
Thời Gian
heo Tây lịch, kể từ Năm 2000, lịch
sử loài người đă bước sang một thiên niên kỷ mới là ngàn năm thứ ba, một thế
kỷ mới là thế kỷ 21. Một số người, căn cứ vào cách đếm từ số 1 và kết thúc ở
số có con số 0, cho rằng thiên niên kỷ thứ ba và thế kỷ 21 phải được bắt đầu
từ năm 2001. Vẫn biết chúng ta bao giờ cũng đếm từ số 1, song số 1 tự nó lại
phải được bắt đầu từ số 0, tức là nếu không có số 0 th́ cũng không có số 1, (phải
sống qua đủ 365 năm ngày từ khi được sinh ra đời mới mừng sinh nhật 1 tuổi là
vậy), do đó, thực tế cho thấy, chục thứ nhất không phải được bắt đầu từ số 10,
dù số 10 được bắt đầu với con số 1, mà là từ 0 tới 9, và chục thứ hai từ hàng
số (10-19) với mỗi số được bắt đầu với con số 1, cứ thế chục thứ ba bắt đầu từ
hàng số với mỗi số được bắt đầu với con số 2 v.v. Bởi thế, từ trước tới nay
chúng ta mới thấy những năm thiên kỷ hay thế kỷ có con số 1 đứng đầu lại thuộc
về thế kỷ hay thiên niên 2. Chẳng hạn những năm thuộc thiên niên kỷ thứ hai
bao gồm tất cả các năm có con số 1 dẫn đầu, tức từ năm1000 tới năm 1999; hay
những năm thuộc thế kỷ thứ ba bao gồm tất cả các năm có con số 2 dẫn đầu, tức
từ năm 200 tới 299 v.v. Do đó, nếu đếm th́ đếm từ số 1 c̣n tính phải tính từ
số 0 thế nào, th́ theo cách tính số này Năm 2000 thực sự đă mở màn cho thiên
kỷ mới thứ 3 cũng là thế kỷ mới 21.
Thời Gian Hiện Thân nơi
Không Gian
Nói đến thời gian là nói đến
quá khứ, hiện tại và tương lai. Thế nhưng, có thể nói, nếu không có con người
cũng không có thời gian… Tại sao? Tại v́, trong tất cả mọi sự thuộc thế giới
không gian, tức thế giới thiên nhiên tạo vật, chỉ có con người mới nhận thức
được thời gian, mới đi làm lịch sử, mới tiến hóa theo thời gian, nói đúng hơn,
mới làm cho thời gian đạt được mục đích hiện hữu của nó với vai tṛ là một
thực tại trung gian, một thực tại qui hướng về vĩnh cửu, về Thực Tại Thần Linh
toàn hảo tối thượng là cùng đích của tất cả mọi sự nói chung và nhất là của
loài linh ư vạn vật nói riêng. Bởi thế, không có con người, th́ dù hiện hữu,
giá trị của thời gian sẽ là ǵ và ở chỗ nào? Phải chăng nó là một tiến tŕnh
mù quáng của vật chất, của thiên nhiên tạo vật?
Vẫn biết không gian và thời
gian đồng qui ở chỗ hữu hạn, ở chỗ có cùng, có bắt đầu và có kết thúc, và dù
cho thời gian và không gian có hội ngộ nhau ở bốn mùa thời tiết xuân, hạ, thu,
đông, v́ “thời” đây là thời gian và “tiết” đây thuộc về không gian. Thế nhưng,
theo hiện tượng vật lư, thời gian hoàn toàn tùy thuộc vào không gian và được
con người sử dụng làm phương tiện đo đếm không gian. Bởi v́, theo con người
hiểu biết và khám phá về khoa học, ngày giờ năm tháng của thời gian trên trái
đất này lệ thuộc vào cuộc xoay vần vận chuyển của không trung vũ trụ, như một
ngày là do kết quả của một ṿng xoay (rotation) của trái đất chung quanh chính
tâm trục của nó, hay một năm là do kết quả của một ṿng quay (movement) của
trái đất chung quanh mặt trời v.v. Ở những nơi có đủ bốn mùa xuân, hạ, thu,
đông, như ở Hoa Kỳ hay ở miền Bắc Việt Nam, th́ ngày dài vào mùa hè và đêm dài
vào mùa đông. Thế nhưng, vấn đề cần phải giải quyết ở đây là thái dương hệ,
tiêu biểu cho không gian vũ trụ đây, được h́nh thành từ lúc nào và bắt đầu
hoạt động chuyển vận của nó như thế bao lâu rồi?
