CHÚA NHẬT V PHỤC SINH


 

BÀI ĐỌC I: Act 6:1-7

“Họ chọn bảy người đầy thánh Thần”
Bài trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, số môn đồ gia tăng, nên xảy ra việc các người Hy Lạp kêu trách các người Do Thái, v́ trong việc phục vụ hằng ngày, người ta khinh miệt các bà góa trong nhóm họ. Nên Mười Hai Vị triệu tập toàn thể môn đồ đến và bảo: “Chúng tôi bỏ việc rao giảng lời Chúa mà lo đi giúp bàn, th́ không phải lẽ. Vậy thưa anh em, anh em hăy chọn lấy bảy người trong anh em có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan, để chúng tôi đặt họ làm việc đó. C̣n chúng tôi, th́ sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ lời Chúa”. Cả đoàn thể đều tán thành lời các ngài và chọn Têphanô, một người đầy đức tin và Thánh Thần, và chọn Philipphê, Prôcô, Nicanô, Timon, Parmêna và Nicôla quê ở Antiokia. Họ đưa mấy vị đó đến trước mặt các Tông đồ. Các ngài cầu nguyện và đặt tay trên các vị đó. Lời Chúa lan tràn, và số môn đồ ở Giêrusalem gia tăng rất nhiều. Cũng có đám đông tư tế vâng phục đức tin.

Lời của Chúa.


Đáp Ca:

Lạy Chúa, xin tỏ ḷng từ bi Chúa cho chúng tôi, như chúng tôi đă trông cậy Chúa.

1.      Người hiền đức, hăy hân hoan trong Chúa, ca ngợi là việc của những kẻ ḷng ngay. Hăy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hăy xướng ca mừng Chúa.

2.      V́ lời Chúa là lời chân chánh, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.

3.      Ḱa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nh́n xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn.


BÀI ĐỌC II: 1 Petr 2:4-9

“Anh em là ḍng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả”
Bài trích thơ thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

Anh em thân mến, khi đến cùng Chúa là tảng đá sống động, bị người ta loại bỏ, nhưng đă được Thiên Chúa tuyển chọn và tôn vinh, chính anh em như những tảng đá sống động, xây dựng ṭa nhà thiêng liêng, chức vụ tư tế thánh thiện, để hiến dâng của lễ thiêng liêng đáng Thiên Chúa chấp nhận nhờ Đức Giêsu Kitô. V́ thế, có lời Thánh Kinh rằng: “Đây Ta đặt tại Sion tảng đá góc tường, được tuyển chọn và quư giá, ai tin Người, sẽ không phải hổ thẹn”. Vậy, vinh dự cho anh em là những kẻ tin; nhưng đối với những kẻ không tin, th́ tảng đá mà thợ xây loại bỏ, đă trở thành đá góc tường, đá vấp ngă và đá chướng ngại cho những kẻ chống lại và không tin lời Chúa, và số phận của họ là thế. C̣n anh em là ḍng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân tộc thánh thiện, dân riêng của Chúa, để rao giảng quyền năng của Đấng đă gọi anh em ra khỏi tối tăm mà vào ánh sáng kỳ diệu của Người.

Lời của Chúa.


Alleluia, alleluia. — Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. — Alleluia.


PHÚC ÂM: Joan 14:1-12

“Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”
Bài trích Phúc Âm theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ḷng các con đừng xao xuyến. Hăy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đă nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đă ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu th́ các con cũng ở đó. Thầy đi đâu, các con đă biết đường rồi”. Ông Tôma thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy. Nếu các con biết Thầy, th́ cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ các con biết và đă xem thấy Người”. Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con”. Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “Philipphê! Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy. Ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự ḿnh mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hăy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hăy tin, v́ các việc Thầy đă làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm những việc Thầy đă làm. Người ấy c̣n làm được những việc lớn lao hơn, v́ Thầy về với Cha”.

Phúc Âm của Chúa.

