|

____________________________________________________
Phêrô
Maria Nguyễn Hùng Cường
NGƯỜI KHÁCH KHÔNG
HẸN MÀ ĐẾN
Nhiều năm trước, để mừng ngày vợ con qua đoàn tụ, tôi chắt bóp mua được
chiếc xe Honda mới cáu cạnh làm phương tiện di chuyển cho gia đ́nh. Mới
chạy hơn chục cây số, chiếc xe c̣n thơm mùi ghế nệm, đă gặp phải tai nạn
‘cấp 2’ do một xe phía sau lao tới, khi tôi đang đạp thắng đợi đèn xanh
tại một ngă tư trên đường Bolsa. Cảnh sát đến lập biên bản sơ sài v́
không có ai bị thương trầm trọng. Dĩ nhiên lỗi thuộc về người tài xế của
xe sau; anh là một người trẻ Việt Nam chạy xe quá nhanh không thắng kịp.
Cái bửng sau của xe tôi bung càng, để lộ ruột gan bên trong c̣n mới tinh.
Khi tai nạn xảy ra, tôi là tài xế, có nhà tôi ngồi bên cạnh. Nhờ kinh
nghiệm lái xe, tôi nh́n kiếng chiếu hậu theo phản ứng tự nhiên và cố
gh́m người lại cố thủ hầu làm nhẹ phần nào mức độ va chạm. Vợ tôi mới
qua, chưa biết lái xe nên hồn vía lên mây, cả giờ sau mới hoàn hồn. Tạ
ơn Chúa, vợ chồng tôi không hề hấn ǵ. Chỉ tội chiếc kính cận 3 độ của
tôi lâu nay vẫn thường trú trên sống mũi bị hất ra đập vào kiếng xe bể
tan tành. Xe ‘tow’ đến theo lệnh cảnh sát, và chiếc Honda của tôi được
kéo đi sửa lại sắc đẹp mất cả tuần. Vợ chồng tôi theo gợi ư của viên
cảnh sát lửng thửng kéo nhau vào khai báo với một văn pḥng “chuyên trị
tai nạn xe cộ”, cũng ngay trên phố Bolsa.
Hai
hôm sau, một nhân viên phụ tá pháp lư của văn pḥng xách cặp đến gơ cửa
nhà tôi, nói là muốn tiếp xúc thêm. Tôi nghĩ thầm, “Lạ nhỉ, ai lại làm
làm giấy tờ tại tư gia bao giờ!” Nhưng v́ xă giao, vợ chồng tôi cũng
tiếp ông khách không hẹn mà đến. Pḥng khách nhà tôi lại có bàn thờ Chúa
Mẹ khá to, bước vào cửa hẳn dễ dàng nh́n thấy ngay, nhưng vị khách không
mấy để ư. Tôi đoán có thể v́ ông đang tập trung tư tưởng vào việc phải
ăn nói làm sao để thuyết phục vợ chồng tôi đang là khách hàng của ông.
Ông chững chạc lôi trong cặp ra mấy mẩu đơn và đặt trên bàn có lẽ để
nhận chữ kư của thân chủ. Vợ tôi bưng tách trà ra chưa kịp mời khách th́
ông nhân viên vào đề ngay, nói một hơi:
- Ông bà
chắc c̣n ê ẩm lắm. Hay là để tôi mang đến mấy giây băng y tế để ông bà
đeo vào người cho chắc ăn. Tôi đă cho thư kư chuẩn bị hồ sơ gửi ông bà
đi bác sĩ chỉnh xương. Xe của ông bà bị nặng quá, có lẽ cũng mất hai
tuần mới sửa xong, trong thời gian này ông bà cứ thoải mái sử dụng chiếc
xe do hăng cung cấp.
Tôi không
ngắt lời ông. Hai vợ chồng tôi đưa mắt thầm hỏi nhau phải ứng xử ra sao.
