Thần Đô Huyền Nhiệm Thiên Chúa

(Cuộc Đời Đức Mẹ)

của Nữ Tu Đáng Kính Maria D'Agreda

do Phạm Duy Lễ chuyển dịch, ấn bản 1994,

 Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, tuyển hợp, 2009-2010

 

TRƯỚC CỬA CÔNG ĐƯỜNG

Các trưởng tế trói Chúa Giêsu y như trước mà giải Ngài từ dinh Caipha đến dinh trấn thủ Philatô. Thành phố Giêrusalem bấy giờ đầy những người từ khắp nơi trẩy đến dự đại lễ Vượt Qua. Đâu đâu cũng ồn ào nhộn nhịp, đường phố nào cũng nườm nượp người và người. Vô số người tò mò ra xem Chúa Giêsu bị xiềng trói giải nộp. Kẻ la ó: "Giết quách tên bịp đời đó đi!" Người ngơ ngác nhìn nhau mà nói: "Nhưng mà ông ấy có làm gì xấu và dậy điều gì tệ đâu?" Những ai tin Ngài đều đau lòng rơi lệ. Riêng Luxiphe lại càng giận dữ điên cuồng. Chỗ nào cũng nhôn nhao xáo động.

Mặt trời đã mọc lên. Mẹ Maria từ trước vẫn nhìn thấy mọi sự thể trong Linh Hồn Chúa. Bây giờ Mẹ quyết định rời phòng ẩn dật, để đi ra theo Con Mẹ và ở bên Con Mẹ cho đến lúc Ngài trút hơi thở cuối cùng. Khi vừa ra khỏi nhà tiệc ly, Mẹ gặp ngay thánh Gioan. Ông có ý về gặp Mẹ, báo cho Mẹ biết những biến cố thảm thê xảy ra từ đêm vừa rồi. Ông không biết là Mẹ đã nhìn thấy tất cả trong một thị kiến đặc biệt. Ông thú nhận với Mẹ tội đã bỏ Thầy mà chạy trốn khi ở vườn Cây Dầu. Sau khi chào Mẹ, ông khóc lóc xin Mẹ tha thứ. Rồi sau đó, ông mới thuật lại tất cả công việc xảy ra. Mẹ lặng lẽ nghe hết cơ sự y như chưa biết gì, rồi mời ông đi theo Mẹ cùng với những phụ nữ đạo đức vẫn đi với Mẹ. Mẹ nói: "Mau lên, ta đi coi xem Con rất yêu đương của Mẹ phải cứu chuộc loài người và mở cửa thiên đàng cho chúng với giá đắt chừng nào". Theo lệnh Mẹ, các thiên thần đã đi giạt lối cho Mẹ tới để gặp Chúa Giêsu giữa những đám đông ồn ào lộn xộn. Khi đi qua các phố, Mẹ được nghe thấy tất cả những dư luận về Chúa. Chỉ có rất ít người cảm thông với nỗi nhục nhã Chúa chịu. Rất nhiều người có một giọng điệu mỉa mai: "Thế anh chàng bịp bợm đó để các phép lạ y làm đâu cả rồi?" Chính Mẹ cũng không khỏi bị người ta đàm tiếu. Và nếu có những người quen biết cảm thương Mẹ một cách tự nhiên, lại có rất nhiều người khác phê phán Mẹ một cách không thương hại: "Chà chà! Bà dậy Con khéo chưa! Sao lại để cho Con bà làm xáo động dân chúng kỳ quặc thế?" Song thương hay chê, Mẹ vẫn thản nhiên bình tĩnh với một thái độ đầy đức ái. Mẹ lần lượt cầu nguyện cho cả người phân ưu với Mẹ, cả người chê bai dèm pha Mẹ.

Các thiên thần dẫn Mẹ vượt qua một đám đông rất ô hợp đang lao xao ở một góc phố, Mẹ gặp được Chúa Giêsu. Lập tức Mẹ sấp mình xuống trước mặt Chúa, thờ lạy Chúa với một tâm tình tôn kính vượt trên niềm tôn kính của hết mọi thụ tạo hợp một. Khi Mẹ đứng dậy, hai Mẹ Con nhìn nhau rất thiết tha mà cũng đớn đau khôn tả. Mẹ đi lùi lại sau Chúa Giêsu một chút, rồi vừa đi theo lối Chúa vừa đem tâm hồn đàm đạo với Chúa và với Cha hằng hữu một cách tuyệt vời, không ngôn ngữ loài người nào có thể diễn tả đúng được. Suốt cuộc đời Mẹ, từ đó về sau, Mẹ vẫn giữ nguyên vẹn trong đáy sâu linh hồn hỉnh ảnh Người Con chí ái bị hành hạ, bị trăng trói, bị mất dạng bấy giờ, lúc nào Mẹ cũng thấy hiển hiện trước mắt quang cảnh thảm khốc kinh hoàng ấy.

Sau cùng, Chúa Giêsu tới dinh trấn thủ, theo sau là rất nhiều nhân viên Hội Đồng Cộng Toạ Dothái và bọn dân chúng rất đông đảo gồm đủ mọi tầng lớp nhân dân. Tục lệ Dothái cấm hẳn không cho vào nhà người ngoại giáo trong dịp đại lễ, nên Philatô ra ngoài tiếp họ. Ông hỏi họ: "Người này có tội gì mà các ông phải đem tố cáo đây?" Các trưởng tế trả lời: "Bẩm, tất nhiên y là một tên đại gian đại ác, chúng tôi mới phải phiền lòng đem nộp y cho ngài vào một ngày đại lễ như thế này. Tội y là gây xáo động khắp nước, tự xưng làm vua, cấm nhân dân nộp thuế cho hoàng đế Rôma, và còn tự nhận mình là Con Thiên Chúa". Nghe nói đến Con Thiên Chúa, Philatô e ngại, vì ông ta rất mê tín, lại rất sợ thần minh. Ông nói lảng: "À! Thế các ông cứ chiếu luật của các ông mà xét xử đi. Trong vụ liên quan đến Chúa của các ông, bản chức chả có quyền gì để xét xử cả". Các trưởng tế xoay ngay đến vấn đề án tử: "Bẩm không, chúng tôi đâu còn quyền lên án tử ai nữa đâu".

Lúc ấy, Mẹ Maria được các thiên thần dẫn vào. Mẹ nghe rõ tất cả cuộc thẩm vấn ấy. Che kín mặt dưới một tấm khăn, Mẹ khóc ra lệ máu dưới sức đau đớn mãnh liệt nghiền nát Trái Tim hiền mẫu của Mẹ. Mẹ cầu xin Thiên Chúa ban cho Mẹ ơn đừng phải khuất mặt Người Con đáng tôn thờ của Mẹ cho tới khi Người chịu chết, và cầu cho Philatô được ơn nhìn nhận ra Chúa Giêsu là Đấng vô tội. Nhờ lời cầu nguyện của Mẹ, Philatô đã nhận ra sự thật một cách phân minh. Bởi đó, ông có hảo ý với Chúa Giêsu, mặc dầu ông không tin ở Thần Tính của Ngài. Thấy thế, người Dothái bắt đầu la ó phẫn nộ, và lại nhao nhao lên vu khống Chúa. Họ nhấn mạnh đến lời tố cáo: Ngài là một kẻ lấn quyền. Họ kêu gào: "Nó tự xưng là Kitô, tức là một vị thánh vương". - Philatô bảo Chúa: "Cho bị cáo lên đối chất" Chúa không hề trả lời gì. Nhà cầm quyền đó đem Chúa vào trong dinh, hỏi riêng Chúa: "Ông mà là vua của người Dothái à?" Hỏi thế, vì Philatô thấy trên thực tế Chúa không thể nào là một ông vua được; nhưng ông muốn biết xem Chúa có tự nhận mình làm vua không. Phúc Âm đã thuật lại câu trả lời rất lạ của Chúa Giêsu. - Philatô ra ngoài dinh, nói với người Dothái: "Bản chức không thấy có lý do nào để lên án phạm nhân đó cả". Người Dothái ầm ầm kêu lên: "Sao? Không có lý do nào à? Nó giảng đạo để sách động dân chúng khắp nước, mà lại không có lý do nào à? Nó truyền bá giáo thuyết của nó bắt đầu từ xứ Galilê đến đây".

Nghe nói đến Galilê, Philatô thở phào như trút được gánh nặng. Ông cho chuyển ngay vụ rắc rối này đến cho nhà cầm quyền của xứ đó. Nhà cầm quyền này không ai khác ngoài Hêrôđê. Ông này bấy giờ cũng đang tạm ở Giêrusalem để dự lễ Vượt Qua, vì ông đã gia nhập đạo Dothái để cưới một thiếu nữ Dothái.

Thế là Chúa Giêsu lại bị giải nộp cho Hêrôđê ngay bấy giờ. Ngài vẫn bị xiềng trói y như trước. Nhiều luật sĩ và tư tế đi theo để tố cáo Ngài; bọn lính tráng cầm dây kéo Ngài đi qua các phố đầy ngập những con mắt tò mò. Mẹ Maria cũng đi theo Chúa cùng với đoàn các phụ nữ đạo đức. Các thiên thần lại can thiệp tìm cách cho Mẹ được ở bên Chúa để làm chứng nhân nhìn rõ những sỉ nhục và đánh đập Chúa phải chịu.

Hêrôđê hết sức hoan hỉ tiếp đón Chúa với hi vọng Chúa sẽ làm cho mấy phép lạ coi chơi. Ông ta cũng vẫn cho Chúa chỉ là một tay phù thuỷ. Ông ta hỏi Chúa rất nhiều câu hỏi, nhưng Chúa cứ im lặng, không đáp lại một lời nào. Các luật sĩ và trưởng tế có mặt ở đó lại hết lời vu khống để tố cáo, nhưng Chúa Giêsu vẫn tuyệt đối im lặng. Áp bức cho Chúa trả lời lấy một câu mà không được, nên Hêrôđê giấu kín sự căm tức của mình mà cười nhạo Chúa. Bọn cận thần của ông ta cũng theo đòi gương đó mà nhạo báng Chúa, xử với Chúa như một người điên. Họ mặc cho Chúa một áo trắng dài, là áo mà người Dothái đương thời vẫn mặc cho người điên, để người ta thấy mà xa tránh. Nhưng trong dự liệu của Chúa Quan Phòng, áo đó đối với Chúa Giêsu, lại là biểu hiệu sự vô tội hoàn toàn của Ngài.

Bọn trưởng tế cứ để nguyên Chúa như vậy mà giải Ngài trở về dinh trấn thủ Philatô, giữa những lớp sóng dân chúng còn náo động ồn ào hơn nữa. Những người trước kia đã kính Chúa như Đấng Cứu Thế, bây giờ quay lại lăng mạ Chúa, để rút lại những niềm tôn kính trước. Thật, người làm thủ lãnh mà lầm lạc và làm gương xấu gây tai hại cho dân chúng biết chừng nào! Giữa đám ồn ào và nhục nhã đó, Chúa Giêsu lặp đi lặp lại trong tâm hồn Ngài, với một tình yêu mến, một sự khiêm nhượng và một đức nhẫn nại khôn tả, những lời trước kia Thánh Vương Đavít đã thốt lên: "Tôi là con sâu bọ chứ không phải là người nữa; phàm nhân đã nhục mạ và ruồng bỏ tôi".

Mẹ Maria rất đau khổ không theo Chúa Giêsu vào phòng xử của Hêrôđê. Nhưng qua một thị kiến bên trong, Mẹ đã thấy tất cả những gì xảy ra trong đó. Khi Chúa ra khỏi điện Hêrôđê, hai Mẹ Con lại gặp nhau và nhìn nhau với một nỗi đau đớn buốt nhói, và một niềm cảm thông thắm thiết vô chừng. Mẹ thờ lạy Chúa Giêsu dưới cái áo trắng dài mầu nhiệm mà Mẹ hiểu rõ ý nghĩa tượng trưng, rồi đi theo Chúa về dinh Philatô. Dân chúng xô đẩy nhau, hối thúc nhau ào ào, làm Chúa ngã xuống đất nhiều lần. Bọn lính bất nhân cầm dây trói giật mạnh cách hung tàn, nên Máu từ thân thể Chúa bắn ra. Chúa không đứng dậy dễ dàng được, vì hai tay bị ghì chặt vào thân thể. Những người theo sau vấp vào Chúa, giẵm lên Chúa mà đi, đạp thêm cho Chúa nhiều đạp, giữa những tiếng cười hô hố man rợ của bọn quân lính. Bọn này bị quỷ thúc đẩy, nên hầu như không còn chút nhân tính nào.

Trước cảnh tượng hung bạo tàn tệ như vậy, Mẹ Maria càng thêm đau khổ thống thiết hơn. Mẹ ra lệnh cho các thiên thần thu lấy Máu Chúa Giêsu chảy ra trên đường phố, để người ta khỏi tục hoá Máu Thánh ấy. Các thiên thần cũng được lệnh Mẹ đến xin Chúa, nếu Chúa bằng lòng, đừng chịu cho người ta giày đạp lên Thân Thể thánh hảo của Ngài như vậy nữa. Để nài Chúa phải ưng thuận, Mẹ nhờ các thiên thần đến xin Chúa hãy vâng lời Mẹ, thay vào chỗ sự nhục nhã Chúa chịu. Thực ra, Chúa cũng đã biết trước cả rồi, nhưng Ngài cứ để cho Mẹ xin như vậy, để khỏi cản trở những toan tính khôn ngoan tự nhiên của Mẹ.

Thánh Gioan, ba bà Maria và một số các tín hữu bấy giờ cũng âu sầu khóc lóc thảm thiết, nhất là bà Maria Mađalêna, là một người có nhiệt tâm hơn hết trong đám các bà ấy.