Sống Lời Chúa Hôm Nay
 

 

“Hăy Tin vào Thiên Chúa và Hăy Tin ở nơi Thày”

 

 

 

Vấn Đề của Bài Phúc Âm hôm nay

 

Nếu chủ đề của 3 tuần đầu của Mùa Phục Sinh là “sự sống lại”, và chủ đề của 4 tuần cuối của Mùa Phục Sinh là “sự sống”, th́ chủ đề “sự sống” của 4 tuần cuối này sẽ được Phúc Âm theo Thánh Gioan Giáo Hội chọn đọc trong chu kỳ Phụng Vụ Năm A thứ tự cho thấy các khía cạnh của chủ đề ấy như sau:

 

·         Tác giả “Sự sống”:     “Tôi đến cho chiên được sự sống viên trọn” (Chúa Nhật IV)

·         Tác động “Sự sống”:  “Hăy tin vào Thiên Chúa và hăy tin nơi Thày” (Chúa Nhật V)

·         Tác nhân “Sự sống”:  “Thần Chân Lư … ở với các con và ở trong các con” (Chúa Nhật VI)

·         Tác dụng “Sự sống”:  “Chính ở nơi họ mà Con được vinh hiển” (Chúa Nhật VII)

 

Như thế, vấn đề “sự sống” của Chúa Nhật V tuần này là ḷng “tin”. Thật vậy, như bài chia sẻ lần trước đă đặt vấn đề “sự sống” một khi đă được thông ban từ Lời Nhập Thể là Chúa Kitô, th́ để thông hưởng “sự sống” này, con người cần phải “nhận biết Người” (Jn 1:11), tức phải “chấp nhận Người” (Jn 1:12), v́ “sự sống đời đời là nhận biết Cha là Thiên Chúa chân thật duy nhất và Đấng Cha sai là Giêsu Kitô” (Jn 17:3). Tác động “nhận biết” hay “chấp nhận” đây là ǵ, nếu không phải cũng chính là tác động “tin”. Đó là lư do tác động “tin” là tác động tỏ ra thực tại “sự sống” nơi chủ thể tin, như hơi thở là dấu có sự sống thể lư nơi sinh vật, hay thực tại sự sống được thể hiện qua tác động “tin”, như sự sống thể lư được thể hiện qua hơi thở của sinh vật vậy. Thế nhưng, phải “tin” những ǵ hay đối tượng của tác động “tin” là ǵ? Và “tin” sẽ phát sinh những ǵ, hay tác dụng của tác động “tin” ra sao?

 

Theo bài Phúc Âm hôm nay, đối tượng của tác động “tin” đó là chính “sự sống” hiệp thông nơi Thiên Chúa: “Các con không tin rằng Thày ở trong Cha và Cha ở trong Thày hay sao?”; “Các con hăy tin Thày là Thày ở trong Cha và Cha ở trong Thày”. Và tác dụng của tác động “tin” chính là Quyền Năng Thần Linh: “Thày bảo thật cho các con biết con người tin vào Thày sẽ làm được những việc Thày làm mà c̣n làm được hơn cả những việc ấy nữa”. Nếu Quyền Năng Thần Linh là biểu hiệu cho hay là chính Thánh Thần (xem Lk 1:35), th́ bài Phúc Âm hôm nay hàm chứa ư nghĩa về Sự Sống Thần Linh của Ba Ngôi Thiên Chúa được thể hiện nơi chủ thể “tin”. Nghĩa là con người “tin” là con người được “sự sống”, và “sự sống” này là chính “sự sống” của Chúa Ba Ngôi, và họ sống là sống chính “sự sống” của Chúa Ba Ngôi.

 

Đối tượng của tác động “tin” đó là chính “sự sống” hiệp thông nơi Thiên Chúa

 

Thật vậy, “Thiên Chúa là Thần Linh” (Jn 4:24), Ngài đă ban “sự sống đời đời là nhận biết…” cho con người bằng cách tỏ ḿnh cho họ nơi Con Duy Nhất của Ngài là Chúa Giêsu Kitô (xem Jn 3:16), Đấng Ngài sai (xem Jn 17:3). Phần Lời Nhập Thể, Người cũng đă đến thế gian “để tỏ Cha ra” (Jn 1:18), bằng cách tỏ ḿnh thật sự “là phản ảnh vinh quang Cha, là hiện thân đích thực của bản thể Cha” (Heb 1:3). Đến nỗi, như Chúa Kitô đă khẳng định với dân Do Thái “Cha và Tôi là một” (Jn 10:30), cũng như với các tông đồ trong bài Phúc Âm hôm nay: “Ai thấy Thày là thấy Cha”. Con người không thể nào trực tiếp thấy Cha hay biết Cha nếu không được Con Ngài, Đấng Ngài sai, tỏ ra cho biết. Bởi thế, Chúa Giêsu mới bày tỏ cảm nhận của chính ḿnh với Cha của Người trước mặt các môn đệ rằng: “Không ai biết Con trừ Cha, cũng như không ai biết Cha trừ Con và những ai Con muốn tỏ Cha ra cho biết” (Lk 10:22).

 

Đó là lư do, để trả lời cho tông đồ Philiphê trong bài Phúc Âm hôm nay về lời vị tông đồ này “xin Thày hăy tỏ cho chúng con biết Cha là chúng con măn nguyện rồi”, Chúa Giêsu mới than với riêng vị tông đồ này cũng như với chung các tông đồ là: “Thày hằng ở với các con bấy lâu mà các con vẫn chưa biết Thày hay sao?” Ở đây, tông đồ Philiphê xin được “biết Cha”, Chúa Kitô lại đặt vấn đề “biết Thày”. Thế nhưng, để biết Chúa Kitô có thực sự là Đấng Thiên Sai hay chăng, tức là Người có thực sự ở trong Cha hay chăng, cũng trong bài Phúc Âm hôm nay, Người đă cho các tông đồ biết thêm những dấu chứng về lời Người nói và việc Người làm hoàn toàn cho thấy Người bởi Cha và từ Cha như sau: “Những lời Thày nói th́ không phải tự Thày mà chính Cha là Đấng sống trong Thày hoàn tất các công việc của Ngài”. Trong câu nói này, phần đầu Chúa Kitô đề cập đến “những lời Thày nói”, phần sau Người lại lái sang “các công việc của Cha”.

 

Bởi thế, cũng trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Kitô đă kêu gọi các tông đồ rằng: “Hăy tin Thày là Thày ở trong Cha và Cha ở trong Thày, bằng không hăy tin nơi những việc Thày làm”. Qua câu nói của Chúa Giêsu đây, chúng ta có thể suy ra tại sao Chúa Giêsu nói với các tông đồ về một tác động “tin” song lại có một đối tượng lưỡng diện đó là Thiên Chúa và Thày: “hăy tin vào Thiên Chúa” tức là hăy tin rằng “Cha ở trong Thày”, hay tin rằng Cha là Đấng đă sai Thày, và “hăy tin ở nơi Thày” tức là hăy tin rằng “Thày ở trong Cha”, hoặc tin rằng Thày được Cha sai. Tóm lại, “Hăy tin vào Thiên Chúa và hăy tin ở nơi Thày”, nghĩa là, như Chúa Giêsu cho thấy trong Lời Nguyện Tiệc Ly dâng lên Cha của Người về sứ điệp Người đă nhận từ Cha để chuyển đạt cho thành phần thuộc về Người: “Họ biết thật rằng Con từ Cha mà đến và họ tin rằng Cha đă sai Con” (Jn 17:8). 

 

Tác dụng của tác động “tin” chính là Quyền Năng Thần Linh

 

Đúng thế, có thể nói “tất cả sự thật” (Jn 16:13), tất cả Mạc Khải Thần Linh trong toàn bộ Thánh Kinh nói chung cũng như trong Tân Ước nói riêng, nhất là trong Phúc Âm, chính là ở chỗ này, chính là ở Thực Tại Thần Linh này, Thực Tại Sự Sống “Cha ở trong Con và Con ở trong Cha” (Jn 17:21). Nếu Lời Nhập Thể đến thế gian, như lời Người khẳng định với tổng trấn Philatô: “là để làm chứng cho chân lư” (Jn 18:37), th́ “chân lư” đó là “Thày ở trong Cha và Cha ở trong Thày”. “Chân lư” này chính là một Thực Tại Thần Linh, Thực Tại Thần Linh này chẳng những là một Thực Tại Sự Sống: “Cha ở trong Con và Con ở trong Cha”, mà c̣n là một Thực Tại Ban Sự Sống nữa, v́ Thực Tại Thần Linh này tỏ cho con người một Kiến Thức Thần Linh để họ có thể nhận biết Thiên Chúa như Ngài biết Ngài.