Tôi liền mạnh dạn trả lời ông, cũng nói một hơi khá dài:
- Cám ơn
ông đă đến tiếp xúc. Thật t́nh đến hôm nay tinh thần chúng tôi c̣n hơi
bấn loạn nhưng cơ thể đă b́nh thường rồi. Tạ ơn Chúa, vợ chồng tôi không
bị ǵ nặng. Tôi không thấy cần phải làm lớn chuyện, tội nghiệp cho người
ta. Nếu cần th́ ông cứ làm theo thủ tục b́nh thường cũng đủ rồi.
Nét mặt ông
nhân viên lộ vẻ không vui. Ông không chịu thua, ch́a mấy tờ giấy về phía
tôi, và tấn công tới tấp:
- Biết vậy,
nhưng xe ông bà bị nặng như thế mà b́nh thường sao được. Hôm trước văn
pḥng tôi đă giới thiệu ông bà đi bác sĩ để mở hồ sơ y khoa, nay mời ông
bà kư vào đây để xúc tiến hồ sơ đ̣i bồi thường tối đa cho ông bà.
Nghe
ông nói, tôi cứ tưởng tiền bồi thường, nếu có, rồi sẽ dành hết cho chúng
tôi.
Tôi chống chế theo ư
nghĩ của ḿnh:
-
Phiền ông đến nhà làm việc này, nhưng tôi không thoải mái lắm.
Nhân
viên phụ tá pháp lư nh́n tôi, nói ra điều ông không bằng ḷng:
-
Tôi chưa bao giờ thấy ai lạ lùng như ông bà.
Tiếp
đó, ông ta ra thêm một đ̣n tâm lư, vừa lấp lửng vừa thuyết phục:
-
Cũng tùy ông bà thôi. Tiền bồi thường chắc không được bao nhiêu.
Nghe
vậy, nhà tôi phải góp ư. Lối ăn nói của phụ nữ thường nghe ḥa hoăn hơn:
-
Xin ông cho chúng tôi suy nghĩ thêm.
Ông
khách ‘không hẹn mà đến’ đứng lên cáo từ, nhưng cố vớt vát:
-
Thôi được, chúng tôi sẽ làm hết khả năng để ông bà nhận được bồi thường
tối đa. Tôi không tiện
trở lại nữa đâu.
Ông
cất mấy mẩu giấy không có chữ kư của thân chủ vào cặp. Vợ chồng tôi tiễn
khách ra cửa. Có lẽ lần này ông khách có dịp nh́n thấy bàn thờ gia đ́nh
tôi nên ông vừa bắt tay tôi vừa hỏi, giọng nghe có phần đấu dịu:
- Ông bà có đạo à?
- Vâng, chúng tôi đạo Công giáo.
Tôi nghĩ ông phụ-tá-pháp-lư-phần-đời này thật có lư để
sắp xếp buổi tiếp xúc với thân chủ sau tai nạn, v́ đó là mục đích ông muốn
đạt kết quả tối đa cho ông. Tuy nhiên, có lẽ v́ ông đă nh́n thấy bàn thờ
của gia đ́nh tôi rồi lại đặt câu hỏi (hơi dư thừa) xem chúng tôi có phải
là con chiên ngoan đạo hay không, th́ những ǵ tôi đối thoại với ông đă
là câu trả lời cụ thể. Có thể người phụ tá pháp lư đă không thành công lần
này theo mục đích của ông, nhưng chúng tôi không thể làm ngược lại với
lương tâm người Công giáo. Không nhất thiết phải kiếm cho được một số tiền,
nếu số tiền đó không đến từ sự công bằng và ngay thẳng. Tôi nghĩ thế. Kết
cuộc, vợ chồng tôi đă không có khoản tiền đó theo ư của người phụ tá
páhp lư. Chúng tôi chỉ nhận lại chiếc Honda của ḿnh sau hai tuần lễ như
dự trù. Chiếc xe xem ra có vẻ đẹp hơn, và ḷng chúng tôi cũng vui hơn.
|