
Thánh Tông Đồ Mathêu
(Loạt bài Giáo Lư
về Giáo Hội Hiệp Thông của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI vào các Buổi Triều Kiến
Chung Thứ Tư hằng tuần)
Anh Chị Em thân
mến:
Để tiếp tục loạt
chân dung về 12 Tông Đồ, loạt chân dung được bắt đầu một ít tuần trước đây, hôm
nay chúng ta suy niệm về Thánh Mathêu.
Phải chân nhận
rằng hầu như không thể mô tả trọn vẹn h́nh ảnh của ngài, v́ tín liệu về ngài
hiếm có và không đầy đủ. Những ǵ chúng ta có thể làm đó là mô tả không nhiều
lắm về tiểu sử của ngài nhưng những ǵ được Phúc Âm cống hiến cho chúng ta.
Ngài bao giờ cũng
có tên trong danh sách 12 vị được Chúa Giêsu tuyển chọn (x Mt 10:3; Mk 3:18; Lk
6:15; Acts 1:13). Tên của ngài, theo tiếng Do Thái, có nghĩa là ‘tặng ân của
Chúa’. Cuốn Phúc Âm đầu tiên trong sổ bộ thánh kinh là cuốn phúc âm mang tên của
ngài, cho chúng ta thấy trong danh sách 12 Vị ngài có một tính chất rất đặc biệt,
đó là ‘viên thu thế’ (Mt 10:3).
Đó là lư do ngài
được đồng hóa với con người ngồi ở pḥng thuế, kẻ được Chúa Giêsu kêu gọi theo
Người. ‘Khi Chúa Giêsu đi ngang qua đó Người thấy một người tên là Mathêu đang
ngồi ở pḥng thuế, và Người nói cùng anh rằng: ‘Hăy theo Tôi’. Và ngài đă chỗi
dạy theo Người’ (Mt 9:9).
Thánh Marcô (x
2:13-17) và Luca (x 5:27-30) tŕnh thuật lời kêu gọi con người ngồi ở pḥng thuế,
nhưng các vị gọi ngài là ‘Levi’. Việc tưởng tượng ra cảnh được diễn tả trong
Phúc Âm Thánh Mathêu 9:9 cũng đủ để nhớ đến bức họa vĩ đại của Carabaggio, được
giữ ở Rôma đây, nơi Thánh Đường Thánh Louis của Pháp.
Một chi tiết mới
về thân thế của ngài được các Phúc Âm nhắc tới, đó là, trong đoạn Phúc Âm, trước
tŕnh về về lời Chúa Giêsu kêu gọi ngài, có nói tới chi tiết về phép lạ Chúa
Giêsu đă làm ở Capernaum (x Mt 9:1-8; Mk 2:1-12), liên quan tới Hồ Tibêria, gần
Biển Galilêa (x. Mk 2:13-14).
Người ta có thể
suy diễn là Thánh Mathêu đă thực hiện nhiệm vụ của một viên thu thuế ở
Capernaum, ở ngay ‘bên biển’ (Mt 4:13), nơi Chúa Giêsu là một vị khách thường
xuyên của gia đ́nh Thánh Phêrô.
Căn cứ vào những
nhận định sơ sài từ Phúc Âm này, chúng ta có thể thực hiện một số chia sẻ như
sau. Trước hết là Chúa Giêsu đă đón nhận trong nhóm bạn hữu thân thiết của ḿnh
một con người, theo quan niệm ở Do Thái thời ấy, được coi là một tội nhân công
khai.
Thật ra Mathêu
chẳng những là nhân viên quản trị về tiền bạc, một việc được coi là không tinh
sạch v́ nó xuất phát từ con người xa lạ với thành phần dân Chúa, mà c̣n hợp tác
với thẩm quyền ngoại bang, tham lam bẩn thỉu, có thể ấn định việc cống nộp một
cách tùy tiện.
V́ những lư do đó,
có vài lần các Phúc Âm đă đề cập chung ‘thành phần thu thuế và tội lỗi’ (Mt
9:10; Lk 15:1), ‘thành phần thu thuế và gái điếm’ (Mt 21:31). Ngoài ra, các Phúc
Âm c̣n thấy nơi thành phần thu thuế một mẫu gương tham lam nữa (x Mt 5:46: họ
chỉ yêu thương những ai thương yêu họ) và đă đề cập đến một người trong họ là
Gia Kêu, như ‘người trưởng ban thu thuế, và giầu có’ (Lk 18:11).
Căn cứ vào những
chi tiết ấy vấn đề cần phải chú ư là Chúa Giêsu không loại trừ một ai ra khỏi
t́nh thân hữu của Người. Hơn thế nữa, chính lúc Người ngồi ở bàn ăn trong nhà
viên Thu Thuế Mathêu, trả lời những ai cảm thấy ngứa mắt trước sự kiện qui tụ
thường xuyên song bất xứng của Người, Người đă tuyên bố điều quan trọng này là
‘Những ai khỏe mạnh th́ không cần đến thày thuốc, chỉ có những ai yếu bệnh mới
cần; Tôi đến không phải để kêu gọi thành phần công chính mà là tội nhân’ (Mk
2:17).
Lời loan báo tốt
đẹp này của Phúc Âm thực sự là ở chỗ đó, ở chỗ Thiên Chúa cống hiến ân sủng của
Ngài cho thành phần tội nhân! Ở một đoàn khác, bằng một dụ ngôn nổi tiếng về
người Pharisiêu và người thu thuế cùng lên đền thờ cầu nguyện, Chúa Giêsu thậm
chí cho thấy một người thu thuế vô danh nêu gương khiêm nhượng tin tưởng vào
t́nh thương thần linh: Trong khi người Pharisiêu ngạo nghễ về t́nh trạng trọn
lành luân lư của ḿnh, th́ ‘người thu thuế, đứng ở đằng xa, không dám ngước mắt
lên trời, chỉ biết đấm ngực mà rằng: Lạy Chúa, xin thương đến tôi là kẻ tội
lỗi!’
