Chương III
Việc Cử Hành Thánh Lễ Cách Xứng Hợp
1. Vấn Đề Về Thánh Thể Cực Linh (48-50)
48. Bánh được dùng để cử hành Hiến Tế Thánh Thể Cực Linh phải là thứ
bánh không men, thuần túy lúa miến, và mới được làm để tránh bị hư hoại
(123). Bởi thế, thứ bánh được làm bởi chất khác, cho dù là bằng hạt giống,
hay bị pha trộn với thứ chất khác với lúa miến cho đến độ vốn không được coi
là bánh lúa miến, th́ không làm nên chất thể hiệu thành cho Hy Tế và Bí Tích
Thánh Thể (124). Thật là một lạm dụng trầm trọng trong việc trộn những chất
khác, như trái cây, đường hoặc mật ong với bánh để làm thành Thánh Thể. Bánh
Thánh cần phải được tỏ tường làm bởi những người chẳng những nổi bật về tính
chất liêm chính của họ mà c̣n tài khéo làm việc này với những dụng cụ thích
hợp nữa (125).
49. V́ là dấu hiệu, nên tối thiểu một số phần của Bánh Thánh Thể được
làm thành bởi những mảnh nhỏ cần phải phân phát ít là cho một số tín hữu khi
Hiệp Lễ. “Tuy nhiên, số bánh lễ nhỏ luôn phải đáp ứng số những người Hiệp Lễ
hay những nhu cầu mục vụ khác cần” (126), và thực sự theo thông lệ hầu hết
chỉ cho rước những bánh lễ nhỏ không bị bẻ nhỏ ra.
50. Rượu được sử dụng trong việc cử hành cực linh Hiến Tế Thánh Thể phải
là chất tự nhiên, từ trái nho, tinh khiết và nguyên tuyền, không bị pha trộn
với các chất khác (127). Trong khi cử hành cần pha một chút nước lă. Hết sức
cẩn thận bảo tŕ rượu được dùng cho việc cử hành Thánh Thể, đừng để bị chua
(128). Cấm không được sử dụng loại rượu không rơ về tính chất trung thực hay
nguyên tuyền của nó, v́ Giáo Hội cần bảo đảm những điều kiện cần thiết đối
với tính cách hiệu thành của các bí tích. Bất cứ v́ lư do nào cũng không
được sử dụng những thức uống nào khác, v́ chúng không phải là chất thể hiệu
thành.
2. Kinh Nguyện Thánh Thể (51-56)
51. Chỉ được sử dụng những Kinh Nguyện Thánh Thể trong Sách Lễ Rôma hay
được Ṭa Thánh có thẩm quyền chuẩn nhận, theo cách thức và từ ngữ đă được
dọn sẵn. “Không thể chấp nhận việc có một số Linh Mục cho rằng ḿnh có quyền
sáng chế ra những Kinh Nguyện Thaánh Thể riêng” (129), hay thay đổi bản văn
đă được Giáo Hội công nhận, hoặc xen vào những bản văn khác được những cá
nhân riêng tư nào đó sáng tác (130).
52. Việc công bố Kinh Nguyện Thánh Thể, tự bản chất là tột đỉnh của tất
cả cuộc cử hành Thánh Thể, xứng hợp cho Linh Mục theo Chức Thánh của ngài.
Bởi thế việc lạm dụng xẩy ra khi để cho một Phó Tế, một thừa tác viên giáo
dân, hay bởi một phần tử cá nhân tín hữu, hoặc bởi chung tất cả mọi thành
phần tín hữu đọc một số phần của Kinh Nguyện Thánh Thể. Vậy chỉ có Linh Mục
mới được toàn quyền đọc Kinh Nguyện Thánh Thể mà thôi (131).
53. Trong khi vị Linh Mục công bố Kinh Nguyện Thánh Thể th́ “không đọc
một kinh nguyện nào khác hay ca hát, và dương cầm hoặc các nhạc cụ khác đều
phải lặng yên” (132), trừ những lời than của cộng đồng đă được xứng hợp cho
phép, như đề cập dưới đây.
54. Tuy nhiên, cộng đồng luôn phải tham dự một cách chủ động, chứ không
phải chỉ hoàn toàn thụ động: khi họ “trong đức tin âm thầm liên kết ḿnh với
vị Linh Mục cũng như qua những ứng đáp của họ trong phần Kinh Nguyện Thánh
ThểThểđă được đề cập đến trên đây, tức là qua những lời đối đáp ở lúc trao
đổi Tiền Xướng, ở lời Thánh Thánh Thánh, ở lời than sau truyền phép và lời
“Amen” sau bài chúc tụng kết, cùng với những lời than khác được Hội Đồng
Giám Mục chấp thuận với phép của Ṭa Thánh (133).
55. Ở một số nơi xẩy ra việc lạm dụng là vị Linh Mục bẻ bánh thánh vào
lúc truyền phép trong Thánh Lễ. Việc lạm dụng này phản với truyền thống của
Giáo Hội. Nó cần phải bị bác bỏ và sữa lại liền.
56. Không được bỏ qua việc đề cập đến tên của vị Giáo Hoàng và Giám Mục
giáo phận trong Kinh Nguyện Thánh Thể, v́ đây là truyền thống cổ kính nhất
caần phải được bảo tŕ, và là một biểu lộ cho thấy việc hiệp thông của giáo
hội. V́ “việc qui tụ lại của cộng đồng thánh thể cũng là việc liên kết nên
một với vị Giám Mục của ḿnh và với Đức Giáo Hoàng” (134).