
ĐTC
Gioan Phaolo II.
Thời Điểm Chúa Kitô Sống trên Thế Gian
được ghi dấu vết hy sinh cứu độ của Người.
Cửa
ngơ cho vĩnh cửu đi vào thời gian qua mầu nhiệm Nhập Thể đă biến cả cuộc
sống trần gian của Chúa Kitô trở thành một thời đoạn phi lệ. Thời khoảng của
cuộc sống này là một thời điểm đặc thù, một thời điểm làm trọn Mạc Khải, một
mạc khải mà Thiên Chúa hằng sống muốn dùng để nói với chúng ta nơi Lời nhập
thể của Ngài qua bức màn hiện hữu nhân loại của Lời nhập thể.
Thời
điểm này: một thời điểm của Phúc Aâm, sẽ măi măi là một qui diểm
chính yếu. Tất cả mọi Kitô hữu đều nhận thức được thời điểm ấy như là thời
điểm bắt nguồn đức tin của họ.
Đó là
thời điểm cuộc sống của một người đă làm thay đổi tất cả cuộc sống nhân loại.
Cuộc sống của Chúa Kitô ngắn ngủi thật; thế nhưng cường độ và giá trị của
cuộc sống này không thể tưởng tưởng nổi. Chúng ta đang đứng trước cả một kho
tàng vĩ đại nhất của lịch sử loài người. Là một nguồn phong phú bất tận bởi
v́ cuộc sống này là kho tàng của vĩnh hằng và của thần linh.
2-
Những ai đă sống trong thời điểm của Chúa Giêsu và hoan hỉ được sống gần cận
với Người, thấy Người và nghe Người là những người được may mắn đặc biệt.
Chính Chúa Giêsu gọi họ là những người có phúc: “Phúc cho những con mắt được
thấy điều các con thấy! V́ Thày bảo cho các con biết nhiều tiên tri và vua
chúa muốn thấy điều các con thấy mà không được thấy, và muốn nghe điều các
con nghe mà không được nghe” (Lk.10:23-24).
Mẫu
ngôn: “Thày bảo cho các con biết” chứng tỏ là điều xác nhận này của Chúa
Giêsu vượt ra ngoài việc nhận xét thuần túy theo dữ kiện lịch sử. Điều Chúa
Giêsu nói là lời mạc khải chiếu soi ư nghĩa sâu xa của lịch sử. Trong
qúa tŕnh trước Người, Chúa Giêsu không phải chỉ nh́n thấy những biến cố bề
ngoài sửa soạn cho việc Người đến mà thôi; Người c̣n nh́n thấy những khao
khát sâu xa của những cơi ḷng ẩn sau những biến cố này và chờ mong chung
cuộc của những biến cố ấy.
Đa số
những người đồng thời với Chúa Giêsu không nhận ra đặc ân của ḿnh. Họ thấy
và nghe Đấng Thiên Sai mà không nhận ra Người là Đấng Cứu Thế họ vọng trông.
Họ nói với Người mà không nhận ra là họ đang nói với Đấng Thiên Chúa Xức Dầu
được các tiên tri báo trước.
Khi nói: “điều các con thấy”, “điều các con nghe”, Chúa Giêsu mời
họ nhận thức một mầu nhiệm vượt ra ngoài bức màn giác quan. Người đặc biệt
giúp cho các môn đệ của Người đi sâu vào mầu nhiệm, ở chỗ “Mầu nhiệm của
vương quốc Thiên Chúa đă được ban cho các con” (Mk.4:11).
Đức
tin của chúng ta, chính thức dựa vào chứng tá của các vị môn đệ, được ăn sâu
vào việc các vị dần dần khám phá ra mầu nhiệm này. Chúng ta không được đặc
ân nh́n thấy và nghe thấy Chúa Giêsu, như trong thời gian Người c̣n sống
trên trần gian, nhưng với đức tin, chúng ta nhận được một ân sủng khôn sánh
để đi vào mầu nhiệm Chúa Kitô và vương quốc của Người.
3-
Thời điểm của Phúc Aâm đă khai mở cho một kiến thức sâu xa về con người của
Chúa Kitô. Theo chiều hướng này, chúng ta có thể nhớ lại việc Chúa Kitô
phiền trách Philiphê: “Thày đă ở với con bấy lâu mà con không biết Thày sao
hả Philiphê?” (Jn.14:9). Chúa Giêsu đă mong mỏi một kiến thức thấm nhập đầy
yêu thương nơi thành phần, như là một vị Tông Đồ, sống rất gần gũi với Thày,
và chính v́ mối thân t́nh này, họ phải thấy được dung nhan của Chúa Cha phản
ảnh nơi Người: “Ai thấy Thày là thấy Cha” (như trên). Bằng con mắt đức tin,
các môn đệ được kêu gọi để nhận ra dung nhan vô h́nh này của Chúa Cha nơi
gương mặt của Chúa Kitô.
4-
Thời khoảng cuộc sống trần gian của Chúa Kitô được tŕnh thuật trong Phúc
Aâm như là thời gian của một lễ cưới. Nó là một thời gian được thực
hiện để lan truyền niềm vui. “Các khách dự tiệc cưới có thể nào chay tịnh
trong khi chàng rể c̣n ở với họ chăng? Bao lâu chàng rể c̣n ở với họ, họ làm
sao có thể chay tịnh được” (Mk.2:19). Ở đây, Chúa Giêsu sử dụng một h́nh ảnh
đơn sơ và khêu gợi. Người là chàng rể loan báo lễ cưới của ḿnh, một lễ cưới
yêu thương giữa Thiên Chúa và nhân loại. Người là chàng rể muốn thông truyền
niềm vui của Người. Các thân hữu của chàng rể được mời chia phần niềm vui
của Người bằng cách đến tham dự lễ cưới.
Tuy
nhiên, chính trong khung cảnh cưới hỏi này, Chúa Giêsu đă loan báo thời điểm
Người không c̣n hiện diện nữa: “Sẽ đến những ngày chàng rể bị mang đi khỏi
họ, bấy giờ họ mới chay tịnh” (Mk.2:20): điều này rơ ràng ám chỉ đến cuộc hy
sinh của Người. Chúa Giêsu biết rằng niềm vui sẽ tiếp với nỗi buồn. Lúc ấy
các môn đệ của Người mới “chay tịnh”, tức là, họ mới chịu khổ như tham dự
vào cuộc Vượt Qua của Người.
Việc
Chúa Kitô đến trần gian, bằng tất cả niềm vui mang lại cho nhân loại, không
thể tách rời khỏi khổ đau. Lễ cưới được đánh dấu bằng màn thảm kịch Thập Giá,
song sẽ ngất ngưỡng trong niềm vui vượt qua.
5-
Màn thảm kịch này là kết qủa đối chọi bất khả kháng giữa Chúa Kitô với quyền
lực sự dữ: “Aùnh sáng chiếu trong tăm tối và tăm tối đă không chế ngự được
ánh sáng” (Jn.1:15). Những tội lỗi của nhân loại đóng vai chính trong màn
thảm kịch này. Thế nhưng, sự thất bại của một số phái nhóm nơi dân riêng
Người trong việc nhận biết Người làm cho Người đặc biệt phiền muộn. Nói về
thành Gialiêm, Người đă than trách rằng: “Ngươi đă không nhận biết thời điểm
viếng thăm của ḿnh” (Lk.19:44).
Thời điểm Chúa Kitô
hiện diện trên trần gian là thời điểm viếng thăm của Thiên Chúa. Dĩ nhiên,
đă có những người tích cực đáp ứng, một đáp ứng của đức tin. Trước khi nhắc
lại việc Chúa Giêsu khóc thương thành đô phản loạn này (x.Lk.19:41-44),
thánh Luca đă diễn thuật cho chúng ta thấy cuộc tiến vào thành Gialiêm với
tư cách “vương giả” và “thiên sai” của Người, khi “toàn thể đám đông môn đệ
bắt đầu hoan hỉ và lớn tiếng chúc tụng Thiên Chúa về tất cả những việc uy
quyền các vị đă thấy, mà rằng ‘Chúc tụng đức vua, Đấng nhân danh Chúa mà đến!
B́nh an trên trời và vinh quang trên nơi cao thẳm!’” (19:37-38). Thế nhưng,
ḷng nhiệt thành này, trước con mắt của Chúa Giêsu, đă không thể nào che đậy
được sự kiện cay đắng trong việc Người bị các vị lănh đạo dân chúng cùng với
đám đông bị họ dụ hoặc chối bỏ.
Hơn
nữa, trước cuộc khải hoàn tiến vào thành Gialiêm này, Chúa Giêsu đă nói
trước về cuộc hy sinh của Người: “V́ Con Người đến không phải để được phục
vụ mà là để phục vụ, và để hiến mạng sống ḿnh làm giá chuộc cho nhiều người”
(Mk.10:45; x.Mt.20:28).
Như
thế, thời điểm Chúa Kitô sống trên thế gian được ghi dấu vết hy sinh cứu độ
của Người. Đó là thời gian của mầu nhiệm vượt qua nơi Cuộc Tử Nạn và Phục
Sinh của Người, một mầu nhiệm phát sinh ơn cứu chuộc cho gia đ́nh nhân loại.
(ĐTC GPII -
Loạt Bài Giáo Lư về Chúa Kitô năm 1997 dọn mừng Năm Thánh 2000, bài
5, Thứ Tư 17/12/1997
- Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ
tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ,
31/12/1997)