Và Chúa Giêsu nhận
định rằng: ‘Thày cho các con biết người này về nhà được công chính chứ không
phải người kia; v́ ai nâng ḿnh lên sẽ bị hạ xuống, c̣n ai hạ ḿnh xuống sẽ được
nâng lên’ (Lk 18:13-14).
Bởi thế, qua h́nh
ảnh Mathêu, các Phúc Âm cho chúng ta thấy một cái ngược đời thực sự, đó là ai có
vẻ xa vời nhất với thánh đức lại có thể trở thành một mô phạm trong việc chấp
nhận ḷng thương xót Chúa, giúp họ có thể thoáng thấy được những hiệu năng của
ḷng xót thương này nơi cuộc sống của họ.
Về vấn đề này,
Thánh Gioan Chrysostom đă có một nhận định đáng kể. Ngài nhận định rằng nơi
tŕnh thuật về ơn gọi th́ chỉ có một vài người được kêu gọi là có liên quan tới
công việc họ đang hành sự. Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan đă được kêu gọi khi các
vị đang đánh cá; Mathêu được kêu gọi khi anh đang thu thuế.
Chúng là những
công việc có tầm vóc không quan trọng là bao, Thánh Chrysostom nhận định: ‘không
c̣n ǵ đáng ghê tởm hơn là viên thu thuế và không ǵ tầm thường hơn là việc đánh
cá’ ("In Matth. Hom": PL 57, 363).
Bởi thế, lời kêu
gọi của Chúa Giêsu cũng vươn tới cả thành phần ở tầm cấp thấp kém, thành phần
làm những việc tầm thường của ḿnh.
Một ư tưởng khác
cũng xuất phát từ tŕnh thuật Phúc Âm, đó là việc Mathêu tức khắc đáp lại lời
mời gọi của Chúa Giêsu: ‘Ông đă đứng lên đi theo Người’. Lời vắn gọn của câu này
nhấn mạnh đến tính cách tức khắc nơi việc Mathêu đáp lại lời kêu gọi.
Đối với ông th́
điều này có nghĩa là từ bỏ hết mọi sự, nhất là một nguồn lợi tức vững chắc, mặc
dù thường bất chính và bất xứng. Hiển nhiên là Mathêu hiểu rằng mối thân t́nh
với Chúa Giêsu không cho phép anh tiếp tục những hoạt động không đẹp ḷng Chúa.
Người ta có thể dễ
dàng trực giác thấy rằng vấn đề này cũng có thể được áp dụng cho hiện nay nữa, ở
chỗ, ngày nay người ta cũng không thể chấp nhận việc gắn bó với những ǵ bất
xứng hợp với việc theo Chúa Giêsu, như những thứ giầu sang gian dối. Có lần
Người đă công khai phán rằng: ‘Nếu anh muốn nên trọn lành th́ hăy về bán những
ǵ ḿnh có mà cho kẻ khó để có được nước trời; rồi hăy đến mà theo Tôi’ (Mt
19:21).
Đó chính là những
ǵ Mathêu đă làm: Anh đă chỗi dậy đi theo Người! Nơi việc ‘đứng dậïy’ này người
ta có thể thấy được việc ly thoát với t́nh trạng tội lỗi, đồng thời, thấy được
cả việc ư thức gắn bó với một sự sống mới, chính trực, hiệp thông với Chúa Giêsu.
Sau hết, chúng ta
nhớ lại rằng truyền thống của Giáo Hội sơ khai đồng ư với việc gán tác giả quyền
của cuốn Phúc Âm thứ nhất cho Mathêu. Việc này được bắt đầu với Papias, vị giám
mục của Gerapolis ở Phrygia, vào khoảng năm 130.
Vị giám mục này
viết rằng: ‘Mathêu đă viết những lời của Chúa Giêsu bằng tiếng Do Thái, và mỗi
người giải thích những lời ấy tuỳ họ có thể’ (in Eusebius of Caesarea, "Hist.
eccl.", III, 39, 16). Sử gia Eusebius c̣n thêm chi tiết là: ‘Mathêu, vị trước đó
đă giảng dạy cho người Do Thái, khi quyết định đi đến với cả các dân tộc khác
nữa, th́ đă viết bằng tiếng mẹ đẻ của ḿnh Phúc Âm ngài đă loan truyền: Nhờ đó
ngài đă thay thế, bằng bản viết của ḿnh, những ǵ họ, thành phần ngài ĺa bỏ,
bị mất mát đi bởi việc ra đi của ngài’ (Ibid., III, 24, 6).
Chúng ta không c̣n
bản Phúc Âm được Thánh Mathêu viết bằng tiếng Do Thái hay Aramaic, mà là bản
Phúc Âm bằng tiếng Hy Lạp là bản được lưu lại cho tới chúng ta, chúng ta vẫn
tiếp tục nghe, ở một nghĩa nào đó, tiếng nói thuyết phục của người thu thuế
Mathêu, vị mà khi trở thành tông đồ đă tiếp tục loan truyền cho chúng ta t́nh
thương cứu độ của Thiên Chúa.
Chúng ta hăy lắng
nghe sứ điệp này của Thánh Mathêu, chúng ta hăy suy niệm sứ điệp ấy luôn măi để
chúng ta có thể cương quyết dứt khoát chỗi dạy theo Chúa Giêsu.
Đaminh Maria Cao
Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 30/8/2006
