|
|
Thứ Năm
Tóm Lời Chúa
Bài Sách Thánh 1: Acts. 18:1-8 1
Sau đó, ông Phao-lô rời A-thê-na đi Cô-rin-tô.2 Tại đây, ông gặp một
người Do-thái tên là A-qui-la, quê ở Pon-tô, vừa mới từ I-ta-li-a đến, cùng với
vợ là Pơ-rít-ki-la, v́ hoàng đế Cơ-lau-đi-ô đă ra lệnh cho mọi người Do-thái
phải rời Rô-ma. Ông Phao-lô đến thăm hai ông bà,3 và v́ cùng nghề,
nên ông ở lại nhà họ và cùng làm việc: họ làm nghề dệt lều.4 Mỗi ngày
sa-bát, ông thảo luận tại hội đường, cố thuyết phục cả người Do-thái lẫn người
Hy-lạp.5 Khi ông Xi-la và ông Ti-mô-thê từ Ma-kê-đô-ni-a xuống, th́
ông Phao-lô chỉ lo giảng, long trọng làm chứng cho người Do-thái biết rằng Đức
Giê-su chính là Đấng Ki-tô.6 Bởi họ chống đối và nói lộng ngôn, nên
ông giũ áo mà bảo họ: "Máu các người cứ đổ xuống trên đầu các người! Phần tôi,
tôi vô can; từ nay trở đi, tôi sẽ đến với người ngoại."7 Ông rời bỏ
chỗ ấy đến nhà một người ngoại tôn thờ Thiên Chúa, tên là Ti-xi-ô Giút-tô, ở sát
bên hội đường.8 Ông Cơ-rít-pô, trưởng hội đường, tin Chúa, cùng với
cả nhà. Nhiều người Cô-rin-tô đă nghe ông Phao-lô giảng cũng tin theo và chịu
phép rửa.
Suy Lời Chúa Ư chính của Lời Chúa qua các bài Thánh Kinh do Giáo Hội cố ư chọn lựa và sắp xếp cho phụng vụ Thánh Lễ của riêng ngày hôm nay được chứa đựng trong nội dung của Bài Phúc Âm. Đó là lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ về nỗi buồn sầu khi các vị phải xa cách Thày ḿnh và niềm vui khi các vị thấy lại Người. Hôm nay là thứ năm, sau 40 ngày Chúa Giêsu sống lại từ trong kẻ chết, tức là đúng thời điểm Chúa Giêsu Thăng Thiên. Tuy nhiên, lễ trọng kính Chúa Giêsu Thăng Thiên được cử hành hôm nay, như Giáo Hội cho phép, có thể dời vào Chúa Nhật Thứ Bảy Mùa Phục Sinh tới đây. Do đó, phụng vụ lời Chúa hôm nay vẫn có thể tiếp tục các bài đọc của ngày hôm qua. Dù không phải là bài Phúc Âm Giáo Hội chính thức chọn đọc cho lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên, lời Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay cũng nói đến sự kiện “chẳng mấy chốc các con sẽ không c̣n được thấy Thày”, một việc ra đi sẽ làm cho các môn đệ “phiền muộn một thời gian”, thế nhưng, như Người qủa quyết, “nỗi phiền muộn của các con sẽ trở thành niềm vui”, ở chỗ, “sau đó không lâu các con sẽ lại được thấy Thày”. Bài đọc 1 hôm nay đă cho thấy niềm vui và nỗi buồn của tông đồ Phaolô khi rao giảng tại Côrintô. Nỗi buồn của vị Tông Đồ Dân Ngoại này là khi ngài thấy chính dân ḿnh lại không tin lời chứng của ngài về “Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai”, đến nỗi, ngài đă phải “phủi áo mà nói: ‘Máu của anh em sẽ đổ lên đầu anh em. Tôi không chịu trách nhiệm! Từ nay trở đi tôi sẽ đi với các Dân Ngoại’”. Thế nhưng, từ nỗi buồn dân ḿnh đă trở thành niềm vui cho ngài nơi dân ngoại, ở chỗ, bài đọc 1 ghi nhận: “Cũng có nhiều người dân thành Côrintô nghe Phaolô th́ đă tin nhận và chịu phép rửa”.
Nguyện Lời Chúa Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, được xức dầu Thần Linh, đă đến trong thế gian để ai tin nhận Chúa th́ được sống. Kitô hữu chúng con đă được tái sinh bởi Thần Linh khi lănh nhận Bí Tích Rửa Tội. Thế nhưng, c̣n sống trong xác thịt, chúng con vẫn có thể chết trong tội lỗi của ḿnh. Bởi thế, xin Mẹ Maria có phúc v́ đă tin lời Chúa, nuôi lớn chúng con bằng lương thực hằng ngày là nhận biết Chúa. Amen.
LỄ CHÚA GIÊSU THĂNG THIÊN
VINH QUANG BA NGÔI NƠI VIỆC CHÚA KITÔ THĂNG THIÊN
ĐTC Gioan Phaolô II: Bài Giáo Lư 11 về Đại Năm Thánh 2000 ngày Thứ Tư 24/5/2000
1- Mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Kitô liên quan đến lịch sử nhân loại song đồng thời cũng siêu vượt trên lịch sử này. Chính tư tưởng cũng như ngôn ngữ nhân loại có thể hiểu biết và truyền đạt mầu nhiệm này một cách nào đó, song không thể nào hiểu biết và truyền đạt hết được. Đó là lư do tại sao, mặc dù nói về “việc phục sinh” như được thấy nơi Kinh Tin Kính cổ xưa mà chính Thánh Phaolô đă lănh nhận và truyền lại trong Bức Thư Thứ Nhất gửi Giáo Đoàn Côrintô (xem 15:3-5), Tân Ước cũng dùng kiểu diễn tả khác để giải thích ư nghĩa của Phục Sinh. Đặc biệt là theo Thánh Gioan và Phaolô th́ Phục Sinh như là một cuộc thượng tôn hay một cuộc vinh hiển của Đấng Tử Giá. Do đó, đối với Thánh Kư thứ bốn, Thập Giá của Chúa Kitô đă là vương ṭa được dựng trên trái đất nhưng thấu tới trời. Chúa Kitô ngự trên ngai ṭa Thập Giá này như là một Đấng Cứu Thế và như là Chúa Tể của lịch sử.
Thật vậy, trong Phúc Âm Thánh Gioan, Chúa Giêsu đă kêu lên rằng: “Khi nào Tôi được treo lên khỏi mặt đất, Tôi sẽ kéo tất cả mọi người lên cùng Tôi” (12:32; xem 3:14, 8:28). Qua bài thánh ca trong Bức Thư gửi Giáo Đoàn Philiphê, sau khi diễn tả việc Con Thiên Chúa hạ ḿnh thẳm sâu cho đến chết trên thập giá, Thánh Phaolô đă ca tụng việc Phục Sinh như thế này: “V́ thế Thiên Chúa đă tôn vinh Người và ban cho Người một danh hiệu trên hết mọi danh hiệu, ở chỗ khi nghe tên Giêsu th́ trên trời, dưới đất và trong ḷng đất mọi đầu gối qú xuống và mọi miệng lưỡi tuyên xưng Giêsu Kitô là Chúa, cho vinh danh Thiên Chúa là Cha” (Phil 2:9-11).
2- Việc Chúa Kitô Thăng Thiên về trời, được Thánh Luca thuật lại như là một việc niêm ấn cho Phúc Âm của thánh nhân và là việc mở màn cho công cuộc thứ hai của ngài là Cuốn Tông Vụ, cũng phải hiểu theo cùng chiều hướng trên đây. Đó là lần Chúa Giêsu hiện ra cuối cùng, lần hiện ra được “kết thúc ở chỗ nhân tính của Người dứt khoát vào hưởng vinh hiển thần linh được biểu hiệu bằng đám mây và tầng trời” (Giáo Lư Giáo Hội Công Giáo, số 659). Tầng trời là dấu hiệu đúng nhất nói lên siêu việt tính thần linh. Nó là một lănh giới của vũ trụ ở bên trên lănh vực trái đất là nơi con người sinh sống.
Sau khi hành tŕnh trên những nẻo đường lịch sử và thậm chí đă tiến đến tận vùng tối tăm của tử thần là những giới hạn nơi thân phận có cùng của con người và là lương bổng của tội lỗi (xem Rm 6:23), Chúa Kitô trở về với vinh hiển mà Người từ đời đời đă thông phần với Chúa Cha và Thánh Thần. Và Người đă mang theo nhân tính được cứu chuộc với Người về trời. Thật vậy, Bức Thư gửi cho Giáo Đoàn Êphêsô nói rằng “Thiên Chúa , Đấng giầu ḷng thương xót, bởi t́nh yêu cao cả đối với chúng ta, ... đă làm cho chúng ta được sống với Chúa Kitô ... cũng như đă làm cho chúng ta được ngự với Người trên thiên quốc” (Eph 2:4-6). Điều này trước hết áp dụng cho trường hợp Mẹ Maria, Mẹ của Chúa Giêsu, mà việc Mẹ Mông Triệu là hoa trái đầu mùa của việc chúng ta lên trời trong vinh quang.
