TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(22) Đức Mến th́ Hiền Hậu

 

Thường thường th́ các cha mẹ hay ẵm con ḿnh ra ngoài sân nhà thờ chơi trong lúc mọi người lên rước lễ.  Một ông bố dẫn thằng con khoảng 5 tuổi ra ngoài.  Một bà mẹ khác cũng dẫn theo một thằng con khoảng 3 tuổi và thả nó chơi rong trên băi cỏ.  T́nh cờ hai thằng nhỏ lại gặp nhau và chơi chung một chỗ.  Không biết lư do tại sao, thằng bé 5 tuổi lại cấu vào lỗ tai trái của thằng kia.  Thằng bé 3 tuổi liền oà ra khóc to.  Thế là hai cha mẹ đều chạy đến hiện trường.  Ông bố thấy con người ta khóc nên cũng tỏ vẻ hối hận xin lỗi bà mẹ rồi dẫn con ḿnh đi chỗ khác quanh quẩn đó.  Bằng cách nào đó ít lâu sau hai thằng nhóc lại hội ngộ ở một chổ khác.  Kết quả là thằng nhỏ lại khóc.  Hai cha mẹ lại chạy đến.  Lần này ông bố tỏ vẻ rất hối hận nên đă đánh khẽ vào tay của con ḿnh, như một cách xoa dịu bà mẹ và đứa bé đang khóc kia.  Ông bố vừa đánh khẽ vừa nói:

 

__ “Em bé, con không được cấu em nghe chưa!”

 

Sắc mặt của thằng con bỗng nhiên xị xuống.  Nó giậm chân xuống đất như tỏ vẻ bất b́nh không vui.  Để giữ thể diện trong cách dạy con, ông bố lại khẽ nhẹ vào chân của thằng bé và nói:

 

__ “Bố nói con phải nghe chưa!”

 

Thằng bé càng tỏ vẻ giận hơn.  Nó quơ tay như muốn ra hiệu cho bố nó nên dịu giọng với nó.  Rất tiếc là ông bố đă không hiểu tín hiệu của nó cho nên ông ta lại lên giọng:

 

__ “Tại sao hôm nay con hư quá vậy!”

 

Đáng tiếc là thằng bé cũng không hiểu cái cảm giác của bố nó trong lúc này.  Nó oà ra khóc ré lên, rồi hất tay bố nó đang định giỗ nó qua một bên.  Ông bố giận đỏ mặt quát to:

 

__ “Tại sao mày dữ quá vậy?  Mày có hiền xuống một chút được không?”

 

Nghe tiếng khóc rồi tiếng quát mắng, mọi con mắt đều quay về phía hai bố con.  Những người đứng chung quanh gần đó xỉ xầm:

 

__ “Ông bố đang giận dữ thế kia th́ làm sao khuyên được con ḿnh hiền.”

 

Chỉ có t́nh yêu mới dễ lay chuyển được ḷng kẻ khác.  Ngược lại th́ thất vọng ê chề.  Thánh Phaolô đă nói về t́nh yêu như sau:

 

“Đức mến th́ nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không t́m tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.  Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.  Đức mến không bao giờ mất được” (1 Cr. 13: 4-8).

 

 

??

  

 

(23)  Con Người: Một Đại Tuyệt Tác Phẩm của Thiên Chúa

 

Trưa hôm đó, tôi đi ra ngoài ăn trưa với một người bạn lâu năm không gặp.  Trong lúc chúng tôi đang ngừng ở đèn đỏ, chợt có hai cô gái khoảng 24-25 đi bộ băng qua đường.  Cái nét đẹp tự nhiên của hai cô gái đó đă khiến tôi phải nh́n theo một cách thán phục.  Bất ngờ ông bạn kế bên thúc mạnh cùi chỏ vào hông tôi rồi nói:

 

__ “Ê! Ông đang đi tu mà sao nh́n con gái dữ-dậy!”

 

Trời đất ơi! Tôi rất ngạc nhiên trước câu nói đó của ông bạn.  Tôi trả lời:

 

__ “Ủa, nếu vậy ông chỉ muốn tôi nh́n con trai đực rựa thôi sao!  Vậy những ai mà đă có gia đ́nh có được nh́n người khác phái hay không?”

 

Câu hỏi của tôi đă làm cho ông bạn đớ ra.  Ông ấy trả lời một cách rất chung chung:

 

__ “Ứ th́…tôi cũng chỉ nói vậy thôi!”

 

Cả hai chúng tôi cùng cười oà, bỗng nhiên có tiếng c̣i xe “bíp” từ phía sau.  Chúng tôi quên là đèn xanh đă được bật lên từ lúc nào. 

 

Trong cái vũ trụ vạn vật này, mọi thứ đều có một vẻ đẹp tự nhiên của riêng nó.  Từng giải ngân hà cho đến những cọng cỏ xanh, tất cả đều được tạo dựng trong và với vẻ đẹp ngơ hầu tất cả những cảnh vật đẹp đó phản ánh vẻ đẹp của Thiên Chúa cũng là của một vị Tác Giả hoàn hảo.  Mỗi một vẻ đẹp Thiên Chúa đă tạo dựng đều là những ǵ đặc thù và khác nhau.  Chính v́ thế, cái vẻ đẹp được t́m thấy nơi con người rất khác biệt với cái vẻ đẹp được t́m thấy ở những loài hoa cỏ hay các loài thụ tạo khác.  Riêng đối với con người, cái nét đẹp con người không chỉ phản ánh được cái nét đẹp h́nh hài độc nhất vô nhị của Thiên Chúa, nhưng nó c̣n phản ánh rơ được phần nào về vẻ đẹp của t́nh yêu, của sức sống, và của sự thông minh của Ngài.  Thiên Chúa đă tạo dựng con người trong vẻ đẹp tổng thể chung.  Thật vậy, mỗi con vật đều có bản năng tính dục, nhưng chưa chắc nó lại có được cái khả năng để yêu như con người.  Qua t́nh yêu và vẻ đẹp, mỗi một con người là một tuyệt tác nghệ thuật sống được sáng tạo bởi chính Thiên Chúa.  Những tác phẩm nghệ thuật của Thiên Chúa là những tác phẩm sống động rất khác biệt so với những tác phẩm bất động của con người được t́m thấy trong các viện bảo tàng hay pḥng triển lăm.  Nếu ai có cơ hội nh́n đời cho thật kỹ theo phối cảnh nghệ thuật, Thiên Chúa đă và đang sơn bức tranh cuộc đời này bằng nét đẹp lộng lẫy nơi những con người, nơi ánh trăng, nơi những cánh hoa, nơi những cánh bướm, và nhiều nhiều nữa.  Hăy chiêm ngắm hết tất cả mọi vẻ đẹp mà Thiên Chúa đang ban, với tâm t́nh thành kính tri ân và chúc tụng danh Ngài.  Amen— “Chớ ǵ được như vậy.”

 ??

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA