| |

ĐTC Gioan Phaolô II:
Hy vọng có thực
sự xuất phát từ Giới trẻ?
Vấn đề được vị chủ biên Vittorio Messori, người đă phỏng vấn và xuất bản cuốn
Vượt Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng năm 1994 đặt ra là:
Giới trẻ chiếm được một chỗ đặc biệt trong ḷng của Đức Thánh Cha, vị thường
lập đi lập lại rằng cả Giáo Hội hướng về chúng với niềm hy vọng đặc biệt cho một
cuộc tái bắt đầu truyền bá phúc âm hóa. Tâu Đức Thánh Cha, đó có phải là một
niềm hy vọng thiết thực hay chăng? Hay thành phần người lớn chúng ta chỉ chiều
theo cái ảo ảnh cho rằng mỗi một thế hệ mới đều tốt đẹp hơn thế hệ của ḿnh cũng
như tất cả mọi thế hệ trước đó?
Theo ngài th́ giới trẻ quả thực là hy vọng của Giáo Hội và của thế giới cũng như
của riêng ngài, v́ hai lư do, trước hết, căn cứ vào kinh nghiệm sinh hoạt mục vụ
với giới trẻ thời ngài mới làm linh mục ở Balan, và nhất là căn cứ vào chính bản
chất của tuổi trẻ, th́ dù ở thời nào đi nữa, họ cũng luôn có một ước vọng t́m
kiếm ư nghĩa và tầm vóc viên trọn của cuộc đời, một ước vọng cần phải được hướng
dẫn bởi riêng những vị hướng đạo lành nghề, thấu hiểu họ và hiệu nghiệm giúp đỡ
họ, nhất là bởi chính Giáo Hội, để họ có thể gặp được Đấng duy nhất có thể thỏa
đáng tất cả những ǵ họ t́m kiếm và khát vọng, nhờ đó, với nhiệt t́nh vốn là đặc
tính sung sức của tuổi trẻ, họ trở thành những con người tông đồ của Chúa Kitô,
xây dựng thế giới của một nền văn minh yêu thương. Đó là tóm tắt tất cả những ǵ
được ngài chia sẻ về vấn đề được vị chủ biên trên đây đặt ra:
Ở đây ông đă đi vào một lănh vực rộng lớn của cuộc bàn luận và chia sẻ.
Giới trẻ ngày nay giống như những ǵ đây, họ đang t́m kiếm những ǵ vậy?
Có thể nói rằng họ vẫn giống như thuở nào. Nơi con người ta có một điều không
bao giờ đổi thay, như Công Đồng Chung Vaticanô II nhặc lại trong Hiến Chế Vui
Mừng Và Hy Vọng (ở khoản số 10). Điều này đặc biệt xác đáng nơi giới trẻ. Thế
nhưng, giới trẻ ngày nay cũng khác với giới trẻ trước kia. Trong qua khứ, các
thế hệ trẻ đă được khuôn đúc bởi kinh nghiệm đau thương của chiến tranh, của các
trại tập trung, của mối hiểm nguy liên lỉ. Kinh nghiệm này đă khiến giới trẻ –
tôi đang nghĩ tới mọi nơi trên thế giới, mặc dù tôi nghĩ tới giới trẻ Balan – có
thể phát triển những tính chất anh hùng cao cả.
Tôi nghĩ tới cuộc nổi dậy ở Warsaw năm 1944 – một cuộc cách mạng liều ḿnh của
các con người đương thời của tôi, những người đă hy sinh tất cả mọi sự. Họ đă bỏ
mạng sống trẻ trung của ḿnh đi. Họ muốn chứng tỏ rằng họ có thể sống cho đến
tận tuyệt cái gia sản cao cả và khẩn thiết của họ. Tôi thuộc về thành phần của
thế hệ này, và tôi phải nói rằng cái anh hùng của những con người đồng thời
với tôi đă giúp tôi nhận định được ơn gọi của bản thân ḿnh. Cha Konstanty
Michalski, một trong những vị đại giáo sư của Đại Học Đường Jagellonian ở
Kraków, sau khi trở về từ trại tập trung Sachsenhausen, đă viết cuốn sách nhan
đề Giữa Đức Anh Hùng và Cái Tàn Bạo. Nhan đề của cuốn sách này nói lên
được tất cả hoàn cảnh sống ở những lúc bấy giờ. Nói đến Thày Albert Chmielowski,
tác giả Michlski đă nhắc lại những lời của Phúc Âm về nhu cầu “hiến mạng sống
ḿnh” (x Jn 15:13). Chính trong giai đoạn con người hoàn toàn bị khinh thường
ấy, giai đoạn mà cái giá của sự sống chưa bao giờ lại bị coi rẻ mạt như vậy, th́
cũng chính là lúc ấy mỗi một mạng sống lại trở nên quí hóa, khi chiếm được cái
giá trị của việc tự nguyện hiến ban.