 

Thật vậy, từ Thực Tại Thần Linh này, Thực Tại “Thiên Chúa là ánh sáng” (1Jn 1:5) này, mới chiếu tỏa ra một thứ “ánh sáng thật chiếu soi mọi người đă đến trong thế gian” (Jn 1:9) đó là Lời Nhập Thể, một thứ “ánh sáng sự sống”: “Ai theo Tôi sẽ được ánh sáng sự sống” (Jn 8:12). Và “ánh sáng sự sống” phát ra từ “ánh sáng thế gian” (Jn 8:12) là Chúa Giêsu Kitô đây là ǵ, nếu không phải là “ánh sáng”, là Mạc Khải Thần Linh, làm cho con người được “sự sống đời đời là nhận biết Cha là Thiên Chúa chân thật duy nhất và Đấng Cha sai là Giêsu Kitô” (Jn 17:3)? Có thể nói, Thiên Chúa tỏ ḿnh ra nơi Lời Nhập Thể là Ngài muốn ban cho loài người chúng ta một Kiến Thức Thần Linh, tức ban cho loài người chúng ta chính “sự sống”, v́ “sự sống đời đời là nhận biết (Thần Linh)” (Jn 17:3).

 

Một khi con người có Kiến Thức Thần Linh, tức có Sự Sống Thần Linh, một Sự Sống vô cùng viên măn, vô cùng toàn năng, mạnh hơn sự chết, thắng vượt tất cả mọi sự dữ (x Mk 16:17-18), họ có thể, đúng như Chúa Kitô đă khẳng định với các tông đồ: “làm được hơn cả những việc Thày làm”. Sở dĩ, về khốn khó “đầy tớ không hơn chủ” (Jn 15:20), nhưng về hoạt động, môn đệ lại có thể làm hơn sư phụ của ḿnh, là v́, như Chúa Giêsu cho biết lư do trong bài Phúc Âm hôm nay, “Thày về cùng Cha”. Nghĩa là Thày không đích thân làm việc nữa, mà là chính “sự sống và là sự sống viên măn hơn” ở trong môn đệ của Người làm việc qua họ, nên môn đệ mới chẳng những làm được những việc như Thày làm mà c̣n hơn thế nữa. Môn đệ c̣n “làm được hơn những việc Thày làm” là v́ nơi cành nho mới sinh hoa kết trái, chứ thân nho không bao giờ có trái; thế nhưng, cành nho sở dĩ có trái là v́ dính liền với thân nho, tức được thân nho thông nhựa sống thần linh cho, “v́ Thày về cùng Cha” là thế, “bởi v́ Thày đi th́ có lợi cho các con”, tức khi Thày và Cha là một ở trên trời th́ Thày sẽ sai Thánh Thần Hiệp Thông Sự Sống Thần Linh Cha Con này xuống cho các môn đệ, vị Thánh Thần vẫn được Chúa Kitô tiếp tục thông ban cho Kitô hữu Công giáo chúng ta qua Thánh Thể của Người khi chúng ta rước lấy Người vậy.

 

Chỗ “hơn thế nữa” ở đây tức là những việc họ làm vượt quá khả năng tự nhiên của một loài thuần nhân như họ, chẳng những chứng tỏ cho thấy sự hiện diện của Sự Sống Thần Linh, “sự sống viên măn hơn” (Jn 10:10), nơi chính bản thân mỗi người chúng ta, mà c̣n làm cho Sự Sống Thần Linh này sáng tỏ trên thế gian và lan truyền trên thế gian nữa (x Jn 17:21,23). Chỗ “hơn thế nữa” ở đây tức là Thày không đích thân làm, song chỉ bằng quyền lực danh của Thày mà các môn đệ làm được những việc phi thường, như trường hợp hai tông đồ Phêrô và Gioan đă nhân danh Thày mà chữa cho một người què bẩm sinh tại Cửa Đẹp ở Giêrusalem (x Acts 3:1-26, 4:1-22). “Chính ở nơi họ mà Con được hiển vinh” (Jn 17:10) là như thế.

 

Thế nhưng, để đến được chỗ này, chỗ “được sự sống và là một sự sống viên măn hơn”, Chúa Kitô cần phải, như Người nói với các tông đồ trong bài Phúc Âm hôm nay: “Thày đi để dọn chỗ cho các con”. Vậy, nếu “trong nhà Cha Thày có nhiều chỗ”, mà “nhà Cha” ở đây ám chỉ nội tâm của Thiên Chúa, ám chỉ Ư Thức (Thần Linh) nơi Thiên Chúa, hay ám chỉ đến Sống Hiệp Thông nơi Thiên Chúa, (đó là lư do chỉ khi nào người con phung phá trở về nhà Cha, tức trở về với Ư Thức Thần Linh, trở về Sống Hiệp Thông với Ngài, mới thật sự “như chết mà sống lại” – Lk 15:24,32; và Thiếu Nhi Chúa Giêsu năm 12 tuổi “phải ở lại nhà Cha” chính là việc Người phải sống Ư Thức Thần Linh, phải Sống Hiệp Thông với Cha Người – Lk 2:49), th́ “trong nhà Cha Thày có nhiều chỗ” ở đây hàm ư về một “sự sống viên măn hơn”.

 

Vậy việc “Thày đi để dọn chỗ cho các con” đây là Thày đi “tự hiến để họ được thánh hóa trong chân lư” (Jn 17:19), tức để “họ nhận biết là Con từ Cha mà đến, và tin rằng Cha là Đấng đă sai Con” (Jn 17:8), nghĩa là để họ biết Ư Thức Thần Linh, Sống Hiệp Thông với Thiên Chúa, hay “để họ được sự sống và là một sự sống viên măn hơn” (Jn 10:10) cũng vậy. Đến đây, chúng ta mới thấy Cuộc Vượt Qua của Chúa Giêsu Kitô thực sự là việc “Thày đi để dọn chỗ cho các con”, một biến cố là tuyệt đỉnh Mạc Khải Thần Linh: “Thày ở trong Cha” qua việc Tử Giá, dấu chứng tỏ Người được Cha sai; và “Cha ở trong Thày” qua việc Phục Sinh, dấu Cha chứng tỏ Chúa Kitô đúng là “Đấng Cha sai”. Như thế, lời tuyên xưng “Lạy Chúa tôi! Lạy Thiên Chúa tôi!” (Jn 20:28) của tông đồ Tôma trước Đấng Tử Giá Phục Sinh quả thực đă đáp ứng đúng như ḷng Chúa Kitô mong muốn và kêu gọi các môn đệ của Người là “hăy tin vào Thiên Chúa và hăy tin ở nơi Thày”.

 

Vấn đề thực hành sống đạo:

 

Nếu tất cả Mạc Khải Thần Linh hay tuyệt đỉnh Mạc Khải Thần Linh được tỏ hiện ở Mầu Nhiệm Vượt Qua th́ việc “tin vào Thiên Chúa và tin ở nơi Thày” chính là Sống Biến Cố Vượt Qua. Và Sống Biến Cố Vượt Qua là ǵ, nếu không phải là Sống Phụng Vụ và Sống Chứng Nhân: Sống Phụng Vụ ở chỗ Sống Mầu Nhiệm Chúa Kitô Tử Giá và Sống Chứng Nhân ở chỗ Sống Mầu Nhiệm Chúa Kitô Phục Sinh?

 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

THEO CHÂN ĐỨC KITÔ TỰ HỦY

 

Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.

