| |

Cuộc Trở Lại của Thánh Phaolô
Thứ Tư
3/9/2008 – Loạt bài cho Năm Thánh Phaolô Bài Giáo Lư 3
Anh Chị Em thân
mến,
Buổi Giáo Lư hôm
nay nhắm đến cái cảm nghiệm của Thánh Phaolô trên đường ngài đến Damascus, cũng
là những ǵ thường được cho là cuộc trở lại của ngài. Chính trên con đường đi
Damascus này mà vào đầu thập niên 30 ở thế kỷ thứ nhất và sau giai đoạn bắt bớ
Hội Thánh giây phút định đoạt nơi đời sống của Thánh Phaolô đă xẩy ra. Cuộc trở
lại này đă được viết về rất nhiều, và tất nhiên là theo các quan điểm khác nhau.
Chắc chắn một điều là ngài đă đạt tới khíc quanh này ở đó, thật sự là một thứ
đảo ngược về quan niệm. Đùng một cái ngài đă bắt đầu coi như ‘thua bại’ và ‘phế
thải’ tất cả những ǵ là lư tưởng nhất của ngài, như thực sự là căn nguyên -
raison d’être cho đời sống của ngài (cf. Phil 3:7-8). Thế th́ những ǵ đă
xẩy ra?
Về vấn đề này
chúng ta có 2 loại nguồn tài liệu. Nguồn thứ nhất, được biết đến nhất, bao gồm
những tŕnh thuật chúng ta có được từ ng̣i bút của Thánh Luca, vị kể cho chúng
ta biết về biến cố này ít là 3 lần trong cuốn Tông Vụ (cf. 9:1-19; 22:3-21;
26:4-23). Độc giả trung b́nh bị thu hút lâu dài vào những chi tiết như ánh sáng
từ trời, việc ngă xuống đất, tiếng nói gọi ngài, t́nh trạng ngài bị mù ḷaa,
việc ngài được chữa lành như vẩy rơi khỏi mắt của ngài và việc ngài chay tịnh.
Thế n hưng tất cả mọi chi tiết ấy đều qui về tâm điểm của biến cố ấy, đó là Chúa
Kitô Phục Sinh xuất hiện như một luồng ánh sáng chói lọi và nói với Saul, biến
đổi ư nghĩ của ngài và tất cả đời sống của ngài. Ánh sáng rạng ngời của Chúa
Kitô Phục Sinh đă làm cho ngài trở nên mù ḷa; nhờ đó, những ǵ là thực tại nội
tâm của ngài cũng được tỏ hiện ra bên ngoài, t́nh trạng mù ḷa của ngài trước
chân lư, trước ánh sáng là Chúa Kitô. Để rồi tiếng ‘xin vâng’ đáp ứng Chúa Kitô
của ngài nơi Phép Rửa đă phục quang cho ngài và làm cho ngài được thực sự thấy.
Trong Giáo Hội
xưa, Phép Rửa cũng được gọi là ‘sáng soi - illumination’, v́ Bí Tích này là bí
tích ban ánh sáng; nó thực sự làm cho con người được thấy. Nơi Thánh Phaolô,
những ǵ ám chỉ một cách thần học cũng được thể hiện một cách thể lư, ở chỗ,
ngài thấy rơ ràng khi được chữa lành t́nh trạng mù quáng nội tâm. Như thế, Thánh
Phaolô không được biến đổi bởi một tư tưởng mà là bởi một biến cố, bởi sự hiện
diện bất khả cưỡng của Đấng Phục Sinh, Đấng sau đó ngài không bao giờ cảm thấy
ngờ vực, một chứng cớ rất mănh liệt về biến cố này, cho cuộc gặp gỡ ấy, Nó đă
biến đổi cuộc đời của Thánh Phaolô một cách sâu xa; bởi thế người ta có thể và
phải nói về một cuộc hoán cải. Cuộc gặp gỡ này là tâm điểm cho tŕnh thuật của
Thánh Luca, một tŕnh thuật rất có thể là vị thánh này đă sử dụng một tŕnh
thuật xuất phát từ cộng đồng Damascus. Điều này được cho thấy bởi những chi tiết
liên quan tới địa phương, với sự hiện diện của Ananias cũng như nơi những tên
gọi, về cả đường phố lẫn gia chủ là người chất chứa Thánh Phaolô (Acts 9:11).
