
Hai Thánh Tông Đồ Simon và Thaddêô
(Loạt
bài Giáo Lư về Giáo Hội Hiệp Thông của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI vào các
Buổi Triều Kiến Chung Thứ Tư hằng tuần)
Anh Chị Em thân mến,
Hôm nay chúng ta chú ư tới hai trong 12 Tông Đồ, đó là Tông Đồ Simon người
Canaan và Giuđa được gọi là Thaddêô (đừng nhầm với Giuđa Iscariot). Chúng ta
chú ư tới hai vị cùng một lúc, không phải v́ trong danh sách 12 Tông Đồ hai
vị bao giờ cũng được nhắc đến bên nhau (x Mt 10:4; Mk 3:18; Lk 6:15; Acts
1:13), mà v́ không có nhiều chi tiết về hai vị, ngoại trừ Sổ Bộ Tân Ước có
một bức thư được cho là của Tông Đồ Giuđa Thaddêô.
Tông Đồ Simon được ghép với một h́nh dung từ khác nhau trong 4 bản liệt kê:
trong khi Thánh Kư Mathêu và Marcô diễn tả ngài như là “người xứ Canaan” th́
Thánh Kư Luca diễn tả ngài như là “người nhiệt thành”. Thật sự, hai phẩm
chất này là những ǵ tương đương nhau, v́ chúng có cùng một nghĩa: đúng vậy,
theo tiếng Do Thái th́ động từ “qanà” có nghĩa là “nhiệt thành, hăng say”,
và có thể được sử dụng để nói về Thiên Chúa liên quan tới nỗi hờn ghen đối
với thành phần dân được Ngài tuyển chọn (x Ex 20:5), hay về thành phần bừng
lên ḷng nhiệt thành hoàn toàn dấn thân phụng sự Thiên Chúa như Elia (x 1Kgs
19:10).
Bởi thế, có thể Tông Đồ Simon này, nếu không thực sự thuộc về phong trào duy
quốc gia chủ nghĩa của Nhóm Zealots, th́ ít là có đặc tính của một ḷng
nhiệt thành đối với căn tính của người Do Thái, v́ thế đối với Thiên Chúa,
với dân tộc của ḿnh và với lề luật thần linh. Nếu đúng là thế th́ Tông Đồ
Simon này hoàn toàn khác hẳn với Tông Đồ Mathêu, vị ngược lại, v́ là một
người thu thuế, xuất thân từ một hoạt động hoàn toàn được coi là dơ bẩn. Đó
là dấu hiệu rơ ràng cho thấy Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ của Người cũng
như thành phần phụ giúp của Người từ những tầng lớp xă hội và tôn giáo khác
nhau, không hề phân cách.
Người chú trọng tới con người, chứ không lưu ư tới thứ loại hay qui ước xă
hội! Và điều tuyệt vời ở đây là trong các nhóm môn đệ của ḿnh, mặc dù khác
nhau, từ thành phần nhiệt thành đến thành phần thu thuế, đều chung sống với
nhau, thắng vượt những khó khăn có thể được đặt ra: thật thế, chính Chúa
Giêsu là động lực cho việc liên kết này, nơi Người, tất cả đều thấy ḿnh
được kết nối. Và điều ấy rơ ràng cống hiến cho chúng ta một bài học, thành
phần thường chú trọng tới những ǵ là khác biệt nhau và có thể là những ǵ
chống đối nhau, quên đi rằng nơi Chúa Giêsu Kitô chúng ta có được một sức
mạnh để ḥa giải các thứ xung khắc của chúng ta. Và chúng ta hăy nhớ rằng
nhóm 12 là một h́nh ảnh tiền thân của Giáo Hội và v́ thế cho thấy trước Giáo
Hội cần phải có chỗ cho tất cả mọi đặc sủng, mọi dân nước, mọi chủng tộc,
tất cả mọi phẩm chất làm người, tất cả những ǵ có thể được ḥa hợp và hiệp
nhất nơi mối hiệp thông với Chúa Giêsu.
Về Tông Đồ Giuđa Thaddêô, vị được gọi như thế bởi truyền thống, liên kết hai
tên gọi khác nhau: trong khi Thánh Kư Mathêu và Marcô chỉ gọi ngài là
“Thaddêô” (Mt 10:3; Mk 3:18), th́ Thánh Kư Luca lại gọi ngài là “Giuđa con
Giacôbê” (Lk 6:16; Acts 1:13). Biệt danh Thaddêô có một nguồn gốc không rơ
ràng và được giải thích như xuất phát từ tiếng Aramaic “taddà”, nghĩa là
“ngực” bởi thế có nghĩa là “hào hiệp cao thượng”, hay như tiếng viết tắt của
một tên gọi Hy Lạp như “Theodore, Teodoto”. Ngài là vị ít được nói đến.
Chỉ có Thánh Kư Gioan ghi nhận một điều yêu cầu ngài đă tỏ ra cùng Chúa
Giêsu trong Bữa Tiệc Ly: Thaddêô nói cùng Chúa Giêsu rằng “Lạy Thày, tại sao
Thày chỉ tỏ ḿnh cho chúng con mà thôi và không tỏ ra cho thế gian?” Đó là
một vấn nạn có một tầm quan trọng lớn lao hiện tại, một vấn đề chúng ta cũng
hỏi Chúa Giêsu rằng: Tại sao Đấng Phục Sinh không tỏ hết vinh quang của ḿnh
ra cho các thành phần đối phương để chứng tỏ cho họ thấy rằng Người là người
vinh thắng? Tại sao Thiên Chúa lại chỉ tỏ ḿnh ra cho thành phần môn đệ mà
thôi? Câu trả lời của Chúa Giêsu là một câu giải đáp huyền nhiệm và có ư
nghĩa sâu xa.
Chúa Giêsu nói rằng: “Nếu ai yêu mến Thày th́ sẽ giữ lời Thày, và Cha Thày
sẽ yêu thương họ, rồi Chúng Ta sẽ đến với họ, biến họ làm nơi cư trú của
Chúng Ta” (Jn 14:22-23). Tức là Đấng Phục Sinh cũng cần phải được nh́n thấy,
được nhận thấy, bằng con tim, nhờ đó Thiên Chúa có thể cư trú nơi họ. Chúa
Giêsu không hiện ra như là một thứ đồ vật. Chúa Giêsu muốn đi vào cuộc đời
của chúng ta, v́ vậy, việc Người tỏ ḿnh ra là một thứ tỏ ḿnh bao hàm và
cần có một con tim cởi mở đón nhận. Chỉ có thế chúng ta mới thấy được Đấng
Phục Sinh.
Xưa kia Tông Đồ Giuđa Thaddêô được cho là tác giả của một trong những bức
thư Tân Ước được gọi là “công giáo” v́ những bức thư này ngỏ cùng một số rất
đông thành phần độc giả. Thật vậy, bức thư này được ngỏ cùng “thành phần
được tuyển chọn đang sống trong t́nh yêu của Thiên Chúa là Cha và được Chúa
Giêsu Kitô ǵn giữ bảo tŕ” (câu 1).
Mối quan tâm chính yếu của bản văn này đó là việc Kitô hữu phải coi chừng
tất cả những ai lấy ân sủng của Chúa như tấm b́nh phong che đậy cái phóng
túng bừa băi của họ và lừa đảo anh em ḿnh bằng những giáo thuyết bất khả
chấp, gây chia rẽ trong Giáo Hội “bởi ảnh hưởng từ các thứ mơ tưởng của họ”
(câu 8). Bởi vậy mà Tông Đồ Giuđa này so sánh họ với thành phần sa đọavà
bằng những lời lẽ mạnh mẽ ngài nói rằng “họ theo đường lối của Cain” (câu
11).
Ngoài ra, ngài không ngần ngại gán ghép cho họ “như là những đám mây không
mưa bị nổi trôi bởi gió cuốn hay những thứ cây cối cuối mùa chẳng sinh hoa
kết trái, bị cằn chết, bị mất gốc; như những ngọn sóng hung dữ trên biển cả
phun bọt bẩn thỉu; như những thứ tinh tú hoang đàng, đáng là đám sương mù
tăm tối trong cơi vĩnh hằng” (các câu 12-13).
Ngày nay chúng ta không c̣n quen với việc sử dụng thứ ngôn từ gây tranh căi
này, thứ ngôn từ dầu sao cũng nói cho chúng ta một điều ǵ đó quan trọng: Đó
là trong tất cả mọi chước cám dỗ hiện hữu, trước tất cả mọi trào lưu của
cuộc sống tân tiến, chúng ta cần phải kiên tŕ ǵn giữ lấy căn tính đức tin
của ḿnh. Dĩ nhiên đường lối ân huệ và đối thoại được Công Đồng Chung
Vaticanô II đă thực hiện một cách khéo léo, chắc chắn sẽ được nhất mực tiếp
tục thực hiện. Thế nhưng, đường lối đối thoại này, một đường lối rất ư là
cần thiết, vẫn không được làm cho chúng ta quên đi nhiệm vụ cần phải cân
nhắc và luôn làm chứng một cách mạnh mẽ những chiều hướng chi phối thuộc căn
tính Kitô Giáo của chúng ta là những ǵ chúng ta không được loại bỏ.
Cần phải ǵn giữ thật hiện đại cái căn tính ấy, cái căn tính chúng ta có
không phải là tṛ đùa ở một b́nh diện thuần văn hóa hay ở một mức độ hời hợt,
song nó cần phải là những mạnh mẽ, minh bạch và can đảm trước những xung
khắc nơi thế giới chúng ta đang sống.
Đó là lư do bản văn của bức thư ấy mới tiếp tục viết như thế này: “Thế nhưng,
anh chị em thân mến, hăy xây dựng bản thân ḿnh trên đức tin rất thánh của
anh chị em, hăy nguyện cầu trong Chúa Thánh Thần, hăy giữ ḿnh trong t́nh
yêu Thiên Chúa, hăy đợi chờ t́nh thương của Chúa Giêsu Kitô là Chúa của
chúng ta nơi cuộc sống trường sinh; hăy tin tưởng, những ai trong anh chị em
đang bị chao đảo…” (câu 2-22).
Chúng ta thấy rơ là vị tác giả của những gịng chữ này sống trọn vẹn niềm
tin của ngài, một niềm tin hàm chứa các thực tại cao cả như tính cách liêm
chính và niềm vui về luân lư, ḷng tin tưởng và sau hết là việc chúc tụng,
tất cả đều được tác động bởi duy sự thiện hảo của vị Thiên Chúa duy nhất của
chúng ta và bởi t́nh thương của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta. Bởi thế, chớ
ǵ cả Tông Đồ Simon người Canaan và Tông Đồ Giuđa Thaddêô giúp chúng ta biết
tái nhận thức một cách mới mẻ và sống một cách thiết tha với vẻ đẹp của đức
tin Kitô Giáo, biết thực hiện một chứng từ vừa mạnh mẽ vừa thanh thản.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ
biến ngày 11/10/2006
