|

TỪ TRONG CƠI L̉NG
(8) Hiu
Quạnh
Sau khi đi rảo hết một ṿng
giáo xứ, tôi đi băng ngang qua bên hông nhà thờ để về lại nhà xứ cho gần.
Đóng khẽ cánh cửa, tôi bước chẫm răi vào. Đưa mắt nh́n quanh bên trong
nhà thờ. Vắng ngắt. Không một bóng người, ngoài những hàng ghế
gỗ và âm thanh róc rách vọng ra từ bồn nước rửa tội. Nh́n lên phía bàn
thờ, ánh đèn vàng amber mờ ảo rọi thẳng vào cây thánh giá Chúa chịu nạn
càng tạo nên một bầu không khí thật linh thiêng sâu thẳm đầy
huyền nhiệm trong nhà thờ. Tôi xà người ngồi vào dăy ghế đầu để ch́m
ḿnh trong cái bầu khí linh thiêng đó, giữa thời gian và không gian vô
tận. Nh́n lên tượng Chúa Giêsu chịu đóng đanh. Ôi sao Chúa của tôi
nh́n cô đơn và buồn thảm quá! Giá mà hai bên Chúa có thêm hai
cây thánh giá của hai tên trộm như trên đồi Gôn-gô-tha xưa th́ nh́n
Chúa cũng bớt cô đơn phần nào. Cũng chưa chắc! Chưa chắc có thêm
hai tên trộm hai bên sẽ làm vơi đi phần nào nỗi cô đơn của Chúa trên
thập giá trong lúc này. Có lẽ nỗi buồn và cô đơn của Chúa không phải là
sự thiếu vắng hai kẻ chết hai bên, nhưng là sự thiếu vắng của những kẻ
sống đến thăm Ngài dù chỉ là một vài giây phút.
Sự thinh lặng ôi sao thật
nhiệm mầu. Nhờ đó mà tôi đă kháp phá và thấu hiểu phần nào nỗi buồn và
cô đơn hiu quạnh trong cuộc sống của những người khác, trong đó có Chúa
của tôi.
??
(9) Một
Định Số Cho Đời
Việt Nam là một trong những
quốc gia có nhiều xe gắn máy nhất trên thế giới. Ở khắp mọi nẻo đường
hay góc phố, đi đâu khách du lịch cũng có thể thấy xe Honda gắn máy.
Trong những năm gần đây, thị trường xe đạp hầu như đang được thay thế
bởi thị trường xe gắn máy. Thêm vào đó, giá cả của một chiếc xe gắn máy
nhập từ Trung Quốc lại rẻ hơn gấp đôi so với xe của Nhật. Chính v́ thế
nhiều gia đ́nh nghèo đă có điều kiện để lên hương. Thay v́ phải dùng
sức để đạp xe, người lái chỉ cần đạp số rồi vặn tay ga là chiếc xe
chuyển bánh. Không chỉ tiết kiệm đuợc sức lực, đi xe máy c̣n tiết kiệm
được rất nhiều thời giờ. Tuy nhiên cái hậu quả theo sau là gây thêm sự
ô nhiễm môi trường cộng thêm tiền xăng nhớt.
Đầu năm 2006, tôi có về
Việt Nam và mượn được chiếc Honda của một ông cậu. Ngồi trên chiếc
Honda, tôi vặn tay ga chạy khắp đường phố. Tôi đi hết những con đường
lớn rồi lại qua những con đường nhỏ. Gió thổi làm mát mặt, nhưng ḷng
th́ bồn chồn xót xa khi thấy cảnh đói nghèo của dân lành sinh hoạt ở hai
bên lề đường. Những chiếc xe bán thuốc lá lẻ như thuốc 555 (ba số),
Caravan (con mèo), Jet (đầu sư tử) vẫn c̣n đang được bầy
bán như ngày nào. Những quán ăn gần những cây cột điện hay cống rănh
vẫn tấp nập kẻ vào người ra mỗi ngày. Tôi tự chắt miệng than thầm không
biết bao giờ Việt Nam quê hương tôi mới xóa hết cảnh đói nghèo.