Về khía cạnh này th́ giới trẻ ngày nay chắc chắn lớn lên ở một môi trường
khác biệt. Họ không mang trong ḿnh những thứ kinh nghiệm của Thế Chiến Thứ
II. Ngoài ra, nhiều người trong họ chưa từng biết đến – hay không nhớ tới – cuộc
đấu tranh chống Cộng, chống lại t́nh trạng độc tài chuyên chế. Họ sống trong tự
do là những ǵ đă được người khác giành cho họ, và phần đông họ chiều theo văn
hóa hưởng thụ. Nói chung th́ đó là t́nh trạng của hoàn cảnh hiện nay.
Cũng thế, khó có thể nói rằng giới trẻ đă loại bỏ các thứ giá trị truyền thống,
họ ĺa bỏ Giáo Hội. Các kinh nghiệm của những bậc thày cô và mục tử đă xác
nhận rằng, hôm nay cũng không thua ǵ hôm qua, lư tưởng chủ nghĩa
vẫn hiện diện nơi giới trẻ, cho dù thời nay có lẽ chủ nghĩa này hầu như có
khuynh hướng được thể hiện với dạng thức suy tính, trong khi đó, trước kia, nó
dễ dàng được chuyển thành phận sự. Nói chung th́ các thế hệ trẻ đang lớn lên
trong một môi trường mang tính chất tân thực chứng, trong khi ở Balan, khi
tôi c̣n là một đứa con trai, lại thiên về các truyền thống yêu đương.
Thành phần giới trẻ tôi đă giao tiếp sau khi chịu chức linh mục là những người
tin vào những thứ truyền thống ấy. Họ đă thấy được, nơi Giáo Hội cũng như trong
Phúc Âm, một qui điểm giúp họ tập trung được sức mạnh nội tâm của họ, giúp họ
sống cuộc sống bằng một đường lối có ư nghĩa. Tôi vẫn nhớ những cuộc trao đổi
của tôi với những con người trẻ đă nói về mối liên hệ giữa họ với đức tin theo
đúng những truyền thống ấy.
Một kinh nghiệm đáng nhớ nhất của tôi trong thời gian ấy, thời gian các hoạt
động mục vụ của tôi ưu tiên trên hết là giới trẻ, đó là việc khám phá ra tầm
quan trọng thiết yếu của tuổi trẻ. Tuổi trẻ là ǵ? Nó không phải chỉ là một
đoạn đời tương đương với một số tháng năm, nó c̣n là một thời gian được Đấng
Quan Pḥng trao tặng cho mỗi người và trao tặng cho họ như là một trách nhiệm.
Trong thời gian ấy, như con người trẻ trong Phúc Âm, họ t́m kiếm những giải đáp
cho các vấn nạn căn bản của họ; họ t́m kiếm chẳng những ư nghĩa của đời sống mà
c̣n cả một đường lối cụ thể để sống cuộc đời của họ. Đó là đặc tính trọng yếu
nhất của tuổi trẻ. Mỗi giáo huấn viên, bắt đầu là cha mẹ, cách riêng là vị mục
tử, cần phải nhận thức ra đặc tính này, và phải biết cách để nhận ra nó nơi mỗi
một người con trai con gái. Tôi c̣n muốn nhấn mạnh nữa là: Họ cần phải yêu
thích khía cạnh nồng cốt này của tuổi trẻ.
Nếu ở vào mỗi đoạn đời của ḿnh, con người đều muốn tự làm chủ lấy ḿnh, muốn
yêu thương, th́ trong thời thanh xuân của ḿnh, họ c̣n muốn như thế mănh liệt
hơn nữa. Tuy nhiên, uớc muốn tự làm chủ lấy ḿnh không được hiểu như là một thứ
giấy phép được làm bất cứ cái ǵ, không bị hạn chế. Giới trẻ không muốn điều ấy
tí nào cả – họ muốn được sửa sai, họ muốn được nói cho biết là được hay là không.
Họ cần thành phần hướng đạo, và họ muốn thành phần họ cận kề ngay bên.
Nếu họ hướng về các nhân vật có thẩm quyền, là bởi v́ họ thấy nơi các vị cái
nồng nàn dồi dào về nhân bản và có ḷng sẵn sàng muốn bước đi với họ trên những
con đường họ đang theo đuổi.
(c̣n tiếp)
(Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ cuốn “Vượt qua Ngưỡng
Cửa Hy Vọng” của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, Alfred A. Knopf, New York
1994, trang 118-126)
|
|