|

TỪ TRONG CƠI L̉NG
(15)
Hiểu (Sống) là Sống (Hiểu)
Lima là thủ đô của Perú,
một trong các nước thuộc lục địa Nam Mỹ Latinh cạnh bờ Thái B́nh Dương.
Trong mùa hè 2005, tôi đă có cơ hội đặt chân lên mảnh đất này. Mùa hè ở
California lại là mùa đông ở Lima. Khi tôi đến th́ tiết trời c̣n the
the lạnh, nhưng lạnh nhất là vào buổi chiều với gió biền lồng lộng thổi
vào đất liền. Tôi đặt chân đến xứ sở này với hai lư do sau: (1) để trao
dồi thêm tiếng Tây Ban Nha và (2) để sinh hoạt với các em bị nhiễm HIV.
Từ trước đến nay, học tiếng Tây Ban Nha th́ có, nhưng c̣n làm việc trực
tiếp với các em bị nhiễm HIV th́ tôi chưa bao giờ. Tôi nghe nói nhiều
về cái ác tính của thứ vi khuẩn HIV, nhưng sống gần gũi với những người
bị nhiễm th́ quả là một điều hoàn toàn mới mẻ đối với tôi.
Trong những ngày đầu mới
đến Lima, tôi cảm thấy ḷng ḿnh rất rộn ră náo nức có lẽ đó là v́ lần
đầu tiên tôi mới đến Perú, đặc biệt là vùng Nam Mỹ. Trước khi đến đây,
tôi đă được sự giới thiệu của các Soeur ḍng Chúa Chiên Lành (Good
Shepherd) tại Los Angeles, v́ thế khi tôi đến nơi th́ có một Soeur đă ra
đón về ḍng. Soeur tên là Elsa Calero. Trên đường về nhà ḍng, tôi rất
bỡ ngỡ với cảnh xô bồ ồn ào của thủ đô Lima. Tôi không thể ngờ được là
cuộc sống ở đây lại phức tạp đến thế. Khói xe ô tô xám ngịt cả bầu trời.
Hai bên đường th́ ngổn ngang rác rưởi và những đống xà bần. Xe cộ th́
chen chúc lấn nhau dành đựng để chạy. Đường phố nơi th́ có lằn kẻ
đường nơi không. Ổ gà th́ cũng không thua kém ǵ so với Việt Nam.
Chiếc taxi dừng trước cổng
nhà ḍng. Soeur Elsa dẫn tôi vào, giới thiệu tôi với tất cả mọi người,
rồi sau đó dẫn tôi đến pḥng ở của tôi. Sau khi thu xếp các thứ xong
xuôi, tôi đi bộ một ṿng quanh khuôn viên nhà ḍng. Lảng vảng tôi thấy
có khoảng 7 hay 8 đứa nhỏ đang chơi chung với nhau trong khuôn viên.
Tôi đến chào bọn nhỏ bằng tiếng Tây. Bọn trẻ tưởng là tôi biết nói
nhiều nên chúng xổ cho tôi một tràng tiếng Tây. Cha mẹ ơi! Tôi nào có
hiểu chúng muốn nói cái ǵ với tôi. Tuy là tôi có lấy vài khóa tiếng
Tây, nhưng khả năng đối thoại của tôi cũng chỉ rất giới hạn đủ để chào
hỏi những câu xă giao b́nh thường mà thôi. Tôi chào được một câu “Hola”
hỏi được một câu “Como estas?” là từ đó tôi bị “ớ luôn.” Lưỡi cứ quấn
lại không nói được ǵ thêm với bọn trẻ. Thấy có bóng người lạ đến, bọn
trẻ từ từ túa ra đông hơn bu chung quanh tôi. Nhà ḍng hiện đang nuôi
tổng cộng là 35 em, tuổi từ vài tháng đến 17. Trong tổng số 35 chỉ có
khoảng 3 em là không bị nhiễm vi khuẩn. Hoàn cảnh của các em rất thương
tâm tội nghiệp. Một số em đang sống ở đây là v́ cha mẹ các em mất sớm
bởi bệnh Siđa. Một số khác th́ bị cha mẹ bỏ v́ không đủ khả năng cấp
dưỡng.
Trong những ngày đầu sống
trong nhà ḍng, cứ mỗi lần gần gũi các em là tôi lại có cái cảm giác sợ
hăi như đang ở gần bên cạnh thần chết. Sự sợ hăi của tôi có lẽ đă xuất
phát từ sự thiếu hiểu biết cặn kẽ về căn bệnh, cho nên mỗi khi bọn trẻ
quấn quít tôi, tôi phải miễn cưỡng xoa đầu hay xờ vào vai chúng. Tôi
miễn cưỡng cũng chỉ v́ tôi không muốn để lộ sự sợ hăi trong tôi. Nói
đúng hơn, tôi miễn cưỡng để che giấu cái đạo đức giả của ḿnh. Mỗi đêm
tôi nằm trằn trọc khó ngủ chẳng phải v́ thời tiết mùa đông lạnh lẽo, hay
lạ giường lạ xứ mà tôi không ngủ được, nhưng là v́ sự cắn rứt trong
lương tâm tôi, và sự chán nản về cái thực tế xă hội thật phũ phàng thối
nát ở đây. Hết gác tay lên trán rồi dựng người ngồi dậy ôm đầu gối.
