1-
“Tất cả mọi công việc Ngài làm đều đáng qúi chuộng biết bao và chúng
tỏ ḿnh ra rực rỡ là chừng nào!... Ngài
không làm ǵ mà không trọn vẹn... Ai có thể nắm
trọn được vinh quang của Ngài? Cho dù có nói đến đâu đi nữa,
chúng ta cũng không thể nói cho hết được, nên tất cả ngôn từ của
chúng ta chỉ tóm lại ở chỗ: ‘Ngài là tất cả mọi sự’.
Chúng ta sẽ t́m đâu được sức mạnh để chúc tụng
Ngài? Ngài c̣n cao cả hơn tất cả mọi việc Ngài làm nữa ḱa...”
(Sir 42:22, 24-25; 43:27-28). Bằng những lời đầy cảm thức này, Sách
Huấn Ca, một cuốn sách khôn ngoan trong thánh kinh, đă chiêm ngưỡng
ánh quang của tạo vật và đă hát lên những lời chúc tụng Thiên Chúa.
Đó chỉ là một chút xíu trong phạm vi chiêm ngưỡng và suy niệm trải
khắp các Sách Thánh, từ những gịng đầu tiên của Sách Khởi Nguyên,
khi mà các tạo vật xuất phát từ cái thinh lặng của hư không theo
triệu lệnh của Lời quyền năng Đấng Hóa Công.
“Thiên Chúa phán ‘Hăy
có ánh sáng’ th́ có ánh sáng” (Gn 1:3). Trong phần của tŕnh thuật
đầu tiên về việc tạo thành này Lời của Thiên Chúa đă hiện diện nơi
việc tác động; Đấng mà sau này Thánh Gioan nói về Người là ‘Từ ban
đầu đă có Lời... Lời là Thiên Chúa... tất cả mọi
sự bởi Người mà được dựng nên, không có Người không một sự ǵ được
tạo thành” (Jn 1:1-3). Đấng mà sau này Thánh Phaolô cũng sẽ
nhấn mạnh trong bản thánh ca của Bức Thư gửi Tín Hữu Côlôsê là ‘tất
cả mọi sự được tạo thành trong Người (Chúa Kitô), trên trời cũng như
dưới đất, hữu h́nh cũng như vô h́nh, dù vương ṭa hay vương trị, dù
thiên phủ hay uy quyền – tất cả mọi sự đều được tạo thành nhờ Người
và cho Người. Người có trước hết tất cả mọi sự,
và tất cả mọi sự cùng nhau tồn tại trong Người” (Col
1:16-17).
Thế nhưng, ngay giây phút đầu tiên của việc tạo
dựng, Thần Linh cũng đă được thấy mờ mờ, ở chỗ “Thần Linh của Thiên
Chúa di động trên mặt các gịng nước” (Gn 1:2). Theo truyền
thống Kitô giáo, chúng ta có thể nói vinh quang của Ba Ngôi được tỏa
sáng nơi việc tạo thành.
2-
Chúng ta có thể nh́n thấy trong ánh sáng Mạc Khải tác động tạo dựng
trước hết xứng hợp với “Vị Cha của ánh sáng, Đấng không đổi thay hay
có một bóng mờ nào” (Jas 1:17). Ngài chiếu sáng rạng ngời trên khắp
chân trời, như tác giả Thánh Vịnh hát lên: “Ôi Chúa, Chúa ơi, vinh
hiển thay danh Chúa khắp trên hoàn cầu! Chúa đă
nâng cao uy nghi của Chúa trên các tầng trời” (Ps 8:2). Thiên
Chúa “đă dựng nên thế giới vững chắc chứ không bị lay chuyển” (Ps
96:10), và khi đối diện với hư không, được biểu hiệu bằng những
gịng nước âm vang chao động, Tạo Hóa làm cho chúng nổi lên, khi ban
cho chúng tính chất vững chắc và an ḥa: “Ôi Chúa, các gịng nước lũ
ào lên, những gịng nước lũ đă vang lên, những gịng nước đă gầm lên
vang động. Chúa dũng mănh trên cao, dũng mănh hơn cả những sấm động
của các gịng nước, dũng mănh hơn các triều sóng của biển khơi” (Ps
93:3-4).
3-
Trong Sách Thánh, việc tạo dựng cũng thường có liên hệ với Lời thần
linh nữa, Lời hiện diện và tác động: “Các tầng trời được tạo dựng
bởi Lời Chúa, và tất cả thiên cơ của chúng đều được dựng nên bởi hơi
thở của miệng Ngài... Ngài phán truyền th́ nó có; Ngài truyền khiến
nó được thành nên... Ngài ban bố lệnh truyền cho trái đất và lời
Ngài linh hoạt khắp nơi” (Ps 33:6, 9; 147:15). Theo văn chương Khôn
Ngoan của Cựu Ước, Khôn Ngoan thần linh được nhân cách hóa thành
Đấng tạo thành vũ trụ, trong việc Người thi hành dự án của thượng
trí Thiên Chúa (x Prv 8:22-31). Như đă nói, trong Lời Thiên Chúa và
Khôn Ngoan của Thiên Chúa, Thánh Gioan và Phaolô đă thấy được tính
cách tiền tác động của Chúa Kitô “nhờ Người tất cả mọi vật có và v́
Người chúng ta hiện hữu” (1Cor 8:6), v́ chính “qua (Chúa Kitô) (mà
Thiên Chúa) cũng đă tạo thành thế gian” (Heb 1:2).
