TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(11) Cái Ư Nghĩ Xoàng

Đối với người khác th́ sao, nhưng riêng cá nhân tôi, được ăn một tô phở hay soup nóng trong buổi chiều mưa và được ru ngủ bằng tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà tôn th́ quả là một điều rất thú vị.  Nghĩ đến điều thú vị đó trong lúc tôi đang ngồi viết nơi đây cũng đủ tạo cho tôi một chút cảm giác sảng khoái nào đó trong kiếp sống phù du này.  Nghĩ thật là thú vị!  Nếu chỉ là một cái ư nghĩ đơn như một tô phở hoặc là tiếng mưa rơi đă có thể làm cho cuộc đời này vơi đi phần nào sự ngột ngạt và có thêm ư vị, vậy th́ tôi có thể nghĩ hay tưởng tượng một cuộc sống đời sau trên thiên đàng chắc có lẽ sẽ rất là thú vị và hoan lạc biết đến cỡ nào.  Không một con người nào đă thật sự nếm thử được cuộc sống trên thiên đàng hay hỏa ngục vô h́nh thật sự ra sao, nhưng có lẽ thiên đàng hay hỏa ngục hữu h́nh nơi trần gian này cũng có thể giúp gợi ư cho người sống h́nh dung ra phần nào sự khác biệt giữa đời này và đời sau.   

Đau khổ là một thực trạng phũ phàng mà không một ai có thể tránh khỏi trong cuộc sống con người.  Cho dù người đó có tính khôi hài đi chăng nữa, đau khổ vẫn xảy ra v́ nó đă và đang xảy ra từ đời ông bà tổ tông.  Nếu đau khổ là một thực trạng khổng thể tránh khỏi, tại sao con người lại không cố dùng sự giàu có của trí tưởng tượng để biến đau khổ thành một động lực thúc đẩy kiến tạo hạnh phúc như thánh Phaolô đă làm?  Tuy thánh Phaolô đă được cảm nghiệm sự biến đổi từ Thiên Chúa, nhưng chính bản thân ngài cũng có thể chưa bao giờ nếm thử được thế nào là sự vinh quang đời sau trước khi phát biểu câu này: “Thật vậy, tôi nghĩ rằng: những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” (Rm 8: 18).  Dựa vào đâu mà thánh Phaolô có thể cho những đau khổ bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải?  Có thể thánh nhân đă dựa vào ḷng cậy trông nơi Thiên Chúa. Ngài nói: “Quả thế, chúng ta đă được cứu độ, nhưng vẫn c̣n phải trông mong.  Thấy được điều ḿnh trông mong, th́ không c̣n phải là trông mong nữa: v́ ai lại trông mong điều ḿnh đă thấy rồi?  Nhưng nếu chúng ta trông mong điều ḿnh chưa thấy, th́ đó là chúng ta bền chí đợi chờ” (Rm 8: 24-25).  Sự cậy trông bền chí của thánh nhân là hoa quả của những kinh nghiệm sống đức tin, cộng với óc giàu tưởng tượng, để h́nh dung ra sự vinh quang tuyệt hảo đời sau xuyên thấu qua sự đau khổ của đời này.  Chính v́ thế đối với thánh nhân, “những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta.” 

Nghĩ đến hai chữ “vinh quang,” tôi rất lấy làm cảm phục và vui mừng cho những người tín hữu đang bền chí chịu bắt bớ v́ niềm tin, những bệnh nhân đang bền chí chịu quằn quại thể xác trên giường bệnh, những linh mục tu sĩ đang bền chí vác thánh giá mỗi ngày, những đôi vợ chồng đang bền chí giữ vững t́nh chung thủy trong lời thề hứa, và toàn thể tất cả những tín hữu vô danh đang bền chí sống Lời Chúa từng giây từng phút.  Sự bền chí sẽ được thưởng bằng sự vinh quang.  Sự vinh quang có thể được h́nh dung bởi trí tưởng tượng.  Từ mốc điểm đó, những đau khổ bây giờ sánh sao được vinh quang sẽ được mặc khải.  

??

 

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA