|
|
Thứ Bảy Tuần Thánh
"Con Người hiến mạng: đă sống lại rồi"
Chiêm Ngắm
Lời Chúa là Thần Linh
Phúc Âm năm A
(Mt 28:1-10):
"Bấy giờ thiên thần nói với các phụ nữ (là Mai-Đệ-Liên và Maria kia đến thăm
ḍ ngôi mộ và th́nh ĺnh có động đất): Đừng hoảng sợ. Ta biết các người đang
t́m Giêsu chịu đóng đanh, song Người không c̣n ở đây. Người đă sống lại đúng
như lời Người hứa. Hăy đến mà xem chỗ Người đă nằm. Rồi hăy mau về mà nói
cho các môn đệ của Người hay: Người đă sống lại từ trong kẻ chết và nay
Người đi trước qúi vị đến Galilêa, ở đó qúi vị sẽ thấy Người. Đó là sứ điệp
của ta dành cho các người.":
Phúc Âm
năm B (Mk
16:1-8): "Khi họ (Mai-Đệ-Liên, Maria mẹ của Giacôbê, và bà Salômê) thấy
tảng đá đă bị đẩy ra (Đó là một tảng đá khổng lồ). Tiến vào ngôi mộ, họ thấy
một thanh niên trẻ trung ngồi ở bên tay phải, mặc một chiếc áo khoác trắng.
Điều này làm họ hết sức hoảng sợ, song chàng thanh niên trấn an họ: 'Các
người không cần phải kinh ngạc mà làm chi! Các người đang t́m Giêsu Nazarét,
Đấng đă bị đóng đanh. Người đă sống lại rồi' Người không c̣n ở đây nữa. Qúi
bà hăy xem nơi Người nằm. Bây giờ qúi bà hăy đi mà nói với các môn đệ của
Người và Phêrô hay là: Người sẽ đi trước qúi vị đến Galilêa, ở đó qúi vị sẽ
thấy Người như Người đă bảo qúi vị"
Phúc Âm
năm C (Lk
24:1-12): "Trong khi các phụ nữ (sau khi tiến vào mồ và không thấy xác
Chúa Giêsu đâu) c̣n đang ngơ ngác về điều này, th́ có hai nam nhân mặc áo
rực sáng hiện ra bên cạnh họ. Các bà hoảng khiếp sấp mặt xuống đất. Vị nam
nhân nói với các bà: 'Tại sao các người t́m Đấng đang sống nơi kẻ chết?
Người không c̣n ở đây nữa' Người đă sống lại rồi. Hăy nhớ lại điều Người đă
nói khi Người c̣n ở Galilêa với các người - đó là Con Người phải bị nộp vào
tay các kẻ tội lỗi, bị đóng đanh vào thập giá, và sống lại vào ngày thứ ba".
Bài đọc Cựu Ước 1 (Gen 1:1 -
2:2 hay 1:1,26-31):
"Ban đầu lúc Thiên
Chúa dựng nên các tầng trời và đất... Thiên Chúa phán: 'Chúng Ta hăy dựng
nên con người theo h́nh ảnh của Chúng Ta, tương tự như Chúng Ta. Chúng hăy
làm chủ cá biển, chim trời và xúc vật cũng như tất cả mọi hoang thú cùng mọi
loài ḅ sát trên mặt đất. Thiên Chúa đă dựng nên con người theo h́nh ảnh
Ngài' theo h́nh ảnh thần linh Ngài đă dựng nên họ' Ngài đă dựng nên họ cả
nam lẫn nữ... Thiên Chúa nh́n xem mọi sự Ngài đă làm và Ngài thấy nó thật là
tốt đẹp"
Bài đọc Cựu Ước 2 (Gen
22:1-18 hay 22:1-2,9,10-13,15-18):
"Thiên Chúa thử
thách Abraham... Sứ thần của Chúa từ trời lại gọi Abraham mà nói: 'Ta tự
ḿnh thề rằng, Chúa tuyên bố, v́ ngươi đă tỏ ra không tiếc Ta đứa con dấu
yêu của ḿnh, Ta sẽ ban muôn vàn ân phúc cho ngươi và làm cho các gịng dơi
của ngươi trở nên vô số như sao trời cát biển"
Bài đọc Cựu Ước 3 (Ex 14:15
- 15:1):
"Bấy giờ Chúa phán bảo Moisen rằng: 'Hăy giang tay của ngươi ra trên biển cả,
để nước ập xuống trên các người Ai Cập, trên các chiến xa và các kyï binh
của họ'... Khi nước ập xuống... Không một người nào trong họ chạy thoát. C̣n
dân chúng Yến-Duyên
đă tiến đi trên đất khô qua giữa ḷng biển, giữa thành nước dựng lên hai bên
phải trái. Thế là Chúa đă cứu dân
Yến-Duyên
vào ngày hôm đó khỏi quyền lực của những người Ai Cập"
Bài đọc Cựu Ước 4 (Is
54:5-14):
"Ngài, Đấng trở nên
chồng của ngươi, là Đấng Tạo Nên ngươi' danh Ngài là Chúa các đạo binh' Đấng
Cứu Tinh của ngươi là Đấng Thánh -ch-Diên, Ngài được gọi là Thiên Chúa của
toàn thể trái đất... Tất cả mọi con cái của ngươi sẽ được Chúa dạy dỗ, và
b́nh an của con cái ngươi sẽ lớn lao. Ngươi sẽ được thiết lập trong công
chính, xa khỏi nỗi lo sợ bị áp bức, khỏi cảnh bị hủy diệt"
Bài đọc Cựu Ước 5 (Is
55:1-11):
"Vậy Chúa phán: Tất
cả các ngươi là những người khao khát, hăy đến với gịng nước!... Hăy chú
tâm mà đến với Ta, lắng nghe th́ các người sẽ được sự sống. Ta sẽ canh tân
giao ước vĩnh cửu của Ta với các người, những phúc lợi đă được bảo đảm cho
Đavít... Như mưa và tuyết từ trời rơi xuống không trở về cho đến khi nó tưới
dội trái đất và làm cho trái đất ph́ nhiêu sinh hoa kết trái thế nào... lời
phán ra từ miệng của Ta cũng thế' nó sẽ không trở về với Ta cách vô bổ, song
sẽ thực hiện ư muốn của Ta, đạt được mục tiêu mà Ta sai phái"
Bài đọc Cựu Ước 6 (Bar
3:9-15,32 - 4:4):
"Yến-Duyên ơi, hăy
lắng nghe các giới răn sự sống... Ai đă t́m thấy nơi ở của sự khôn ngoan, ai
đă vào được các kho báu của nó? ... Nó là cuốn sách các sắc lệnh của Thiên
Chúa, là lề luật bền bỉ muôn đời' tất cả những ai gắn bó với nó sẽ sống, c̣n
những ai bỏ rơi nó sẽ chết. Giacóp ơi, hăy quay về mà nhận lấy nó: hăy bước
đi nhờ ánh sáng hướng tới quang vinh của nó"
Bài đọc Cựu Ước 7 (Ez
36:16-28):
"Vậy lời của Chúa
đến với tôi:... Hăy nói cùng nhà
Yến-Duyên:
Đây Chúa là Thiên Chúa phán: Không phải v́ các người mà Ta đă tác hành, hỡi
nhà Yến-Duyên,
mà v́ danh thánh của Ta, danh mà các người đă làm tục hóa giữa các dân nước
các người chung sống... Ta sẽ vẩy nước tinh sạch lên các người để thanh tẩy
các người khỏi mọi ô uế của các người, cũng như khỏi mọi ngẫu tượng của các
người mà Ta sẽ thanh tẩy các người. Ta sẽ ban cho các người một qủa tim mới
và đặt thần trí mới trong các người, bằng cách lấy đi khỏi thân thể các
người những trái tim bằng đá mà ban cho các ngươi những qủa tim đích thực.
