
ĐTC
Gioan Phaolo II.
Chúa Giêsu đă hiến mạng
sống ḿnh làm giá chuộc cho nhiều người
húa Kitô đă tỏ
ḿnh ra, nơi trọn cuộc sống trần gian của Người, như là một Đấng Cứu Thế
được Chúa Cha sai đến để cứu chuộc thế giới. Chính tên “Giêsu” của Người
cũng đă nói lên sứ vụ này của Người. Tên gọi này thực sự có nghĩa là “Thiên
Chúa cứu độ”.
Đây là
một tên gọi Người đă được đặt cho như trời cao chỉ định: cả Mẹ Maria và
thánh Giuse (Lk.1:31; Mt.1:21) đều nhận được lệnh đặt tên này cho Người.
Trong sứ điệp dành cho thánh Giuse, ư nghĩa của tên gọi này c̣n được giải
thích là: “v́ Người sẽ cứu dân Người cho khỏi tội lỗi của họ”
2-
Chúa Kitô đă xác định sứ vụ cúu chuộc của Người như là một việc phục vụ, một
việc phục vụ sẽ được bộc lộ tuyệt vời nhất nơi việc Người hiến mạng sống
ḿnh cho nhân loại: “V́ Con Người đến không phải để được phục vụ mà là để
phục vụ và để hiến mạng sống ḿnh làm giá chuộc cho nhiều người” (Mk.10:45;
Mt.20:28). Những lời này, được nói lên để đối lại với xu hướng nơi các tông
đồ trong việc t́m kiếm chỗ nhất trong nước trời, chỉ có ư làm thức tỉnh nơi
các vị một tâm thức mới, một tâm thức hợp hơn với tâm thức của Người là Thày
của các vị .
Trong
Sách Tiên Tri Daniel, nhân vật được diễn tả như một “nhân vật là con người”
tỏ hiện đầy những hiển vinh xứng với các vị lănh đạo được cả thế giới tôn
kính: “mọi dân tộc, đất nước và ngôn ngữ sẽ phục vụ người” (Dn 7:14). Chúa
Giêsu đă đối chiếu nhân vật này tương phản với Con Người, Đấng đặt ḿnh vào
vị thế phục vụ mọi người. Là một ngôi vị thần linh, Người hoàn toàn có quyền
được hầu hạ. Thế nhưng, khi nói ḿnh đă “đến để phục vụ”, Người cho thấy
tính cách nghịch đảo nơi hành vi của Thiên Chúa: tức là, mặc dầu Người có
quyền lợi và quyền năng làm cho ḿnh được hầu hạ, Người cũng tự đặt ḿnh “ở
vị thế phục vụ” tạo vật của Người.
Chúa
Giêsu đă nói lên ước vọng phục vụ này một cách hùng hồn và cảm kích ở Bữa
Tiệc Ly, khi Người rửa chân cho các môn đệ của Người, một tàc động tiêu biểu
sẽ trở thành một luật sống muôn đời lưu lại trong kư ức các môn đệ: “Các con
cũng phải rửa chân cho nhau” (Jn.13:14).
3-
Khi nói Con Người đến để hiến mạng sống ḿnh làm giá chuộc cho nhiều người,
Chúa Giêsu ám chỉ đến lời tiên tri về Người Tôi Tớ thương đau là Đấng “hiến
ḿnh làm của lễ đền tội” (Is.53:10). Đây là một hy tế con người, hoàn toàn
khác hẳn với những hy tế con vật trong việc phụng thờ xưa kia. Đó là sự sống
được trao ban “như giá chuộc cho nhiều người”, tức là, cho muôn vàn con
người, cho “tất cả mọi người”.
Như
thế, Chúa Giêsu xuất thân như Đấng Cứu Chuộc hoàn vũ: tức là tất cả
mọi người, theo ư định thần linh, được chuộc lại, được giải thoát và được
cứu độ bởi Người. Thánh Phaolô nói: “V́ tất cả đă phạm tội và làm mất đi
vinh hiển của Thiên Chúa, mà họ đă được công chính hóa, nhờ ơn sủng như một
tặng ân của Người, do ơn cứu độ nơi Chúa Giêsu Kitô” (Rm 3:24). Ơn cứu độ là
một tặng ân mỗi người có thể nhận lănh theo ḷng muốn tự do và việc tự
nguyện cộng tác của ḿnh.
4-
Là một Đấng Cứu Chuộc hoàn vũ, Chúa Kitô cũng là Đấng Cứu Chuộc duy nhất.
Thánh Phêrô đă minh xác chân lư này: “Ơn cứu độ không có nơi một người nào
cả, v́ không có một danh hiệu nào khác dưới gầm trời này được ban cho con
người để nhờ đó chúng ta được cứu độ” (Acts 4:12).