Tôi tự đặt những câu hỏi mỗi đêm: Tại sao các em nhỏ vô tội này lại là
những nạn nhân của thứ vi khuẩn độc ác kia (“vi khuẩn” là một loài thực
vật chứ không phải động vật, nên không thể gọi là “con” vi khuẩn, như
con vật, xin thày đọc xong lời biệt chú này th́ bỏ ngay đoạn mở ngoặc
này đi nhé)? Những h́nh ảnh của Thiên Chúa tại sao lại được t́m thấy
trong những điều kiện sống tồi tệ như thế này? Tại sao cuộc sống lại
quá khắc nghiệt đối với con người? Thật ra, tôi rất thương và tội
nghiệp cho hoàn cảnh các em, nhưng tôi cũng rất sợ hăi gần gũi các em.
Có lần tôi chỉ thấy nơi các em h́nh ảnh con vi khuẩn HIV thay v́ là h́nh
ảnh của Thiên Chúa. Giữa chúng tôi như có một bức tường vô h́nh ngăn
cách gây ra bởi cái ác tính của thứ vi khuẩn này. Cái bức tường đá
Berlin không đáng sợ bằng cái bức tường vô h́nh trong ḷng.
Sau một tháng trời sống
trong cảnh bị dày ṿ, đă đến lúc tôi phải dứt khoát với chính ḿnh. Đêm
đó tôi ngồi dậy thẳng người và cầu nguyện xin ơn soi sáng. Tôi hỏi thật
ḷng ḿnh: “Liệu tôi có sẵn sàng để bị nhiễm bệnh như các em để ở lại
sống ḥa ḿnh với các em không?” Câu hỏi chỉ cần trả lời có hay không,
vậy mà đối với tôi nó thật là khó trả lời trong lúc đó. Sau 5 phút
thinh lặng, tôi đă bằng ḷng chấp nhận. Trong giây phút thinh lặng đó,
gương thánh của cha Damien, một người đă dám sống với những người cùi ở
Molokai, bỗng chợt đến với tôi và giúp tôi có thêm can đảm để đi đến sự
chấp nhận. Đêm đó tôi đă ngủ rất ngon cho đến sáng.
Buổi sáng hôm sau thức dậy,
tôi ra sân gặp bọn trẻ. Thấy tôi, chúng chạy đến ôm chầm lấy tôi. Tôi
cũng ôm chầm lấy chúng vào ḷng. Chính lúc tôi ôm bọn trẻ vào ḷng tôi
mới thật sự cảm nghiệm được một sự b́nh an và niềm vui sâu thẳm từ tận
đáy ḷng ḿnh. Mọi sự đều trở nên thay đổi một cách đột ngột trong tôi.
Bức tường vô h́nh đă biến mất từ lúc nào. Thứ vi khuẩn quái ác kia cũng
bị lột xác bởi sức nóng t́nh yêu. T́nh yêu đă biến sự sợ hăi thành niềm
vui. Từ cái cảm nghiệm hạnh phúc thực sự này, tôi đă thấu hiểu rơ hơn
về chiều sâu của t́nh yêu mà Thiên Chúa đă và đang dành riêng cho con
người qua mầu nhiệm của Ngôi Lời Nhập Thể.
“Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ
là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy tŕ
địa vị ngang hàng với
Thiên Chúa, nhưng đă hoàn toàn trút bỏ vinh quang
mặc lấy thân nô lệ, trở
nên giống phàm nhân sống như người trần thế.
Người lại c̣n hạ ḿnh,
vâng lời cho đến nỗi bằng ḷng chịu chết,
chết trên cây thập tự”
(Pl 2: 6-8).
Hạnh phúc thay cho toàn thể
nhân loại với Ngôi Lời nhập thể đă giáng thế. Qua sự nhập thể giáng thế,
loài người mới có thể đọc được Ngôi Lời và nắm bắt được sự hiểu biết
phần nào về chính thân thế Con Người. Con Người đă thật hạ ḿnh ẩn thân
trong Thánh Thể, và lại một lần nữa Thánh Thể thật hạ ḿnh đă ẩn thân
trong đền thờ thân thể sống của con người. Đă là Thiên Chúa mà Ngài c̣n
chấp nhận mặc lấy thân phận con người, ngoại trừ tội lỗi. Sự chấp nhận
của Thiên Chúa không phải là v́ Ngài bất lực trước tội lỗi và bóng tối,
nhưng là v́ Ngài muốn chứng minh cái mănh liệt nơi t́nh yêu của Ngài.
Trong đời sống thiêng liêng
mỗi ngày, những kinh-nghiệm sống đức-tin giúp cho sự hiểu-biết đức-tin
theo thần-học càng trở nên phong phú và dồi dào. Tương tự như vậy, sự
hiểu-biết đức-tin theo thần-học cũng giúp cho những kinh nghiệm
sống-đức-tin càng trở nên thúc bách và sống động hơn. Muốn hiểu biết,
con người cần phải sống, càng sống họ mới càng hiểu biết, một hiểu biết
sung măn hơn.
??
Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh
Gioan TGP/LA
|