TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(19) Vinh Danh Chúa

 

Có ba người đi gặp Chúa để báo cáo những việc ḿnh đă làm vinh danh Chúa.  Khi đến cổng trời, thánh Phêrô hân hoan ra chào hỏi rồi mời họ vào.  Khi thấy thánh Phêrô và ba người họ đang đi ngang qua khu vườn, những người phu đang quét lá đă cởi nón và cúi đầu chào họ một cách rất trịnh trọng.  Thánh Phêrô tiếp tục dẫn họ đi.  Họ đi băng qua một sảnh đường lớn.  Thấy những vị khách đi qua, những cô giúp việc đang dọn dẹp cũng cúi đầu chào họ một cách rất dịu dàng.  Sau khi họ ra khỏi sảnh đường và đi thêm một quăng nữa th́ họ đến nhà bếp.   Những người nấu bếp thấy họ đi ngang qua cũng cúi đầu chào rất thân thiện.  Họ tiếp tục đi thêm một quăng nữa th́ gặp một cái cḥi lá cũ kỹ xiêu vẹo.  Đến nơi, thánh Phêrô bảo họ hăy vào bên trong cḥi v́ Thiên Chúa đang chờ.  Tuy rất bỡ ngỡ ngạc nhiên, v́ Chúa nào mà lại ở một chỗ tồi tàn như chỗ này, ba người lại rất hiếu kỳ nên đă vào xem thử hư thật ra sao.  Sau khi bước vào, trước mắt họ là một ông lăo mù đang ngồi dưới đất, trong tư thế thiền.  Thấy ông lăo mù, họ lại cảm thấy càng phân vân và bắt đầu nghi ngờ không biết đây có phải là thiên đàng hay vẫn c̣n địa ǵới. Trong đầu họ bắt đầu đặt câu hỏi: thánh Phêrô bảo là Thiên Chúa ở trong này, nhưng tại sao Thiên Chúa ǵ mà nh́n thấy bệnh hoạn quá?  Tuy hơi có phần nghi ngờ, song họ nghĩ là Thiên Chúa chỉ muốn thử họ, v́ với quyền năng của Ngài th́ mọi việc đều có thể.  Nếu quả thật ông lăo là Thiên Chúa th́ điều đó thật là tốt lành.  C̣n nếu không phải th́ cũng chẳng mất mát ǵ.  Với lư do chính đáng này, họ đă cảm thấy phấn khởi và đến chào hỏi ông lăo với một thái độ rất cung kính lịch thiệp.  Ông lăo cũng chào hỏi họ và hỏi:

 

__ “Có bao nhiêu người đang ở đây?”

 

Một người trong họ đáp:

 

__ “Thưa chỉ có ba người chúng tôi.” 

 

Trong ba người họ gồm có một người là tướng lănh quân đội, một cô là y-tá, và người kia là một anh nông dân nghèo.  Ông lăo hỏi tiếp:

 

__ “Các vị đến đây để làm ǵ?”

 

__ “Thưa chúng tôi tưởng là có Thiên Chúa ở đây để chúng tôi báo cáo những công việc ḿnh đă làm vinh danh Ngài.  Rất tiếc là Ngài không có ở đây và chúng tôi cũng không biết phải báo cáo với ai.”

 

__ “Nếu không có Ngài ở đây, vậy quư vị có thể nói sơ cho lăo biết những ǵ quư vị đă làm được không?

 

Là một vị thống lănh ba quân, ông tướng dũng mănh bước ra, tự giới thiệu bản thân, rồi thưa:

 

__ “Thưa lăo, năm châu bốn bể đều nằm dưới sự thống lănh của tôi.  Tôi đă làm sáng danh Thiên Chúa bằng cách dạy cho thiên hạ biết về Thiên Chúa thật sự là ai.”

 

Nghe xong, ông lăo gật đầu khen phục công trạng của vị tướng quân rồi nói:

 

__ “Tốt lắm! Tốt lắm! Nhưng anh nghĩ như thế đă đủ để làm sáng danh Thiên Chúa, một Đấng đă tác tạo tất cả vũ trụ muôn loài hay sao!”

Nghe thế, vị tướng quân cảm thấy hơi ngượng ngùng v́ nhiều lần ḿnh cũng chưa chế ngự được những thiên tai, cũng như những thói hư tật xấu nhỏ của ḿnh.  Ông ta lặng lẽ đứng sang một bên.  Trong lúc đó, cô y-tá nghĩ thầm trong ḷng là có lẽ những công việc của ḿnh chắc sẽ ngon hơn của vị tướng kia.  Cô ta bước ra và nhỏ nhẹ thưa:

 

__ “Thưa lăo, con chẳng có sức mạnh hào kiệt như ông tướng kia, cho nên con chỉ biết làm những công việc hèn hạ để phục vụ Thiên Chúa qua tha nhân.  Sự phục vụ tha nhân là cách để con làm vinh danh Thiên Chúa.”