3- Chúng ta hăy dừng lại trước Chúa Kitô vinh hiển Thăng Thiên để chiêm ngưỡng sự hiện diện của cả Ba Ngôi Thiên Chúa. Chúng ta biết rằng nghệ thuật Kitô Giáo, ở những ǵ được gọi là Trinitas in cruce, thường phác tả Chúa Kitô tử giá có Chúa Cha cúi xuống như ôm ấp lấy Người, trong lúc chim câu Thánh Thần đậu trên cả hai (như Masaccio trong Thánh Đường Santa Maria Novella ở Florence). Như thế, Thánh Giá là biểu hiệu hiệp nhất liên kết nhân tính và thần tính, sự chết và sự sống, đau khổ và vinh quang.
Cũng thế, chúng ta có thể thoáng nh́n thấy sự hiện diện của Ba Ngôi thần linh nơi cảnh Chúa Giêsu Thăng Thiên. Nơi trang cuối cùng Phúc Âm của ḿnh, trước khi tŕnh bày cho thấy Đấng Phục Sinh, với tư cách là tư tế của Tân Ước, đă chúc lành cho các môn đệ và được nâng lên khỏi mặt đất mà vào vinh quang trên trời (xem Lk 24:50-52), Thánh Luca đă thuật lại lời Người từ biệt các Vị Tông Đồ. Trong lời từ biệt này, trước hết chúng ta thấy dự án cứu độ của Chúa Cha, Đấng đă báo trước trong Thánh Kinh về Cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Con, nguồn mạch thứ tha và giải thoát (xem Lk 24:45-47).
4- Thế nhưng, cũng qua những lời từ biệt này của Đấng Phục Sinh, chúng ta cũng thoáng thấy Chúa Thánh Thần, mà việc hiện diện của Ngài sẽ là nguồn sức mạnh và chứng nhân tông đồ: “Thày sẽ sai lời hứa của Cha Thày đến với các con; song các con hăy ở lại trong thành cho tới khi các con được mặc lấy quyền lực từ trên cao” (Lk 24:49). Nếu trong Phúc Âm Thánh Gioan Đấng An Ủi được Chúa Kitô hứa ban th́ đối với Thánh Luca tặng ân Thần Linh thuộc về lời chính Chúa Cha hứa ban vậy.
Thế nên, cả Ba Ngôi Thiên Chúa hiện diện nơi giây phút khởi đầu của Giáo Hội. Đây là điều Thánh Luca nhấn mạnh trong Sách Tông Vụ về tŕnh thuật Chúa Kitô Thăng Thiên. Thật vậy, Chúa Giêsu đă khuyến dụ các môn đệ của ḿnh là “hăy chờ đợi lời Chúa Cha hứa ban”, tức là, hăy “chịu phép rửa Thánh Linh”, vào ngày Lễ Ngũ Tuần bấy giờ đă gần đến (xem Acts 1:4-5).
5- Như thế, việc Thăng Thiên là một cuộc hiển linh của Ba Ngôi Thiên Chúa cho thấy mục đích mà lịch sử mỗi người và vũ trụ đang mau tới. Cho dù thân xác chết chóc của chúng ta bị biến thành cát bụi trong trái đất này, th́ cả con người được cứu chuộc của chúng ta hướng lên cao tới Thiên Chúa, theo Chúa Kitô là vị hướng đạo của chúng ta.
Được bồi dưỡng bởi niềm tin hoan hỉ này, chúng ta hăy hướng về mầu nhiệm Thiên Chúa là Cha và Con và Thánh Thần, mầu nhiệm được mạc khải trong Thập Giá vinh quang của Chúa Kitô phục sinh, bằng lời cầu nguyện tôn thờ của Chân Phước Êlizabét Chúa Ba Ngôi như sau: “Ôi lạy Thiên Chúa là Ba Ngôi con tôn thờ, xin giúp con hoàn toàn quên chính ḿnh đi để con có thể ở trong Chúa, tự tại và b́nh an như thể linh hồn con đă thuộc về vĩnh cửu... Xin Chúa ban cho linh hồn con b́nh an; xin hăy làm cho nó trở thành thiên đàng của Chúa, nơi trú ngự yêu dấu của Chúa và là nơi nghỉ ngơi của Chúa... Ôi lạy Ba Ngôi là Tất Cả của con, là Vinh Phúc của con, Đấng Độc Nhất, Vô Biên khôn cùng là nơi bản thân con mất hút, con trao phó ḿnh con cho Chúa..., cho đến khi con rời bỏ trần gian để chiêm ngưỡng vực thẳm cao cả Chúa trong ánh sáng của Chúa” (Lời Nguyện Cầu cùng Chúa Ba Ngôi, 21/11/1904).
(Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ Tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, 31/5/2000)
KHÔNG AI ĐĂ TỪNG LÊN TRỜI, NGOẠI TRỪ ĐẤNG TỪ TRỜI XUỐNG (Thánh giáo phụ giám mục tiến sĩ Âu Quốc Tinh: Sermo de Ascensione Domini, Maj 98, 1-2: PLS 2,494-495) Hôm nay Chúa Giêsu Kitô lên trời; ḷng trí chúng ta cũng hăy lên trời với Người. Chúng ta hăy lắng nghe những lời của Vị Tông Đồ: Nếu anh em đă được sống lại với Chúa Kitô, ḷng trí anh em hăy gắn bó với những sự trên trời, nơi Chúa Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa; anh em hăy t́m kiếm những sự trên trời, đừng t́m kiếm những sự dưới thế. Giống như Người đă ở với chúng ta ngay cả khi Người sống lại thế nào, th́ chúng ta cũng đă ở trên trời với Người như vậy, cho dù những ǵ chúng ta được hứa hẹn chưa nên trọn nơi thân xác của chúng ta. Chúa Kitô giờ đây đă được nâng lên trên các tầng trời, thế nhưng, Người vẫn chịu đựng trên trái đất tất cả mọi nỗi khổ đau mà chúng ta là những chi thể của thân ḿnh Người phải chịu. Người đă tỏ ra điều này khi Người kêu lên từ trời rằng: Saolê, Saolê, tại sao ngươi lại bắt bớ Ta? Cũng như khi Người phán: Ta đói các người đă cho Ta ăn. Vậy th́ ngay lúc này đây tại sao chúng ta không nỗ lực để t́m kiếm nghỉ ngơi với Người trên trời, bằng đức tin, đức cậy và đức mến là những ǵ hiệp nhất chúng ta với Người? Dù ở trên trời Người cũng ở với chúng ta; vậy đang ở dưới thế chúng ta cũng ở với Người. Người ở dưới thế với chúng ta bằng thần tính của Người, bằng quyền năng của Người và bằng t́nh yêu của Người. Chúng ta không thể ở trên trời, như Người ở trên thế gian bằng thần tính, nhưng trong Người, chúng ta có thể ở trên trời bằng t́nh yêu. Người đă không bỏ trời khi Người xuống với chúng ta; Người cũng không rời bỏ chúng ta khi Người trở về trời. Sự kiện Người ở trên trời trong khi Người ở dưới thế được bộc lộ từ chính lời Người phán: Không ai đă từng lên trời ngoại trừ Đấng từ trời xuống là Con Người, Đấng ở trên trời. Những lời này được hiểu là chúng ta nên một với Chúa Kitô, v́ Người là đầu của chúng ta và chúng ta là thân thể của Người. Không ai đă từng lên trời trừ Chúa Kitô, v́ chúng ta cũng là Chúa Kitô: Người là Con Người bởi Người hiệp nhất với chúng ta, và chúng ta là con cái Thiên Chúa bởi chúng ta được hiệp nhất với Người. Thế nên Thánh Tông Đồ mới viết: Như thân thể con người có nhiều chi thể song chỉ là một, v́ tất cả mọi chi thể khác nhau làm nên một thân thể thế nào, nơi Chúa Kitô cũng thế. Người có rất nhiều chi thể nhưng chỉ là một thân thể. Người đă từ trời xuống thế v́ thương xót chúng ta, và mặc dầu Người đă lên trời một ḿnh, chúng ta cũng lên trời nữa, v́ chúng ta ở trong Người bằng ân sủng. Như thế, không ai ngoài Chúa Kitô xuống thế cũng như không ai ngoài Chúa Kitô lên trời; không phải là v́ có sự phân biệt giữa đầu và thân, mà bởi v́ thân là một khối duy nhất không thể tách rời khỏi đầu. (Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ The Office of Readings, Saint Paul Editions, 1983, trang 617-618)
|