TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(17) Thông Cảm và Chấp Nhận

 

Thấy trên ghế xe của con ḿnh có một chai rượu chưa khui, biết đó là điều phạm luật ở Hoa Kỳ, ông bố đă lịch sự mời người con trai ra một chỗ riêng để khuyên nhủ cậu ta về chuyện đó. 

 

__ “Nếu kỳ sau con có mua rượu th́ nên bỏ nó ở đằng sau cốp xe, để tránh phiền hà khi bị cảnh sát bắt gặp nghe con.”

 

Cậu con trai nghĩ ḿnh đă trưởng thành ở lứa tuổi 22 và biết nhiều hơn bố, anh ta trả lời một cách rất tự tin:

 

__ “Chai rượu con chưa mở th́ làm sao cảnh sát có thể nghi con hay phạt con về cái tội uống rượu lái xe.  Vả lại, nếu họ có nghi th́ con cũng cho họ thử hơi thở của con.  Ḿnh không uống th́ không sợ.”

 

__ “Ừ th́ bố nghe trên đài radio các luật sư họ khuyên như vậy cho nên bố cũng muốn nói lại cho con biết vậy thôi.”

 

Người con lắc đầu như có vẻ than thở:

 

__ “Bố lo nhiều quá.  Con biết con đang làm ǵ mà. Con cám ơn bố!”

 

Nói xong cậu ta bỏ đi nơi khác để lại ông bố đúng thinh lặng một ḿnh.  Ông bố nh́n theo đứa con với nét mặt vừa buồn vừa giận cho sự cứng đầu của người con.  Ông tự than thầm:

 

__ “Con cái bây giờ càng ngày càng chướng.  Chẳng c̣n biết kính trọng là ǵ nữa”.

 

Thế là, cả một buổi tối hôm đó, ông bố đă đóng cửa tự nhốt ḿnh trong pḥng.  Trước lúc lên giường ngủ, ông ngồi đă xuống suy nghĩ lại về chuyện mới xảy ra hôm nay.  Một mặt, ông  than phiền về sự bướng bỉnh của người con.  Mặt khác, ông lại hạ ḿnh và tự trách ḷng ḿnh:

 

__ “Con cái hôm nay cũng đâu khác ǵ ḿnh hôm qua.  Lúc c̣n trẻ th́ ḿnh cũng bướng bỉnh như nó vậy thôi.”

 

Cuộc sống lúc nào cũng chất chứa những uẩn khúc, khó có ai nhận thức được rơ nó là ǵ, cho dù những điều đó đang hiện hữu và xảy ra mỗi ngày ngay trong chính đời sống của ḿnh.  Ai cũng thắc mắc tử hỏi tại sao, nhưng mấy ai ngồi xuống để đào sâu vào vấn đề.  Chỉ trong một giây phút, nếu người đó biết nh́n lại con người thật của ḿnh trong quá khứ, và biết thông cảm với kẻ khác trong hiện tại, có lẽ họ sẽ dẽ nhận ra và vượt qua những uẩn khúc trong cuộc đời của họ. 

 

Đời người đôi khi cũng giống như cái ḷ-xo, với hai đầu tượng trưng cho sanh và tử.  Khi nh́n thẳng, nó là một ṿng tṛn tượng trưng cho sự tuần hoàn của thế hệ con người.  Khi nh́n ngang, những đường xoắn tượng trưng cho quá tŕnh và sự tiến triển của con người hướng đến tương lai trong sự liên kết của những chuỗi ngày.  Ḷ-xo có cái dài cái ngắn, to và nhỏ khác nhau.  Đời người cũng vậy, có người thọ người không, người to người nhỏ.  Mỗi một người đều chuyên biệt / đặc thù (biệt chú: chữ “vô song” thường đươc hiểu là không ǵ sánh bằng, không có kỳ phùng địch thủ, liên quan tới vấn đề cạnh tranh và đối nghịch, hơn là vấn đề so sánh, vấn đề “độc nhất vô nhị” như được nói đến ở đây. Đọc song đoạn biệt chú trong ngoặc này, xin thày bỏ ngay đi nhé), độc nhất vô nhị.  Chính v́ thế, ai cũng cần phải có thời gian và không gian để lớn lên trong khôn ngoan và kinh nghiệm.  Không một ai là hoàn hảo, tuyệt đối.  Tánh t́nh cũng vậy, người ta thường nói là cha mẹ sanh con nhưng trời sanh tánh.

 

Lúc đang sống trong hiện tại, ai cũng nghĩ đến tương lai.  Nhưng khi đă vươn tới tương lai th́ ai cũng thường hồi tưởng về quá khứ.  Trong tinh thần bác ái, hăy xét lại con người ḿnh trong quá khứ trước khi có những sự bực dọc đối với kẻ khác trong hiện tại.   Biết thông cảm và chấp nhận kẻ khác sẽ đem lại niềm vui và hạnh phúc cho ít nhất hai trong ba người: (1) chính bản thân ḿnh, (2) đối phương, và (3) Thiên Chúa. 

 

??

 

 

(18) Màu Đỏ trong Đôi Mắt của Chúa

 

V́ sơ ư một cậu giúp lễ đă làm bể một cái b́nh hoa do cha sở mới mua để trong pḥng áo.  Sau lễ, cha sở đă gọi cậu ta vào văn pḥng và la cho một trận chí tử.  Cậu bé ngồi im thin thít, nhưng lại cảm thấy rất đỗi là ngạc nhiên tại sao hôm nay cha sở lại nóng nảy đến như vậy.  Vẫn c̣n tiếc cái b́nh mới mua, cha sở mắng một lời cuối trước khi cho cậu về:

 

__ “Cái b́nh đó rất đắt tiền và khó khăn lắm cha mới chọn được.  Con chỉ là một người giúp lễ cho nên đừng lảng vảng đến gần chỗ người khác đang làm việc của họ. Bây giờ con có thể ra ngoài.”

 

Ra gần đến cửa, cậu bé bỗng quay lại hỏi:

 

__ “Thưa cha, chẳng phải chính cha đă có lần giảng là tất cả chúng ta không phân biệt giai cấp, đều là anh em huynh đệ trong mắt Chúa?  Tại sao cha lại coi con chỉ là một cậu giúp lễ vậy thôi?”

 

Con người thường nh́n nhau qua ống kính của sự phân biệt giàu nghèo, đẳng cấp xă hội, hoặc dáng mạo bề ngoài.  Nhưng đối với Thiên Chúa, Ngài không nh́n con người qua lăng kính.  Thiên Chúa nh́n con người trực tiếp bằng chính đôi mắt của Ngài.  Trong đôi mắt của Chúa lúc nào cũng bị đỏ và có nước mắt.  Màu đỏ trong mắt ám chỉ yêu thương.  Nước mắt ám chỉ ḷng thương xót và sự tha thứ.  Trong đôi mắt đẫm lệ đỏ, không có vấn đề khoảng cách giữa con người và Thiên Chúa.  V́ thế, bởi có cùng một sư phụ là Chúa Giêsu, giữa con người và con người không có sự phân biệt.   

??

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA