| |

TỪ TRONG CƠI L̉NG
(28)
Ba Điều Học Được
Dù ta có đi đến bất cứ nơi
đâu hay ở bất cứ nơi nào trên mặt đất, ta luôn gặp hai loại người tiêu
biểu: tốt và xấu. Thỉnh thoảng, có những người mà chúng ta cho là xấu
chưa chắc họ đă xấu, chẳng qua là v́ hoàn cảnh đang ép buộc họ phải làm
những chuyện mà họ không muốn để sinh tồn. Tương tự, có những người mà
chúng ta cho là tốt, cũng không nhất thiết là họ tốt, v́ rất khó có ai
có thể đọc được tấm ḷng thật bên trong của người kia, qua việc làm tốt
đẹp bên ngoài. Cái thước đo nào có thể đo được ḷng người? Chẳng có
cái thước đo nào có thể đo được ḷng người. Tuy nhiên, sự tốt đẹp của
Thiên Chúa luôn được thể hiện qua nhiều người và những sự kiện trong
cuộc sống.
Vài năm trước đây, tôi đă
đến Nhật Bản chỉ vỏn vẹn có ba ngày nhằm để thơa măn tính phiêu lưu của
tôi. Ngoài cái cá tánh thích phiêu lưu, tôi đă chọn xứ hoa anh đào với
mục đích để chứng kiến những điều hay đẹp của ngựi dân Nhật Bản mà tôi
đă được nghe nói đến nhiều qua báo chí và truyền thông. Hơn nữa là
thánh Phanxicô Xaviê ngày xưa đă từng đi qua Nhật để truyền giáo phải
mất ṛng ră nhiều tháng năm mới đến được xứ này. Hôm nay, với kỹ thuật
hiện đại, ngồi trên máy bay không đầy một ngày là tôi đă đến nơi. Một
lư do chính khác nữa là tôi và một ông thầy bạn đă bàn tính đi qua Nhật
chung với nhau, sau đó sẽ ghé lại thăm ḥn đảo Saipan chỗ của anh ấy,
nhưng rất tiếc là đến phút cuối, anh ta đă không thể làm theo kế hoạch.
Chúng tôi đành hẹn gặp nhau tại Saipan. Tôi th́ quyết định liều đi một
chuyến. Sau đây là câu chuyện phiêu lưu của tôi, viễn du đến xứ mặt
trời mọc.
Ông phi công trưởng báo cho
tất cả các hành khách trên chuyến bay từ Los Angeles đến Narita là máy
bay sẽ hạ cánh xuống phi trường quốc tế Narita trong ṿng 15 phút. Tôi
dựa đầu vào ghế nh́n qua khung cửa sổ thấy những mái ngói đỏ, ḷng tôi
càng băn khoăn v́ không biết ḿnh sẽ đi về đâu và làm ǵ sau khi ra khỏi
cổng phi trường. Những đề nghị bắt đầu được đặt ra. Nếu tôi không t́m
được quán trọ nào rẻ để ngủ qua đêm, tôi sẽ đi đến cổng chùa hay một nhà
thờ nào đó để xin ở tạm. Nếu có nhà thờ hay nhà ḍng Công Giáo th́ tốt
quá. Nếu mọi giải pháp đều không thành, tôi đành phải móc tiền túi vốn
chỉ có 500 đô-la là ngân khoản của tôi để đi Nhật. Vậy là bài toán
trong ngày đă được giải đáp xong. Đằng khác, tôi cũng phó thác trọn vẹn
tất cả mọi chuyện vào sự quan pḥng của Thiên Chúa.
Đặt chân xuống phi trường,
việc đầu tiên tôi đă làm là cảm tạ Chúa máy bay đă hạ cánh xuống an
toàn. Tháng tám vẫn c̣n là tháng hè ở Nhật Bản. Khi tôi vừa bước ra
khỏi cánh cửa máy bay, một luồng hơi nóng bỗng ập vào người như tát
nước. Đến khu hải quan làm giấy tờ, tôi phải đi qua dăy dành cho những
người chỉ ở lại Nhật trong ṿng 72 tiếng. Ban đầu tôi nghĩ là Nhật Bản
cũng dễ dàng trong việc xuất nhập cảnh du lịch, nhưng mọi việc đă không
đơn giản như tôi nghĩ.
