TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(26) T́nh Yêu trong Bụi Xót Xa

 

 

Trong thời gian đi giúp xứ, tôi đă có rất nhiều cơ hội để gặp gỡ những người giáo dân mới, để học hỏi nơi họ những điều hay mới lạ, và để trau dồi thêm cho bản thân những kinh nghiệm sống đạo mới.  Giáo xứ tôi giúp có tên là St. Margaret Mary nằm trong một thành phố nhỏ Lomita.  Là một thành phố nhỏ với dân số chỉ độ khoảng 20.000 người được bao bọc bởi những thành phố lớn khác như Torrance và Long Beach, cái tên “Lomita” dường như không được mấy ai biết đến, ngay chính bản thân tôi cũng chưa từng nghe nói đến, hoặc biết nó ở đâu trên bản đồ, cho tới khi tôi nhận được bài sai.

 

Qua những ngày tháng sống và sinh hoạt trong giáo xứ, một trong những đặc ân lớn nhất đối với tôi là được nhiều người tin tưởng và được nghe những chia sẻ vui buồn của họ trong cuộc sống hằng ngày.  Khi họ đến với những tâm sự vui, tôi cũng được vui lây.  Ngược lại, chúng tôi cùng buồn.  Thật ra, chính những mẫu tâm sự cá nhân này từ từ làm tan đi những tảng băng đá trong trái tim của tôi mỗi ngày.  Tôi không thể ngờ được là có những người lại đang phải vác những cây thánh giá, đối với tôi, thật quá nặng và quá lớn. Nếu một người trong họ nhờ tôi vác hộ người đó dù chỉ một quăng ngắn, chưa chắc tôi có thể vác nổi.  Tuy nhiên, ai cũng có một cây thánh giá riêng của ḿnh.  Chúa Giêsu cũng có riêng của Ngài và hai tên trộm cũng thế.

 

Trong số những người giáo dân tôi đang quen biết, Kevin và Debby Riley là hai người bạn tôi đă được hân hạnh quen biết qua sự giới thiệu của cha sở.  Có lẽ cái lư do chính tại sao cha sở đă muốn chúng tôi quen biết nhau là v́ ngài nghĩ chúng tôi đang có cùng một nỗi buồn mất mát của người thân yêu trong gia đ́nh, cho nên ít nhiều ǵ th́ chúng tôi cũng có thể dễ chia sẻ và an ủi lẫn nhau mỗi ngày.  Đối với Kevin và Debby, họ đă mất đi một người con trai yêu dấu tên là Keith trong một tai nạn rớt máy bay thật bi thảm.  Tôi th́ mất đi một người mẹ yêu dấu và gẫn gũi nhất trong đời.  Chúng tôi có cùng chung một nỗi mất mát lớn, nhưng trong thực tế, nỗi buồn mất mẹ lại rất khác biệt so với nỗi buồn mất con.  Nếu tôi nhớ không lầm th́ có một tác giả đă viết là mất cha hay mẹ là một sự đánh mất quá khứ, c̣n mất đi con cái là một sự mất mát tương lai.  Thật sự, nỗi mất mát nào cũng có niềm đau nỗi buồn riêng của nó v́ tất cả mọi người ai cũng đều có một quả tim con người bằng thịt, đầy ắp những xúc cảm và nhạy cảm. 

 

Keith là một phi công lái máy bay dân sự.  Đêm đó, chiếc máy bay của anh ta đă bay qua một vùng đồi núi, nhưng người nhân viên từ trạm điều khiển không gian đă sơ ư không báo tín hiệu cho anh ấy biết sớm kịp thời để tránh một quả núi trước mặt anh ta.  Hậu quả là chiếc máy bay đă đụng vào quả núi và nổ tan thành những mảnh vụn bốc cháy.  Ngồi nghe hai người bạn tâm sự kể lại thảm kịch của con họ mà ḷng tôi c̣n cảm thấy thật đau ḷng, huống chi chính bản thân họ là cha mẹ đang phải gánh chịu.  Thảm kịch này đă xảy ra sáu năm về trước, nhưng qua giọng nói trầm cảm của người cha và đôi mắt rươm rướm nước mắt của người mẹ, tôi có cảm giác như chuyện buồn này chỉ mới xảy ra cách đây sáu tháng mà thôi.  Đối với tất cả bậc cha mẹ, không một ai muốn nghĩ đến cảnh con ḿnh ra đi trước ḿnh.  Từ tốn đặt tách trà xuống bàn, Kevin nói;

 

__ “Lúc mới biết tin, tôi cũng nhiều lần đặt câu hỏi với Chúa tại sao.  Tôi cảm thấy chuyện sống chết bây giờ chẳng c̣n ǵ là quan trọng.  Nếu tôi có bị đụng xe chết th́ cũng được thôi, nhưng  thật sự, chỉ có đức tin mà tôi có thể sống tiếp tục cho đến ngày hôm nay.”

 

Từ nỗi đau sâu thẳm của hai người bạn mới này, tôi từ từ thấu cảm thêm về nỗi đau của những nhân vật trong thánh kinh: Ápraham, Đức Maria, và chính Thiên Chúa Cha trên trời. 

 

Không biết cái tâm trạng của Ápraham trong lúc đó như thế nào khi đem con ḿnh, Ixấc, lên núi ở Môrigia để dâng làm của lễ toàn thiêu?  Đau khổ lắm!  Chưa đủ, có lẽ đau ḷng hơn nữa cho Ápraham là khi nghe Ixấc hỏi một câu rất ngây thơ:  “Cha! Có lửa củi đây, c̣n chiên để làm lễ toàn thiêu đâu?”  Một tâm trạng thật năo nề khi ngài phải trả lời: “Chiên làm lễ toàn thiêu, chính Thiên Chúa sẽ liệu, con ạ”?  Thật là đau khổ!  Khác với Ápraham, Đức Mẹ đă không có sự lựa chọn để giải phóng con ḿnh khỏi cuộc khổ nạn.  Kết quả, Mẹ đă phải chứng kiến cảnh con ḿnh bị hành h́nh, đóng đanh, rồi chết.  Là một người mẹ, có nỗi đau nào đau đớn cho bằng việc chứng kiến cảnh con một ḿnh bị đối xử thật tàn nhẫn, nhưng không thể làm ǵ được?  Qua nỗi đau của Đức Maria, người ta cũng có thể đặt câu hỏi về nỗi đau của Chúa Cha: Đức Chúa Cha cảm thấy như thế nào khi Ngài phải chứng kiến cảnh Con Một Ngài bị hành hạ rồi chết treo trên thập tự? …

 

Là con người, không ai có thể tránh khỏi được sự khổ ải đời này.  Tuy nhiên qua đau khổ, người ta đă và đang rút ra được điều ǵ từ và trong cuộc sống?  Đức Phật đă t́m được cho ḿnh một con đường thiêng liêng dẫn ngài đến sự giác ngộ trong đời.  Đối với Đức Giêsu, Ngài đă nh́n thấy sự đau khổ là bước đầu để hoàn thành sứ mệnh được trao phó.  H́nh ảnh đau khổ của Chúa Giêsu chịu nạn và những đau khổ của những người chung quanh đă và đang giúp tôi từ từ nghiệm ra được một điều, đó là Thiên Chúa có lẽ cũng đang chịu đau khổ với con người, đúng hơn là Ngài gởi đau khổ đến cho đời người.  Đau khổ không chỉ là một sự thử thách, nhưng nó c̣n là một cây thước để đo chiều kích đức tin của mỗi một người Kitô hữu.  Đau khổ và thử thách mỗi ngày sẽ giúp đức tin trở nên trưởng thành hơn, và khôn lớn trong hy vọng và bác ái.  Ôi t́nh yêu của Chúa Cha sao thật tuyệt vời!

 

Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đă ban Con Một, để ai tin vào Con của Người th́ khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3: 16).

??

 

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA