Yêu Thương: Biến Thể
Con Người
Dù vô thần hay hữu thần,
dù Phật tử hay Kitô hữu, dù tín đồ Ấn Độ
giáo hay Do Thái giáo, Hồi giáo hay Nhật giáo, Khổng giáo hay
Lão giáo v.v., trong bạn vẫn có Mầm Mống Thần
Linh, đó là Yêu Thương.
Yêu Thương là Mầm Mống
Thần Linh nơi con người ở chỗ, nó không phải
là yếu tính làm nên con người, như linh hồn và thân
xác làm nên bản tính của con người, nhưng, đối
với linh hồn của con người, nó là cái nhân ở
trong một hạt giống, như sự sống của cả
hạt giống, cần phải được nẩy mầm,
và đối với thân xác của con người, cùng với
linh hồn của con người, nó như hạt giống
tiềm ẩn trong một mảnh đất, sẽ làm cho
đất đai phì nhiêu nhờ hoa trái của nó.
Yêu Thương là Mầm Mống
Thần Linh nơi con người còn ở chỗ, một
khi thuận lợi, nó sẽ biến đổi con người,
thành những sự mà theo tính tự nhiên họ không có,
như từ bi nhân hậu, và làm được những việc
mà theo sức tự nhiên họ không thể, như yêu
người hơn mình, yêu kẻ thù mình.
Nếu tất cả những gì phản
nghịch với Yêu Thương đều là sai trái, gian ác
và xấu xa, thì không gì chân thật, thiện hảo và mỹ
lệ bằng Yêu Thương.
Bản chất của Yêu
Thương chính là Chân, Thiện, Mỹ. Khả năng của
Yêu Thương thì vô địch, mạnh hơn sự
chết, có thể biến ác thành
thiện.
Khi hai người nam và nữ bắt
đầu yêu thương nhau là lúc họ tỏ ra trở
nên như nhau. Hay, lúc hai người nam và nữ trở nên
như nhau là họ bắt đầu yêu thương nhau.
Đó là lý do tình yêu san bằng tất cả và bù đắp
tất cả, để
trở nên như nhau mà yêu
thương nhau hay tỏ lòng yêu thương nhau.
Tình yêu san bằng tất cả.
San bằng tất cả những khác biệt, dị biệt,
bất đồng, bất xứng. Cho thời gian (già
lấy trẻ) hiện thực.
Cho không gian (Âu lấy Á) tụ hợp. Cho giai cấp hòa
đồng. Cho mầu da hòa hợp. Cho hận
thù hòa giải. Cho ngôn ngữ hiệp
thông. Cho tâm tính cảm thông v.v.
Tình yêu bù đắp tất cả.
Tất cả những thiếu sót của nhau. Những khuyết
điểm của nhau. Những lầm lỡ của nhau.
Yêu nhau trăm sự chẳng nề, một trăm chỗ
lệch cũng kê cho bằng. (Ca dao Việt
Nếu không trở nên bình đẳng
với nhau, bằng nhau, như nhau, không thể nào yêu nhau.
Hay yêu nhau mà còn phân biệt, phân cách, phân rẽ, kỳ thị
thì chưa phải là yêu nhau hay chỉ chơi nhau thì đúng
hơn.
Thánh Kinh Kitô giáo đã định
nghĩa Thiên Chúa là Tình Yêu (1Gioan 4:8,16). Hằng năm, chung
thế giới cùng với Kitô giáo mừng ngày Thiên Chúa Giáng
Sinh, 25/12, tức ngày Tình Yêu Giáng Sinh.
Thiên-Chúa-là-Tình-Yêu-Giáng-Sinh là gì, nếu
không phải là Thiên Chúa đã trở nên giống như con
người, ngang hàng với con người và bình đẳng
với con người, qua mầu nhiệm đã hóa thành nhục
thể và ở giữa chúng ta (Gioan 1:14), loài thụ tạo
mà Ngài đã yêu thương dựng nên theo hình ảnh của
Ngài hay sao?
Yêu Thương: Trở Nên
Của Nhau
Khi hai người nam và nữ lấy
nhau là họ đã từ tình trạng như nhau trở nên
của nhau, được biểu hiệu và liên kết
mật thiết qua tác động
vợ chồng nên một thân thể với nhau.
Do đó, trước khi chính thức
đoan hứa sống đời vợ chồng với
nhau theo một nghi thức hợp pháp được chấp
nhận nào đó, theo lý, hai người nam và nữ vẫn
chưa phải là của nhau.
Một khi đã trở nên của
nhau trong đời sống vợ chồng, cá nhân người
vợ hay người chồng sẽ không còn là của mình
nữa. Đến nỗi, Thánh Kinh Kitô giáo dạy:
Người vợ không còn thuộc
về chính mình nữa mà là thuộc về chồng, cũng
thế, người chồng không còn thuộc về chính
mình nữa, mà là thuộc về vợ. (1Côrintô 7:4).
Để thực hành nguyên tắc
chính yếu tối quan trọng của đời sống
vợ chồng này, Thánh Kinh Kitô giáo còn dạy:
- Về việc giao hợp vợ
chồng:
Đừng từ chối
nhau, trừ khi có sự đồng ý chung tạm dành thời
gian cho việc cầu nguyện. Sau đó hãy chung sống với
nhau, để Satan khỏi lợi dụng sự thiếu
tự chủ của anh em (1Côrintô 7:5).
- Về mối liên hệ vợ chồng:
Người vợ phải
tuân phục chồng mình trong mọi sự... Người
chồng phải yêu thương vợ như chính bản
thân mình. (Êphêsô 5:24,28).
- Về việc sống đời
vợ chồng:
Vợ không được ly
thân với chồng. Nếu cô nàng muốn thực sự ly
thân với chồng, cô nàng hoặc phải sống một
mình hay phải làm hòa với chồng. Cũng thế,
người chồng không được ly dị vợ
mình. (1Côrintô
Sở dĩ ngày nay hiện tượng
ly dị càng ngày càng nâng cao tỉ số trên trung bình nơi
các cặp vợ chồng là vì họ không biết đến,
hay không muốn biết đến, hoặc biết mà không
thực hành nguyên tắc vợ chồng là của nhau này.
Lấy nhau rồi mà họ vẫn
nghĩ và cứ phây phây sống như còn là của riêng
mình. Với đủ thứ đòi hỏi cho thỏa mãn
cái của mình. Với không thôi bất mãn khi bị đụng
chạm đến cái của mình v.v.
Do đó, thay vì nên một thân thể
trọn vẹn, họ lại trở nên một thân thể
(theo sinh lý) có bốn chân (theo tâm lý), sống theo bản
năng và khuynh hướng tự nhiên, cũng biết chộp
bắt và cắn xé nhau, vô tình, vô nghĩa, vô luân.
Yêu Thương: Trở Nên
Cho Nhau
Là tình nhân, hai người nam
và nữ trở nên như nhau. Là vợ chồng, hai người
nam và nữ trở nên của nhau. Là cha mẹ, hai người
nam và nữ trở nên cho con cái.
Là cha mẹ, hai người nam nữ
sống đời vợ chồng nên một thân thể với
nhau phải là một con tim đầy tràn yêu thương,
mà tình yêu tràn lan đó chính là con cái của họ, hoa trái yêu
thương. Bằng không, họ sẽ không đủ khả
năng, thậm chí không đủ cả tư cách để
giáo dục con cái của mình.
Bất hạnh thay những đứa
con vào đời từ những đôi trai gái yêu cuồng sống
loạn, từ những cặp vợ chồng rỗng tuếch
yêu thương.
Chúng có thể là những thai nhi tật
nguyền thể xác, hậu quả của người mẹ
nghiện ngập trong khi cưu mang chúng hay của người
cha mang một thể xác bệnh hoạn hoang đàng trong việc
tạo nên sự hiện hữu của chúng.
Chúng cũng có thể là những
đứa trẻ sơ sinh người ta nhặt
được trong thùng rác ở ngoài trên lề đường
vào một buổi sáng nào đó...
Nếu yêu thương là nguyên tố
thăng hóa con người, làm cho con người nên hoàn thiện,
và cũng là dấu chứng thực tầm vóc trọn lành
của con người thế nào, thì đời sống hôn
nhân gia đình, một đời sống được kết
hợp bởi
yêu thương, tồn tại nhờ
yêu thương và kiện toàn trong yêu thương, sẽ
làm cho chung con người và riêng từng
đơn vị gia đình, bao gồm
cả cha mẹ lẫn con cái, thực sự và hoàn toàn thành
nhân như vậy.
Đời sống vợ chồng
trong trách vụ làm cha mẹ, tự nó, là một cuộc
đời ý nghĩa nhất nói lên bản chất chính yếu
của yêu thương, và là một phản ảnh trung thực
nhất cho khuynh hướng tự nhiên của yêu
thương, đó là sống cho người khác.
Bởi thế, vợ chồng nào,
cha mẹ nào đi ngược giòng yêu thương gia
đình sẽ không thể nào tìm thấy hạnh phúc hôn nhân,
mà chỉ đụng đầu với bản thân mình, một
con người với tất cả ý nghĩa homeless (vô gia
cư) đích thực nhất: cô độc, gầy mòn, bệnh
hoạn, quằn quại, hấp hối...
Yêu Thương: Ngõ Tắt
Nhiệm Mầu
Nói như thế không có nghĩa
là các bậc chân tu sống độc thân không lập gia
đình không thể nào nên hoàn thiện được, không
thể nào thành nhân được.
Trái lại, đời tu chính là một
ngõ tắt để đạt đến tột đỉnh
thành nhân.
Thật sự, nếu chỉ vì
khinh thường thân xác hèn hạ và ghê tởm sinh lý là những
gì nhờ đó và từ đó con người nói chung và vị
tu sĩ nói riêng được phát xuất, mà tìm cách xa lánh
chúng bằng đời sống tu trì, thì đời tu của
các vị này quả là một ngõ cụt...
Đi vào "ngõ cụt" (dead
end) này, chẳng những đời tu không làm cho họ
thanh thoát, mà còn làm cho họ trở
nên tàn tạ, cho đến khi họ
trở về với giá trị chân chính đích thực tự
nhiên của vật thể từ nguyên thủy, lúc chưa bị
con người phóng uế.
Ngoài ra, nếu chỉ vì chán đời
mà đi tu để tìm thanh thoát cho riêng mình, hay để
trốn tránh vì sợ trách nhiệm gia đình, thì cuộc
đời của những vị tu sĩ này không đáng gọi
là tu, mà phải gọi là tù, không sớm thì muộn họ sẽ
bị chết nghẹt, nếu họ không mau mau nhận ra
ý nghĩa đích thực và giá trị cao cả của
đời sống tu trì.
Thật vậy, đời tu chắc
chắn sẽ là một ngõ tắt đưa con người
đến tuyệt đỉnh thành nhân viên mãn yêu
thương, tràn đầy hạnh phúc, nếu con người
biết bỏ mình để trở nên mọi sự cho mọi
người.
Các vị chân tu sở dĩ
đáng kính và dễ dàng lên đến tuyệt đỉnh
yêu thương là vì, các vị ấy không phải đi qua
ranh giới gia đình, vướng víu với vợ chồng,
con cái.
Yêu Thương: Chân Trời
Lý Tưởng
Nếu so sánh con người
chân tu với những con chim tung cánh trên cao, bay nhanh về
Chân Trời Chân-Thiện-Mỹ, thì cũng có thể ví đời
sống gia đình như những con thuyền chuyên chở
những con người cùng một Mái Ấm Yêu
Thương lênh đênh trên biển cả, hướng
đến cùng một Chân Trời Chân-Thiện-Mỹ ấy.
Chân Trời Chân-Thiện-Mỹ,
chân trời viên mãn yêu thương, đời đời hạnh
phúc ấy, khi còn sống trên đời này, sẽ là
đích điểm ở ngay trước mặt và trong
hướng nhìn, nhưng không bao giờ đạt tới
được.
Chim bay cũng có lúc đậu lại,
thuyền trôi cũng có lúc dừng lái. Nhưng, những chỗ
ấy không phải là chính chân trời, hơn là bờ tạm,
là bến mê. Bờ tạm của tình cảm yêu
thương. Bến mê của ảo giác yêu thương.
Đời là bể khổ nổi
cơn giông tố. Cả một cuộc khủng hoảng
yêu cuồng sống loạn. Cá nhân và hưởng thụ chủ
nghĩa dồn dập gầm thét. Sấm xét ly dị, phá
thai, đồng tính luyến ái v.v. kinh hoàng chớp giật,
tung nổ khắp nơi. Động lực yêu
thương, làm cho chim bay, làm cho thuyền chạy, trở
thành bất lực. Có những con chim đã gẫy cánh mất
tích. Có những con thuyền đã chìm đắm mất
tiêu.
Nếu bến bờ không phải
là chân trời thế nào, giống tố cuộc đời
cũng không thể xóa nhòa chân trời như vậy. Chân trời
không thể đạt tới được, nhưng nó thực
sự có, ngay trước mắt, chân thật như mặt
trời, tỏ tường như
ánh sáng.
Không gì khuất lấp được
mặt trời thế nào, cũng không gì có thể xóa mờ
chân trời như vậy. Mặt trời còn chiếu sáng thì
chân trời còn phương hướng. Ánh sáng sẽ xua
tan bóng tối. Yêu Thương sẽ chiến thắng tử
thần. Là vì kỷ. Là ích kỷ. Giận nhau. Ghét nhau. Thù
nhau. Bỏ nhau.