Tôi xuất tŕnh thẻ thông
hành và giấy hải quan của tôi cho nhân viên. Trên tờ giấy hải quan, tôi
đă để trống phần điền vào địa chỉ của nơi đến, v́ tôi nghĩ là ḿnh sẽ
đến một quán trọ nào đó như đă tính. Khoảng một hồi sau, cô nhân viên
hải quan với tiếng Anh bập bẹ nói với tôi là khoảng 30 phút nữa sẽ có xe
taxi đến đón tôi về một khách sạn gần phi trường. Tôi ngạc nhiên với
những ǵ tôi đă nghe, nên tôi đă hỏi lại cô ấy một lần nữa cho chắc ăn.
Không sai, tôi đă nghe không lầm là sẽ có xe taxi đến đón tôi về khách
sạn. Tôi bắt đầu càng lấy làm lạ cho nên tôi đă hỏi thêm về giá cả ở
khách sạn. Cô ấy bảo tôi là khách sạn ở miễn phí. Nghe thế, tôi bắt
đầu cảm thấy có điều ǵ đó không ổn, cho nên tôi đă tiếp tục hỏi cô ấy
thêm về giá cả khách sạn cho đêm thứ hai. Cô nhân viên tỏ vẻ bối rối
như không hiểu rơ câu hỏi của tôi, mặc dầu tôi đă nói rất chậm răi và
lặp lại nhiều lần. Bỗng nhiên, cô ta đă tỏ ra mừng rỡ v́ đă hiểu ra
được điều tôi muốn hỏi. Cô ta trả lời là tôi sẽ phải đi đến một điểm
dừng chân kế tiếp. Tôi trở nên quá ngạc nhiên và tŕnh bày với cô ta là
tôi chỉ ở lại thêm hai ngày nữa. Thế nhưng, cô ta đă không hiểu tôi
đang nói ǵ. Tôi nh́n đồng hồ, 45 phút đă trôi qua từ lúc xuống máy
bay. Tôi càng giải thích, cô ta càng bối rối. Cuối cùng, cô ta đi gọi
một cô nhân viên khác nói tiếng Anh thông thạo hơn. Cô nhân viên mới
này đă giải thích rơ tường tận cho tôi hiểu là chánh phủ Nhật Bản không
muốn có điều ǵ đáng tiếc xảy ra cho du khách trong lúc họ lưu lại đây
nếu không có thân nhân hay một nơi ở tạm thời. Đó là lư do tại sao họ
mướn khách sạn miễn phí để tôi nghỉ qua đêm rồi giúp tôi đến một nơi kế
tiếp thật an toàn.
Sau khi nghe cô ta giải
thích như vậy, tôi rất thất vọng v́ kế hoạch đến Tokyo kể như là tiêu
tan. Đang phân vân, tôi bỗng chợt nhớ ra cái địa chỉ mà cô em họ tôi đă
đưa pḥng hờ trước khi đi. Đó là cái địa chỉ của một anh sinh viên đang
du học, bạn của cô em họ tôi. Thật sự ra, tôi không bao giờ nghĩ đến
chuyện nhờ vả vào người bạn của cô em họ, nhưng trong lúc này, cái địa
chỉ của người bạn giống như là một tia hy vọng cho tôi. Tôi móc nhanh
số địa chỉ và số điện thoại ra tŕnh cho cô nhân viên. Trông thấy số
điện thoại, cô ta liền bấm nhanh điện thoại gọi cả hai, cú phone đầu
tiên để hoăn xe taxi, c̣n cú thứ hai th́ gọi để xem hư thực thế nào.