Đó là lư do, theo triết lư,
nếu không gian vũ trụ hay thiên nhiên tạo vật không tự ḿnh mà có th́ nó phải
có trong thời gian và tồn tại cũng như phát triển theo thời gian. Theo quan
sát khoa học, nếu xẩy ra đúng như định luật tự nhiên, th́ mọi sự, nhất là loài
sinh vật, xuất hiện ở một lúc nào đó, rồi phát triển theo thời gian, cho đến
khi hết thời của nó. Chẳng hạn, sau cuộc ân ái của vợ chồng vào đúng thời
gian trứng rụng của người vợ, th́ b́nh thường trong thời gian tối
đa 48 tiếng là người vợ có thể mang bầu, và qua thời gian ấn định 9
tháng 10 ngày sau đó là người con ra đời; và con người mới này, sau khoảng
thời gian ấu nhi và thiếu nhi, họ sẽ bắt đầu tiến vào thời gian dậy
th́, thời gian phát triển sinh lư, với những phát triển mới mẻ trên
thân xác liên quan đến cơ phận sinh dục của họ v.v. Thế rồi, cũng theo tiến
tŕnh b́nh thường, vào một thời gian nào đó, 70 tuổi hay 100 tuổi, cuối
cùng, con người sẽ qua đi. Không phải con người chết là hết thời mà là v́ hết
thời của ḿnh nên con người chết đi. Bởi thế, sau khi con người chết đi, thời
gian vẫn c̣n đó. Và dù con người có muốn làm chủ thời gian, ở chỗ, họ muốn
chết vào ngày giờ do họ ấn định, bằng cách tự tử đi nữa, họ vẫn lệ thuộc vào
thời gian, bởi v́, những vụ tự tử không thành đă hùng hồn chứng thực điều này,
do đó, những vụ tự tử thành công cũng chính là lúc thực sự hết thời của con
người tuyệt vọng chán đời.
Thời Gian là Thực Tại Tỏ
Hiện
Như thế, thời gian có tính
cách thần linh, chất chứa nơi nó tất cả những dự định thần linh, được thể hiện
qua các định luật tự nhiên, những định luật mà bất cứ tạo vật nào, nhất là
sinh vật, cách riêng loài người, đến nỗi, một khi cả dám làm ngược lại hay
chống lại, con người có lư trí khôn ngoan suy xét và có tự do chọn lựa lành dữ
sẽ phải chịu một hậu quả tai hại khôn lường. Điển h́nh là nếu họ uống thuốc
ngừa thai họ có thể sẽ bị ung thư ngực, uống kích thích tố (hormone) sau khi
hết kinh nguyệt để giữ nét trẻ trung có thể sẽ dễ bị mục xương, ăn nhiều quá
sẽ bị bội thực, uống rượu nhiều quá sẽ bị say. Tại sao ở Mỹ ung thư là một tác
nhân đệ nhất sát hại mạng sống con người cả nam lẫn nữ như thống kê cho thấy,
nếu không phải con người ở đây đă ăn uống mọi sự hầu như có chất hóa học, kể
cả thịt thà được cung cấp từ những con vật được nuôi bằng những chất dinh
dưỡng hóa học, hay rau cỏ được tưới bón bằng những thứ phân hóa học. Sự kiện
suy diễn này không biết có chính xác hay chăng, chỉ biết rằng, ngày xưa, khi
c̣n sống sát với thiên nhiên, c̣n ăn tươi nuốt sống những thứ có thể cho được
vào bụng, th́ con người sống khỏe mạnh và thọ hơn con người văn minh vật chất
sau họ!
