1-
Trong cuộc lữ hành của ḿnh tiến đến việc trọn vẹn hiệp thông yêu
thương với Thiên Chúa, Giáo Hội tỏ ḿnh ra như là “một dân tộc được
nên một với mối hiệp nhất của Chúa Cha, Chúa Con và Thánh Linh”. Câu
định nghĩa tuyệt vời của Thánh Cyprianô (De Orat. Dom. 23;
xem Hiến Chế Ánh Sáng Muôn Dân, đoạn 4) đă đưa chúng ta vào
mầu nhiệm Giáo Hội, một Giáo Hội được thành nên như một cộng đồng
cứu độ bởi sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi. Như Dân Chúa xưa,
Giáo Hội cũng được dẫn dắt trong một cuộc tân Xuất Hành của ḿnh
bằng cột mây ban ngày và cột lửa ban đêm, những biểu hiệu nói lên
việc Thiên Chúa liên lỉ hiện diện. Về phương diện này, chúng ta hăy
chiêm ngưỡng vinh quang của Thiên Chúa Ba Ngôi, Đấng làm cho Giáo
Hội duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
2-
Trước hết, Giáo Hội là Giáo Hội duy nhất. Thật vậy, người
được rửa tội được liên kết mầu nhiệm với Chúa Kitô và làm nên Nhiệm
Thể của Người nhờ quyền phép Chúa Thánh Thần. Công Đồng Chung
Vaticanô II dạy: “Tuyệt mẫu và nguồn mạch của mầu nhiệm này là mối
hiệp nhất của một Thiên Chúa duy nhất trong Ba Ngôi là Cha và Con và
Thánh Thần” (Sắc Lệnh về Hiệp Nhất Unitatis Redentegratio,
đoạn 2). Mặc dầu trong quá khứ mối hiệp nhất này đă phải trải qua
một cuộc thử thánh đau thương với nhiều cuộc chia rẽ, nguồn mạch Ba
Ngôi vô tận của Giáo Hội vẫn thôi thúc Giáo Hội càng cần phải sống
sâu xa hơn mối koinonia, hay mối hiệp thông, được chiếu tỏa
nơi cộng đồng tiên khởi ở Giêrusalem xưa (Acts 2:42; 4:32).
Ư nghĩa đối thoại đại
kết được bắt nguồn từ khía cạnh này, v́ tất cả mọi Kitô hữu đều nh́n
nhận nền tảng hiệp thông theo chiều hướng Chúa Ba Ngôi, ở chỗ, chúng
ta nhấn mạnh đến “một Thiên Chúa ban phát của mối koinonia và
đến đặc tính Ba Ngôi. Khởi điểm là việc gia nhập bằng phép rửa vào
mối koinonia bằng đức tin, nhờ Đức Kitô trong Thần Linh của
Người. Phương tiện để thông ban Thần Linh để bảo tồn mối koinonia
này là Lời Chúa, là thừa tác vụ, là các bí tích, là các đoàn sủng” (Những
Khía Cạnh về Koinonia, Bản Tường Tŕnh đối thoại ngũ niên thứ ba,
1985-1989, giữa Công Giáo và Pentecost, đoạn 31). Theo ư nghĩa này,
Công Đồng nhắc nhở tất cả mọi tín hữu là “càng hiệp nhất hơn với
Chúa Cha, với Lời và với Thần Linh, họ càng có thể lớn lên trong
t́nh yêu thương nhau như anh em một cách sâu xa và dễ dàng hơn” (Sắc
Lệnh Hiệp Nhất, đoạn 7).
3-
Giáo Hội cũng là Giáo Hội thánh thiện nữa. Theo ngôn ngữ
thánh kinh, ngay cả trước khi trở thành một diễn đạt thánh thiện về
luân lư và sự sống của tín hữu th́ quan niệm “thánh thiện” đă ám chỉ
đến việc thánh hiến do Thiên Chúa thực hiện qua việc tuyển chọn và
ân sủng Ngài ban cho dân Ngài. Thế nên, chính việc hiện diện thần
linh là điều “thánh hóa” cộng đồng tín hữu “trong chân lư” (Jn
17:17,19).
Dấu hiệu cao cả nhất
của sự hiện diện này ở nơi phụng vụ là cuộc thần hiển thánh hiến Dân
Chúa. Nơi phụng vụ, chẳng những có sự hiện hiện Thánh Thể là Ḿnh
Máu Chúa Kitô, mà c̣n có cả “Hiến Tế Tạ Ơn của chúng ta nữa, tức là
việc chúng ta tạ ơn Thiên Chúa, việc chúng ta chúc tụng Ngài v́ Ngài
đă cứu chuộc chúng ta bằng cuộc tử nạn của Ngài và làm cho chúng ta
trở thành những kẻ được thông phần vào sự sống bất tử bằng cuộc phục
sinh của Ngài. Như thế, được hiến dâng lên Ba Ngôi là Cha và Con và
Thánh Thần, việc thờ phượng này, trước hết, ḥa hợp với và thấm nhập
vào việc cử hành phụng vụ Thánh Thể. Thế nhưng, nó cũng phải làm
tràn đầy các giáo hội của chúng ta nữa” và tràn đầy cả đời sống của
Giáo Hội nữa (Tông Thư Donininae Cenae, đoạn 3). Tức là, “nếu
chúng ta tiếp tục yêu thương nhau và hợp nhau chúc tụng Ba Ngôi Chí
Thánh... chúng ta sẽ trung thành với ơn gọi sâu xa nhất của Giáo Hội
và sẽ được nếm trước phụng vụ vinh hiển toàn hảo” (Hiến Chế Ánh
Sáng Muôn Dân, đoạn 51).