4-
Ở những đoạn khác, Thánh Kinh lại nhấn mạnh đến vai tṛ của Thần
Linh Thiên Chúa trong tác động tạo dựng: “Khi Ngài gửi Thần Linh của
Ngài tới th́ chúng được tạo thành; và Ngài canh tân bộ mặt trái đất”
(Ps 104:30). Vị Thần Linh này được diễn tả cho
thấy như là hơi thở từ miệng của Thiên Chúa. Vị Thần Linh ấy
ban cho con người sự sống và nhận thức (x Gn 2:7), và làm cho họ hồi
sinh, như tiên tri Êzêkiên loan báo trong một đoạn văn cho thấy Thần
Linh đang thực hiện việc thở sự sống vào những khúc xương khô (x
37:1-14). Chính hơi thở này cũng đă làm chủ các gịng nước biển
trong cuộc xuất Ai Cập của dân Yến Duyên (x Ex
15:8, 10). Vị Thần Linh này c̣n tái sinh nhân loại tạo vật nữa, như
Chúa Giêsu sau này nói tới trong một đêm trao đổi với Nicôđêmô:
“Thật vậy, thật vậy, Tôi nói cho ông hay, nếu không được hạ sinh bởi
nước và Thần Linh th́ người ta không vào được vương quốc của Thiên
Chúa. Những ǵ sinh bởi xác thịt là xác thịt, và
những ǵ sinh bởi Thần Linh là thần linh” (Jn 3:5-6).
5-
Bởi vậy, khi nh́n thấy vinh hiển của Ba Ngôi nơi việc tạo dựng, con
người phải chiêm ngưỡng, ca khen và phải lấy lại được cảm thức.
Trong xă hội hiện đại người ta tỏ ra lạnh lùng
“không phải v́ thiếu những sự lạ mà là v́ thiếu cảm thức sự lạ” (G.
K. Chesterton). Đối với tín hữu, chiêm ngưỡng việc tạo
thành cũng là việc họ nghe thấy một sứ điệp, là việc họ lắng nghe
một tiếng nói âm thầm có vẻ mâu thuẫn, như nhận định của bài “Thánh
Vịnh về mặt trời” cho thấy: “Các tầng trời loan truyền vinh quang
Thiên Chúa; và bầu trời loan báo công việc tay Ngài làm ra. Ngày này
sang ngày khác nó lên tiếng nói, đêm này đến đêm
kia nó ư thức được. Dù không lên tiếng ǵ
cả, dù không phát ra một lời nào; chẳng ai nghe thấy tiếng của chúng;
thế mà tiếng chúng cũng vang khắp cùng bờ cơi trái đất và lời chúng
vang tới tận cùng thế gian” (Ps 19:1-5).
Như
thế, thiên nhiên trở thành một cuốn phúc âm nói với chúng ta về
Thiên Chúa, ở chỗ “từ nét cao cả và mỹ lệ của các sự vật được tạo
thành mà đă có được nhận thức tương xứng về Đấng Hóa Công của chúng”
(Wis 13:5).
Thánh Phaolô dạy chúng ta rằng “ngay từ khi thế gian được tạo thành,
bản tính vô h́nh của Ngài (Thiên Chúa), tức quyền năng và thần tính
hằng hữu của Ngài, đă được rơ ràng nhận thấy nơi những ǵ được dựng
nên” (Rm 1:20). Thế nhưng, khả năng chiêm ngưỡng và nhận thức này,
việc khám phá ra sự hiện diện siêu việt tính nơi các sự vật được tạo
thành ấy cũng phải dẫn chúng ta tới việc tái khám phá ra mối tương
giao của chúng ta đối với trái đất nữa, tức với những ǵ chúng ta có
liên hệ với từ lúc chúng ta được tạo thành (x Gn 2:7). Đó chính là
mục tiêu theo chiều hướng của Cựu Ước muốn thấy nơi Cuộc Mừng Kỷ
Niệm của dân Do Thái, thời điểm đất đai được xả hơi cũng là thời
điểm con người ăn những ǵ ruộng đồng theo tự nhiên cống hiến cho họ
(x Lev 25:11-12). Nếu thiên nhiên không bị vi
phạm và bị làm hư hại th́ nó sẽ lại trở thành chị em của con người.
(tuần
san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, 2/2/2000)