Tuy nhiên, như thế không có
nghĩa là con người phải sống theo thời gian, phó mặc cho định mệnh là những ǵ
vốn chất chứa trong thời gian và là những ǵ sẽ được hiện lộ khi tới thời điểm
(time) của nó, khi tới lúc (moment) của nó. Chẳng hạn như bị bệnh nguy tử
không chịu chạy chữa, cho rằng, nếu hết thời của ḿnh th́ dù có đi bác sĩ hay
uống thuốc tiên cũng chết. Đúng thế, sinh vật nói chung và con người nói riêng,
v́ sống trong thời gian và hoàn toàn lệ thuộc vào thời gian, nếu hết thời của
ḿnh th́ tự nhiên sẽ qua đi, không thể thoát được, dù có đề pḥng cách mấy đi
nữa. Tuy nhiên, định luật tự nhiên cũng bao gồm cả định luật bảo tồn và tự vệ,
định luật khôn sống mống chết, như vẫn thấy nơi loài thú vật. Nếu đói không ăn,
theo định luật tự nhiên, con người chắc chắn sẽ chết thế nào, th́ bị bệnh nguy
tử không chữa, theo định luật tự nhiên, họ cũng khó ḷng thoát được bàn tay tử
thần như vậy. Bởi thế, cái chết của con người không chịu chữa trị khi bị bệnh
nguy tử đây không phải bị gây ra bởi họ buông xuôi theo định luật tự nhiên cho
bằng chỉ v́ họ đă đi ngược chiều với định luật tự nhiên, định luật bảo tồn,
khuynh hướng sinh tồn. Tai nạn xẩy ra hay tất cả mọi tai ương biến loạn trong
thiên nhiên vũ trụ nói chung và trong xă hội loài người nói riêng này, kể cả
nhân tai lẫn thiên tai, không phải đă bị gây ra bởi những hiện tượng hay sự
kiện ngược ngạo và đối địch nhau liên quan đến định luật tự nhiên hay sao?
Thế nhưng, nói chung, như
lịch sử loài người cho thấy, qua gịng thời gian hiện hữu của ḿnh, từ thời ăn
lông ở lỗ sống để mà ăn như con vật, đến thời điểm văn minh văn hóa ăn để mà
sống thuần túy loài người hiện nay, con người càng ngày càng khám phá ra sự
thật về thiên nhiên tạo vật nói chung nhất là về chính bản thân ḿnh nói riêng.
Qua thời gian, con người đă không khám phá ra thiên nhiên tạo vật chung quanh
ḿnh bằng những khám phá khoa học hay sao, về đủ mọi lănh vực, từ bầu trời cao
đến đáy biển cả, từ đại không gian đến tiểu vũ trụ, nhất là về lănh vực tạo
sinh cải giống từ thập niên cuối cùng của thế kỷ 20 và đầu thiên kỷ thứ ba
hiện nay hay sao? Cũng qua thời gian, con người đă thực sự khám phá ra chính
ḿnh, bằng việc ư thức được mối liên hệ đại đồng, một mối liên hệ chỉ được tồn
tại nếu xă hội loài người muốn duy tŕ và phát triển, ở chỗ, con người cần
phải nh́n nhận, tôn trọng và bảo vệ phẩm giá cùng quyền lợi làm người bẩm sinh
của mỗi người cũng như của mọi người trong xă hội, như được ư thức và công bố
trong Bản Tuyên Ngôn Chung Về Nhân Quyền của Tổ Chức Liên Hiệp Quốc năm 1948
sau hai trận Thế Chiến Thứ I & II.
Thời Gian Nên Trọn nơi Con
Người
Nếu qua thời gian, con
người đă khám phá ra trong thời gian tất cả sự thật về thiên nhiên tạo
vật cũng như về chính bản thân ḿnh như thế, một sự thật đă có trước họ và tồn
tại sau khi từng thế hệ nhân gian của họ qua đi, và nếu họ biết sống đúng với
sự thật ấy, họ sẽ chẳng những có thể làm chủ trái đất, mà c̣n có thể làm chủ
cả thời gian nữa. Thật vậy, nếu sự thật là một thực tại bất biến, một thực tại
chi phối tất cả không gian, được từ từ hiện lộ trong thời gian và được khám
phá thấy bởi nhân gian, th́ một khi con người đă biết lợi dụng sự thật tự
nhiên bằng khả năng khoa học của ḿnh để làm chủ trái đất này thế nào, họ cũng
có thể biết lợi dụng cả sự thật về con người nhân bản của ḿnh bằng ư thức
luân lư, nhờ đó họ làm chủ được cả thời gian như vậy. V́ sống trong sự thật và
sống theo sự thật, một thực tại bất biến, một thực tại tối thượng, con người
hữu h́nh và hữu hạn, cho dù có chết về phần xác, có bị thiếu hụt về thể lư,
tâm lư và luân lư trên đời này, họ sẽ không bao giờ qua đi, không bao giờ cảm
thấy thiếu thốn, trái lại, họ sẽ vĩnh viễn tồn tại, có thể nói, họ đă
đạt đến cùng đích của ḿnh ngay khi họ c̣n sống trong thời gian. Hay nói cách
khác, thời gian cô đọng lại nơi con người sống sự thật, hội tụ lại nơi con
người sống trong sự thật. Nếu không gian thu hẹp lại nơi con người sống yêu
thương thế nào, hay không gian được yêu thương bao trùm thế nào, th́ thời gian
cũng tụ lại nơi con người chân thực như thế, hay thời gian được chân lư bao
trùm như vậy.
Đó là lư do thực tế cho thấy,
con người khôn ngoan, một khôn ngoan trung thực phản ánh sự thật, là một con
người sống hiện tại với cả quá khứ lẫn tương lai. Bởi v́, tất cả những ǵ họ
tác hành, hay phản ứng, hoặc giải quyết, trong giây phút hiện tại và cho cuộc
sống hiện tại của cá nhân họ, những ǵ liên quan đến cả xă hội hay cho xă hội,
họ đều căn cứ vào những kinh nghiệm sống họ đă được truyền thụ bởi các bậc
tiền bối cha ông họ, nhất là do chính họ rút tỉa được từ cuộc sống riêng tư
trong thời gian quá khứ của họ, để làm sao cho bản thân họ cũng như cho chung
nhân gian chẳng những được tồn tại mà c̣n phát triển, hầu đạt đến một chân
trời tương lai rạng ngời chân lư và thiện hảo, đúng như dự án thần linh của
Thượng Trí Quan Pḥng là Chân Lư Tối Cao và là Nguyên Lư Đệ Nhất. Một con
người sống sự thật, hay sống trong sự thật, sống theo sự thật, là một con
người làm chủ thời gian, làm cho thời gian được kết tụ lại nơi họ, ở chỗ họ
đang sống trung thành, trước sau như một, sống thủy chung (từ đầu đến cuối),
bất chấp mọi bất trắc và ngăng trở xẩy ra trong cuộc sống. Dù trước mắt thế
gian họ có bị coi là ngu dại, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Họ có chết đi cho
chân lư và v́ chân lư, như trường hợp của những con người tranh đấu cho công
lư và ḥa b́nh, hay như trường hợp của những vị tử đạo chân chính, những anh
hùng vị quốc vong thân, nhân gian lịch sử sẽ không bao giờ quên họ, và họ sẽ
vĩnh viễn tồn tại với lịch sử, với thời gian, thậm chí vượt ra ngoài thời gian
và không gian, ở chỗ họ sẽ bất diệt và bất tận như chính sự thật vậy.
Để có thể sống trong hiện tại
một cách khôn ngoan, một cách chân thật như thế, ngoài tác động ư thức liên
quan mật thiết tới hiện tại, con người c̣n cần phải có một kư ức sống động và
một phán đoán chính xác nữa, một kư ức liên quan đến quá khứ và một phán đoán
liên quan đến tương lai. Thật vậy, con người cần đến kư ức là yếu tố tâm lư
liên quan đến quá khứ, v́ thời gian chất chứa sự thật và tỏ hiện sự thật, nên
tất cả những ǵ xẩy ra trong cuộc đời con người và cho cuộc đời con người đều
mang con người đến gần sự thật hay đều tỏ cho con người biết sự thật về bản
thân họ cũng như về ngoại cảnh chung quanh họ. Bởi thế, càng sống con người
càng khôn ra là vậy, con người càng cảm thấy ḿnh biết đời hơn và biết ḿnh
hơn, hành sử một cách hiệu quả hơn, không c̣n vụng về, dại dột, ngớ ngẫn, thất
sách như trước nữa. Thế nhưng, nếu con người không biết rút kinh nghiệm và lưu
trữ những cảm nhận cuộc đời, họ khó mà có thể tiến thân, có thể trưởng thành.
Tưởng niệm là một yếu tố tối ư quan trọng của Do Thái Giáo cũng như của Kitô
Giáo. Bởi v́, ơn cứu độ của họ không phải là một thực tại mơ hồ, mà là một
biến cố lịch sử, một biến cố họ chẳng những cần phải tưởng nhớ mà c̣n phải
liên tục long trọng cử hành nữa.
Thời Gian Sống Động trong
Cuộc Đời
Biến cố lịch sử cứu độ của Do
Thái Giáo là biến cố Vượt Qua, biến cố họ được Vị Thiên Chúa chân thật duy
nhất, Vị Thiên Chúa đă tỏ ḿnh ra cho tổ phụ họ là Abramham, Isaac và Giacóp,
Vị Thiên Chúa đă tự động lập Giao Ước với các vị cha ông của họ ấy và thực sự
đă hoàn tất giao ước của Ngài với con cháu các vị, cụ thể nhất là việc Ngài
chẳng những dùng nhân vật Moisen để giải thoát họ khỏi cảnh làm tôi cho dân Ai
Cập 450 năm, mà c̣n dùng Gioduệ để đưa họ vào chính mảnh đất Ngài đă hứa với
các vị là mảnh đất Palestine thấm đẫm huyết lệ nhất trên thế giới hiện nay. Đó
là lư do Do Thái Giáo, từ biến cố lịch sử cứu độ vô tiền khoáng hậu đó tới
nay, hằng năm, họ vẫn cử hành tuần lễ Vượt Qua để, trong khi tưởng nhớ đến Vị
Thiên Chúa Cứu Độ của ḿnh, họ ư thức ngay trong hiện tại những ǵ họ cần phải
sống một cách xứng đáng với ơn cứu độ của họ.
Biến cố lịch sử cứu độ của
Kitô Giáo cũng là Biến Cố Vượt Qua, một cuộc vượt qua đă được báo trước bằng
chính cuộc vượt qua của dân Do Thái. Biến Cố Vượt Qua mà Kitô Giáo nói chung
và Giáo Hội Công Giáo nói riêng long trọng cử hành vào mỗi Chúa Nhật hằng tuần
trong năm, nhất là vào Tuần Thánh, với cao điểm là Lễ Phục Sinh, đó là biến cố
vượt qua của Vị Sáng Lập họ tôn thờ, Đấng đă chịu chết trên cây thập giá,
nhưng đă tự ḿnh sống lại từ trong kẻ chết vào ngày thứ ba. Theo ư nghĩa vượt
qua này, cũng như nhờ biến cố lịch sử vượt qua này của Vị Sáng Lập, Kitô hữu,
qua Bí Tích Rửa Tội, chẳng những được cứu độ cho khỏi tội lỗi và sự chết, mà
c̣n được sự sống và là một sự sống viên măn, một sự sống thần linh, một sự
sống hoàn toàn tự do siêu thoát, khiến họ có khả năng chế ngự sự dữ bằng sự
lành, nhất là khả năng làm chứng cho chân lư, khả năng làm cho con người nhận
biết chân lư và sống trong chân lư, một sự sống trường sinh bất diệt, một sự
sống thần linh toàn hảo. Như thế, nếu biến cố Vượt Qua của Kitô Giáo, qua con
người Kitô hữu, có thể làm cho nhân gian nhận biết sự thật và sống trong sự
thật, một sự thật là nguồn gốc và là cốt lơi của văn hóa nhân bản đích thực,
th́ biến cố này không phải chỉ là biến cố lịch sử thuần túy đă hoàn toàn qua
đi và cần phải tưởng niệm, mà c̣n là một biến cố hiện thực sống động nơi việc
cử hành phụng vụ của cộng đồng Kitô hữu nữa.