Đến giờ cơm trưa, tôi ghé
vào một tiệm phở. Phở là một món ăn thuần túy của người Việt Nam
cho nên nó được phục vụ như là một món ăn chính cho mọi bữa.
Trong mọi bữa ăn, phở không bị hạn chế như một số món ăn khác trong các
nhà hàng tại Hoa Kỳ. Nếu so sánh, th́ một tô phở ở Mỹ bằng khoảng 5
hay 6 tô ở Việt Nam (1 đô-la Mỹ đổi được gần 16.000 đồng Việt Nam). Tôi
gọi một tô 15.000 đồng. Chỉ vài phút sau, một tô phở nghi ngút hơi đă
được bưng ra đặt trên bàn. Nước lèo óng ánh mỡ béo với vài cộng hành
tươi làm cho tô phở nh́n thật hấp dẫn.
Than ôi khi nh́n kỹ tô phở
15.000 đồng, tôi chỉ thấy lỏng bơng vài miếng thịt c̣n lại là bánh với
nước lèo. Quả người ta đă nói tiền nào th́ của nấy. Tôi đành bỏ thật
nhiều rau thơm, rau răm, và giá chín vào tô để ăn độn. Chưa đầy mười
lăm phút sau, tô phở đă được đổi địa chỉ. Trong lúc tôi đang loay hoay
móc tiền trả, một cô em bồi bàn nhanh nhẹn đến thu dọn các thứ trên bàn.
Cô chỉ phủi một đường là các cuống rau nằm gọn dưới nền nhà. Tôi tính
tiền xong các thứ. Ra khỏi quán, tôi ngoái đầu nh́n lại quán mà trong
ḷng thầm nói: “Ở đời không ai ngờ nay lại có kẻ khác đang trám vào cái
mảnh đời của ḿnh trước đây khi c̣n ở Việt Nam.” Ở đời, không ai ngờ
được chuyện ǵ sẽ xảy ra ngày mai!
??
(10) Ánh
Sáng và Chân Dung
Trước khi dâng lời cầu
nguyện kết thúc mỗi buổi học thêm sức, nhóm điều hợp viên thường tắt hết
đèn, chỉ chừa lại duy nhất ánh đèn cầy lờ mờ giữa pḥng.
Bặc! Sau tiếng tắt đèn, tất cả đều ch́m trong bóng tối. Những khuôn
mặt trước mắt tôi bỗng biến thành những cái bóng đen bất động. Trong
bóng tối và sự thinh lặng, tôi bỗng nảy ra một ư nghĩ về bóng tối.
Một khi bóng tối bao trùm
lên tất cả, con người chẳng ai nhận ra ai. Bóng tối tạo nên một khoảng
cách giữa vạn vật. Th́ ra đó là lư do tại sao Thầy Giêsu đă dạy các môn
đệ của Ngài phải là ánh sáng cho thế gian. “Thầy là ánh sáng thế gian” (Ga
9: 5).
Tội lỗi cũng đâu có
khác ǵ bóng tối. Nếu tâm hồn bị nhận ch́m trong tội lỗi, sự tối tăm
của tội lỗi không chỉ cách ly bản thân ta với Thiên Chúa, nhưng nó c̣n
làm xa cách ta với chính ta. Ngược lại, sự hiện hữu của ánh sáng trong
ta không chỉ phản chiếu rơ bức chân dung của Thầy Giêsu, nhưng qua ánh
sáng đó, người khác sẽ nhận ra rơ hơn về sự hiện hữu vô h́nh của Thiên
Chúa trong chính bức chân dung của ḿnh. “Thiên Chúa là ánh sáng; nơi
Người, không có một chút bóng tối nào” (1 Ga 1: 5).
Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh
Gioan TGP/LA
|