
Thiên Nga Thoát Nạn
Sửa soạn đi dự Thánh Lễ nửa đêm kỷ niệm mừng Chúa giáng sinh, Hoàng vừa
trang điểm vừa cất tiếng nhè nhẹ ca: "Hát khen mừng Chúa giáng sinh ra đời,
giáng sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa. . ."
- Hừ, thật khôi hài! Chúa mà lại chịu sinh ra làm người rồi lại nằm trong
máng lừa, chuyện giả tưởng, lố lăng! Việt, chồng Hoàng cất tiếng chen vào.
Hoàng phụng mặt, mất hứng liền nói:
- A! Th́ anh
cứ theo em và các con đi lễ, nghe Phúc Âm và lời Cha giảng cùng học hỏi suy
gẫm Lời Chúa th́ anh se rơ tại sao như thế. Không hiểu chớ nên phê b́nh một
cách lộng ngôn!
Việt là người ngoại đạo làm chung một sở với Hoàng, hai người thương nhau
muốn đi đến hôn nhân, nhưng v́ khác biệt tôn giáo. Mẹ Việt ngăn cản không
cho Việt theo đạo Thiên Chúa, bà nói Việt với Hoàng cũng xứng đôi vừa lứa
nhưng bà muốn đạo ai người ấy giữ. V́ vậy, Việt đă năn nỉ Hoàng:
- Mẹ đă già, anh cố gắng thuyết phục mẹ anh cho phép anh theo đạo Thiên Chúa
nhưng mẹ anh đă cự tuyệt. Bà chỉ bằng ḷng cho chúng ta lấy nhau với điều
kiện đạo ai người đó giữ. Anh đề nghị: em xin phép mẹ em cho anh đến tŕnh
bày hoàn cảnh và năn nỉ bà tạm chấp nhận điều kiện đó. Anh hiểu rằng cha mẹ
cùng chung một tín ngưỡng th́ dễ dàng trong việc giáo dục con cái. Anh long
trọng hứa với mẹ em và em ngay khi mẹ anh qua đời anh sẽ xin trở lại đạo
liền.
Về phần mẹ Hoàng, v́ thương con nên bà thuận cho con ḿnh lấy người khác tôn
giáo. Tin tưởng rất mạnh vào sự cầu nguyện và đường lối sống đạo của bà và
cách cư xử khôn khéo của con gái, bà hy vọng sẽ hướng dẫn được một linh hồn
t́m về với Chúa. Thế là Việt và Hoàng đă thành hôn với nhau theo nghi thức
Công Giáo. Việt đă hứa và kư kết chấp thuận cho các con sinh ra được theo
đạo Công Giáo.
Chẳng bao lâu mẹ qua đời, để tỏ ra là người chính ngôn quân tử giữ lời hứa
với vợ, Việt đă xin gia nhập vào đạo Công Giáo. Nhưng theo đạo là để làm vừa
ḷng vợ mà thôi. Việt rất lơ là việc t́m hiểu giáo lư, Việt chẳng muốn cho
ai biết sự cảm nghĩ về tôn giáo và để ư đến ư nghĩa các ngày lễ, kể cả những
ngày đại lễ như lễ Giáng Sinh. Tuy nhiên, Việt vẫn để cho vợ được tự do tin
tưởng và dậy dỗ các con theo đức tin Công Giáo.
Đă hai mươi năm, kể từ ngày đầu tiên Việt theo Hoàng tham dự thánh lễ, Hoàng
muốn nhắc lại chuỗi ngày thơ mộng ấy nên đă cầu nguyện cho chồng cùng đi dự
Thánh Lễ Giáng Sinh và t́m hiểu được t́nh yêu cao cả của Thiên Chúa Cha ban
tặng cho nhân loại một "món quà" vô giá là đứa "CON" duy nhất của ḿnh "Hài
Đồng Giêsu". Nhưng khi thấy chồng phê b́nh về ư nghĩa lời hát của ḿnh, làm
Hoàng thất vọng và buồn bă.
Tuy Hoàng đă t́m cách nhắc lại những kỷ niệm đêm Giáng Sinh mới gặp nhau để
khuyến khích Việt cùng gia đ́nh đi dự lễ. Nhưng Việt vẫn từ chối và nói:
- Chuyện vô lư! Tại sao Thiên Chúa lại phải tự hạ ḿnh xuống trần gian làm
người? Thật khó tin, làm ǵ có chuyện như thế! Hoàng và hai con đành thất
vọng, ra đi dự Lễ bỏ Việt ở nhà một ḿnh.
Khoảng nửa giờ sau, Việt đang ngồi nhấm nháp ly cà-fê bên cạnh ḷ sưởi và
xem những trận đô vật trên màn ảnh TV. Không để ư bên ngoài thời tiết đă
đổi, gió càng lúc càng mạnh và trận băo tuyết đang tuôn rơi. Liếc nh́n qua
cửa kính chỉ thấy trắng xóa, Việt rót thêm cà-fê, nhắp một hớp cho nóng bụng
và tiếp tục xem TV trước ḷ sưởi ấm áp không cần để ư bên ngoài. Th́nh ĺnh
một tiếng động mạnh dường như vật ǵ rớt đập vào cửa sổ. Tiếp theo một tiếng
khác nữa, Việt đứng dậy nh́n ra cửa sổ nhưng chỉ có thể thấy xa được khoảng
ba bước. Một lát sau tuyết bắt đầu ngưng rơi, Việt liền ḷ ṃ mạo hiểm ra
xem vật ǵ đă đập vào cửa sổ nhà lúc trước. Việt giật ḿnh nh́n thấy một đàn
thiên nga đang co ro dồn vào với nhau một đống trong thửa vườn bên hông nhà.
Dường như chúng đang trên đường di cư về miền Nam để tránh cái lạnh mùa đông
ở miền Bắc nhưng chẳng may gặp cơn băo tuyết quá sớm làm lạc đường bay bị
thổi bạt xuống khu vườn trống của Việt, không thức ăn, không nơi ẩn náu.
Chúng chỉ vỗ cánh, xô nhau ṃ mẫm bay ṿng quanh khu vườn như trong vô
vọng..! Việt nghĩ đến tiếng động nghe thấy lúc ở trong nhà, có lẽ đă do một
cặp nào đó bị gió thổi đập vào cửa sổ gây ra.
Cảm thấy thương hại và muốn giúp đỡ chúng, Việt nghĩ ngay đến chuồng ngựa
hiện giờ đang trống có thể tạm là nơi đủ ấm áp và an toàn cho chúng nghỉ qua
đêm chờ trận băo tuyết tan. Nghĩ vậy, Việt vào mở hết cửa chuồng ngựa rồi
đứng xem và chờ đợi, hy vọng rằng đàn thiên nga kia nh́n thấy cửa chuồng
ngựa mở và trống sẽ lần vào để tránh lạnh. Nhưng đàn thiên nga dại chỉ nhè
nhẹ vỗ cánh run rẩy trong vô vọng và chẳng để ư đến hành động của Việt mở
chuồng ngựa. Chúng cũng chẳng thể nhận thức ra việc ấy có nghĩa ǵ với
chúng! Việt vỗ tay ra hiệu cho chúng chú ư nhưng tiếng động làm chúng sợ hăi
thêm lại càng di chuyển xa hơn nữa.
Việt vào nhà lấy một ít bánh ḿ bẻ nhỏ ra và rắc làm thành một đường nhỏ dẫn
đến chuồng ngựa, nhưng đàn thiên nga dại cũng chẳng hiểu ǵ. Việt cảm thấy
chán nản. Anh liền đi ṿng ra phía sau giang tay lùa chúng về phía chuồng
ngựa. Hành động này làm cho chúng càng sợ sệt hơn và chạy lung tung khắp
ngả, ngoại trừ phía chuồng ngựa không một con đến. Việt đă thất vọng không
thể làm cho chúng chạy về hướng chuồng ngựa để vào ẩn náu trong đó được an
toàn và ấm áp hơn. Việt lẩm bẩm: A Tại sao chúng ngu dại không vào chỗ ấm áp
kia? Chúng có nhận biết ra không, chỉ nơi đây mới có thể cho chúng qua cơn
băo tuyết một cách an toàn!? Chúng mày thật ngu, vô ơn chẳng hiểu ǵ ḷng
hảo ư của tao!?