Phía Philatô, thấy Hêrôđê không xử Chúa mà lại trao trả lại cho mình, ông ta phân vân về sự vô tội của Chúa và mối căm hờn của người Dothái đối với Chúa, nên ông đâm ra bối rối. Ông bí mật cho gọi nhiều viên quan chức và thân hữu của các vị thượng tế vào, bàn với họ sẽ trả tự do cho Chúa sau khi đã sửa phạt Ngài qua loa, theo tục lệ Dothái là tha một tội phạm nặng án vào dịp lễ Vượt Qua để kỷ niệm việc họ thoát cảnh nô lệ Aicập; ông đề nghị với họ đừng tha cho tên Baraba. Nói thế, vì trước đó, ông đã nói với họ là ông muốn giam tên đại phạm này lại, mà tha cho Chúa Giêsu. Nhưng cuộc mật đàm đó không kết quả.

Trong lúc đó, phu nhân của Philatô là Prôcula sai người đến nói với ông ta rằng: xin chớ lên án người công chính đó, vì bà ta đã phải khổ nhiều vì Ngài trong một giấc mộng. Sở dĩ có sự can thiệp này là vì Luxiphe không bao giờ muốn Chúa Giêsu chịu chết để chuộc tội cho loài người. Chính y cũng dự vào việc Philatô cản ngăn người Dothái giết Chúa. Cho nên y gieo một giấc mộng dữ vào tưởng tượng bà vợ của ông, xúi bảy bà can thiệp với chồng đừng lên án Chúa. Philatô rất do dự. Nhưng rốt cuộc, những tiếng hô hoán ầm ầm đả đảo Chúa đã thắng tính nhu nhược và hèn nhát của ông. Tuy nhiên, ông vẫn đưa ra một đề nghị bất công là cho đánh đòn Chúa dù Người vô tội rồi sẽ tha ra. Ông nói với người Dothái: "Bản chức sẽ cho đánh đòn người này, rồi tha về". Người Dothái bị bọn huynh trưởng sách động, ầm ầm hô lên: "Đả đảo Giêsu Naxarét! Đem căng sống nó lên thập giá".

Mẹ là hình ảnh sống động của Con Mẹ, nên cũng như Con Mẹ, Mẹ nghe tất cả những tiếng gào thét man rợ đó một cách bình thản và nhẫn nhục vô địch, mặc dầu những tiếng đó xuyên thủng Trái Tim Mẹ. Mẹ cư xử rất thánh thiện, ồn ào đến đâu cũng không làm Mẹ đãng trí trầm tư, buồn thảm đến đâu cũng không làm Mẹ giảm bớt nhiệt tâm, và đau khổ đến đâu cũng không làm Mẹ suy sút đức ái. Đức ái này, lúc đó, Mẹ đã thể hiện tới một mức độ tuyệt vời, để nài xin Thiên Chúa nhân từ tha thứ tất cả những tội quái ác ấy.

LỜI MẸ HUẤN DỤ

Hỡi con, loài người thật đáng trách vì không đem lòng tôn kính khiêm nhượng mà suy niệm những việc Con chí thánh Mẹ đã làm, và những mầu nhiệm chứa ẩn trong đó, để làm phương dược cứu rỗi mọi người. Họ rất ngạc nhiên vì Con Mẹ đã vui lòng chịu cho những vị quan toà bất công xét xử như một kẻ gian ác, một kẻ điên dại. Đúng ra họ phải tôn kính lòng nhân từ của Ngài mới phải. Lòng nhân từ ấy đã không hề chối bỏ một thù địch nào của Ngài mà không ban ơn cho họ, để họ làm điều lành. Lòng nhân từ ấy đã để lại cho mọi kẻ phàm nhân một gương sáng không thể chối cãi về sự hoàn toàn diệt bỏ tính kiêu ngạo từng ăn rễ trong tâm hồn họ. Ai ai cũng đi tìm danh vọng, vinh hoa, ca tụng và ăn trên ngồi trước. Ai ai cũng bào chữa tội mình, khoe bày đức tính mình, tự gán cho mình danh này chức nọ, y như là không phải Thiên Chúa ban cho. Nói chung, mọi người đều bị nhiễm nọc độc ghê gớm của rắn già. Nó càng gieo rộng sự căm giận của nó, người ta càng khát uống nọc độc ấy. Chính vì để trị liệu tai ách đó mà Con Chí Thánh Mẹ, với tư cách một lương y nhân ái của các linh hồn, đã không muốn tự biện hộ, tự minh oan và làm bẽ mặt bọn người thù nghịch Ngài.

Về đảng Biệt phái và các tư tế, con ngạc nhiên vì họ tỏ ra hung hãn hơn Philatô và Hêrôđê ư? Thế con không biết rằng càng trèo cao càng ngã đau, càng lớn chức càng té sâu, càng to quyền càng nguy hiểm hay sao? Mang chức thánh vào mà phạm tội, cái tội đó không thể tu sửa, hay ít nhất, thật là khó tu sửa. Về phía loài người, căn cớ cái khó đó, là tại vì họ xấu hổ và rầu rĩ thái quá, nên sinh ra một thất vọng não nề, và về phía Thiên Chúa, trên cán cân công bằng của Ngài, Ngài căn cứ vào bậc sống hay phẩm chức của những ai buộc phải phụng sự Ngài hơn, mà cân tội phúc của họ. Mặc dầu xét về chất thể, tội lỗi có bằng nhau đấy, nhưng xét về hoàn cảnh rất khác nhau. Những người đã được gọi lên các chức thánh, hoặc được nhiều ân sủng hơn, sẽ đáng tội hơn những người khác, nếu họ phạm tội; và có thể chỉ phạm ít tội mà cũng bị loại bỏ và phải phạt, vì phẩm tội đã bù vào lượng tội rồi.

Cho nên, hỡi con, con hãy thận trọng. Nếu Thiên Chúa đãi ngộ con cách nhân từ nhường ấy, Ngài cũng chẳng đảm bảo cho con khỏi sa ngã, mà cũng chẳng cho phép con thiếu kính sợ Ngài đâu. Ngài càng ban cho con nhiều ân huệ, con càng phải tỉnh thức.

 

Tâm Sự của Chúa Giêsu về Biến Cố Bị Xét Xử và Hành Hình ở Dinh Tổng Trấn Philato

(Đaminh Maria cao tấn tĩnh, BVL, soạn dịch theo cuốn "Đường Lối của Tình Yêu Thần Linh" mà Tiếng Việt có tập sách chuyển dịch đặt tên là "Tiếng Gọi Tình Yêu") 

 

   (20-3-1923)

Rạng đông ngày hôm sau, Caipha ra lệnh đưa Cha đến Philatô để quan kết án từ hình cho Cha.

                        Philatô khéo léo tra hỏi Cha, mong tìm ra được lý do chính đáng để lên án Cha, song không thấy gì, lương tâm của ông liền cho ông biết, ông có thể phạm đến một điều hết sức bất công..., nên để tránh né trách nhiệm, Quan gửi Cha đến Hêrôđê.

                        Linh hồn của Philatô là tiêu biểu cho những linh hồn đu đưa giữa những thúc động của ân sủng và những quyến dụ của đam mê riêng mình, đâm ra mù quáng lui bước để cho danh tiếng thế gian và tự ái lấn át' vì khi đối diện với một chước cám dỗ hay một dịp tội nguy hiểm, họ nhắm mắt lại luận giải dần dần cho đến khi họ tự trấn an mình rằng điều đó vô hại, không có gì nguy hiểm..., họ đủ khôn ngoan để quyết định lấy và không cần phải bàn hỏi gì cả..., họ sợ như làm hề trước mắt thế gian..., họ thiếu nghị lực để thắng mình, lại không lợi dụng ân sủng, họ sa ngã hết dịp này đến dịp khác, cho đến khi, như Philatô, họ trao Cha cho Hêrôđê.

                        Một tu sĩ gặp vấn đề có thể không phạm đến Cha cách trầm trọng. Nhưng để chống lại, cần phải khiêm tốn hay khó chịu một chút..., mà nếu xa vời với việc tuân theo ân sủng đánh động, lại ngây ngô đối diện với chước cám dỗ, theo kiểu tự vấn rồi giải quyết là không cần phải tránh né điều nguy hại này hay phải bỏ sự thoả mãn kia, thì linh hồn chẳng mấy chốc sẽ gặp nguy hiểm hơn... Như Philatô, linh hồn sẽ bị mù quáng và mất can đảm để hành động cách chính trực, rồi dần dần, không sớm thì muộn, linh hồn sẽ trao Cha cho Hêrôđê.

                        Hãy sống trong an bình cùng nhận thức những  khốn cùng và hư không của con, (ở đây Chúa đang nói riêng với Josefa). Như vậy con rất ít bị chấn động..., song đừng sợ' lòng thương xót và tình yêu của Cha còn vô cùng lớn lao hơn nữa, và sự yếu đuối của con sẽ không bao giờ vượt được sức mạnh của Cha đâu.

        

(21-3-1923)

    Đối với tất cả các câu hỏi của Philatô, Cha không đáp lại gì cả, nhưng đến khi quan nói "Ông có phải là Vua dân Do Thái không?" thì, thấy mình thật sự có trách nhiệm Cha đã trang trọng trả lời: "Quan nói ra điều đó' Tôi là Vua, song Vương Quốc của Tôi không thuộc về thế gian này",.

