
"Khi ngước
mắt nh́n lên gương sáng của các vị thánh
chúng ta cảm
thấy bừng lên trong ḿnh đầy ḷng ước vọng trở thành những thánh nhân"
ĐTC Biển Đức
XVI - Bài Giảng Lễ Các Thánh 1/11/2006 tại Đền Thờ Thánh Phêrô
Anh Chị Em
thân mến,
Việc chúng ta
cử hành Thánh Thể hôm nay được bắt đầu bằng lời kêu gọi: “Chúng ta hăy hân
hoan trong Chúa”. Phụng vụ kêu mời chúng ta chia sẻ niềm hân hoan thiên đ́nh
của các thánh nhân, mời chúng ta nếm hưởng niềm vui. Các vị thánh không phải
là một giai cấp hạn hữu của thành phần được tuyển chọn mà là một đám đông vô
số được phụng vụ kêu gọi chúng ta hăy ngước mắt lên nh́n các ngài.
Trong đám đông
này không phải chỉ có những vị thánh được chính thức công nhận mà c̣n là
thành phần đă lănh nhận phép rửa thuộc mọi lứa tuổi và tên gọi chúng ta chưa
biết tới, nhưng với con mắt đức tin chúng ta thấy họ rạng ngời như các v́
tinh tú đầy vinh quang trên bầu trời thần linh.
Hôm nay, Giáo
Hội mừng phẩm vị của ḿnh với vai tṛ làm “mẹ của các thánh, h́nh ảnh của
thành đô trường tồn” (Alessandro Manzoni), và biểu lộ nhan sắc của ḿnh ra
như vị hôn thê tinh tuyền của Chúa Kitô, nguồn mạch và là mô phạm của tất cả
mọi sự thánh đức. Giáo Hội không phải là không có những đứa con cái phóng
túng, những đứa con cái thực sự là phản loạn, thế nhưng, chính ở nơi các vị
thánh Giáo Hội nhận thấy những đặc tính nổi bật của ḿnh, và chính ở nơi các
vị Giáo Hội tỏa ra niềm vui sâu thẳm nhất của ḿnh.
Trong bài đọc
thứ nhất, tác giả của Sách Khải Huyền đă diễn tả “một đám rất đông không ai
có thể đếm xuể thuộc hết mọi quốc gia, chủng tộc, dân chúng và ngôn ngữ”
(7:9). Thành phần dân chúng này bao gồm những vị thánh thuộc Cựu Ước, bắt
đầu từ Abel là con người công chính và tổ phụ Abraham, rồi tới những vị
tháng Tân Ước, nhiều vị tử đạo khi Kitô Giáo mới bắt đầu, các vị chân phước
và thánh nhân thuộc các thế hệ sau đó, và cuối cùng là những chứng vị chứng
nhân của Chúa Kitô trong thời đại của chúng ta. Những ǵ các vị có chung
vo1ơ nhau đó là ư muốn hiện thực hóa Phúc Âm trong đời sống của ḿnh theo
tác động của Thánh Linh, Đấng là Đấng vĩnh hằng ban sự sống cho dân Thiên
Chúa.
Thế nhưng,
“việc chúng ta ca ngợi các thánh, việc chúng ta tỏ ḷng tôn vinh, việc chúng
ta long trọng cử hành có ích ǵ chứ?” Bài giảng nổi tiếng của Thánh Bênađô
cho lễ Chư Thánh đă được bắt đầu bằng câu hỏi này. Nó là một câu hỏi chúng
ta có thể tự hỏi ḿnh ngay cả đến ngày hôm nay đây. Câu giải đáp được Thánh
Bênađô cống hiến cũng liên quan tới chúng ta nữa. Ngài nói: “Các thánh nhân
không cần việc tôn vinh của chúng ta, và các ngài chẳng chiếm được ǵ nơi
việc tưởng niệm của chúng ta. Đối với chính ḿnh, tôi cần phải tuyên xưng
rằng khi tôi nghĩ đến các vị thánh th́ tôi cảm thấy bừng lên những ước muốn
cao cả”
(Homily 2,
"Opera Omnia," ed. Cisterc, 5, 364 ff.).
Vậy ư nghĩa
của việc long trọng cử hành hôm nay đây là ở chỗ: Khi ngước mắt nh́n lên
gương sáng của các vị thánh chúng ta cảm thấy bừng lên trong ḿnh đầy ḷng
ước vọng trở thành những thánh nhân; chúng ta cảm thấy sung sướng được sống
gần Thiên Chúa, được sống trong ánh sáng của Ngài, trong một đại gia đ́nh
các bạn hữu của Thiên Chúa. Là một vị thánh nghĩa là sống gần gũi với Thiên
Chúa, sống trong gia đ́nh của Ngài. Và đó là ơn gọi của tất cả chúng ta,
được Công Đồng Chung Vaticanô II mạnh mẽ tái khẳng định, và cần chúng ta đặc
biệt chú ư tới vào ngày này.
Thế nhưng, làm
sao chúng ta có thể trở thành những vị thánh, thành bạn hữu của Thiên Chúa
đây? Câu trả lời đầu tiên cho vấn nạn này đó là: Để làm thánh không cần phải
thi hành những công việc và những hoạt động phi thường, cũng không cần phải
có được những đặc sủng ngoại thường. Song câu trả lời này mới nói cho chúng
ta biết những ǵ không phải là sự thánh thiện. Câu giải đáp tích cực cho
việc trở thành một vị thánh đó là trước hết cần phải lắng nghe Chúa Giêsu để
rồi theo Người và đừng nản ḷng trước những khốn khó.
Người phán:
“Nếu ai muốn phụng sự Tôi th́ họ cần phải theo Tôi, và Tôi ở đâu th́ tôi tớ
của Tôi cũng ở đó. Nếu ai phụng sự Tôi th́ Cha sẽ tôn vinh họ” (Jn 12:26).
Ai kư thác ḿnh cho Người và chân thành mến yêu Người th́ sẽ chết cho Người
như hạt lúa miến mục nát đi trong ḷng đất vậy.
Người thực sự
biết rằng ai cố gắng giữ lấy sự sống ḿnh th́ sẽ làm nó mất đi, và ai hiến
sự sống ḿnh như thế th́ lại giữ được nó (x Jn 12:24-25). Kinh nghiệm của
Giáo Hội chứng tỏ rằng, mặc dù có những đường lối khác nhau, tất cả mọi h́nh
thức thánh thiện bao giờ cũng trải qua con đường thập giá, con đường từ bỏ
chính ḿnh.
Các câu truyện
tiểu sử về các vị thánh cho thấy những con người nam nữ, thành phần luôn dễ
dạy đối với ư định thần linh, đôi khi đă trải qua những khổ đau khôn xiết
tả, đă bị bách hại và tử đạo. Các vị kiên tŕ với nhiệm vụ của ḿnh. Chúng
ta đọc thấy trong Sách Khải Huyền “Đó là những người đă sống sót trong thời
kỳ đầy những đau thương, họ giặt áo ḿnh nên tinh trắng trong máu của Con
Chiên” (7:14).
Danh tính của
họ được ghi trong sách sự sống (x Rev 20:12); thiên đàng là nơi cư ngụ đời
đời của họ. Mẫu gương của các thánh nhân là những ǵ phấn khích chúng ta hăy
theo bước chân của các vị, cảm nghiệm niềm vui của những ai tin tưởng phó
ḿnh cho Thiên Chúa, v́ lư do buồn khổ duy nhất đó là sống xa cách Ngài.
Thánh thiện
đ̣i hỏi phải liên lỉ cố gắng, nhưng thánh thiện là những ǵ khả dĩ đối với
tất cả mọi người, v́ nó không phải chỉ là công việc của loài người mà trước
hết là một tặng ân của Thiên Chúa, Đấng ba lần thánh (x Is 6:3). Trong bài
đọc thứ hai, Thánh Tông Đồ Gioan nhận định rằng: “Hăy xem t́nh yêu thương
của Thiên Chúa tuôn đổ xuống trên chúng ta biết là chừng nào, để chúng ta
được gọi là con cái của Thiên Chúa. Mà thật sự chúng ta là như thế” (1Jn
3:1).
Bởi thế, chính
Thiên Chúa là Đấng đă yêu thương chúng ta trước, và nơi Chúa Giêsu Ngài đă
làm cho chúng ta trở thành những người con được Ngài thừa nhận làm dưỡng tử.