Tương
tự như thế, Người cũng được tuyên xưng là Đấng trung gian duy nhất
giữa Thiên Chúa và loài người, như Thư Thứ Nhất gửi Timôthêu xác quyết: “V́
chỉ có một Thiên Chúa duy nhất, và chỉ có một Đấng trung gian duy nhất giữa
Thiên Chúa và loài người, đó là con người Giêsu Kitô, Đấng đă hiến ḿnh làm
giá chuộc cho tất cả mọi người” (1Tim.2:5-6). Là Thiên-Chúa-làm-Người,
Chúa Giêsu là vị trung gian tuyệt hảo, Đấng nối kết con người với Thiên
Chúa, mang lại cho họ những thiện hảo của ơn cứu độ và sự sống thần linh.
Đây là một sự trung gian đặc thù, loại trừ mọi thứ trung gian tương khắc hay
tương đương, mặc dù nó cũng tương hợp với những thể thức tham dự vào việc
làm trung gian (x.Thông Điệp Redemptoris Missio, đoạn 5).
Như
thế, bất cứ nguồn mạch hay đường lối cứu độ tự động nào khác cũng không thể
nào chấp nhận được, nếu tách biệt khỏi Chúa Kitô. Bởi vậy, nơi những tôn
giáo lớn, những tôn giáo được Giáo Hội tôn trọng theo tinh thần của Công
Đồng Chung Vaticanô II, Kitô hữu nhận thấy có những yếu tố cứu độ, những yếu
tố dù sao cũng chịu ảnh hưởng ân sủng của Chúa Kitô. Thế nên, những tôn giáo
này, nhờ tác động nhiệm mầu của Chúa Thánh Thần là Đấng “muốn thổi đâu th́
thổi” (Jn.3:8), có thể trợ giúp con người trên con đường tiến đến hạnh phúc
đời đời, tuy nhiên, vai tṛ trợ giúp này cũng là hoa trái từ hoạt động cứu
độ của Chúa Kitô. Đối với các tôn giáo khác, Chúa Kitô Cứu Thế cũng nhiệm
mầu hoạt động là như thế. Trong công việc này, Người liên kết ḿnh với Giáo
Hội, một Giáo Hội được hiểu là “bí tích hiệp thông với Thiên Chúa và hiệp
nhất nơi toàn thể con người” (Hiến
Chế Lumen Gentium,
đoạn 1).
5-
Tôi muốn kết thúc ở đây bằng một đoạn văn tuyệt vời trong Cuốn Thành Thật
Sùng Kính Mẹ Maria của Thánh Louis de Montfort, một đoạn văn nói lên đức tin
Kitô học của Giáo Hội: “Chúa Giêsu Kitô là Alpha và Omega, là nguyên thủy
và là cùng đích mọi sự... Người là thày dạy duy nhất mà chúng ta phải
học hỏi; là Chúa duy nhất chúng ta phải lụy thuộc; là Đầu duy nhất chúng ta
phải hiệp nhất và là mẫu mực duy nhất chúng ta phải bắt chước. Người là Thày
Thuốc duy nhất có thể chữa lành chúng ta; là Mục Tử duy nhất có thể nuôi
dưỡng chúng ta; là Đường Lối duy nhất có thể dẫn dắt chúng ta; là Sự Thật
duy nhất chúng ta có thể tin tưởng; là Sự Sống duy nhất có thể làm chúng ta
linh hoạt. Một ḿnh Người là tất cả cho chúng ta và một ḿnh Người mới có
thể thỏa măn mọi ước vọng của chúng ta... Mỗi người tín hữu không liên kết
với Người th́ giống như một cành nho tách ĺa khỏi thân nho. Nó rụng xuống,
héo tàn và chỉ đáng quăng vào lửa. Nếu chúng ta sống trong Chúa Giêsu và
Chúa Giêsu sống trong chúng ta, chúng ta khỏi phải sợ bị trầm luân.
Dù các thần trời hay ngục qủi, hay bất cứ một tạo vật nào đi nữa có thể hăm
hại chúng ta, v́ không một loại thụ sinh nào có thể phân cách chúng ta
khỏi t́nh yêu của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô. Nhờ Người, với Người và
trong Người, chúng ta có thể làm được mọi sự và qui mọi danh dự cùng
vinh quang về cho Chúa Cha hiệp nhất với Chúa Thánh Thần; chúng ta có thể
trở nên hoàn hảo và trở thành hương thơm sự sống đời đời cho anh em của ḿnh”
(đoạn 61).
(ĐTC GPII -
Loạt Bài Giáo Lư về Chúa Kitô năm 1997 dọn mừng Năm Thánh 2000, bài
7, Thứ Tư 4/2/1998
- Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ
tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ,
11/2/1998)