Để có thể sống trong hiện tại
một cách khôn ngoan, một cách chân thật, con người chẳng những cần phải có một
kư ức sống động liên quan đến quá khứ mà c̣n phải có một phán đoán chính xác
liên quan đến cả tương lai nữa. Đúng thế, cho dù kư ức có nhớ kỹ lưỡng và đầy
đủ những ǵ xẩy ra trong quá khứ, nhưng nếu con người không biết lợi dụng
những kinh nghiệm lợi hại, tốt xấu đă qua ấy để áp dụng vào môi trường và hiện
cảnh cuộc sống của ḿnh th́ tương lai trước mắt họ vẫn chỉ là một ảo tưởng,
hiện tại của họ vẫn là một cuộc dậm chân tại chỗ, thậm chí có những lúc trở
thành một vũng lầy, càng nhúc nhích cựa quậy con người càng bị lún xuống sâu
hơn, cho đến lúc không c̣n cứu được nữa. Nhận định này không đúng hay sao,
bằng không tại sao con người càng văn minh lại càng lo âu sợ hăi chính ḿnh,
sợ hăi chính những ǵ ḿnh làm ra, sợ hăi nhau, không tin tưởng nhau. Đến nỗi,
kinh nghiệm của hai trận Thế Chiến I và II chưa đủ, con người hiện nay h́nh
như sắp sửa cần đến một trận Thế Chiến III nữa mới được? Bởi thế, phán đoán
của con người không thể chỉ căn cứ vào nguyên kinh nghiệm quá khứ để quyết
định cho số phận của tương lai, bằng không, tương lai chỉ là lập lại quá khứ,
như gịng nước chảy ngược. V́ không bài học nào giống bài học nào, lại c̣n vấn
đề hoàn cảnh mỗi thời đại mỗi khác nữa, mà con người hiện tại cần phải hết sức
sáng suốt, ở chỗ, họ làm sao để kinh nghiệm quá khứ có thể kết trái tương lai.
Thế nhưng, nếu kinh nghiệm quá khứ, tự bản chất của nó, là cảm nghiệm của con
người về sự thật, th́ càng kinh nghiệm cuộc đời, con người càng gần gũi sự
thật, càng thông suốt sự thật, càng thấu triệt sự thật mới đúng. Như thế, chỉ
cần con người nhận biết sự thật, qua kinh nghiệm và nhờ kinh nghiệm quá khứ,
cũng như qua những dấu chỉ và môi trường hiện tại, họ có thể an tâm tiến vào
tương lai, dù chân trời tương lai mù mịt giông ba băo táp. Bởi v́, sự thật
chẳng những là Thực Tại Thần Linh Tối Thượng mà con người phải đạt tới như
cùng đích của ḿnh, mà c̣n là ánh sáng soi đường dẫn lối cho con người thiện
tâm bước đi và là sức mạnh thúc đẩy con người khao khát kiếm t́m chân thiện mỹ
tiến bước về cơi trường sinh vĩnh hằng.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