                        Vậy, khi có dịp chiến thắng cảm tình thế gian và can đảm chấp nhận hạ mình hay chịu khổ (cho dù có dễ dàng tránh né) để tỏ mình ra, linh hồn phải trả lời rằng: 'Vương Quốc của tôi không thuộc về thế gian này', đó là lý do tôi không tìm kiếm thiện cảm thế gian' tôi đi về quê hương chân thật của tôi là nơi nghỉ ngơi và hoan lạc đang chờ đợi tôi. Trong khi chờ đợi, tôi sẽ trung thành làm phận sự của tôi và không quan tâm đến ý nghĩ của trần gian. Nếu vì thế mà tôi phải hạ mình và chịu khổ, tôi sẽ không lui bước' tôi sẽ lắng nghe tiếng của ân sủng, và gạt bỏ tiếng của bản tính tự nhiên. Nếu tôi không thể làm điều này được một mình thì tôi sẽ đi bàn hỏi, vì tôi biết tự ái và đam mê thường bịt mắt tôi và dụ dỗ tôi đi vào những đường lối gian ác.

                        Thế là Philatô, bị tình cảm thế gian chế ngự và sợ gánh vác trách nhiệm, đã truyễn đem Cha đến cho Hêrôđê, một con người ngoan cố, chỉ tìm thoả mãn những đam mê lăng loàn của mình. Vua lấy làm hãnh diện khi thấy Cha xuất hiện trước Án Đường của vua, vì vua hy vọng được tiêu khiển bởi những lời nói và các phép lạ của Cha.

                        Hãy coi Cha cầm mình khi bị đưa ra đối diện với một con người thật gian xảo với những câu hỏi, điệu bộ và cử động làm Cha gớm quá đi.

                        Ôi các linh hồn đồng trinh và tinh tuyền..., hãy lại gần Cha mà bảo hộ cho Cha... Hãy lắng nghe những chứng nhân gian dối..., hãy nhìn xem đám người nhốn nháo ham hố những điều ô nhục mà trước mặt họ Cha đã biến thành trò cười. Hêrôđê mong Cha trả lời cho những chất vấn châm biếm của vua, mong Cha tự biện minh và bào chữa, nhưng Cha không hé môi và hoàn toàn lặng thinh trước mặt vua.

                        Vị thế cao cả của Cha được biểu lộ qua việc giữ im lặng này, vì những bình phẩm châm chọc của một con người quá hư đốn này không đáng được trao lời với Đấng Thuần Khiết.

                        Trong cuộc chất vấn này, Trái Tim Cha chặt chẽ kết hợp với Cha Cha Trên Trời. Cha nóng lòng mong đổ đến giọt Máu cuối cùng của Cha cho các linh hồn mà Cha hết sức yêu thương, và Cha hoàn toàn bị chiếm đoạt bởi ý nghĩ đến những linh hồn sẽ theo mẫu gương cũng như lòng quảng đại của Cha. Cha chẳng những thật sự hân hoan giữa cuộc chất vấn kinh hoàng này, mà còn bị nội tâm thôi thúc mong cho chóng đến giây phút chịu khổ nạn trên Thánh Giá.

                        Sau khi hoàn toàn im lặng chịu đựng những nhục nhã này, Cha để mình bị đối xử như một tên khùng trong bộ đồ trắng biểu hiệu cho một trò hề, và Cha cứ ăn mặc như vậy khi bị dẫn trả về cho Philatô, giữa những la hò nhạo báng của đám đông.

                        Hãy nhìn vào Philatô! Coi kià, quan lo sợ và bấn loạn biết bao' cuối cùng, không biết làm gì hơn, để trấn an dân chúng giận dữ đòi giết Cha, quan đã ra lệnh hành hình Cha.

                        Cũng vậy, đối với linh hồn không đủ dũng cảm và quảng đại để cương quyết dứt khoát trước những đòi hỏi của thế gian, trước bản tính tự nhiên và với các đam mê của mình. Thay vì vâng theo lương tri và chặn đứng chước cám dỗ, linh hồn biết nó không bởi tinh thần tốt lành mà ra, linh hồn nhường bước cho hết mộng tưởng này đến ảo vọng kia, cho một chút thoả mãn..., nếu linh hồn thắng mình được ở chỗ này, thì lại đầu hàng ở chỗ cần phải cố gắng nhiều hơn' thi hành được ít nhiều việc hãm mình, nhưng linh hồn lại do dự về những gì bảo đảm cho lòng trung thành của linh hồn với ân sủng, hay với Lề Luật, song đòi phải hy sinh một vài vui thỏa nhỏ nhoi. Linh hồn cho phép mình lơ lửng theo bản tính tự nhiên, hay theo những đòi hỏi của đam mê, mà bịt miệng lương tâm lại.

                        Chùng ta thử đặt giả sử trong vấn đề tiết lộ một lầm lỗi nào đó, thật sự xẩy ra hay chỉ do tưởng tượng, mà linh hồn thấy nơi người khác. Không phải vì đức bác ái huynh đệ hay lòng nhiệt thành lo cho ích chung thúc đẩy, song do một cám dỗ kín đáo phát xuất từ đam mê mà có. Ân sủng và lương tâm báo động cho linh hồn về tinh thần thúc đẩy linh hồn sắp làm một việc bất chính. Có thể sẽ xẩy ra một cuộc giằng co nội tâm trong chốc lát, nhưng đam mê vốn được thả lỏng của linh hồn, chẳng mấy chốc, sẽ làm cho linh hồn mất đi ánh sáng và can đảm loại trừ đi cái mục đích quái gở như vậy. Thế rồi linh hồn cựa quậy tìm cách lấn át đi những gì linh hồn biết được, chưa hết, còn tự trấn an mình bằng ý nghĩ là những điều như thế cần phải tỏ ra mới đúng..., mình sẽ giới hạn lại một chút xíu thôi... v.v.

                        Như Philatô, con đành để Cha bị hành hình! Đừng nghĩ là làm như thế đam mê của con sẽ được thỏa mãn..., hôm nay bằng ấy, ngày mai hơn nữa... Nếu con đã đầu hàng trước một chước cám dỗ nhỏ, thì con sẽ ra làm sao trước cơn cám dỗ kịch liệt?

                        Hãy chiêm ngưỡng Cha, ôi linh hồn yêu dấu của Cha, như con chiên hiền lành bị dẫn đi hành hình bởi những trừng phạt khủng khiếp và nhục nhã.

                        Thân thể Cha, đầy những dấu vết và lả mệt, lại bị các người hành xích tới tấp đánh đập... Với những chiếc roi và những sợi giây thắt nút, họ quật Cha hung bạo đến nỗi, làm cho từng đốt xương của Cha lung lay, và Cha tan nát bởi vô số các thương tích..., những mảnh thịt thần linh của Cha bắn ra theo đòn vọt..., tay chân máu tuôn ra, và Cha bị biến dạng thảm thương, đến nỗi không còn là hình tượng con người nữa.

                        Các con có thể chiêm ngưỡng Cha trong bể sầu thương bất động như thế này được chăng? Cha không trông mong các người hành xích Cha thương hại Cha, mà là mong mỏi nơi các con, ôi các linh hồn tuyển chọn của Cha, Cha thật sự mong được cảm thương!

                        Này đây các Thương Tích của Cha! có ai đã chịu khổ vì yêu thương các con như Cha không?

                        Josefa ơi, hãy chiêm ngắm Cha trong tình trạng hèn hạ nhục nhã này.

                        Hãy nói cho Cha hay, những thương tích của Cha chẳng lẽ sẽ không cho con sức mạnh để chiến thắng và chống lại chước cám dỗ hay sao?

                        Hãy nói cho Cha biết, chẳng lẽ con không tìm được nơi những thương tích của Cha lòng quảng đại, để nhờ đó con tự hiến mình và hy sinh mọi sự cho ý muốn của Cha hay sao?

                        Đúng thế, Josefa à, hãy gắn mắt nhìn những thương tích của Cha, và hãy để mình được hướng dẫn bởi ân sủng cũng như bởi ước vọng an ủi Cha là nạn nhân của tội lỗi.

                        Đừng sợ, những cực hình của con một lúc nào đó sẽ tương đương với của Cha... Ân sủng của Cha sẽ giúp con thi hành những gì Cha xin con làm.

                        Tạm biệt con, hãy giữ lấy Cha như thế trước mắt của con!

 

 (22-3-1923)

                        Cuối cùng, sau khi đã ra tay mệt nhoài, những con người rắn rỏi và hung bạo này dừng tay, họ quấn một triều thiên bằng gai và ấn sâu vào đầu Cha, và khi họ đứng thành hàng ngũ trước mặt Cha, họ châm biếm kêu lên rằng: "Quốc Vương ơi, chư thần bái kiến Bệ Hạ!" Một số hạ nhục Cha, những người khác dã man đập lên đầu Cha, rồi từng người và mọi người chồng chất thêm những sự thương khó mà thân xác Cha đã phải chịu.

                        Ôi các con là người Cha yêu thương, hãy chiêm ngắm Cha bị lên án tử, bị kẻ man rợ nhục mạ và tục hoá, bị hành hình ở cột đá' và tất cả những việc này hình như chưa đủ để làm Cha bị khổ nhục nhất, giờ đây, Cha lại bị đội triều thiên gai, khoác tấm vải điều, và bị chào nhạo như một ông vua hề..., bị đối xử như một thằng điên...

                        Là Con Thiên Chúa, Đấng nắm giữ cả vũ trụ trong bàn tay mình, Cha lại muốn rằng, trước con mắt người ta, Cha phải hiện thân như một vật thấp hèn đáng khinh hơn hết mọi sự. Thay vì bay thoát khỏi những sự nhục nhã hèn hạ như vậy, Cha còn vui lòng chịu đựng chúng, để đền lại sự kiêu ngạo của loài người, và để lôi kéo các linh hồn theo chân Cha.

                        Bằng triều thiên đau đớn này, Cha bù đắp lại sự kiêu căng của những người từ chối không chấp nhận những gì hạ họ xuống trước con mắt thế gian.

                        Cha để cho đôi vai Cha bị phủ bằng chiếc áo khoác mỉa mai, và để mình bị đối xử như một thằng điên, cho nhiều linh hồn không sợ khinh khi trong việc theo chân Cha đi vào con đường mà thế gian cho là ghê tởm, nhục nhã và hạ cấp bất xứng bậc mình.

                        Không có một đường lối nào lại nhục nhã và hèn hạ một khi nó bởi ý muốn của Thiên Chúa. Các con là những người tự cảm thấy mình được thu hút theo đường lối này... thì đừng cưỡng cự, đừng gắng biện luận theo lòng kiêu ngạo chống lại ý muốn của Thiên Chúa để làm theo ý mình. Các con sẽ không tìm thấy an bình và hoan lạc trong vị thế ít nhiều ngon lành trước con mắt người đời, song chỉ trong việc hoàn thành ý muốn của Thiên Chúa, và trong việc hoàn toàn thuận phục tất cả những gì Người có thể đòi hỏi nơi các con thôi.

                        Trong thế gian cũng có một số các linh hồn uốn mình an phận tương lai của họ trên đời này. Có thể trong số này một linh hồn này hay linh hồn kia  cảm thấy bị âm thầm thu hút vào một người nào đó mà họ gặp thấy được những đức tính tốt, như lòng trọng kính, đức tin, đạo đức, làm ăn lương thiện, trách nhiệm gia đình' tất cả những gì linh hồn mong thấy được nơi người mình yêu... Thế nhưng, niềm kiêu hãnh đột nhiên xâm chiếm tâm trí của linh hồn này. Những điều mà linh hồn này mong mỏi chắc chắn sẽ được mãn nguyện, nhưng vẫn chưa phải là tham vọng hư ảo của linh hồn này được thế gian biết đến. Thế rồi, linh hồn ấy quay đi tìm kiếm những gì làm cho linh hồn được tạo vật càng chú ý đến, bằng cách tỏ ra mình sang trọng cao kỳ hơn. Linh hồn này đang tự làm cho mình trở nên mù tối là chừng nào... Đúng thế, không, các con sẽ không gặp được hạnh phúc mà các con tìm kiếm ở đời này đâu' dù các con có liều mình thật nguy hiểm như vậy, nếu Chúa thương, các con mới có thể gặp được nó ở đời sau mà thôi.

                        Cha sẽ nói gì với những người Cha kêu gọi sống trọn lành và yêu thương mà lại điếc lác trước tiếng của Cha? Ảo tưởng là chừng nào những người tưởng mình sẵn lòng làm theo ý Cha, theo Cha và kết hợp với Cha..., mà lại ấn sâu mạo gai vào đầu Cha...

                        Có những linh hồn Cha muốn coi như là của riêng Cha' Cha biết họ sâu xa, và vì yêu thương họ vô cùng tha thiết, Cha lôi kéo họ theo chiều hướng mà đức khôn ngoan của Cha đã dọn cho họ một con đường nên thánh bảo đảm nhất. Bằng cách đó, Cha dự định sẽ tỏ Trái Tim Cha ra cho họ, và cũng nhờ thế, họ sẽ yêu mến Cha nhất và dâng cho Cha nhiều linh hồn nhất...

                        Thế nhưng, chống đối biết bao và thất vọng chừng nào! Bao nhiêu người trong họ, bị mù quáng bởi kiêu hãnh hay bởi ước vọng thoả mãn bản tính tự nhiên hay tham vọng bỉ ỗi, tâm trí họ đầy những tư tưởng hoang đường mà kết cục là xa lià đường nẻo được tình yêu vạch định cho.

                        Ôi các linh hồn được Trái Tim Cha tuyển chọn cách riêng, các con nghĩ rằng, khi theo đuổi những bản năng của mình là các con dâng lên Cha vinh hiển mà Cha mong ở các con hay sao..., hoặc là các con làm theo ý Cha khi các con cưỡng lại tiếng kêu mời của ân sủng, hay khi các con kiêu kỳ chối từ theo chân Cha bước đi trên con đường yêu thương hay sao?

                        A! Josefa con, biết bao linh hồn mù quáng bởi kiêu căng! Hôm nay con sẽ tăng thêm những tác động khiêm nhượng và tùng phục ý muốn thần linh, để chiếm lấy cho nhiều linh hồn ân sủng theo con đường mà Cha đầy yêu thương đã sửa soạn cho họ.

                        Ngày mai chúng ta sẽ trở lại với điểm trọng yếu này nghe Josefa.