Ta sẽ đặt thần trí Ta trong các ngươi, làm cho các ngươi sống theo các luật
điều của Ta, cẩn thận giữ các mệnh lệnh của Ta"
Bài đọc Tân Ước (Rm 6:3-11):
"Anh em
không biết rằng chúng ta là những người chịu phép rửa trong Chúa Giêsu Kitô
là chịu phép rửa trong cái chết của Người hay sao? Nhờ phép rửa trong cái
chết của Người, chúng ta chịu mai táng với Người, để như Đức Kitô nhờ vinh
quang của Cha mà sống lại từ kẻ chết thế nào, cả chúng ta nữa cũng được sống
một đời sống mới như vậy".
Cảm Nghiệm
Lời Chúa là Sự Sống:
"Con Người hiến mạng:
đă sống lại rồi". Phụng Vụ Lời Chúa trong Thánh Lễ Vọng Phục Sinh hôm nay có
hai điều đáng chú ư, hai điều nói lên rất đúng với ư nghĩa "vọng" Phục Sinh.
Điều thứ nhất, đó là, trong tất cả 7 bài đọc Cựu Ước nói về lịch sử, giao
ước và điều kiện cứu độ, Giáo Hội không chọn bài Sách Thánh nào nhắc đến
việc hai nguyên tổ sa phạm cả. Điều thứ hai, đó là, trong 3 bài đọc Phúc Âm
Nhất Lăm cho cả 3 năm A-B-C, không hề nói ǵ đến việc Chúa Giêsu chính thức
hiện ra với các môn đệ của Người sau khi Người đă sống lại từ trong kẻ chết,
mà mới chỉ đề cập đến việc thiên thần hiện ra báo tin "Người đă sống lại rồi'
Người không c̣n ở đây nữa", cho các phụ nữ đến thăm mồ của Người "vào rạng
đông ngày thứ nhất trong tuần" mà thôi.
Theo Phúc Âm của Chu
Kỳ Phụng Vụ năm A, ở đoạn cuối, dù có đề cập đến một chút việc "Chúa Giêsu
th́nh ĺnh hiện ra trước mặt họ (là các phụ nữ đang vừa mừng vừa sợ chạy về
báo tin như được thiên thần cho biết)", th́ mục đích của Người cũng chỉ muốn
dùng các phụ nữ này báo tin cho các môn đệ của Người mà thôi. Ở đây, các phụ
nữ, có thể nói là tiêu biểu cho thành phần giáo dân, dù được diễm phúc hân
hạnh nh́n thấy Chúa Phục Sinh trước các môn đệ của Người, thành phần tượng
trưng cho hàng giáo phẩm trong Giáo Hội, các người phụ nữ này dầu sao cũng
chỉ đóng vai sứ giả mang tin cho các vị mục tử của ḿnh mà thôi, thành phần
"nhân chứng của Người" (bài đọc 1 Chúa Nhật 3 Phục Sinh), cũng là thành phần
Người chính thức muốn dùng để "làm chứng về điều này" (Phúc Âm Chúa Nhật 3
Phục Sinh.
V́ tinh thần của
Thánh Lễ "vọng" Phục Sinh, đối với Giáo Hội, có một ư nghĩa nhận lănh Tin
Mừng Phục Sinh như thế, do đó, vấn đề tội lỗi và sự chết không được nhắc đến
nữa, v́ Giáo Hội đă đề cập đến trong cả Mùa Chay và Tuần Thánh rồi. Về tội
lỗi, bài đọc về sự việc hai nguyên tổ sa phạm đă được Giáo Hội cố ư nhắc đến
khi chọn bài đọc này làm bài đọc thứ nhất trong Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay.
Tội lỗi th́ thuộc về Mùa Chay, thời điểm Giáo Hội lập nên để nhắc nhở con
cái ḿnh hăy bắt chước Chúa Giêsu, qua việc chay tịnh 40 ngày, "không nguyên
sống bởi bánh mà c̣n bởi mọi lời từ miệng Thiên Chúa phán ra" (Phúc Âm Chúa
Nhật 1 Mùa Chay năm A và C). Về sự chết, Giáo Hội đă dùng Phụng Vụ Lời Chúa
bày tỏ cho con cái ḿnh thấy qua cuộc tử nạn của Chúa Kitô trong Tuần Thánh,
nhất là vào Chúa Nhật Vượt Qua và Thứ Sáu Vượt Qua. Thứ Bảy Tuần Thánh, tuy
vẫn c̣n là thời điểm của Tuần Lễ Vượt Qua, nhưng đă gần đến thời điểm tưởng
niệm cuộc Phục Sinh của Chúa Kitô, do đó, trong Thánh Lễ Vọng Phục Sinh,
Phụng Vụ Lời Chúa đă bắt đầu hướng về ân sủng và sự sống.
Về ân sủng, theo thứ
tự của 7 bài đọc Cựu Ước, Giáo Hội tưởng niệm lại những việc Thiên Chúa đă
làm cho chung loài người và đă làm cho cả loài người qua dân được Ngài tuyển
chọn. Trước hết, ân sủng của Thiên Chúa làm cho chung loài người là ở chỗ,
"Thiên Chúa phán: 'Chúng Ta hăy dựng nên con người theo h́nh ảnh của Chúng
Ta, tương tự như Chúng Ta. Chúng hăy làm chủ cá biển, chim trời và xúc vật
cũng như tất cả mọi hoang thú cùng mọi loài ḅ sát trên mặt đất. Thiên Chúa
đă dựng nên con người theo h́nh ảnh Ngài' theo h́nh ảnh thần linh Ngài đă
dựng nên họ' Ngài đă dựng nên họ cả nam lẫn nữ... Thiên Chúa nh́n xem mọi sự
Ngài đă làm và Ngài thấy nó thật là tốt đẹp" (bài đọc 1). Do đó, lời đáp ca
sau bài đọc thứ nhất mới tuyên xưng và tung hô rằng: "địa cầu đầy ân sủng
Chúa" (đáp ca sau bài đọc 1).
Sau nữa, ân sủng của
Chúa làm cho chung loài người qua dân riêng của Ngài, ở chỗ, Ngài đă "tự thề
hứa" (bài đọc 2) với họ qua tổ phụ Abraham, cũng như đă dùng tay Moisen mà
cứu họ cho "khỏi quyền lực của những người Ai Cập" (bài đọc 3), để họ có thể
nhờ đó nhận biết "Đấng Cứu Tinh của (họ) là Đấng Thánh -ch-Diên... là Thiên
Chúa của toàn thể trái đất" (bài đọc 4).
Tuy nhiên, ân sủng
của Thiên Chúa ban cho chung nhân loại qua dân riêng của Ngài, theo ư định
của Thiên Chúa cũng như tự bản chất thần linh của ḿnh, sẽ "như mưa và tuyết
từ trời rơi xuống không trở về cho đến khi nó tưới dội trái đất và làm cho
trái đất ph́ nhiêu sinh hoa kết trái" (bài đọc 5), nơi "tất cả những người
khao khát đến với gịng nước..." (bài đọc 5), tức thành phần đáp lại lời
Thiên Chúa mong ước và kêu gọi: "Hăy chú tâm mà đến với Ta, lắng nghe th́
các người sẽ được sự sống" (bài đọc 5).
Bởi đó, "sự sống"
này không phải ở tại việc họ giữ lời Chúa, cho bằng ở tại chính thần lực của
lời Chúa, được thể hiện qua và phát xuất từ cái gọi là "các giới răn sự sống"
(bài đọc 6), "là cuốn sách các sắc lệnh của Thiên Chúa, là lề luật bền bỉ
muôn đời' tất cả những ai gắn bó với nó sẽ sống, c̣n những ai bỏ rơi nó sẽ
chết" (bài đọc 6). Đó là lư do "không phải v́ các người mà Ta đă tác hành,
hỡi nhà -ch-Diên, mà v́ danh thánh của Ta, danh mà các người đă làm tục hóa
giữa các dân nước các người chung sống... Ta sẽ vẩy nước tinh sạch lên các
người để thanh tẩy các người khỏi mọi ô uế của các người, cũng như khỏi mọi
ngẫu tượng của các người mà Ta sẽ thanh tẩy các người. Ta sẽ ban cho các
người một qủa tim mới và đặt thần trí mới trong các người, bằng cách lấy đi
khỏi thân thể các người những trái tim bằng đá mà ban cho các ngươi những
qủa tim đích thực. Ta sẽ đặt thần trí Ta trong các ngươi, làm cho các ngươi
sống theo các luật điều của Ta, cẩn thận giữ các mệnh lệnh của Ta" (bài đọc
7).
Lạy Chúa
là Cha chúng con ở trên trời, qua cuộc tử nạn của Con Một Chúa, Chúa đă mạc
khải cho loài người chúng con thấy ḷng Chúa vô cùng yêu thương chúng con
một cách nhưng không và tuyệt hảo. Xin cho chúng con là "tất cả những ai
tùng phục Người" (bài đọc 2), qua việc lănh nhận Bí Tích Rửa Tội, luôn luôn
ư thức được rằng, chúng con "là những người đă chịu phép rửa trong Chúa
Giêsu Kitô th́ đă chịu phép rửa trong cái chết của Người. Nhờ phép rửa trong
cái chết của Người, chúng (con) chịu mai táng với Người, để như Đức Kitô nhờ
vinh quang của Cha mà sống lại từ kẻ chết thế nào, cả chúng (con) nữa cũng
được sống một đời sống mới như vậy... Con người cũ của chúng (con) đă bị
đóng đanh cùng với Người, để thân xác tội lỗi của chúng (con) bị tiêu diệt
đi và chúng (con) không c̣n làm tôi cho tội lỗi nữa... (Nhưng chúng con)
phải coi ḿnh đă chết cho tội nhưng sống cho (Chúa) trong Đức Giêsu Kitô" (bài
đọc Tân Ước). Trong đêm Vọng Phục Sinh này, một thời điểm mang ư nghĩa "vượt
qua" thật sự và hoàn toàn nhất, "Lạy Chúa, (chúng con) ca tụng Chúa v́ Chúa
đă giải thoát (chúng con)" (đáp ca sau bài đọc 4), "(chúng con) ca tụng Chúa
v́ (Chúa) uy linh cao cả" (đáp ca sau bài đọc 3). "Lạy Chúa, xin bảo xin bảo
toàn (chúng con) v́ (chúng con) t́m nương tựa Chúa" (đáp ca sau bài đọc 2),
"Chúa có lời ban sự sống đời đời" (đáp ca sau bài đọc 6). "Ôi lạy Chúa, xin
tạo cho (chúng con) qủa tim trong sạch" (đáp ca sau bài đọc 7), để "(chúng
con) sẽ múc nước nơi suối Đấng Cứu Độ" (đáp ca sau bài đọc 5).
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh,
BVL
CHÚA KITÔ XUỐNG NGỤC
TỔ TÔNG
(Một bài
giảng xưa về Ngày Thứ Bảy Tuần Thánh: PG.43:439, 451, 462-463)
Có một điều là lạ
đang xẩy ra – đó là cái im lặng lạ lùng trên mặt đất hôm nay, một cái im
lặng lạ lùng và yên ắng. Toàn thể mặt đất lặng yên v́ Vị Vua đang thiếp ngủ.
Mặt đất rùng ḿnh và đứng im v́ Thiên Chúa đă thiếp vào một giấc ngủ nơi xác
thịt và đă nâng tất cả chúng ta dậy, thành phần đă ngủ từ khi mới có thế
giới. Thiên Chúa đă chết trong xác thịt và âm ngục kinh hoàng sợ hăi.
Người đă đi t́m nhị
vị cha mẹ đầu tiên của chúng ta, như đi t́m một con chiên lạc. Hết ḷng muốn
viếng thăm những ai sống trong tăm tối và bóng sự chết, Người đă đi để giải
thoát Adong và Evà đang bị giam cầm khỏi cảnh buồn đau, Người vừa là Thiên
Chúa vừa là con cái của Evà. Chúa Kitô đă đến với họ trên vai vác cây thập
giá, một khí giới đă làm cho Người chiến thắng. Vừa thấy Người, Adong, con
người đầu tiên được Người tạo dựng, đă run rẩy đấm ngực ḿnh mà kêu lên cho
mọi người hay rằng: “Chúa tôi ở cùng tất cả anh chị em”. Chúa Kitô đáp lời
ông: “Và ở cùng thần trí của ngươi”. Người đă cầm lấy tay ông, nâng ông dậy
mà nói: “Hỡi kẻ đang ngủ, hăy tỉnh giấc và chỗi dậy ra khỏi cơi chết, Chúa
Kitô sẽ ban cho ngươi ánh sáng”.
Ta là Thiên Chúa của
ngươi, Đấng v́ ngươi đă trở thành con cái của ngươi. V́ yêu thương ngươi
cũng như miêu duệ của ngươi mà giờ đây Ta lấy quyền uy của ḿnh để truyền
cho tất cả mọi kẻ đang bị cầm buộc hăy tiến lên, tất cả những ai đang ở
trong tăm tối hăy nhận lấy ánh sáng chiếu soi, tất cả những ai đang ngủ hăy
chỗi dậy. Ta không tạo dựng nên các người để các ngươi trở thành những tù
nhân bị gam cầm trong âm ngục. Hăy chỗi dậy khỏi cơi chết, v́ Ta là sự chống
của kẻ chết. Hăy chỗi dậy, hỡi công tŕnh tay Ta thực hiện, ngươi đă được
dựng nên theo h́nh ảnh của Ta. Hăy chỗi dậy, chúng ta hăy rời bỏ chốn này,
v́ ngươi ở trong Ta và Ta ở trong ngươi; cùng nhau chúng ta h́nh thành một
con người duy nhất và chúng ta không thể tách rời nhau được.
V́ ngươi, Ta, Thiên
Chúa của ngươi, đă trở nên con của ngươi; Ta là Chúa đă mặc lấy h́nh thù của
một tên nô lệ; Ta là Đấng có nhà ở trên các tầng trời đă xuống ở trên mặt
đất và xuống dưới mặt đất. V́ ngươi, v́ con người, Ta đă trở nên như một con
người bất lực, thuộc về thành phần kẻ chết. V́ ngươi, kẻ đă bỏ ngôi vườn ấy
mà Ta đă bị phản nộp cho người Do Thái trong một khu vườn, và Ta đă bị đóng
đanh trong một khu vườn.
Hăy nh́n những khạc
khổ ở trên dung nhan của Ta mà Ta đă chịu để phục hồi cho ngươi sự sống Ta
đă từng thở vào các người. Hăy nh́n ở đó những lằn vết tát tay Ta đă chịu để
tái h́nh thành bản tính bị méo mó h́nh ảnh Ta nơi ngươi. Hăy nh́n những dấu
vết cực h́nh trên lưng Ta đă phải chịu để cất đi gánh nặng tội lỗi đè lên
lưng của ngươi. Hăy nh́n đôi tay của Ta đă bị đóng đanh dính chặt vào một
cây gỗ, v́ ngươi đă từng giơ đôi tay gian ác của ḿnh ra với lên cái cây đó.
Ta đă ngủ trên cây
thập giá và đă bị một lưỡi đ̣ng đâm vào cạnh sườn, v́ ngươi đă ngủ trong
vườn địa đường và Evà đă xuất hiện từ cạnh sườn của ngươi. Cạnh sườn của Ta
đă chữa lành đau thương nơi cạnh sườn của ngươi. Giấc ngủ của Ta sẽ làm cho
ngươi hồi tỉnh giấc ngủ của ngươi trong âm ngục. Lưỡi gươm xuyên vào Ta đă
chống đỡ lưỡi gươm chọc vào ngươi.
Hăy chỗi dậy, chúng
ta hăy rời khỏi chốn này. Kẻ thù đă dẫn ngươi ra khỏi địa đường trần thế. Ta
sẽ không dẫn ngươi trở lại địa đường này, mà là sẽ cho ngươi lên ngôi trên
thiên đàng. Ta đă cấm ngươi thứ cây chỉ là biểu hiệu cho sự sống, nhưng này,
Đấng chính là sự sống Ta đây hiện giờ ở với ngươi. Ta đă chỉ định thần
Cherubim để canh chừng ngươi như canh những tên nô lệ, nhưng nay Ta làm cho
họ tôn thờ ngươi như Thiên Chúa. Ngai ṭa được làm nên bởi thần Cherubim
đang đợi chờ ngươi, thành phần khênh kiệu đang di chuyển mau chóng và ngóng
trông. Căn pḥng hôn thê đă được trang hoàng, tiệc tùng đă sẵn, những nơi
chốn ngụ cư đời đời đang chờ đợi, các bảo tàng chứa đựng đủ mọi thứ thiện
hảo đă mở ra. Nước trời đă sửa soạn sẵn cho ngươi từ muôn thuở.
(Đaminh Maria Cao
Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ The Office of Readings, Saint Paul Editions, 1983,
trang 483-484)
“Đêm thật hồng phúc, khi mà trời giao
duyên với đất và loài người được ḥa giải cùng Thiên Chúa”
ĐTC GPII cử hành Lễ
Vọng Phục Sinh
Thứ Bảy Tuần Thánh 30/3/2002
Thánh Lễ Vọng Phục Sinh được củ hành vào lúc 8 giờ tối nay tại Đền Thờ Thánh
Phêrô. Trong Thánh Lễ Vọng Phục Sinh kéo dài 3 tiếng đồng hồ, Ngài đă rửa
tội và thêm sức cho 9 người, 7 người lớn và 2 trẻ em: 7 người lớn gồm 5 nữ
(2 người Albania, 1 Ư, 1 Nhật và 1 Trung Hoa), và 2 nam (1 Balan và 1
Congolese). Phụng Vụ Lễ Vọng Phục Sinh được bắt đầu bằng việc ĐTC làm phép
lửa và đốt Nến Phục Sinh ở ngay tiền đường của Đền Thờ. ĐTC đă đứng trên
chiếc xe di động nhỏ (a mobile stand) để theo đoàn rước tiến vào Đền Thờ.