 

Ông lăo hỏi:

 

__ “Thế những công việc phục vụ của chị là ǵ?”

 

__ “Thưa lăo, con săn sóc những bệnh nhân trong bệnh viện.  Nghe chửi rủa than phiền mỗi ngày chưa đủ, đôi lúc con c̣n bị các bệnh nhân ói mửa ướt hết cả người con.  Mùi hôi thối th́ không thể tả nổi! Nhưng v́ danh Chúa mà con đă chấp nhận tất cả, hầu mọi người có thể nhận biết được Ngài qua những công việc hy sinh đó.”

 

Ông lăo gật đầu khen phục sự hy sinh của cô y-tá.  Ông nói:

 

__ “Chị đă hy sinh rất nhiều đấy, nhưng trong lúc phục vụ, chị có nh́n vào đôi mắt của những người bệnh nhân hay không?  Nh́n vào đôi mắt của người bệnh, ta có thể đọc được những cảm xúc bên trong nỗi ḷng người đó.  Đôi lúc, một cái nh́n cũng có thể nói thay cho một lời an ủi.  Chị có cảm thấy vui trong lúc chị phục vụ các bệnh nhân cũ cũng như những người mới đến không?” 

 

Với giọng bối rối, cô ta trả lời:

 

__ “Việc con đă làm đều là những ǵ quá sức của con rồi, nếu lăo nghĩ kỹ lại mà xem.”

 

__ “Chị cho là quá sức,” ông lăo nói, “vậy Thiên Chúa của chị đă mặc lấy thân phận con người.  Như vậy đă đủ chưa hay Ngài c̣n làm ǵ thêm để dốc cạn t́nh yêu cho nhân loại?”

 

Đến lúc này, cô y-tá đă nh́n nhận là những hy sinh của ḿnh chưa trọn vẹn.  Cô ấy bèn cúi đầu lánh sang một bên.  Đến lượt người thứ ba là anh nông dân nghèo.  Thấy hai người trước đều thất vọng bởi ông lăo cho dù là dũng mănh hay thấp hèn. anh ta nghĩ cuộc sống b́nh thường giản dị như anh ta là lư tưởng nhất trong ba.  Anh ta từ từ bước ra thưa:

 

__ “Thưa lăo, đời con chẳng có ǵ là hùng dũng mà cũng chẳng có ǵ là quá thấp hèn.  Con chỉ có một cuộc sống b́nh thường giản dị.  Mỗi buổi sáng th́ con ra ruộng.  Tối đến th́ con về nhà.  Con chưa bao giờ làm hại ai, mà cũng chẳng bao giờ làm cho kẻ khác phải thất vọng khi họ đến xin giúp đỡ.”

 

Ông cũng gật đầu khen việc anh ta sống mà không làm hại đến ai cũng là một điều tốt, nhưng đối với lăo th́ như thế vẫn chưa đủ.  Ông nói:

 

__ “Sống mà không làm hại đến ai là một điều tốt, nhưng điều tốt cũng chỉ là một điều.  Một điều th́ chưa trọn vẹn.  Sống một cuộc sống trọn vẹn tốt lành hơn mới chính là quan trọng.  Cuộc sống tốt lành trọn vẹn hơn đ̣i hỏi người đó phải mở ḷng, mở trí, và mở đôi tay ra đón nhận tất cả những kẻ khác.”

 

Anh nông dân tự hiểu là ḿnh cũng chưa sống đủ trọn vẹn như lời ông lăo mới nói.  Anh ta cũng đứng chung với hai người kia.  Sau một quăng thinh lặng, ông lăo hỏi tiếp:

 

__ “Tất cả anh chị từ khi bước vào đây có thấy điều ǵ lạ khác thường với hạ giới không?”

Cả ba cùng thưa có và nhận ra sự vui tươi và thân thiện trong mỗi một người giúp việc mà họ đă gặp. 

 

__ “Đúng vậy,” ông lăo nói, “những người giúp việc đó chính là những vị thánh.  Họ luôn vui vẻ hăng hái trong lúc họ phục vụ kẻ khác theo ơn gọi của họ.  Để có được niềm vui đó, họ phăi nhận ra h́nh ảnh Thiên Chúa trong tất cả mọi người.  Thiên Chúa đă tạo dựng nên tất cả.  Chính Thiên Chúa là sự vinh quang cho nên Ngài cũng chẳng cần thêm sự vinh quang từ con người.  Nhưng nếu có làm vinh danh Chúa, việc làm đó phải thật sự bắt nguồn từ sự khiêm nhường và ḷng mến chân thật.  Sống trong sự khiêm nhường và ḷng mến chân thật, người đó sẽ luôn gặt hái được niềm vui và b́nh an.  Vinh quang của Thiên Chúa là niềm vui và là hạnh phúc bất diệt trong con người.”

 

Thánh Irenaeus đă có nói một câu rất chí lư:

 

“Một con người sống trọn vẹn là vinh quang của Thiên Chúa”.

Cũng có thể dịch

“Vinh quang của Thiên Chúa là ở chỗ con người sống toàn vẹn”.

“The glory of God is a human being fully alive.”  

??

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA