

-       D mi bác, mi bác, d mi… à… à… mi anh, mi em

Cht b cháu lên tiếng :

-       Thôi đ ri, cháu mi người trên thôi, c̣n my em cháu không phi mi…Mà hay tht ! con bé này vui v, ngoan ngoăn lm ! sao con c ăn hiếp nó măi !


Nghe b
cháu nói mà bng cháu c như m c, ông c̣n cao hng bo khi nào nàng nu cơm Nam kỳ cho gia đ́nh cùng ăn.Cô nàng hí ha hí hng nói lin :

-       D ! (li d!), đ ba nào cháu nu bún(g) mm dzi tht heo ba ri cho bác ăn(g), bún(g) mm tht ba ri Trà Dinh ngoong nhc min Nam nghe bác !

-       Sao ? cô mun búng h ? L tai tôi đây này, mun búng bao nhiêu th́ c búng đi ! Thế là c nhà cháu được mt trn cười nc n. Nào đă hết đâu, m cháu cht bo:

-       Cháu xung bếp ly cho bác my cái ”cùi d́a” vi cái ”muôi” đ trong ngăn kéo đy !

Nàng ng ra c như được nghe tiếng…Tây, nh́n cháu cu cu.Cháu cười h́ h́ khoái t, ra cái điu thông thái gii thích ngay :

-       Cái ”cùi d́a” Nam kỳ kêu là cái ”mung”, ti Bc kỳ sng lâu vi bn Tây, chúng nó gi là ”la cuiller” th́ Bc kỳ gi luôn là cái ”cùi d́a” cho tin. C̣n cái ”muôi” Nam kỳ kêu là cái ”vá”, ch ”vê” th́ đc là ”dê” cho nên gi là cái ”dzá”, phi không ? Nàng đ mt, bĩu môi : ”Cái đ dzô dziêng, tui đi dźa à nghen !”


Sau b
a cơm hôm y, h́nh như b cháu bt đu ”chuyn h”, có v gn gũi thân mt vi nàng hơn v́ thy nàng tht thà, có sao nói dzy, không băi bôi, không ṿng vo tam quc, nht là…không lười như ông nghĩ. Tha thng xông lên, cháu th th vi m cháu là cháu mun ly nàng làm v. M bàn vi b, b vn ngn ng. Ti b cháu không biết đy ch, cháu đc lóm t mt qun sách nào đó người ta viết rng, trong lch s nước ta hu hết các vua chúa min Trung đu có nhiu bà v bé, mà hu như bà nào là Chánh Cung Hoàng Hu cũng đu là Nam kỳ: vua Minh Mng có rt  nhiu v, đa s là các bà Nam kỳ, Chánh Cung là bà H Th Hoa, người Biên Ḥa; Chánh Cung ca vua Thiu Tr là bà T Dũ, người Gia Đnh; V chánh ca vua Bo Đi là bà Nguyn Hu Th Lan (tc Nam Phương Hoàng Hu), là người G̣ Công. My ông vua cũng tinh đi đáo đ ! Nhưng cháu ”không phi là vua, nên mng ước tht b́nh thường”, ch xin ”…quỳ ly Chúa trên Tri, sao cho ly được …con nh Cái Bè con thương !”

Th
t là oái oăm: cá đă cn câu mà b cháu vn chưa cho git cn! Tuy thế, thnh thong b cháu cũng ḍ hi v gia đ́nh nàng. Th́ cháu đă nói ri mà, ”quê Cái Bè, ni Cái Răng, ngoi Cái Dn”, rung đt mênh mông, sông nước dp d́nh, ăn nói ”ngn gn và d hiu” ch không ”dài ḍng nhưng khó hiu”… kiu Bc kỳ ! Chm hết!


Ngày vui nh
t đi cháu là ngày b cháu ra lnh sa son ”lên đ dzía” đến thăm gia đ́nh nàng. Sao b cháu không nói thng thng ra là đi ”hi v”, đi ”chm ngơ” cho xong. Nhưng mà cn ǵ phi ”chm ngơ” vi li ”chm cng” cho rườm rà rc ri, nhà ca nàng cháu biết tng pḥng, quen tng góc, rơ tng ct. Mi ln cháu t đơn v ”dù” v đu có chút quà biếu ba má nàng, cho my đa em nàng và cho c cô Ba giúp vic trong nhà (hc theo sách d kh ca xếp cháu đy !). Ln nào gp ba nàng là ln đó có…nhu. Đ nhm lúc nào cũng có sn, lúc c kiu tôm khô, khi ra sau hè ngt my trái xoài tượng chm mm nêm ngào t, kt quá ct si ny-lông dzô ngón chân cái, đu kia cm my con trùng ling xung sông, cũng câu được my con cá lên nướng làm mi. Nam kỳ trù phú mà ! ng không nhu bia nhu rượu, mà nhu đế; không nhu bng cc hay ly mà nhu bng tô, tô nào tô ny bng cái bát ăn cơm nhà cháu. Thếng lúc nào gp cháu th́ c nói rng: ”Dô dzi tao dăm ba si nghe mày !” Chưa ti na si cháu đă guch cn cu ! ”Lính tráng như mày chi mà yếu x́u sao oánh gic ni ? Dzô cái coi !” ng thương, ng coi như con như cháu, ng mi kêu cháu bng ”mày”. Tiếng ”mày” ca Nam kỳ biu l cái chân t́nh, s gn gũi thân thương, không như Bc kỳ khi đă x ra tiếng ”mày” ri th́ … ô hô ! ô hô !thin tai ! thin tai ! chy cho l !