Những biến động kinh
hoàng từ bên ngoài đang hăm dọa cuộc sống hôn
nhân gia đình ngày nay là như thế. Ngoài ra, chính trong nội
bộ hôn nhân gia đình, còn có năm nguyên do thường
làm cho các cuộc hôn nhân đổ vỡ nát tan. Đó là những
bất đồng về sinh lý, về cá tính, về tài
chính, về việc giáo dục con cái và về tâm linh.
Yêu Thương: Sinh Lý Bất
Đồng.
Có thể nói rằng, sau khi
được chính thức hóa trở thành vợ chồng
với nhau theo pháp luật và lễ nghi, hai người nam
nữ chỉ thực sự làm vợ chồng của nhau,
tức trở nên một thân thể, trong đêm tân hôn,
đêm động phòng, đêm ân ái về nhục thể
nhưng lại hết sức linh thiêng về tình nghĩa.
Nếu để ý, hai người
nam và nữ lần đầu tiên thực hiện tác động
ái ân vợ chồng ấy sẽ thấy một cách xúc
động thế nào là tình đồng loại, thế nào
là yêu nhau như bản thân mình.
Đối với mỗi người
trong họ bấy giờ không còn một đồng loại
nào khác có thể gắn bó và thân
mật với họ bằng cả
tâm hồn và thể xác như vậy. Người bạn
đời của họ bấy giờ chính là một tha
nhân, hiện thân sống động nhất cho cả nhân
loại, đã trở nên một với họ, nên chính bản
thân của họ.
Thế nhưng, trên thực tế,
dầu sao họ vẫn là một tha nhân, một con người
khác, khác phái. Chính vì cái khác phái đó mà mỗi người
có một độ, một cách, một kiểu rung cảm
cũng như nhu cầu khác nhau trong đời sống nói
chung và trong việc ái ân nói riêng.
Vấn đề tế nhị và
khó ở chỗ này là làm sao để cả hai thân thể
khác phái trong khi giao hợp với nhau có thể đạt
đến mức kích ngất nhất cùng một lúc. Đừng
để cho người bạn chăn gối với
mình, sau một số lần đầu đụng chạm
với mình, đâm ra cảm thấy sợ gần mình, rồi
ngại gần mình, và cuối cùng tránh gần mình.
Cho đến lúc việc ái ân vợ
chồng là việc chính yếu của hôn nhân bị trục
trặc, thì kể như đời sống vợ chồng
cũng bắt đầu đi vào cuộc khổ nạn rất
hiểm nghèo.
Muốn tránh những trục trặc
về việc ái ân vợ chồng này, nên để ý những
điểm sau đây:
- Làm sao cho việc ái ân bao giờ cũng
phản ảnh thực sự lòng yêu thương vợ chồng,
chứ đừng trở nên những tác động
điên cuồng của nhục thể mà thôi, về cả
động lực cũng như kiểu cách tạo nên những
tác động này.
- Bởi đó, nên tránh những lúc
một trong hai, về tâm lý, (đang buồn phiền, tức
bực, giận dỗi v.v. chẳng hạn), không cảm thấy
hứng thú ái ân, hay về thể lý và sinh lý, (đang mệt
mỏi hay có kinh chẳng hạn), không thuận tiện ân
ái.
- Thêm vào đó, trong khi thực hiện
tác động ái ân, hãy chú ý đến kiểu cách và thời
điểm dễ làm cho nhau kích thích nhất, (nhiều khi
phải thay đổi từng lần), để cùng nhau
hoan lạc thưởng thức hương vị đậm
đà của yêu thương thấm vào từng làn da thớ
thịt của nhau, chứ đừng tham ăn hay vội
ăn, ăn mất phần của nhau, hay biến nhau trở
thành đồ chơi của nhau một cách bất xứng
với phẩm giá con người.
- Đừng bao giờ coi việc
ái ân vợ chồng là một nhu cầu thuần túy,
(như nhu cầu vệ sinh, nhu cầu ăn uống), ần
phải được thỏa mãn, mà ai mót hay đòi sẽ
trở thành một khách ăn chơi (chồng), hay khách
ăn sương (vợ), tìm đến với nhau và phải
lệ thuộc vào sự ưng thuận có điều kiện
của nhau.
- Phải ý thức một cách ý
chí, trước hết, tác động ân ái vợ chồng
là một tác động yêu tương cao qúi cần phải
được tỏ hiện; sau nữa, việc vợ chồng
là một nhiệm vụ linh thiêng, cần phải
được chu toàn một cách đàng hoàng, đừng
vì ngại, vì không hứng ...
(xin xem tiếp trong sách. Đa tạ)
Đaminh Maria
Cao Tấn Tĩnh, BVL