Việt suy nghĩ trong giây lát và nhận ra rằng chúng là loài vật không thể nào
hiểu theo ư ḿnh. Việt lớn tiếng: "Nếu ta biến được thành con thiên nga, mới
hy vọng cứu giúp được chúng!" Thế rồi nẩy ra ư, Việt vào trong chuồng ngựa
bắt một con thiên nga Việt đang nuôi, ẵm trong tay đi ṿng ra phía sau đàn
thiên nga dại quay một ṿng để cả đàn nh́n thấy rồi thả ra. Con thiên nga
của Việt nuôi bay vượt qua đàn thiên nga dại hướng thẳng vào chuồng ngựa.
Tiếp ngay sau đó đàn thiên nga dại bắt chước nhau từng con một nối đuôi bay
theo vào trong chuồng ngựa không sót một con.
Sững sờ và thinh lặng trong giây phút lắng nghe tiếng vọng âm thanh của Việt
vừa mới thốt ra cách đó trong mấy phút: "Chỉ có thể nếu ta biến được thành
là con thiên nga, mới có thể cứu được chúng!" đang quay lại trong óc Việt.
Rồi Việt liên tưởng đến câu mà Việt đă nói với vợ trước đó: "Tại sao Thiên
Chúa lại phải tự hạ ḿnh xuống trần gian làm người? thật là lố lăng, khôi
hài..!" Nghĩ đến đây, Việt chợt rùng ḿnh thức tỉnh, và hiểu ra được ư nghĩ
thật là cao siêu chí lư. Đó là điều Thiên Chúa đă thực hiện. Chúng ta là
những con thiên nga dại, thất lạc, mù quáng, khờ khạo, tàn rụi. Thiên Chúa
đă sai Con một của Ngài làm Người như chúng ta để Người có thể dẫn đường và
cứu chúng ta "thoát nạn" khỏi phải chết đời đời. Việt đă nhận thức ra được
đó là ư nghĩa của NGÀY GIÁNG SINH.
Tâm hồn Việt ch́m trong yên lặng suy tư cái ư nghĩa thật là kỳ diệu, giờ đây
Việt mới đả thông và hiểu thấu được ư nghĩa của GIÁNG SINH là tại sao Chúa
Giêsu đă vâng lời tự hạ ḿnh làm người xuống thế gian. Ngài đă mặc lấy xác
loài người để dẫn đường cho nhân loại vào chốn an toàn vĩnh cửu. Bao nhiêu
năm nghi ngờ và bất tín đă biến đi. Bất giác Việt qùy ngay trên băi tuyết,
hai ḍng nước mắt đă tuôn trào trên má, lần đầu tiên Việt thực tâm cầu
nguyện:
- Lạy Chúa! Cúi xin Chúa hăy thứ tha lỗi tội của con, bao nhiêu năm nay con
đă lộng ngôn, bất tín, kiêu ngạo nên mù quáng không hiểu nổi ư nghĩa việc
Chúa đă xuống thế mặc xác loài người để cứu nhân loại thoát khỏi trận băo...đời
đời !
Cảm Đề
Băo gây ngỗng lạc đường bay
Thiện tâm muốn cứu, nào hay ư người
Ngây ngô chẳng hiểu nổi thôi
Để theo hướng dẫn vào nơi an b́nh.
***
Cơ mầu chân lư rơ thâm t́nh
Huyền diệu khi người đạt đức tin
Không có thiên nga t́m lánh nạn
Nào hay ư nghĩa của siêu h́nh
Thương yêu Thiên Chúa sai Con Một
Ḥa nhập thế trần họa ánh minh
Thấu hiểu nhiệm mầu ḷng hối cải
Giáng Sinh ca tụng măi tôn vinh.
Hoài
Việt