May quá, cô ta đă liên lạc được với anh bạn và mọi sự đă diễn tiến lại
tốt đẹp. Sau khi ra khỏi khâu hải quan, tôi là người hành khách cuối
cùng đến lấy hành lư. Than ôi quầy hành lư trống trơn. Có lẽ tôi đă
đến quá trễ. Tôi bèn đi đến quầy tiếp tân phục vụ để nhờ nhân viên giúp
tôi lấy hành lư ra. Hai cô ngồi trong quầy, nhưng chẳng có cô nào nói
được tiếng Anh. Tôi đành phải đợi khoảng 15 phút sau th́ một cô nhân
viên khác biết tiếng nói Anh đến. Khoảng 20 phút sau, nhân viên chạy ra
báo cho tôi biết là họ không t́m thấy túi hành lư của tôi trong kho,
nhưng nếu t́m thấy th́ họ sẽ đem đến cho tôi theo địa chỉ này của anh
bạn sinh viên. Sẵn tiện đó, tôi đă nhờ họ giúp mua vé xe buưt để xuống
Tokyo.
Sau hai giờ đồng hồ, chiếc
xe buưt đổ hành khách xuống trước một khách sạn được ấn định. Tại đây,
tôi đă gặp anh bạn sinh viên, một người bạn chưa gặp mà quen, và cũng là
một người bạn của sư hy vọng. Anh ta tên là Huân. Sau khi chúng tôi
chào hỏi và tự giới thiệu tên nhau, Huân đă dẫn tôi về nơi cư ngụ của
anh ấy. Tối hôm đó, chúng tôi trong t́nh đồng hương đă ngồi uống với
nhau vài lon bia Sapporo giao hữu cũng như giải khát. Qua chuyện tṛ
trao đổi, chúng tôi đă có dịp biết và hiểu hoành cảnh của nhau nhiều hơn.
Có thể Huân bây giờ đă tốt nghiệp đại học ngành vi tính. Có một điều
tôi hơi thắc mắc về Huân là tại sao cô em họ tôi thường gọi Huân với cái
biệt danh là “Chó Già.” Trong thực tế ngoài đời, tuổi của anh ta đâu có
già quá ba mươi đâu. Giữ lâu trong ḷng không được, tôi mới hỏi Huân
trực tiếp về cái biệt danh của anh ta. Huân giải thích cho tôi biết là
trong đám bạn của anh ấy, ai cũng có một biệt danh riêng. Huân bị đặt
là “Chó Già,” c̣n cô em họ tôi th́ là “Ngố.” Chúng tôi cùng cười rồi
cụng lon với nhau 100%. Chúng tôi ngồi lai rai vậy mà cũng gần đến nửa
đêm. Càng nói chuyện với Huân, tôi càng cảm thấy thật tội nghiệp cho
hoàn cảnh của những anh em sinh viên đang du học tại Nhật Bản. Huân tâm
sự với tôi là sau khi tốt nghiệp, anh ta sẽ trở về lại Việt Nam chứ ở
lại xứ lạ quê người này quá là cô đơn. Nghe nỗi tâm sự nhớ nhà của anh
ấy, tôi lại cảm thấy thương tâm hơn cho những số phận và hoàn cảnh của
hàng triệu người Việt đang sống tha hương viễn xứ khắp nơi trên thế giới
sau cuộc chiến Việt Nam. Tôi c̣n hạnh phục hơn Huân và hàng triệu người
khác, v́ ít nhiều ǵ tôi cũng c̣n có gia đ́nh người thân bên cạnh ở Hoa
Kỳ. Chúng tôi uống cạn với nhau thêm một lon nữa rồi trải nệm ra sàn
ngủ.