Nguồn tài liệu
thứ hai liên quan tới cuộc trở lại của Thánh Phaolô là ở nơi chính các Bức Thư
của ngài. Ngài không bao giờ nói về biến cố này với đầy đủ các chi tiết, theo
tôi là v́ ngài cho rằng ai cũng đều biết đến những ǵ là chính yếu trong câu
chuyện của ngài rồi: hết mọi người đều biết rằng ngài đă được biến đổi từ một
tên bắt đạo thành một vị tông đồ nhiệt thành của Chúa Kitô. Và biến cố atrở lại
này đă không xẩy ra theo sự tự phản tỉnh của ngài, mà là sau một biến cố mănh
liệt, một cuộc gặp gỡ với Đấng Phục Sinh. Cho dù không nói đến những chi tiết, ở
một số trường hợp, ngài cũng nói tới biến cố rất quan trọng này, tức là ngài
cũng là chứng nhân của việc Chúa Giêsu Phục Sinh, một mạc khải ngài đă trực tiếp
lănh nhận từ Chúa Giêsu, cùng với sứ vụ tông đồ của ngài. Bản văn rơ ràng nhất
về vấn đề này là ở đoạn ngài kể về những ǵ cấu tạo nên tâm điểm của lịch sử cứu
độ, đó là cái chết và cuộc Phục Sinh của Chúa Giêsu cùng với những lần Người
hiện ra với thành phần chứng nhân (cf. 1Cor 15). Theo kiểu nói của truyền thống
xưa, một truyền thống cả ngài nữa cũng đă lănh nhận từ Giáo Hội ở Giêrusalem,
ngài nói rằng Chúa Giêsu đă chết trên Thập Giá, đă được mai táng và sau khi Phục
Sinh đă hiện ra với trước hết là Cephas, tức là Phêrô, tồi tới 12 Vị, đoạn tới
500 aanh em hầu hết trong những người này vẫn c̣n sống vào thời Thánh Phaolô,
xong tới Giacôbê rồi tới tất cả mọi Tông Đồ. Để thêm vào tŕnh thuật được truyền
thống lưu lại này, ngài đă thêm là ‘sau cùng… Người đă hiện ra với cả tôi nữa’
(1Cor 15:8). Như thế là ngài đă làm sáng tỏ về nền tảng của sứ vụ tông đồ và đời
sống mới của ngài. Cũng có những bản văn khác lập lại chi tiết này: ‘Chúa Giêsu
Kitô, nhờ Người chúng tôi đă lănh nhận ân sủng và vai tṛ tông đồ’ (cf. Rm
1:4-5); chưa hết: ‘Chẳng lẽ tôi chưa được thấy Chúa Giêsu là Chúa của chúng ta
hay sao?’ (1Cor 9:1), những lời ngài đă bóng gió nói tới một điều ǵ đó mà mọi
người đă biết tới. Sau cùng, bản văn được nhiều người biết đến nhất là trong Thư
gửi tín hữu Galata: ‘Thế nhưng, khi Ngài là Đấng đă tuyển chọn tôi trước khi tôi
được sinh ra, và đă kêu gọi tôi bằng ân sủng của Ngài, đă muốn tỏ Con của Ngài
cho tôi, để tôi có thể rao giảng Người cho Dân Ngoại, tôi đă không bàn hỏi với
huyết nhục, cũng chẳng lên Giêrusalem với những Vị Tông Đồ trước tôi, nhưng tôi
đă đến Arabia, và rồi trở lại Damascus’ (1:15-17). Trong ‘lời tự biện bạch’ này,
ngài đă dứt khoát nhấn mạnh là ngài thực sự là một nhân chứng của Đấng Phục
Sinh, aaaaangài đă lănh nhận sứ vụ của ngài trực tiếp từ Đấng Phục Sinh.
Như thế chúng ta
có thể thấy rằng hai nguồn tài liệu này. cuốn Tông Vụ và Các Thư Thánh Phaolô,
cùng đồng qui và đồng thuận về điểm chính yếu đó là Đấng Phục Sinh đă nói với
Thánh Phaolô, đă kêu gọi ngài thi hành sứ vụ tông đồ và đă làm cho ngài trở
thành một Tông Đồ thực sự, một chứng nhân của Cuộc Phục Sinh, với công việc
chuyên biệt là rao giảng Phúc Âm cho Chư Dân Ngoại, cho thế giới Hy La. Và đồng
thời Thánh Phaolô mặc dù ngài có một mối liên hệ trực tiếp với Đấng Phục Sinh,
ngài cũng cần phải tham dự vào mối hiệp thông với Giáo Hội, chính ngài cũng được
lănh nhận phép rửa, ngài cũng phải sống ḥa hợp với các vị Tông Đồ khác. Chỉ ở
trong mối hiệp thông này với mọi người th́ ngài mới là một tông đồ thực sự, như
ngài minh nhiên viết trong Thư Nhất gửi giáo đoàn Côrintô: ‘Bởi thế cho dù là
tôi hay các vị ấy, chúng tôi là những người rao giảng và anh em là những người
tin tưởng’ (15:11). Chỉ có một lời loan báo duy nhất về Đấng Phục Sinh, v́ Chúa
Kitô chỉ là một.
Như đă thấy,
trong tất cả mọi đoạn văn ấy, Thánh Phaolô không bao giờ cho giây phút ấy như là
một biến cố hoán cải. Tại sao? Có nhiều giả thuyết, thế nhưng, đối với tôi th́
lư do rất là rơ ràng. Khúc quanh này trong đời sống của ngài, việc biến đổi toàn
thể con người của ngài không phải là thành quả của một tiến tŕnh về tâm lư, của
một thứ chín mùi hay của một thứ phát triển về tri thức và về luân lư. Trái lại,
nó xuất phát từ bên ngoài: nó không phải là hoa trái của những ǵ ngài nghĩ
tưởng mà là của việc ngài gặp gỡ Chúa Giêsu Kitô. Theo ư nghĩa ấy th́ nó không
dơn thuần là một cuộc trở lại, một phát triển về ‘cái tôi’ của ngài, mà là một
cái chết và phục sinh đối với chính Thánh Phaolô. Một cuộc sống chết đi và một
cuộc sống khác, một cuộc sống mới được hạ sinh với Chúa Kitô Phục Sinh. Không
c̣n cách nào khác để cắt nghĩa về cuộc canh tân này của Thánh Phaolô. Không một
cuộc phân tâm nào có thể làm sáng tỏ hay giải được vấn đề này. Chỉ nguyên biến
cố ấy, chỉ duy cuộc gặp gỡ mănh liệt với Chúa Kitô này, là cái then chốt để hiểu
được những ǵ đă xẩy ra, đó là cái chết và phục sinh, là việc canh tân về phần
của Đấng đă tự tỏ ḿnh ra và nói với ngài. Theo ư nghĩa sâu xa này, chúng ta có
thể và phải nói về vấn đề hoán cải. Cuộc gặp gỡ này là một cộc canh ân thực sự
đă làm biến đổi tất cả những ǵ là giới hạn của ngài. Bấy giờ ngài có thể nói
rằng những ǵ là thiết yếu và nồng cốt đối với ngài trước kia đă trở thành ‘đồ
phế thải’ đối với ngài; nó không c̣n là những ǵ ‘đạt được’ mà là mất mát, v́ từ
đó đối với ngài chỉ có một điều duy nhất đáng kể là sự sống Chúa Kitô.
Tuy nhiên, chúng
ta không nghĩ rằng Thánh Phaolô như thế đă bị đóng khung vào một biến cố mù
quáng. Ngược lại th́ đúng hơn, v́ Chúa Kitô Phục Sinh là ánh sáng chân lư, là
ánh sáng của cính Thiên Chúa. Điều này đă nới rộng cơi ḷng của ngài và làm cho
nó hướng về tất cả mọi người. Vào lúc bấy giờ ngài đă không mất đi tất cả mọi sự
vốn tốt lành và chân thực nơi đời sống của ngài, nơi gia sản của ngài, thế nhưng
ngài đă hiểu được sự khôn ngoan, được chân lư, được chiều sâu của lề luật và của
những vị tiên tri một cách mới mẻ và một cách mới mẻ của ngài. Đồng thời, việc
luận lư của ngài cũng cởi mở với sự khôn ngoan của dân ngoại nữa. Cởi mở với
Chúa Kitô bằng tất cả tâm can của ḿnh, ngài đă có thể thực hiện nhiều cuộc đối
thoại với hết mọi người, ngài đă có thể làm cho ngài trở thành mọi sự cho mọi
người. Như thế ngài mới có thể thực sự là vị Tông Đồ cho Dân Ngoại.
Quay về với bản
thân ḿnh, chúng ta hăy hỏi điều này có nghĩa ǵ đối với chúng ta. Đối với cả
chúng ta là Kitô hữu nữa, nó không phải là một thứ triết lư mới hay một thứ luân
lư mới. Chúng ta chỉ là Kitô hữu khi nào chúng ta được gặp gỡ Chúa Kitô. Dĩ
nhiên là Người không tỏ ḿnh cho chúng ta một cách choáng ngợp, chói ḷa này,
như ngài đă thực hiện với Thánh Phaolô để làm cho ngài trở thành Vị Tông Đồ cho
muôn dân. Thế nhưng, cả chúng ta nữa cũng có thể gặp gỡ Chúa Kitô nơi việc dọc
Thánh Kinh, nơi nguyện cầu, nơi đời sống phụng vụ của Giáo Hội. Chúng ta có thể
chạm được Trái Tim của Chúa Kitô và cảm thấy Người chạm đến tâm can của chúng ta.
Chỉ khi nào chúng ta ở trong mối liên hệ riêng tư này với Chúa Kitô, chỉ khi nào
chúng ta ở trong cuộc gặp gỡ Đấng Phục Sinh này, chúng ta mới thực sự trở thành
Kitô hữu. Nhờ đó lư trí của chúng ta mới mở ra, tất cả những ǵ khôn ngoan của
Chúa Kitô mở ra như là tất cả những ǵ là phong phú của sự thật mở ra vậy.
Bởi thế chúng ta
hăy nguyện xin Chúa soi sáng chúng ta, ban cho chúng ta được gặp gỡ sự hiện diện
của Người trên thế giới này, nhờ đó ban cho chúng ta một đức tin sống động, một
tâm hồn cởi mở và một t́nh yêu cao cả với tất cả mọi người, những ǵ có thể canh
tân thế giới.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,
chuyển dịch trực tiếp từ mạng điện toán toàn cầu của Ṭa Thánh
(những chỗ
được in đậm lên là do tự ư của người dịch trong việc làm nổi bật những điểm
chính yếu quan trọng)
http://www.vatican.va/holy_father/benedict_xvi/audiences/2008/documents/hf_ben-xvi_aud_20080903_en.html

|
|