
ĐTC
Gioan Phaolo II.
Nơi Chúa Kitô,
Thời Gian Nhân Trần đă được Tràn Đầy Vĩnh Cửu
rong việc kêu
mời chúng ta cùng tưởng niệm 2000 năm Kitô giáo, Cuộc Mừng Kỷ Niệm này đưa
chúng ta về lại với biến cố khai mở cho kỷ nguyên Kitô giáo: đó là việc hạ
sinh của Chúa Giêsu. Phúc Aâm thánh Luca kể cho chúng ta nghe về biến cố phi
thường này bằng những lời đơn sơ và cảm kích: Maria “đă sinh con trai đầu
ḷng, bọc Người trong khăn và đặt Người nằm trong máng cỏ, v́ không có quán
trọ để trú ngụ” (2:7).
Việc
hạ sinh của Chúa Giêsu làm cho mầu nhiệm Nhập Thể đă được hiện thực nơi cung
dạ của Đức Nữ Trinh trong ngày Truyền Tin trở thành tỏ tường. Thật thế, Đức
Trinh Nữ hạ sinh con trẻ này ở chỗ, là một dụng cụ chân thành và dễ dậy đối
với ư định thần linh, Đức Trinh Nữ đă thụ thai bởi quyền phép Chúa Thánh
Linh. Nhờ nhân tính mặc lấy trong cung dạ của Mẹ Maria, Con hằng hữu của
Thiên Chúa bắt đầu sống như một con trẻ, và lớn lên “trong khôn ngoan và tầm
vóc, đẹp ḷng Thiên Chúa và loài người” (Lk.2:52). Như thế Người tỏ ḿnh ra
Người là con người thật.
2-
Sự thật này được thánh Gioan nhấn mạnh trong Phần Nhập Đề Phúc Aâm cùa ḿnh,
khi viết: “Lời đă hoá thành nhục thể và ở giữa chúng ta” (1:14). Khi
viết “hoá thành nhục thể”, Thánh Kư chẳng những đang có ư nói đến nhân tính
của Người theo thân phận tử vong mà c̣n với tính cách nguyên trọn nữa. Con
Thiên Chúa đă mặc lấy tất cả những ǵ là nhân loại, ngoại trừ tội lỗi. Việc
Nhập Thể là hoa trái của một t́nh yêu bao la, một t́nh yêu đă thúc đẩy Thiên
Chúa tự động chia sẻ trọn vẹn thân phận loài người của chúng ta.
Trong
việc trở nên con người, Lời Thiên Chúa đă mang lại một đổi thay sâu đậm nơi
chính thân phận của thời gian. Chúng ta có thể nói rằng nơi Chúa Kitô
thời gian nhân trần đă được tràn đầy vĩnh cửu.
Cuộc
biến đổi này chạm đến định mệnh của tất cả nhân loại, v́ “bởi việc Nhập Thể
của ḿnh, Người, Con Thiên Chúa, bằng một cách nào đó, đă liên kết ḿnh với
mỗi một người” (Hiến Chế Vui Mừng và Hy Vọng, đoạn 22). Người
đă đến để hiến tặng cho mỗi một người việc thông dự vào sự sống thần linh
của Người. Tặng ân của sự sống đời này bao gồm cả việc chia sẻ với cơi
trường sinh của Người. Chúa Giêsu đă phán điều liên quan đến Thánh Thể này
một cách rất đặc biệt: “Ai ăn thịt Tôi và uống máu Tôi th́ có sự sống đời
đời” (Jn.6:54). Hiệu quả của bữa tiệc Thánh Thể đó là chúng ta có được sự
sống này. Ngoài ra, Chúa Giêsu cũng đă xác định cùng một ư nghĩa như thế với
h́nh ảnh tượng trưng của nước hằng sống làm cho giăn khát, một thứ nước hằng
sống của Thần Linh được ban phát liên quan đến sự sống đời đời (x.Jn.4:14).
Như thế, sự sống ân sủng đă cho thấy một chiều kích trường sinh, một chiều
kích thăng hoa việc hiện hữu trần thế của chúng ta, và không ngừng liên tục
hướng dẫn việc hiện hữu trần thế của chúng ta cho tới ngưỡng cửa sự sống
thiên đ́nh.
3-
Việc thông truyền sự sống trường sinh của Chúa Kitô c̣n có nghĩa là chúng ta
thông phần với thái độ con cái mến thảo của Người đối với Chúa Cha.