Nằm thổn thức trong đêm
tối, tôi không thể tưởng tượng được là ḿnh đang ngủ ở nơi đây, với một
người đồng hương xa lạ. Dĩ nhiên căn pḥng nhỏ này làm sao so sánh được
với khách sạn, nhưng đối với tôi trong lúc này, nó c̣n quư giá hơn là ở
khách sạn hay một dinh thự lớn. Căn pḥng thuê chỉ nhỏ bằng cái hộp,
với chiều dài độ khoảng 7 mét và chiều rộng 5 mét, vậy mà tiền mướn hơn
400 đô-la mỗi tháng. Mùa hè th́ nóng mà pḥng th́ lại không có máy
lạnh, chỉ dùng quạt máy với cửa sổ mở. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, là v́
mọi thứ ở đây rất đắt đỏ cho nên tiền điện cũng không ngoại lệ. Một lon
nước ngọt Coca được bán với giá 110 yen tương đương bằng $ 1 đô-la Mỹ.
Hơn nữa, một sinh viên du học như Huân th́ kiếm đâu ra tiền để chi phí
cho những tiện nghi cá nhân. Huân nói là anh ấy đi bỏ báo mỗi buổi sáng
và tiết kiệm lắm cũng chỉ dư ra được hai ba trăm đô-la để gởi về Việt
Nam. Cứ mỗi lần đi tắm th́ Huân phải ra nhà tắm công cộng. Nhà vệ sinh
th́ dùng chung với một người thuê pḥng kế bên. Nơi rửa chén bát cũng
là bồn rửa mặt. Tất cả thứ ǵ kể ra cũng đều mắc mỏ. Tôi cứ nằm suy
nghĩ một hồi rồi thiếp đi lúc nào không hay biết.
Buổi sáng thức dậy, vừa kéo
chăn ra khỏi đầu, tôi đă thấy Huân đang ph́ phào điếu thuốc với ly cà
phê bên cạnh. Anh ấy hỏi thăm tôi đêm qua có ngủ ngon hay không. Không
cần phải hỏi, đêm qua tôi đă ngủ quá ngon, v́ thân xác tôi mệt như ră
rời sau nhiều giờ bay không ngủ. Buổi sáng ở Tokyo có phần mát mẻ hơn,
nhưng người ngợm rít rịt nên tôi cũng cảm thấy có phần hơi khó chịu.
Mặc dù là tôi rất muốn đi tắm, nhưng cũng không được, v́ túi hành lư vẫn
chưa t́m thấy. Lau mặt xong, Huân dẫn tôi đến nhà thờ chánh ṭa Thánh
Maria gần đó để giới thiệu tôi với hai vợ chồng người Việt Nam khác đang
làm việc tại đó. Ông chồng tên là Phúc và bà vợ tên là Gấm. Công việc
hằng ngày của hai anh chị là dọn dẹp bảo tŕ các thứ linh tinh lặt vặt
trong nhà xứ. Trước khi gặp mặt anh chị, Huân cho tôi biết là hai anh
chị Phúc rất tốt bụng, và thường giúp đỡ các anh em sinh viên du học
khác đang sống gần đây. Những ǵ Huân đă nói với tôi quả thật là không
sai. Gặp tôi, hai anh chị rất niềm nở tiếp đón tôi. Từ khi chúng tôi
gặp nhau, anh chị Phúc đă xin nghỉ làm ngày hôm đó để chở tôi đi một
ṿng dạo phố phường Tokyo, một điều mà tôi chưa bao giờ mở tưởng đến vậy
mà hôm nay đă được toại nguyện. Vậy là Chúa đă sắp xếp cho tôi gặp thêm
hai người bạn mới trong cuộc hành tŕnh.
Ở khắp mọi nẻo đường Tokyo,
lúc nào cũng tấp nập xe cộ và người qua lại. Xe hơi nối đuôi nhau giống
như là đồ chơi. Rảo qua phố điện tử, hầu như bất cứ món đồ nào cũng
chớp nháy có điện. Trong lúc bị kẹt xe, Huân đă gọi báo cho chúng tôi
biết là nhân viên phi trường đă t́m ra được túi hành lư của tôi, và họ
sẽ đem đến nhà của anh ấy vào buổi chiều. Đến chiều hôm đó, chúng tôi
ghé qua chỗ của Huân, nhưng hỡi ôi, cái túi hành lư không phải là của
tôi, mà là của một người nào khác có trùng tên họ với tôi: Lộc Nguyễn.