Trong cuộc sống của chúng ta, tất cả đều là tặng ân yêu thương của Ngài. Làm
sao chúng ta có thể tỏ ra dửng dưng lănh đạm trước một mầu nhiệm cao cả như
thế chứ? Làm sao chúng ta không đáp ứng t́nh yêu thương của Cha trên trời
bằng việc sống một cuộc đời con cái với ḷng tri ân cảm tạ chứ?
Nơi Chúa Kitô
Ngài đă hoàn toàn ban ḿnh cho chúng ta và đă kêu gọi chúng ta sống mối liên
hệ riêng tư và sâu xa với Ngài. Bởi thế, chúng ta càng bắt chước Chúa Kitô
và liên kết với Người, chúng ta càng tiến vào mầu nhiệm thánh thiện thần
linh. Chúng ta khám phá ra rằng chúng ta được Ngài vô cùng yêu thương và
điều khám phá này thúc đẩy chúng ta yêu thương anh chị em ḿnh. Yêu thương
bao giờ cũng là một hành động từ ḿnh, “đánh mất bản thân ḿnh”, và chính
nhờ đó mà chúng ta mới cảm thấy hạnh phúc.
Bởi thế chúng
ta sang bài Phúc Âm của thánh lễ này, sang với lời công bố các phúc đức
chúng ta vừa nghe vang vọng chốc lát trước đây trong đền thờ này.
Chúa Giêsu
phán rằng: Phúc cho ai nghèo khó trong tinh thần, phúc cho ai khóc lóc, cho
ai hiền lành, phúc cho ai đói khát công lư, cho ai biết xót thương, phúc cho
ai có tấm ḷng thanh sạch, cho kẻ xây dựng ḥa b́nh; kẻ bị bách hại v́ sự
công chính (x Mt 5:3-10).
Thật vậy, phúc
đức trên hết là chính Người, là Chúa Giêsu. Thật vậy, Người thực sự nghèo
trong tinh thần, là người khóc lóc, là người hiền lành, là người đói khát
công lư, là người xót thương, có ḷng tinh khiết, là người kiến thiết ḥa
b́nh; Người là vị bị bắt bớ v́ sự công chính.
Các phúc đức
cho chúng ta thấy dung mạo thiêng liêng của Chúa Giêsu, nhờ đó cho thấy mầu
nhiệm của Người, mầu nhiệm của tử nạn và phục sinh, của cuộc khổ nạn và niềm
vui phục sinh. Mầu nhiệm này, một mầu nhiệm của những ǵ thực sự phúc đức,
mời gọi chúng ta hăy bước theo Chúa Giêsu, nhờ đó theo con đường dẫn đến
hạnh phúc.
Tùy theo cách
thức chúng ta chấp nhận lời Người mời gọi và bước theo Người – tùy theo hoàn
cảnh của hết mọi người – cả chúng ta nữa cũng được tham dự vào phúc đức của
Người. Với Người những ǵ bất khả đều trở thành khả dĩ cho đến độ con lạc đà
có thể chui qua lỗ kim (x Mk 10:25); với ơn trợ giúp của Người, chúng ta có
thể nên trọn hảo như Cha trên trời là Đấng trọn hảo (x Mt 5:48).
Anh chị em
thân mến, giờ đây chúng ta tiến vào tâm điểm của việc cử hành Thánh Thể là
những ǵ phấn khích và nuôi dưỡng sự thánh thiện. Chẳng bao lâu nữa Chúa
Kitô sẽ hiện diện một cách cao cả, Người là cây nho thật mà tín hữu trên thế
gian và các thánh trên trời liên kết lại như là những cành nho.
Mối hiệp thông
của Giáo Hội lữ hành trên thế giới này với Giáo Hội khải hoàn trong vinh
quang sẽ được kiên cường. Trong Kinh Tiền Tụng chúng ta sẽ loan báo rằng các
vị thánh là bạn hữu và là mẫu sống cho chúng ta. Chúng ta sẽ xin các vị hăy
giúp đỡ chúng ta trong việc bắt chước các vị và thực hiện việc quảng đại đáp
ứng tiếng gọi thần linh như các vị đă làm. Chúng ta đặc biệt kêu xin Mẹ
Maria, mẹ của Chúa Kitô và là gương soi thánh đức. Chớ ǵ Mẹ là vị toàn
thánh làm cho chúng ta trở thành những người môn đệ trung thực của Chúa
Giêsu Kitô Con Mẹ! Amen.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ
biến ngày 1/11/2006