M
t hôm đang nướng con mc khô nhu lai rai vi ng, bng có khách gơ ca bước vào, mt ng sáng lên như sao băng, va cười va nói :

-      Chèng đéc ơi anh Sáu Lèo ! hôm qua tui ch qua qua mút ch cà tha, hôm qua qua nói qua qua mà qua hng qua, hôm nay qua nói qua hng qua mà qua li qua, nay qua ri có thng r tương lai ti thăm, nhào dzô chơi vài x, hôm nayt nè qua !

Nói chi mà c qua đi qua li, qua ti qua lui, nói cũng như thơ phú đy ch, thế mà m cháu c nói tiếng Nam kỳ nghe sao như tiếng…nước ngoài !


B
c kỳ vn có câu ”dâu là con, r là khách”, nhưng Nam kỳ th́ ”dâu là con, r cũng là…con luôn”. B dz chu chơi li gp thng r cũng chu chơi luôn, dzô ba x ri th́ coi như…bn, chơi x láng sáng dz sm, c̣n má dz bng nhiên thành… chơi chu !Nàng k cho cháu nghe, nhiu ln ng đi nhu quá gi gii nghiêm chưa chu v, c nhà trông đng trông ngi. Cht nghe tiếng xe Vespa quen thuc chy ngang nhà, c thế nghe cái ”dzù” ri li chy mt tiêu, li nghe cái ”dzù” ri đi tut lut ! Sinh nghi, nàng chy ra cng đón đường chn xe : ”Ba ui ! Ba ui ! Ti nhà ri nè !”. ng cht tnh, quo dzô thng cái ”két”, xe đ cái rm, ng té cái đi, ming lèng nhèng ” a, nhà ḿnh đây ri sao? Dzy mà tao chy dẓng dẓng kiếm hoài hng ra !


Ngày c
ưới, cháu chn nhà hàng Đi La Thiên ca chú Ba tut bên Ch Ln cho có v trung dung, không Nam cũng không Bc mà là cơm Tàu. Không xài Karaoke nhưng chơi nhc sng. Có ông chú dz tên là Ba Phoóng làm nhc trưởng cho my bà xn xn Nam kỳ lên sân khu ca ci lương hà rm. H́nh như 7 th ngh thut ca nhân loi đi vi Nam kỳ đu tóm gn trong my câu dzng c thit mùi. Đám cưới cháu người ta chp nhiu h́nh lm. Ông b v coi h́nh gc gc cái đu : ”Chèng đéch ơi !thng r tao chp h́nh coi phông đ dz hén ! Ráng nghe mày !”Cháu chng hiu ng nói cháu phi ráng cái ǵ ? Nhưng có mt cái cháu phi ráng là cái chc, ai biu ham dz Nam kỳ…mũi cao chân dài ! C̣n b cháu xem nh th́ li phán mt câu xanh rn :”Con dâu b chp vi b nh này đp quá, giá mà đng cnh b con khoanh tay li th́ c̣n đp hơn biết bao !”. Ông xếp cháu, khơi khơi t nhiên thành ông dượng, sn có dăm ba ly nhưng mt vn láo liên ngó bà cô, ri len lén k l làm oai : ”Thy chưa mày! Hi đó tao xách máy bay xung Vĩnh Long ri lng qua Cái Bè, mi lng chơi dzài ba dẓng là dzt luôn bà cô mày, ngonchưa !” Cám ơn ”ông xếp dượng” đă có công ”ni giáo cho gic” ri rước luôn gic vào nhà. C̣n my thng bn Không Quân qu s th́ xúm nhau ca bn ”Mùa thu chết ”… đă chết ri, cho mày…chết luôn!