Ngài đă chủ sự phần Phụng Vụ Lời Chúa, Phụng Vụ Rửa Tội và Phụng Vụ Thánh
Thể tại bàn thờ ở ngay bên dưới trước bàn thờ chính phía trên. Hai ĐHY ngồi
hai bên ĐTC là ĐHY Quốc Vụ Khanh Sodano và ĐHY Tổng Trưởng Thánh Bộ Tín Lư
Đức Tin Ratzinger. Sau đây là bài giảng của Ngài cho Thánh Lễ Vọng Phục Sinh:
1.- Thiên Chúa phán: “Hăy có ánh sáng; liền có ánh sáng” (Gen 1:3). Việc
bừng lên của ánh sáng được lời Thiên Chúa tác thành từ hư vô đă xé tan màn
đêm nguyên khởi, màn đêm của Tạo Thành.
Thánh Tông Đồ Gioan viết: “Thiên Chúa là ánh sáng, trong Ngài không hề có
tối tăm” (1Jn 1:5). Thiên Chúa không dựng nên tối tăm mà là ánh sáng! Sách
Khôn Ngoan, khi tỏ tường cho thấy việc Thiên Chúa làm bao giờ cũng có một
mục đích tích cực, đă viết như thế này: “Ngài đă tạo nên tất cả mọi sự để
chúng được hiện hữu; tất cả mọi tạo vật trên thế gian đều toàn vẹn, không có
ǵ là độc chất hủy hoại nơi chúng cả; không có việc thống trị của Âm Phủ
trên thế gian này” (Wis 1:14)
Trong đêm đầu tiên ấy, đêm Tạo Thành ấy, đă hiện diện Mầu Nhiệm Vượt Qua,
một mầu nhiệm sau thảm trạng tội lỗi đem lại t́nh trạng phục hồi và vinh
hiển cho cuộc khởi nguyên ban đầu này. Lời thần linh đă làm cho tất cả mọi
sự hiện hữu, và đă hóa thành nhục thể v́ phần rỗi của chúng ta nơi Chúa
Giêsu. Và nếu định mệnh của Adong tiên khởi là phải trở về với buị đất mà từ
đó ông được tạo thành (x Gen 3:19), th́ vị hậu Adong này đă từ trời xuống để
trả lại nơi này sự vinh thắng, hoa trái đầu mùa của một tân nhân loại (x Jn
3:13; 1Cor 15:47).
2.- C̣n một đêm khác nữa đă tạo nên biến cố trọng yếu nơi lịch sử dân Do
Thái, đó là Cuộc Xuất Hành kỳ diệu của họ ra khỏi nước Ai Cập, một câu
truyện được đọc hằng năm vào Lễ Vọng Phục Sinh trọng thể.
“Thâu đêm Chúa đă dùng một luồng gió đông mạnh dồn biển trở lại và làm cho
biển thành đất khô, nước rẽ ra làm hai. Dân Do Thái đi trên đất khô vào giữa
ḷng biển, nước dựng nên thành tường lũy ở hai bên đường họ đi” (Ex
14:21-22). Dân Chúa được sinh ra từ “phép rửa” này nơi Biển Đỏ, khi họ cảm
nghiệm được bàn tay quyền năng của Chúa đă giật họ ra khỏi cảnh làm tôi để
dẫn họ đến mảnh đất của tự do, công lư và ḥa b́nh hằng trông mong.
Đó là đêm thứ hai, đêm của Cuộc Xuất Hành.
Những ǵ tiền báo nơi Sách Xuất Hành đă được nên trọn hôm nay đây đối với
chúng ta, thành phần là dân Do Thái theo Thần Linh, gịng dơi của Abraham
nhờ đức tin (x Rm 4:16). Trong Cuộc Vượt Qua của ḿnh, như một Tân Moisen,
Chúa Kitô cũng đă dẫn chúng ta vượt qua cảnh làm tôi cho tội lỗi mà đến t́nh
trạng tự do của con cái Thiên Chúa. Cùng chết với Chúa Giêsu, chúng ta cũng
được cùng Người sống đời sống mới, nhờ quyền năng của Thần Linh Người. Phép
Rửa của Người trở thành phép rửa của chúng ta.
3.- Cả anh chị em nữa cũng sẽ lănh nhận Phép Rửa này, phép rửa mang chúng ta
đến một đời sống mới, hỡi các dự ṭng từ các xứ sở thân mến, từ Albany,
Trung Hoa, Nhật, Ư, Balan và Cộng Ḥa Dân Chủ Congo. Hai người trong anh chị
em, một người mẹ Nhật Bản và một người mẹ Trung Hoa, mỗi người mang theo một
đứa con của ḿnh, để trong cùng một cử hành đây, cả mẹ lẫn con được cùng
nhau lănh nhận phép rửa.
“Vào đêm cực thánh này”, đêm Chúa Kitô đă sống lại từ trong kẻ chết, anh chị
em cũng sẽ cảm nghiệm thấy một “cuộc xuất hành” thiêng liêng, đó là anh chị
em bỏ lại đằng sau cuộc sống trước kia của ḿnh để tiến vào “mảnh đất của kẻ
sống”. Đó là đêm thứ ba, đêm của Cuộc Phục Sinh.
4.- “Đêm hồng phúc nhất trong các đêm được Thiên Chúa chọn để thấy Chúa Kitô
phục sinh từ trong cơi chết!” Chúng ta hát lên những lời này trong Lời Công
Bố Lễ Phục Sinh mở màn cho Thánh Lễ Vọng trọng thể này, Mẫu Nghi của tất cả
các Lễ Vọng.
Sau đêm Thứ Sáu Tuần Thánh thê thảm, khi mà “quyền lực tối tăm” (Lk 22:53)
dường như thắng thế trên Đấng “là ánh sáng thế gian” (Jn 8:12), sau cái
thinh lặng lạ lùng của Thứ Bảy Tuần Thánh, ngày mà Chúa Kitô, sau khi hoàn
tất việc của ḿnh trên thế gian, Người đă nghỉ ngơi trong mầu nhiệm của Cha,
và mang tin mừng sự sống của Người xuống ngục sự chết, th́ cuối cùng đêm
trước “ngày thứ ba”, theo Thánh Kinh, Đức Kitô phải sống lại, như chính
Người hay báo trước cho các môn đệ biết.
“Đêm thật hồng phúc, khi mà trời giao duyên với đất và loài người được ḥa
giải cùng Thiên Chúa” (Lời Công Bố Lễ Phục Sinh).
5.- Đây là đêm của các đêm, đêm của đức tin và của niềm hy vọng. Trong khi
tất cả mọi sự đang bị tăm tối bủa vây th́ Thiên Chúa là Ánh Sáng vẫn canh
thức. Cùng với Ngài, tất cả những ai hy vọng và tin tưởng nơi Người cũng cần
phải canh thức.
Ôi Maria, đây thực sự là đêm của Mẹ! Khi những đêm cuối cùng của Ngày Hưu Lễ
lịm tắt, và khi hoa trái của ḷng Mẹ nằm nghỉ trong ḷng đất, th́ trái tim
Mẹ cũng canh thức nữa! Đức tin của Mẹ và niềm hy vọng của Mẹ ngong ngóng đợi
chờ. Đằng sau tảng đá nặng nề ấy, ḷng tin cậy của Mẹ đă thấy được ngôi mộ
trống; đằng sau bức màn dầy đặc tối tăm ấy, ḷng tin cậy của Mẹ thoáng nh́n
thấy hừng đông của một Cuộc Phục Sinh.
Ôi Lạy Mẹ, xin cho chúng con cũng biết canh thức trong cái thinh lặng của
đêm nay, bằng việc tin tưởng và hy vọng vào lời của Chúa. Nhờ đó, trong ánh
sáng và sự sống tràn đầy, chúng con sẽ gặp gỡ Chúa Kitô, hoa trái đầu mùa
của những ai sống lại, Đấng hiển trị với Chúa Cha và Thánh Thần muôn đời.
Alleluia!
Mẹ Maria ngưỡng vọng Chúa Kitô
Phục Sinh
Theo cuốn Thần Đô Huyền Nhiệm,
bản dịch của Phạm Duy Lễ
Tại nhà Tiệc ly, Mẹ Maria họp ông Gioan, ba bà Maria và tất cả những người
phụ nữ đạo đức đă theo Chúa từ khi Ngài ra khỏi xứ Galilê. Mẹ tỏ ḷng khiêm
nhượng thẳm sâu và đẫm lệ cảm ơn họ, v́ họ đă đi theo họ trong suốt cuộc tử
nạn của con Mẹ; Mẹ đoan chắc rằng ḷng hiếu kính của họ sẽ được Chúa trọng
thưởng. Trong khi đợi phần phúc ấy, Mẹ xin họ cứ là bạn thân của Mẹ, cứ coi
Mẹ như là nữ tỳ của họ. Mọi người đều tạ ơn Mẹ v́ những tâm t́nh ấy. Họ hôn
kính tay Mẹ, xin Mẹ ban phép lành, nài xin Mẹ dùng một chút thực phẩm và
nghỉ ngơi chút ít. Nhưng Mẹ trả lời rằng, lương thực và nghỉ ngơi của Mẹ là
đợi chờ giờ Con chí thánh Mẹ sống lại. Rồi dục Mẹ đi ăn uống nghỉ ngơi.
Phần Mẹ, Mẹ vào trong pḥng ẩn dật của Mẹ, chỉ có ông Gioan theo vào. Lúc có
một ḿnh Mẹ với thánh Gioan, Mẹ quỳ xuống nói với ông: “Con là linh mục của
Chúa, Mẹ phải tùng phục con mới phải đạo. Bao giờ Mẹ cũng chỉ là nữ tỳ, niềm
vui của Mẹ là được tùng phục cho đến chết. Vậy con hăy chỉ bảo cho Mẹ những
việc phải làm”. Vừa nói, Mẹ vừa chảy nước mắt. Ông Gioan không sao ngăn được
ḍng lệ của ḿnh, trả lời Mẹ rằng: “Lạy Mẹ, con là con của Mẹ, vâng phục Mẹ
là bổn phận của con, con phải noi gương Chúa Giêsu là Đấng Sáng Tạo mọi loài
mà cũng đă chọn Mẹ là Mẹ và vâng phục Mẹ. Con phải là một Thiên Thần hơn là
người để chu toàn bổn phận của con đối với Mẹ mới đúng”. Câu trả lời khôn
ngoan của thánh Gioan ấy không thuyết phục được Đức Nữ Vương khiêm nhượng.
Mẹ nói: “Bao lâu c̣n ở đời tạm này là Mẹ phải có một bề trên để tùng phục.
Là linh mục, con có quyền bính; con là con Mẹ, Mẹ buộc con phải cho Mẹ được
niềm an ủi là tùng phục con!”. Không sao biện luận được nữa thánh Gioan phải
trả lời: “Vâng, con xin vâng ư Mẹ. Có vâng ư Mẹ con mới được đảm bảo vững
chắc”. Mẹ Maria liền xin thánh Gioan cho phép Mẹ được ở trong pḥng một ḿnh
để suy niệm về những mầu nhiệm của Con Mẹ. Mẹ cũng xin thánh Gioan ra giúp
đỡ những phụ nữ đă theo Mẹ, và liệu cho họ dùng bữa, trừ ba bà Maria cũng
muốn chay tịnh để chờ đợi Chúa Phục Sinh.
Suốt đêm đó, Mẹ thức trắng để chiêm niệm cuộc đời và nhất là cái chết của
Con Chí Thánh Mẹ. Mẹ vừa tôn vinh Chúa vừa để mặc cho t́nh yêu đổ dào dạt,
cũng như nước mắt đau đớn tuôn trào, vừa đàm đạo với Chúa hoặc các thiên
thần hầu cận. Vào khoảng bốn giờ sáng, thánh Gioan và gặp Mẹ với ư định an
ủi Mẹ, Mẹ liền quỳ gối xin phép lành như xin một linh mục, một bề trên. Cứ
hễ gặp hay từ biệt vị tông đồ nào, Mẹ đều làm như thế cả. Và ông Gioan cũng
lấy tư cách là con Mẹ và xin Mẹ chúc lành.
Sau việc khiêm nhượng ấy, Mẹ xin thánh Gioan đi t́m các tông đồ khác, khuyến
khích các ông và đưa các ông về. Ra khỏi nhà, ông Gioan đă gặp ông Phêrô
trước hết. Ông Phêrô vừa run sợ vừa định về gặp Mẹ. Ông đi ra từ hang ông đă
ẩn để khóc tội chối Thầy của ḿnh từ đêm hôm thứ năm. Hai ông liền cùng cố
gắng đi t́m các đồng bạn khác, nhưng chỉ t́m được mấy ông thôi.
Ông Phêrô trở về gặp Mẹ trước nhất, và lúc chỉ có một ḿnh ông với Mẹ, ông
xấp ḿnh dưới chân Mẹ, đau đớn xé ḷng mà thưa với Mẹ: “Lạy Đức Mẹ, con đă
phạm đến Thiên Chúa; con đă xúc phạm đến Thày con và đến cả Mẹ”. Ông không
thể nói thêm lời nào nữa chỉ nấc nở nghẹn ngào. Lúc ấy, Mẹ Maria phân vân
đôi ngă: một đàng Mẹ nghĩ là rất không tiện xấp mặt xuống dước chân vị Đại
Diện Chúa Kitô vừa mới phạm một tội qúa nặng, một mặt không thể không tỏ
ḷng tôn kính vị Nguyên Thủ Giáo Hội mới. Để dung ḥa hai tâm t́nh ấy, Mẹ
cung kính quỳ gối xuống, rồi vừa nói, vừa dấu ḷng tôn kính của ḿnh, Mẹ
thưa với ông Phêrô: “Mẹ con ta hăy cùng xin Chúa Giêsu là Con Mẹ và là Thầy
của Con tha tội cho con”. Sau đó, Mẹ an ủi ông Phêrô, làcho ông vững mạnh
trong niềm vui hy vọng.
