|
|
Thứ Sáu 29/6/2007 Lễ Thánh Phêrô Phaolô
Chính ngày hôm nay, Thứ Sáu 29/6/2007, Giáo Hội cử hành Lễ Trọng Thánh Phêrô và Phaolô. Đây là Thánh Lễ trọng Giáo Hội mừng chung hai vị, một vị là thủ lănh của Giáo Hội, đại diện Chúa Kitô trên trần gian, và một vị là tông đồ dân ngoại, hay là tông đồ Giáo Hội, v́ Giáo Hội bao gồm toàn là dân ngoại, không phải là dân Do Thái, nếu có Do Thái th́ chỉ là một thiếu số rất nhỏ ngay từ ban đầu. Đó là lư do Giáo Hội c̣n mừng riêng mỗi vị một Lễ nữa. Thánh Phêrô với Lễ Ngai Ṭa Thánh Phêrô ngày 22/3 hằng năm, và Thánh Phaolô với Lễ mừng biến cố ngài trở lại, 25/1 hằng năm, biến cố ngài từ một tên Pharisiêu hung hăng bách hại Kitô giáo đă trở thành một tông đồ nhiệt thành rao giảng chính Đấng ngài đă hơn một lần bách hại, nhưng cũng là Đấng đă biến ngài thành ánh sáng muôn dân. Riêng Lễ Thánh Phaolô Trở Lại 25/1 c̣n là ngày theo truyền thống đă trở thành thời điểm kết thúc Tuần Lễ Hiệp Nhất Kitô Giáo. Thật vậy, nếu việc hiệp nhất Kitô Giáo chính yếu liên quan đến quyền tối thượng trong Giáo Hội, chỉ mối hiệp nhất này chỉ có thể tái lập và thực sự xẩy ra khi cả Giáo Hội Chúa Kitô thành lập ngay từ ban đầu chỉ có một chủ chiên và một đàn chiên dưới quyền lănh đạo của một nhân vật được Chúa Kitô Phục Sinh, trên bờ hồ Tibêria, đă truyền là hăy chăn dắt các chiên con chiên mẹ của Thày, và là nhân vật được kế thừa bởi các vị Giáo Hoàng Công Giáo. Chúng ta hăy cầu nguyện cùng Thánh Phaolô cho mối hiệp nhất Kitô giáo, v́ ngài là vị tông đồ dân ngoại nhưng vẫn phục tùng quyền bính Thánh Phêrô.
Tóm Lời Chúa
Bài Sách Thánh năm 1 (năm lẻ):
Gen:17:1,9-10,15-22 1
Khi ông Áp-ram được chín mươi chín tuổi, ĐỨC CHÚA hiện ra với ông và phán: "Ta
là Thiên Chúa Toàn Năng. Ngươi hăy bước đi trước mặt Ta và hăy sống hoàn hảo. 1
Ngày mồng mười tháng mười, năm thứ chín triều Xít-ki-gia-hu, Na-bu-cô-đô-nô-xo,
vua Ba-by-lon, cùng toàn thể đạo quân tiến đánh Giê-ru-sa-lem. Vua đóng trại và
đắp chiến luỹ chung quanh để đánh thành.2 Thành bị vây hăm cho đến
năm thứ mười một triều vua Xít-ki-gia-hu.3 Vào mồng chín tháng tư,
nạn đói hoành hành trong thành, và không có bánh cho dân trong xứ.4
Thành bị chọc thủng một lỗ. Đang đêm, tất cả các binh lính đi ra theo con đường
cửa giữa hai bức tường, gần vườn của vua, -bấy giờ quân Can-đê đang bao vây
thành-, rồi họ đi theo con đường hướng tới A-ra-va.5 Đạo quân Can-đê
rượt theo và đuổi kịp vua trong vùng thảo nguyên Giê-ri-khô; toàn thể đạo quân
của vua bỏ vua chạy tán loạn.6 Chúng bắt vua và đem lên Ríp-la gặp
vua Ba-by-lon, chúng tuyên án kết tội vua.7 Chúng cắt cổ những người
con của vua Xít-ki-gia-hu trước mắt vua cha. Rồi vua Ba-by-lon đâm mù mắt vua
Xít-ki-gia-hu, lấy hai dây xích đồng xiềng vua lại và điệu về Ba-by-lon.8
Ngày mồng bảy tháng năm, -đó là năm thứ mười chín triều Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua
Ba-by-lon-, quan chỉ huy thị vệ Nơ-vu-dác-a-đan, thuộc hạ của vua Ba-by-lon, vào
Giê-ru-sa-lem.9 Ông đốt Nhà ĐỨC CHÚA, đền vua và mọi nhà cửa ở
Giê-ru-sa-lem; ông c̣n phóng hoả đốt mọi dinh thự các nhà quyền quư.10
Toàn thể đạo quân Can-đê, dưới quyền quan chỉ huy thị vệ, phá huỷ các tường
thành chung quanh Giê-ru-sa-lem.11 Quan chỉ huy thị vệ
Nơ-vu-dác-a-đan bắt những người dân c̣n sót lại trong thành, những người đă đào
ngũ theo vua Ba-by-lon, và những người thợ thủ công c̣n sót lại phải đi đày.12
Nhưng quan chỉ huy thị vệ chừa lại một phần dân cùng đinh trong xứ để trồng nho
và canh tác.
Suy Lời Chúa Ư chính của Lời Chúa qua các bài Thánh Kinh do Giáo Hội cố ư chọn lựa và sắp xếp cho phụng vụ Thánh Lễ của riêng ngày hôm nay được chứa đựng trong nội dung của Bài Phúc Âm. Đó là việc một người tật phong đến xin Chúa Giêsu chữa và được lành sạch. Sau bài giảng Phúc Đức Trọn Lành trên núi, (bài Phúc Âm hôm nay ghi nhận tiếp), “Chúa Giêsu đă xuống núi với những đám rất đông dân chúng kéo theo Người”, và (cũng bài Phúc Âm hôm nay cho biết), “một người tật phong tiến đến phục lạy mà nói với Người: ‘Thưa Ngài, Ngài có thể chữa tôi nếu Ngài muốn’”, Người đă “giang tay ra, chạm đến ông ta mà nói: ‘Tôi muốn. Hăy lành mạnh’”. Thế nhưng, đúng như lời Người đă tuyên bố ngay đầu bài giảng trên núi (trong bài Phúc Âm thứ tư hai tuần trước): “Thày đến không phải để hủy bỏ lề luật và các lời tiên tri, mà là để làm cho chúng nên trọn”, nên (bài Phúc Âm hôm nay đă kể tiếp): “Chúa Giêsu đă bảo ông ta: ‘Hăy đi tỏ ḿnh cho vị tư tế biết và hăy dâng của lễ như Moisen qui định’”. Nếu tật nguyền phần xác là hậu qủa của tội lỗi, th́ việc chữa lành bệnh hoạn thể lư chính là dấu hiệu cứu rỗi thần linh của Thiên Chúa, Đấng (trong bài đọc năm 1 hôm nay) “đă phán cùng Abraham: ‘Phần ngươi, ngươi cùng con cháu ngươi sau này phải giữ giao ước của Ta qua các thế hệ: đó là mọi nam nhân trong các ngươi phải được cắt b́’”, một dấu hiệu con người hoàn toàn thuộc về Chúa, bởi v́ “những ai sống theo xác thịt không thể làm đẹp ḷng Thiên Chúa” (Rm.8:8). Một khi con người hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa, chung con người họ và riêng thân xác họ trở thành “đền thờ của Thiên Chúa... Ai hủy hoại đền thờ của Thiên Chúa th́ Thiên Chúa sẽ hủy hoại họ” (1Cor.3:16-17), như dân Do Thái (trong bài đọc năm 2 hôm nay) v́ không giữ lề luật Chúa, nên họ đă bị đầy sang Babylon và đền thờ của họ cũng đă bị hủy hoại.
Nguyện Lời Chúa Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, được xức dầu Thần Linh, đă đến trong thế gian không phải để luận phạt mà cứu rỗi. Kitô hữu chúng con đă hoàn toàn thuộc về Chúa khi chịu Bí Tích Rửa Tội. Thế nhưng, c̣n sống trong xác thịt, chúng con vẫn có thể không chịu cởi bỏ con người cũ. Bởi thế, xin Mẹ Maria đă được ơn nghĩa trước mặt Chúa, nuôi lớn chúng con bằng lương thực lời Chúa hằng ngày. Amen. |