Ngày qua ngày, cháu không ch
ết mà vn sng nhăn răng vi bà v ”quư phái b́nh dân”, bây gi đă có 4 con vi 3 đa cháu ngoi đ nng. Nam kỳ cũng chăm ch đy ch ! Thế là xong mt đi phiêu bt giang h, bay bướm, quy phá ! Được cái v cháu cưng cháu lm (Nam kỳ mà!), bao nhiêu công vic trong nhà t lau nhà, ra chén, hút bi, trng cây, git đ…v cháu dành làm hết ráo. B nói  ”tay chân ông như thng cùi, làm đâu hư đó, đ tui làm luôn cho l !”. Cháu đi làm mang tin v, b cũng không thèm đng ti, bo rng ”tui hng cn anh nuôi tui !” Thế nhưng v cháu ghen khi nói, trong vườn trng nhiu t hơn trng hoa, ghen có đng có cp, ghen có kế hoch, có phương án đàng hoàng. Ghen th́ ghen, lâu lâu cháu cũng theo bn bè…nhy dù vài sô, v nhà im thin thít, thế mà b cũng ”nghe” được mùi, lườm lườm, nguưt nguưt, ri cũng hu tin. Sau này cháu mi khám phá ra v cháu rt ṣng phng, đâu ra đó, nếu ”ăn bánh tr tin” là…cho qua cu gió bay, không thèm chp.

M
t hôm vô t́nh đc báo thy tin cô Qun, người Sóc Trăng, ghen chng lăng nhăng, lng lng la lúc chng đang say túy lúy, xách con dao bếp ct luôn…ca quư ca chng đem quăng sau vườn.Cô Qun ra ṭa ngi chơi 4 năm tù. Tri đt Thiên đa ơi! Nam kỳ mà ghen kiu này chc cháu chết sm, cháu du luôn t báo, ai dè v cháu chu môi ong ng : ”Cái đó c̣n đ à nghen ! gptui là tui cho luôn dzô cái máy xay tht ri quăng cho by gà ăn, ch gi người ta dzăng minh lm, khâu ni li my hi !” Má ơi là má ! Cháu nghe mà n lnh xương sng! Chơi kiu này th́ hơn xa các m Bc kỳ ri ! Nhưng cháu li được phép kéo bn bè v nhu…x láng, nhu ”vô tư”.

Xn quá th́ : ”Anh mt ri nghen, ung ly nước đá chanh nè, ri dzô đây em co gió hết lin !”.

Bn bè ói ma tùm lum th́ : ”Hng sao đâu, anh ngi tiếp my nh đi, em dn cho !”

My thng bn có v Bc kỳ ngó phát thèm !


Ch
c khí thiêng sông núi Bc kỳ linh thiêng hùng vĩ , hay nói theo khoa hc hin đi là cái ”dzen” Bc kỳ quá mnh, nên v cháu na dưới vn c̣n là Nam kỳ, nhưng na trên đă hóa thành Bc kỳ: không nói ”b bành ky” mà nói ”to vt vă”; không gi ”trái bom” mà gi ”qu táo”; thích ăn canh rau mung hơn nu canh chua; nhưng đc bit nht là ăn nói không c̣n ”ngn gn và d hiu” như xưa, mà bây gi th́.. ôi thôi ! ”dài ḍng, ào ào như thác đ”, nghe riết mun khùng ! B cháu ăn ”bún(g) mm tht ba ri” ca v cháu nu, đến phát nghin, nghin luôn c chén nước mm pha đường. Nhà cháu có bn anh em trai th́ b cháu có ti ba dâu Nam kỳ, nhưng c đám hp li vn thua xa mt m dâu Bc kỳ, ăn nói ngt như đường phèn, du dàng khoai thai như thiên nga, thêm cái tài…chi như hát di truyn.

Th
ế là cái mng ”dâu r phi là Bc kỳ” ca b cháu b nước sông Cu Long vùng Nam b cun trôi tiêu tùng. B cháu bây gi cũng rành ”sáu câu” v Nam kỳ lm, ông bo người ta nói rng:

-       ”Tính t́nh gái Nam kỳ ging như mưa Sài G̣n: đng đnh nhưng mau quên; tính t́nh gái Bc kỳ ging như mưa Hà Ni: âm và dai dng”.

Li dng lúc ông đang vui v, cháu bèn ph ha :

-       B biết không, người ta cũng bo : ” Sài G̣n nhiu em sinh viên ging như ca ve;

Hà Ni nhiu em ca ve ging như sinh viên”, đúng không b ?

B cháu quc mt : ”Sao dám ăn nói lăng nhăng thế h ?”. Cháu chun nhanh ko ông ni gin. Thôi th́ đến nước này ri, cúi xin các c cũng rng ḷng b qua cho cháu nếu có ǵ gi là thiên v, bi v́ con gái Nam kỳ bây gi đă là ”cây nhà lá vườn” ca cháu, nên cháu đành phi ”ta v ta tm ao ta”, ôm ly cái ao Nam kỳ, ôm cng cái cây su riêng Nam b cho phi đo ”t́nh Bc duyên Nam”, nếu không cháu phi ôm thùng ḿ gói sut đi.

Mong sao các c
đc xong ri b qua, c coi như mt chuyn tm phào, bi v́ cháu đă liu ḿnh như my m Hà Ni làm con chim đa đa, không ly v gn mà ly v xa, xa tut lut tn cái x Nam kỳ vi gịng sông 9 ca.