Không ai đến với Chúa Cha

mà không qua Thầy.” (Ga 14, 6)

 

Lời trên của Chúa Giêsu đă được thánh sử Gioan ghi lại. Người mặc khải cho các môn đệ những lời thâm sâu huyền nhiệm nhằm trấn an các ngài khi Người sắp sửa phải chịu khổ h́nh thập giá chỉ v́ “yêu thương họ đến cùng”. Đây cũng chính là con đường Phục Sinh vinh hiển để trở về bên hữu Chúa Cha mà, với suy nghĩ của con người xác phàm, không thể nào đón nhận đó là mặc khải về t́nh yêu của Thiên Chúa.

 

Chính v́ lẽ đó mà thánh sử đă giúp tôi cảm nghiệm được thánh ư của Chúa Giêsu đang sống, khi ngài răn dậy các Kitô hữu tiên khởi làm thế nào để lắng nghe được lời mời gọi thiết thực của Người là “Hăy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14, 1) trong thư của ngài như sau:

 

Hễ ai giữ lời Người dậy,

nơi kẻ ấy, t́nh yêu Thiên Chúa đă thực sự nên ḥan hảo.

Căn cứ vào đó, chúng ta biết được ḿnh đang ở trong Thiên Chúa.

Ai nói rằng ḿnh ở lại trong Người,

th́ phải đi trên con đường Đức Giêsu đă đi.” (1Ga 2, 5-6a)

 

Thánh Gioan nhắc nhở tôi phải tuân “giữ Lời Người”, không chỉ nói suông mà “phải đi trên đường Chúa Giêsu đă đi”. Suy tới đây, tôi nhớ lời thánh Bonaventura định nghĩa xúc tích về con đường sống thần hiệp là :”con đường không ǵ khác hơn là một t́nh yêu nồng cháy cho Đấng Chịu Đóng Đinh.

 

Rơ là các ngài xác tín rằng: chính qua Đức Kitô hay sống Lời Chúa mà ta mới đến cùng Chúa Cha chúng ta được.

 

Là người khuyết tật, làm sao tôi có thể theo chân Đức Kitô tự hủy được! Làm sao tôi có thể thực hành những việc to tát như các thánh hay các bậc vĩ nhân được! Thế rồi, tôi đă t́m đến với con đừơng thơ ấu của thánh nữ Têrêsa HĐGS. Một con đường phù hợp với tâm tính và cuộc sống hiện tại nghèo khổ và bệnh tật của tôi. Ngài chỉ cho tôi sống kết hợp với Chúa Giêsu như ngài đă ghi lại trong “Một Tâm Hồn”:

 

“Bé nhỏ, đó là nh́n nhận sự hư vô của ḿnh, chờ đợi tất cả từ Thiên Chúa tốt lành, như một em bé chờ đợi mọi sự từ Cha của nó.

Đó là không hề sợ hăi, không chiếm hữu và tích lũy ǵ cả.

Là bé nhỏ, đó là không hề lấy làm của ḿnh những nhân đức mà ḿnh thực hành được, tưởng ḿnh có khả năng làm được cái ǵ đó; nhưng là nh́n nhận rằng Thiên Chúa tốt lành đặt kho tàng nhân đức đó trong tay đứa con nhỏ bé của Người để nó sử dụng khi nào cần đến; tuy nhiên đó luôn là kho tàng của Chúa tốt lành.

Cuối cùng, đó là không bao giờ thất vọng nản ḷng về lỗi lầm của ḿnh, v́ con trẻ th́ té luôn, nhưng chúng c̣n quá nhỏ để có thể làm điều ǵ có hại.”

 

Qua những kinh nghiệm tự hạ trong tâm hồn và bằng những việc làm rất tầm thường nhỏ bé, thánh nữ đă giúp tôi thấu hiểu tâm h́nh tự hủy này với những lời vàng ngọc:

 

“Người ta càng yếu đuối, không khát vọng cũng không nhân đức chừng nào, th́ người ta càng thích hợp với những hoạt động của t́nh yêu đốt cháy và làm biến đổi chừng ấy” ... ”bởi v́ em nhỏ bé và yếu đuối, Người đă hạ ḿnh đến với em và dịu dàng dậy em biết những bí mật t́nh yêu của Người.”

 

Nhờ chiêm ngắm con đường thơ ấu theo chân Đức Kitô tự hủy tận sâu trong tâm hồn tự hạ cũng như bằng những hy sinh thật hèn mọn của thánh nữ, đồng thời qua cầu nguyện Lời Chúa mà tôi đă không chần chừ cùng đồng hành với những nhóm anh chị em khuyết tật nghèo khổ khác. Tôi đă và luôn luôn cố gắng dành nhiều thời gian đến với họ, vừa mời gọi những người có ḷng hảo tâm sẻ chia, nâng đỡ ủi an, vừa hiện diện, lắng nghe, cùng với họ gặp gỡ Chúa qua suy gẫm và cầu nguyện Lời Chúa. Tôi cũng dằn ḷng ḿnh chớ thất vọng nản chí về những lúc chán chường v́ đường xa, v́ sức khỏe mệt mỏi, uể oải của ḿnh hay về những bất đồng chính kiến trong nhận thức và trong tâm t́nh.

 

Mỗi lần đến với họ, tôi luôn ấp ủ bằng một t́nh yêu đơn sơ chân chất “v́ t́nh yêu là tất cả, nó bao trùm mọi thời và mọi nơi, bởi v́ nó bất diệt”, như thánh nữ đă chỉ cho tôi con đường ấu thơ tự hạ để “t́nh yêu Thiên Chúa thực sự nên hoàn hảo”.

 

Hơn nữa, tôi luôn ghi nhớ Lời Chúa trong thư Do Thái:

 

Vậy thưa anh em, nhờ máu Đức Kitô đă đổ ra, chúng ta mạnh dạn bước vào cung thánh. Người đă mở cho chúng ta con đường mới và sống động qua bức màn, tức là chính thân xác của Người.” (Dt 10, 19-20)

 

Quả thật, khi người nào sống Lời Chúa, sống kết hợp mật thiết với Đức Kitô bằng tất cả tâm hồn và thân xác th́ lúc đó, không c̣n là bản thân người ấy sống nữa, mà là chính Đức Kitô sống trong người đó. Thánh Phaolô đă xác tín tuyệt vời về cảm nghiệm sống thần hiệp sâu xa trên.

 

Điều này được thể hiện rất rơ khi tổng thống George Bush đă trả lời phỏng vấn với Raymond Arroyo của Eternal Word Television Network (EWTN) rằng ông thấy Thiên Chúa trong ánh mắt của ĐTC Bênêđictô XVI. Từ đó, Tổng Thống Bush dự định sẽ dốc hết sức để chào đón Đức Thánh Cha trong chuyến tông du Hoa Kỳ năm ngày của ngài bắt đầu từ thứ ba tới. Đáng chú ư nhất, ông Bush sẽ ra phi trường để đón Đức Thánh Cha, một cử chỉ lịch sự mà ông chưa bao giờ dành cho bất cứ vị lănh đạo nào đến viếng thăm. (VietCatholic News, thứ hai ngày 14/04/2008)    

 

Trong tâm t́nh yêu mến vị thánh trẻ Têrêsa HĐGS với con đường khiêm nhu theo chân Đức Kitô tự hủy, tôi xin mượn lời cảm tạ vui sướng cực độ của ngài để tha thiết khao khát là một hồn nhỏ:

 

“Ôi Giêsu! T́nh yêu của con!

Ơn gọi của con, cuối cùng con đă t́m thấy!

Ơn gọi của con là t́nh yêu!

Vâng, con đă t́m thấy chỗ của con trong ḷng Hội Thánh, và chỗ này, ôi lạy Chúa, chính Người đă ban cho con: Trong ḷng Hội Thánh là Mẹ của con, con sẽ là t́nh yêu!...

Như vậy, con sẽ là tất cả; giấc mơ của con sẽ được thực hiện! Amen”

 

Chúa Nhật 5PS, 20/04/2008

Phêrô Vũ văn Quí CVK64

Email: peterquivu@gmail.com