Từ đời
đời, “Lời ở với Thiên Chúa” (Jn.1:1), nghĩa là, ở trong một mối gắn bó trọn
hảo hiệp thông với Chúa Cha. Khi Người hoá thành nhục thể, mối gắn bó này
bắt đầu được diễn đạt ra nơi tất cả mọi tác hành của Chúa Giêsu. Con đă sống
hiệp thông liên lỉ với Cha trên thế gian bằng một thái độ của đức tuân phục
mến yêu trọn hảo.
Việc
vĩnh cửu đi vào thời gian nơi cuộc sống trần gian của Chúa Giêsu là cửa ngơ
của t́nh yêu đời đời liên kết Con với Cha. Bức thư gửi giáo đoàn Do Thái đề
cập đến mối liên kết này khi nói về thái độ nội tại của Chúa Kitô vào chính
lúc Người vào đời: “Này Con xin đến để thực thi ư Chúa, Oâi Thiên Chúa”
(10:7). “Cái nhảy” vọt bao la từ sự sống thiên quốc của Con Thiên Chúa vào
hố thẳm hiện hữu của loài người được kích động bởi ư muốn tự toàn hiến của
Người trong việc hoàn tất ư định của Cha.
Chúng
ta được kêu gọi để mặc lấy cùng một thái độ này, bằng cách bước theo con
đường Con Thiên Chúa làm người đă khai mở, để chúng ta có thể thông phần
cuộc hành tŕnh của Người về với Chúa Cha. Cuộc sống trường sinh hội nhập
với chúng ta là một quyền năng thống trị của yêu thương, một quyền năng t́m
cách hướng dẫn trọn cuộc sống của chúng ta về tới mục đích tối thượng của
ḿnh được dấu ẩn nơi mầu nhiệm của Chúa Cha. Chính Chúa Giêsu đă nối kết hai
hướng động bất khả phân ly xuống và lên xác nghĩa Nhập Thể này: “Từ Cha mà
Thày đă đến và đă đến trong thế gian; để rồi, Thày ĺa bỏ thế gian mà về
cùng Cha” (Jn.16:28).
Cuộc
sống trường sinh đă đi vào cuộc sống loài người. Bởi vậy cuộc sống loài
người được kêu gọi để thực hiện cuộc hành tŕnh với Chúa Kitô từ thời gian
về vĩnh cửu.
4-
Nếu thời gian nơi Chúa Kitô được nâng lên tới một mức độ cao hơn, khi nhận
đuợc khả năng tiến tới vĩnh cửu, th́ có nghĩa là việc ngàn năm đang tiến tới
không được coi như một tiến bước thuần túy theo gịng thời gian, mà là như
một chặng hành tŕnh của nhân loại hướng về đinh
mệnh chung cuộc của nó.
Năm
2000 không phải chỉ là cửa qua một ngàn năm khác; nó là cửa cho cơi trường
sinh mà, trong Chúa Kitô, tiếp tục mở ra trong thời gian để ban cho nó một
hướng đi đích thực cũng như một ư nghĩa chuyên chính.
Năm
2000 tỏ bày cho tâm trí và cơi ḷng của chúng ta một cái nh́n bao rộng hơn
liên quan đến tương lai. Thời gian thường không được tri nhận. Nó dường như
làm con người thất vọng về t́nh trạng bất ổn của nó, về việc trôi qua nhanh
chóng của nó, khiến cho tất cả mọi sự thành vô dụng. Thế nhưng, nếu vĩnh cửu
đă hội nhập thời gian, th́ không thể chối bỏ được cái giá trị phong phú của
chính thời gian. Việc trôi đi dứt khoát không phải là một hành tŕnh tiến
đến hư vô, mà là một hành tŕnh tiến về vĩnh cửu.
Cái nguy hiểm thực sự
không phải là việc trôi theo thời gian, mà là sử dụng nó một cách tệ hại,
khi chối bỏ sự sống đời đời được Chúa Kitô hiến ban. Ước vọng được sự sống
và hạnh phúc trường sinh phải được tái thức tỉnh không ngừng nơi tâm can con
người. Việc cử hành Cuộc Mừng Kỷ Niệm có một ư nghĩa đích thực là làm tăng
phát niềm ước vọng này, giúp cho các tín hữu và con người của thời đại chúng
ta mở ḷng ḿnh ra cho một cuộc sống vô biên.
(ĐTC GPII -
Loạt Bài Giáo Lư về Chúa Kitô năm 1997 dọn mừng Năm Thánh 2000, bài
4, Thứ Tư 10/12/1997
- Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ
tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ,
17-24/12/1997)