4-
Giáo Hội là Giáo Hội công giáo, được sai đi để loan báo Chúa
Kitô cho toàn thể thế giới với niềm hy vọng là tất cả mọi vị lănh
đạo các dân nước sẽ qui tụ lại với dân của Thiên Chúa Abraham (x Ps
47:9; Mt 28:19). Công Đồng Chung Vaticanô II dạy rằng: “Giáo Hội
trên trần gian là truyền giáo ở ngay bản chất của ḿnh, v́, theo dự
án của Chúa Cha, nguồn gốc của Giáo Hội khởi sự từ sứ vụ của Chúa
Con và Thánh Linh.
Dự án này bắt nguồn từ
“t́nh yêu như nguồn suối”, t́nh yêu của Thiên Chúa là Cha. Là một
nguyên lư vô nguyên lư, Đấng Chúa Con phát sinh và là Đấng Thánh
Linh phát xuất qua Chúa Con, Thiên Chúa đă nhưng không dựng nên
chúng ta theo ḷng từ ái cao cả và xót thương của Ngài, cũng như đă
ưu ái mời gọi chúng ta chia sẻ với sự sống và vinh hiển của Ngài.
Ngài quảng đại tuôn trào và không ngừng trào tuôn thiện hảo tính
thần linh của Ngài, để Ngài là Đấng Tạo Dựng tất cả mọi sự sau cùng
có thể trở nên “tất cả trong mọi sự” (1Cor 15:28), nhờ đó Ngài vừa
bảo đảm được vinh quang của Ngài lẫn hạnh phúc của chúng ta” (Sắc
Lệnh Truyền Giáo Cho Muôn Dân Ad Gentes, đoạn 2).
5-
Sau hết, Giáo Hội là Giáo Hội tông truyền. Theo lệnh truyền
của Chúa Kitô, các Tông Đồ của Người phải ra đi tuyển mộ môn đồ nơi
tất cả mọi dân nước, rửa tội cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh
Thần, cùng dạy cho họ tuân giữ tất cả những ǵ Người đă truyền cho
các vị (x Mt 28:19-20). Sứ mệnh này được áp dụng cho toàn thể Giáo
Hội, một Giáo Hội, nhờ Lời Chúa, sống động, chiếu soi và sinh hoa
kết trái bởi Thánh Linh cùng các bí tích, nhờ đó “làm trọn dự án của
Thiên Chúa, một dự án Chúa Kitô đă yêu thương và ngoan ngoăn hoàn
tất cho vinh quang của Cha là Đấng đă sai Người đến để toàn thể nhân
loại được trở nên Dân Chúa, làm nên một Thân Thể Chúa Kitô duy nhất,
và được xây dựng thành một Đền Thờ duy nhất của Chúa Thánh Thần” (Sắc
Lệnh về Truyền Giáo Cho Muôn Dân Ad Gentes, đoạn 7).
Giáo Hội duy nhất,
thánh thiện, công giáo và tông truyền là Dân Chúa, là Thân Thể Chúa
Kitô và là Đền Thờ Chúa Thánh Thần. Ba h́nh ảnh thánh kinh này cho
thấy chiều kích Ba Ngôi của Giáo Hội. Chiều kích này bao gồm tất cả
mọi môn đệ của Chúa Kitô, thành phần được kêu gọi để sống chiều kích
này sâu xa hơn bao giờ hết và trong mối hiệp thông thiết tha hơn bao
gờ hết. Chính việc đại kết t́m thấy được nền tảng vững chắc của ḿnh
trong mối liên hệ với Chúa Ba Ngôi này, v́ Thần Linh “liên kết tín
hữu với Chúa Kitô, vị trung gian của mọi tặng ân cứu độ và nhờ Người
họ mới có thể đến cùng Chúa Cha, Đấng họ kêu cầu là ‘Abba, Lạy Cha’
trong cùng một Thần Linh” (Ủy Ban Liên Hiệp Lutherô và Công Giáo
Rôma, Giáo Hội và Đức Công Chính Hóa, đoạn 64). Như thế,
trong Giáo Hội, chúng ta thấy được một cuộc hiển linh cao cả của
vinh quang Ba Ngôi. Bởi vậy, chúng ta hăy chấp nhận lời mời gọi của
Thánh Ambrôsiô gửi đến chúng ta sau đây: “Hăy chỗi dậy, hỡi anh em
là những người đang say ngủ ... Hăy chỗi dậy và mau mắn chạy đến với
Giáo Hội, ở đó có Chúa Cha, ở đó có Chúa Con, ở đó có Thánh Thần” (In
Lucam, VII).
(Tuần
san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, 21/6/2000)