1-
Trong năm Mừng Kỷ Niệm này, chúng ta đang cố ư suy tư giáo lư về đề
tài vinh quang của Chúa Ba Ngôi. Sau khi chiêm ngưỡng vinh quang của
Ba Ngôi thần linh nơi việc tạo thành, nơi lịch sử cũng như nơi mầu
nhiệm Chúa Kitô, giờ đây chúng ta hướng về con người để khám phá ra
nơi họ những tia sáng tỏa ra từ tác động của Thiên Chúa.
“Hồn thiêng của mọi
sinh vật và hơi thở sự sống của cả nhân loại ở trong tay Ngài” (Job
12:10). Những lời gợi ư của ông Gióp cho thấy mối liên hệ sâu xa gắn
bó con người với “Chúa là Đấng yêu thương sinh linh” (Wis 11:26).
Mối liên hệ thâm sâu với Đấng Hóa Công, một mối liên hệ căn bản
trước hết là do bởi tặng ân sự sống, được ghi dấu nơi loài tạo vật
có lư trí. Tặng ân này được chính Chúa Ba Ngôi ban cho và gồm có hai
chiều kích chính, như giờ đây chúng ta muốn t́m kiểu theo ánh sáng
của Lời Chúa.
2-
Chiều kích căn bản thứ nhất của sự sống chúng ta nhận được đó là
chiều kích về thể lư và lịch sử, chiều kích “hồn thiêng”
(nefesh) và chiều kích “hơi thở” (ruah) được ông Gióp đề cập
tới. Chúa Cha hiện lên như nguồn mạch của tặng ân này ở ngay buổi
b́nh minh của cuộc tạo dựng, khi Ngài long trọng công bố: “Chúng ta
hăy dựng nên con người theo h́nh ảnh ḿnh, tương tự như ḿnh... Vậy
Thiên Chúa đă dựng nên con người theo h́nh ảnh riêng của Ngài, theo
h́nh ảnh Thiên Chúa, Ngài đă dựng nên họ; Ngài đă dựng nên họ có nam
có nữ” (Gn 1:26-27). Theo Giáo Lư của Giáo Hội Công Giáo,
chúng ta có thể kết luận như thế này: “H́nh ảnh thần linh hiện diện
nơi hết mọi người. H́nh ảnh này chiếu tỏa nơi mối hiệp thông của con
người với nhau, tương tự như mối hiệp nhất nên một giữa các Ngôi Vị
thần linh vậy” (số 1702). Đấng Hóa Công được phản ánh nơi mối hiệp
thông yêu thương này cũng như nơi khả năng truyền sinh của hai người
phối ngẫu. Nơi hôn nhân, con người nam nữ tiếp tục công việc tạo
dựng của Thiên Chúa, thông phần vào vai tṛ phụ tử tối cao của Ngài
trong một mầu nhiệm mà thánh Phaolô mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng
khi ngài than lên “Thiên Chúa và là Cha duy nhất của tất cả chúng ta,
Đấng ở trên tất cả, qua tất cả và trong tất cả” (Eph 4:6).
Việc hiện diện hiệu
năng của Thiên Chúa, Đấng Kitô hữu kêu cầu như Cha của ḿnh,
được tỏ hiện ngay từ đầu cuộc sống của mọi người và kéo dài suốt cả
những ngày sống của họ nữa. Điều này được chứng thực nơi tuyệt khúc
của Thánh Vịnh 139, một Thánh Vịnh có thể được coi như ở một thể
thức gần gũi nhất với khởi nguyên, ở chỗ: “Ngài đă thực sự h́nh
thành nội thể của con; Ngài thêu dệt nên con trong dạ thân mẫu...
Ngài thừa biết thân h́nh của con khi con được âm thầm tạo dựng, khi
con được h́nh thành trong ḷng đất. Mắt Ngài đă thấy được bản chất
vô thể của con (golmi); Ngài đă ghi chép tất cả mọi sự trong
sổ sách của Ngài; trước khi ngày sống của con bắt đầu th́ chúng đă
được ấn định cả rồi” (các câu 13, 15-16).
3-
Chúa Con cũng hiện diện cùng với Chúa Cha khi chúng ta bắt
đầu hiện hữu, Đấng mặc lấy xác thịt của chúng ta (x Jn 1:14), đến
nỗi chúng ta có thể chạm tới Người, có thể nghe được Người, có thể
tận mắt trông thấy Người và nh́n xem Người (x 1Jn 1:1). Thật vậy,
Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta rằng “chỉ có một Thiên Chúa duy nhất
là Cha, bởi Ngài mà mọi sự có và cho Ngài chúng ta hiện hữu, và cũng
chỉ có một Chúa duy nhất là Đức Giêsu Kitô, bởi Người đă có mọi sự
và nhờ Người chúng ta hiện hữu” (1Cor 8:6). Thế nên, mọi tạo vật
sống động cũng được kư thác cho hơi thở Thần Linh của Thiên
Chúa, như tác giả Thánh Vịnh xướng lên: “Khi Ngài gửi Thần Linh của
Ngài đến th́ chúng được tạo thành” (Ps 104:30). Theo chiều hướng của
Tân Ước, chúng ta có thể đọc những lời này như lời tiên báo về Ngôi
Ba trong Ba Ngôi Chí Thánh. Như thế, Chúa Ba Ngôi đă nhúng bàn tay
yêu thương và ân phúc của ḿnh vào ngay nguồn mạch cuộc sống của
chúng ta.
4-
Như Tôi đă đề cập tới, c̣n một chiều kích khác nữa nơi sự sống được
ban cho nhân loại. Chúng ta có thể diễn tả nó ở ba loại theo thần
học của Tân Ước. Trước hết là loại zoe aionios, tức là loại
“sự sống trường sinh” được thánh Gioan đề cao (x 3:15-16; 17:2-3), ở
chỗ thông phần vào “sự sống thần linh”. Rồi đến loại kaine ktisis
theo thánh Phaolô, tức là loại “tân tạo” (x 2Cor 5:17; Gal 6:15), do
Thần Linh phát sinh, Đấng bung tỏa nơi lănh vực tạo vật của nhân
loại, biến đổi nó và ban cho nó một “sự sống mới” (x Rm 6:4; Col
3:9-10; Eph 4:22-24). Đó là loại sự sống vượt qua: “v́ như nơi Adong
tất cả mọi người đă chết thế nào th́ nơi Chúa Kitô tất cả mọi người
cũng được làm cho sống động như vậy” (1Cor 15:22). Sau hết là loại
sự sống của con cái Thiên Chúa, tức loại sự sống hyiothesia
(x Rm 8:15; Gal 4:5), một sự sống cho thấy mối hiệp thông của chúng
ta với Chúa Cha, qua Chúa Kitô trong quyền năng của Thánh Thần: “Dấu
chứng tỏ anh em là con cái ở chỗ Thiên Chúa đă sai đến ḷng
chúng ta Thần Linh của Con Ngài, Đấng kêu lên ‘Abba!’
(‘Cha ơi!’). Anh em không c̣n là nô lệ mà là con cái! Và một khi anh
em là con cái th́ anh em cũng là kẻ thừa kế theo ư định của Thiên
Chúa” (Gal 4:6-7).
5-
Nhờ ân sủng, sự sống siêu việt được truyền ban nơi chúng ta này
hướng chúng ta về một tương lai vượt ra ngoài những giới hạn mỏng
ḍn của tạo vật chúng ta. Đó là điều thánh Phaolô, qua Bức Thư gửi
Giáo Đoàn Rôma, một lần nữa qui về Chúa Ba Ngôi như nguồn mạch của
loại sự sống vượt qua này: “Nếu Thần Linh của Đấng (là
Chúa Cha) đă làm cho Đức Giêsu sống lại từ kẻ chết ngự
trong anh em, th́ Đấng phục sinh Chúa Kitô từ trong kẻ chết
cũng sẽ nhờ Thần Linh là Đấng ngự trong anh em ban sự sống
cho thân xác chết chóc của anh em như vậy” (8:11).
“Bởi thế, sự sống
trường sinh là sự sống của chính Thiên Chúa và đồng thời cũng là sự
sống của con cái Thiên Chúa. Khi suy tư về chân lư ngoài ḷng mong
ước và khôn tả được Thiên Chúa tỏ cho chúng ta nơi Chúa Kitô ấy,
người tín hữu không thể nào lại không tràn ngập niềm tri ân cảm tạ
lạ lùng khôn xiết kể (x 1Jn 3:1-2)... Giá trị của sự sống này không
phải chỉ gắn liền với lúc khởi đầu của nó, ở chỗ nó phát xuất từ
Thiên Chúa, mà c̣n liên quan đến cả cùng đích của nó nữa, đến mục
tiêu thông hiệp với Thiên Chúa, qua việc nhận biết và yêu mến Ngài.
Theo ư nghĩa của sự thật này, Thánh Irênêô đă có lư nói lên trọn vẹn
lời ca tụng con người của ḿnh là ‘vinh quang của Thiên Chúa thực sự
là con người, một con người sống động’, thế nhưng, ‘sự sống của con
người là ở chỗ thị kiến Thiên Chúa’” (Thông Điệp Phúc Âm Sự Sống,
đoạn 38; x Thánh Irênêô, Adversus Hawreses, IV, 20, 7).
Chúng ta hăy kết thúc
bài suy niệm của chúng ta bằng lời kinh nguyện của một nhà khôn
ngoan trong Cựu Ước dâng lên Thiên Chúa là Đấng yêu thương sự sống:
“Ngài yêu quí tất cả những ǵ hiện hữu và không khinh bỉ một điều ǵ
Ngài đă tạo nên, v́ Ngài không làm nên bất cứ điều ǵ Ngài ghét bỏ
cả. Nếu Ngài không muốn th́ sự ǵ có thể tồn tại được? Hay bất cứ sự
ǵ không được Ngài truyền khiến lại được bảo tŕ chăng? Ngài dung
thứ cho tất cả mọi sự v́ chúng là của Ngài, Ôi Chúa là Đấng yêu
thương sinh linh. Thần Linh bất tử của Ngài ở trong tất cả mọi sự” (Wis
11:24-12:1).
(Tuần
san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, 14/6/2000)