Dần dần, các Tông Đồ khác cũng lần lượt về gặp Mẹ, các ông đều phủ phục dưới
chân Mẹ, xin Mẹ tha tội cho ḿnh v́ đă hèn nhát mà bỏ chốn Chúa Giêsu. Gặp
lại được Mẹ, các ông càng hối hận tha thiết hơn, ông nào cũng nghẹn ngào
trong lệ thảm. Sau khi đem t́nh thương cảm thiết tha nâng các ông dậy, Mẹ
chăm chú nghe từng ông thuật lại những việc xảy ra cho ḿnh từ khi bỏ Thầy
mà chạy. Mẹ nắm lấy cơ hội ấy củng cố đức tin và nhóm thêm lửa mến cho các
ông.
Buổi tối, Mẹ tạm biệt các tông đồ lúc ấy vững dạ nhiệt thành, Mẹ lui vào
pḥng riêng suy niệm những việc Linh Hồn Con Chí Thánh Mẹ làm từ khi ĺa
khỏi xác. Linh hồn Chúa đă xuống u ngục, ở trung tâm trái đất là hỏa ngục,
gồm rấ nhiều hang hốc tối tăm; toàn thể hoả ngục làm nên một bầu lửa chứa
những h́nh phạt khác nhau, nhưng h́nh phạt nào cũng ghê sợ. Sát cạnh hỏa
ngục, một bên là luyện ngục, và một bên là u ngục. Luyện ngục không rộng
bằng hỏa ngục; các linh hồn ở đây cũng phải chịu h́nh khổ giác quan, nhưng
khác với h́nh khổ hỏa ngục. U ngục chia làm hai phần. Một phần dành cho
những trẻ em chết khi c̣n mang nguyên tội, gọi là ngục trẻ. Những trẻ nào sẽ
không ở lại đây măi măi, v́ sau ngày phán xét chung, các em đó sẽ đi ở nơi
khác. Phần kia là ngục tổ, dành cho những người công chính chết trước khi
Chúa Giêsu chuộc tội cho loài người. Họ ở đó vừa đền tội, vừa trông đợi Chúa
Giêsu xuống mở cửa ngục cho họ ra mà vào Thiên Đàng với Chúa.
Linh hồn Chúa Giêsu đă vào ngục tổ này, có vô số Thiên Thần theo sau ca tụng
vinh quang Vua chiến thắng của họ. Các vị này ra lệnh cho đá nứt ra làm lối
vào ngục, mặc dầu không cần phải như thế, nhưng chỉ là tượng trưng thôi, và
Linh Hồn Chúa Kitô cũng như các Thiên Thần đều có tính linh mẫn(subtilité)
thấu nhập dễ dàng mọi sự. Linh hồn Chúa Giêsu vừa vào, ngục tổ liền biến
thành thiên đàng, linh hồn những bậc công chính được nh́n thấy Thần Tính
Thiên Chúa, được hạnh phúc thiên đàng nên hát lên nhiều bài chúc tụng Chúa
Cứu Thế. Theo lệnh Chúa, các Thiên Thần cũng đem các linh hồn ở bên luyện
ngục sang ngục tổ, để hợp hưởng phúc. Ngày hôm đó, cả ngục tổ cả luyện ngục
đều hoan hi, và ngày Chúa sống lại cả hai nơi đều trống không.
Nhưng ngày hôm đó là ngày kinh hoàng cho hoảng ngục. Ma qủy rụng rời hoảng
hốt, chen nhau chui rúc vào những hang sâu thẳm nhất như những con rắn bị
rượt đuổi. Những kẻ bị luận phạt, nhất là Giuda và kẻ trộm giữ đều phải chịu
thêm khổ h́nh nhục nhă đau đớn.
Mẹ Maria được biết r tất cả những Mầu Nhiệm này. Mẹ cảm thấy một nguồn vui
khôn tả. Nhưng Mẹ đă không cho để nguồn vui ấy thấm sang phần hạ linh hồn,
v́ Xác Thánh con của Mẹ vẫn c̣n ở trong mồ. Với tư các là Mẹ và là Đấng Đồng
Công với Chúa Cứu Thế chiến thắng đáng tôn thờ, Mẹ dâng lên Chúa nhiều khúc
tán tụng mới, đợi chờ hát lên những ca vịnh mừng Chúa Phục Sinh.
Và giờ Chúa Phục Sinh cũng đă gần. Vào 3 giờ sáng ngày Chúa Nhật, Linh Hồn
Rất Thánh Chúa Giêsu Kitô vinh hiển trở lại mồ đá; đoàn tháp tùng Chúa không
những có các thiên thần, mà c̣n có tất cả các thánh vừa được giải thoát khỏi
ngục tổ và luyện ngục, chiến phẩm sống động cuộc khải thắng của Chúa: trong
mồ bấy giờ cũng có rất nhiều Thiên Thần canh giữ để tôn kính Xác Thánh Chúa,
Xác Thánh từng hợp nhất với Bản Tính Thiên Chúa: theo lệnh Mẹ Maria rất
nhiều vị trong số các Thiên Thần ấy đă đi lượm những hạt Máu, những miếng
Thịt, những sợi Tóc Chúa Giêsu rơi rớt trong cuộc Tử Nạn. Mẹ Maria rất khôn
ngoan, nên đă lo nghĩ tất cả rất chu đáo.
Trước hết, các thánh ở ngục tổ vào luyện ngục vào kính viếng Xác Thánh đầy
những thương tích tan nát và mất dạng của Chúa Giêsu. Adong và Eva than khóc
v́ tội bất tùng phục của ḿnh đă gây ra những tai biến ấy. Các tổ phụ và
tiên tri vui mừng v́ những lời tiên báo và hy vọng của ḿnh đă thành tựu.
Tất cả đều ca tụng Chúa Toàn Năng đă thực hiện công cuộc Cứu Chuộc với biết
bao khôn ngoan thánh thiện. Các Thiên Thần đem những di tích lượm được trả
lại cho Xác Thánh Chúa Kitô, làm lại y nguyên như trước. Cùng lúc ấy, Linh
Hồn Chúa Giêsu lại hợp nhất với Xác Ngài, làm cho sống động và mặc thêm cho
một vinh quang bất tử. Aùnh ngời sáng của Thân Xác vinh hiển của Chúa vượt
cao trên hết các xác thể vinh hiển khác như ngày vượt trên đêm, và nếu có
thụ nào đó được mặc tất cả những vinh hiển của tất cả các xác thể vinh hiển
khác, đem so với Thân Xác Chúa cũng c̣n rất xấu xí. Tính bất cảm thụ làm cho
Thân Xác Chúa vượt bỏ tất cả những ǵ biết đổi. Tính linh mẫn thanh luyện
khỏi hết những ǵ phàm tục làm cho thân Xác nên giống như thiên thần, thấu
nhập vào được hết mọi vật thể khác mà không ǵ ngăn cản nổi. Tính mẫn tiệp
lẹ làng làm Thân Xác Chúa mất trọng lượng chất thể mau mắn hơn hoạt tính của
thiên thần. Các vết đinh ở tay chân và vết đ̣ng ở cạnh sườn vẫn c̣n lại và
sáng láng rạng rỡ, tăng thêm vẻ đẹp của toàn thân lên một cách kỳ thú, như
một nét đặc sắc lạ lùng nhất. Chúa Kitô ra khỏi mồ, rực rỡ vớt tất cả những
vẻ tráng lệ và huy hoàng ấy. Chúa hứa cho cả loài người cũng được sống lại,
như hiệu qủa cuộc Phục Sinh của Ngài và hứa cho những người công chính sau
này được vinh quang nơi thân xác họ để bảo chứng cho lời hứa này, Ngài phục
sinh cho nhiều vị thánh như Phúc Aâm thuật lại. Trong số các vị thánh này,
lộng lẫy nhất là Thánh Giuse, rồi đến Tánh Gioan Kim, Thánh nữ Anna và các
thánh tổ phụ đă nhiệt liệt trông đợi Ngôi Lời Nhập Thể nhất. Lúc ấy, các vị
đều xuất hiện sáng chói như mặt trời.
Trong căn pḥng ẩn dật tại nhà Tiệc Ly, Mẹ Maria thấu hiểu tất cả những lạ
lùng đó, mà Mẹ thăm dự vào tất cả qua một thị kiến đặc biệt. Thân Xác Mẹ
được hưởng nguồn vui từ linh hồn Mẹ thông sang, vào chính lúc Linh Hồn Chúa
Giêsu hợp nhất với Thân Xác Ngài. Tức th́ Mẹ thoát khỏi buồn khổ và biến
sang một niền an ủi Thiên Quốc. Toàn thân Mẹ biến h́nh. Lúc ấy, thánh Gioan
vào thăm Mẹ như hôm trước, đă sững sờ ngây ngất khi thấy Mẹ, vừa mới đây gần
như bị đau khổ làm cho héo hắt không nhận ra được, bây giờ vinh hiển rạng
ngời trước quang cảnh đó, ông tin chắc chắn Chúa Giêsu đă sống lại.
Đang lúc Mẹ Maria sửa soạn những kinh nguyện và ca khúc mừng Con Thánh của
Mẹ sắp xuất hiện,, bỗng nhiên Mẹ cảm thấy một cảm giác rất lạ tương ứng với
độ đau khổ lớn lao Mẹ đă chịu, và một trào đổ r rệt hơn những tâm t́nh và
ánh sáng báo trước cuộc thị kiến rất hạnh phúc. Sau những chuẩn bị ấy Chúa
Giêsu vào pḥng Mẹ với cả đoàn tuỳ tùng vinh hiển. Mẹ phủ phục xuống thờ lạy
rất thẳm sâu. Chúa Giêsu nâng Mẹ dậy và ban tặng Mẹ một ân huệ, một ân huệ
có thể Mẹ không sao tiếp nhận mà không ngất lịm, nếu các thiên thần và chính
Chúa không tăng sức cho Mẹ. Aân huệ bất ngờ ấy là Thân Xác vinh hiển của
Chúa Giêsu thấu nhập vào thân xác rất trinh sáng trong ngời của Mẹ làm cho
trở nên hoàn toàn thấu suốt, như một trái cầu pha-lê chứa đựng toàn thể mặt
trời. Aân huệ rất phi thường này nâng Mẹ lên chiêm niệm những mầu nhiệm
tuyệt vời cao cả. Khi lên tới đỉnh cao chót vót ấy, Mẹ nghe thấy một tiếng
nói với Mẹ: “Lên cao đi, lên cao nữa” Và ngay lúc đó, Mẹ được tham hưởng một
thị kiến thấu thị đẹp đẽ hơn hết tất cả những thị kiến Mẹ được từ trước đến
bây giờ trong suốt nhiều giờ, Mẹ được hoan hưởng Thiên Chúa với Con Ngài,
thông phần vào vinh quan của Chúa cũng như từ trước đă thông phần vào đau
khổ Ngài chịu. Rồi từ thị kiến đó, Mẹ đi xuống từng bậc như đă được nâng lên.
Mẹ đàm đạo rất ngọt ngào với Con dấu yêu của Mẹ, lĩnh nhận tất cả những ơn
có thể phù hợp được với một thụ tạo.
Sau khi đă lănh nhận những hồng ân đó, Mẹ Maria truyện tṛ với các Thánh đi
theo Chúa Giêsu. Mẹ nhận ra tất cả các vị và nói với từng vị theo cấp bậc
các vị, vừa chúc mừng các vị v́ đă thoát khỏi u ngục, vừa ca tụng Thiên Chúa
vi ơn này. Mẹ hàn huyên đặc biệt với thánh cả Giuse, thánh Gioan Kim, thánh
nữ Anna, thánh Gioan Thuỷ Tẩy và Adong Evà. Các vị ấy đều phủ phục dưới chân
Mẹ, dâng niềm kính tôn Mẹ với tư cách là Mẹ Chúa Cứu Thế, là Mẹ Đồng Công
Cứu Chuộc. Tuân hợp với ư định của Đấng Khôn Ngoan, các vị muốn tôn kính Mẹ
cách đặc biệt tôn sùng. Nhưng chính Mẹ cũng xấp ḿnh xuống tôn kính các vị
v́ sự thánh thiện của các Ngài. Sau cuộc tiếp xúc đó, Mẹ kính mời các vị,
cũng như các thiên thần ca lên những khúc hát mới tôn vinh Chúa Giêsu, Đấng
Chiến Thắng tội lỗi, sự chết vào hoả ngục.
|