Tôi nghe nói là họ Nguyễn chiếm đến khoảng 40% trong số các tên họ của
người Việt Nam. Tôi cũng ṭ ṃ mở cái túi ra xem bên trong, nhưng chỉ
toàn là trà gói và trà hộp. Đă hai ngày trời tôi chưa được tắm rửa thay
đồ, bây giờ lại phải vác thêm cái túi trà này cho đến khi ra phi trường.
Rầu! Về đến nhà của anh chị Phúc, v́ tiết trời quá nóng nực, tôi đành
phải vào tắm một cái cho mát, rồi mặc lại đồ cũ, vừa hôi, vừa ẩm. Rầu!
Trong bữa cơm tối, chị Gấm
đă cho tôi và anh Phúc thưởng thức món canh chua với bạc hà, ngon bá
cháy ḅ chét. Nghĩ cũng lạ, tôi đang là một kẻ vô gia cư, vậy mà tôi đă
được đối xử như một vị thượng khách. Sau bữa cơm tối, chúng tôi cùng
ngồi uống trà và chia sẻ những mẫu chuyện đời của nhau. Hai anh chị
đang sống tại Nhật khoảng trên dưới mười năm nay. Qua những lời chia sẻ
về hoàn cảnh sống của anh Phúc và chị Gấm, tôi thấy đời sống ở đâu cũng
gặp khó khăn, nhưng đặc biệt tại thủ đô Tokyo này, tuy Nhật Bản là một
quốc gia có guồng máy kinh tế lớn thứ nh́ trên thế giới, cuộc sống ở đây
quá là bận rộn và vất vả. Theo lời của anh Phúc, trung b́nh một người
Nhật thường làm việc từ 10 đến 14 tiếng mỗi ngày. Cuộc sống người dân
Nhật không chỉ chịu đựng sự khắc nghiệt của những thiên tai, đặc biệt là
động đất, nhưng họ c̣n phải chịu đựng thêm sự căng thẳng vất vả ở những
chỗ làm mỗi ngày. Tuy cuộc sống khắc nghiệt và vất vả, tôi lại luôn t́m
thấy niềm vui và nụ cười trên hai khuôn mặt của hai anh chị Phúc và
Gấm. Những gương mặt ngâm nâu v́ nắng cháy, những đôi tay sần xùi v́
lao động, nhưng có lẽ tấm ḷng vàng của hai anh chị vẫn chưa bị chày
ṃn. Chúng tôi ba người nói hết chuyện đời rồi đổi sang chuyện đạo.
Đến gần nửa khuya, chúng tôi ai nấy cũng đều buồn ngủ.
Sáng hôm sau, tôi đă cố
gắng thức dậy thật sớm để ra ngoài ban công ngắm nh́n quang cảnh một góc
phố của thủ đô Tokyo lần cuối. Những làn xương mây nhè nhẹ bay lơ lửng
trên không gian mờ ảo trong lúc mọi cảnh vật đang c̣n ngáy ngủ tạo nên
một bầu không khí thật thiêng liêng và thơ mộng giữa một thủ đô thật sô
bồ đă bị công nghiệp hóa từ lúc nào. Tôi tự nhủ thầm trong ḷng ḿnh:
Tokyo ơi! Ngày mai từ Saipan, tôi sẽ nghĩ về mảnh đất này, nhớ đến
khoảng thời gian và không gian nơi đây, viết lại những kỷ niệm ngắn ngủi
này, và chia sẻ những kinh nghiệm hôm nay, nhưng tôi thật sự không biết
đến khi nào tôi sẽ trở lại mành đất của mặt trời mọc này lần thứ hai
trong đời tôi.
Đứng một hồi lâu, ánh b́nh
minh bắt đầu ló dạng. Anh Phúc gọi tôi vào dùng điểm tâm sáng chung với
họ. Sau đó, chúng tôi đă đi dạo phố một lần cuối trước khi tôi được đưa
ra phi trường. Tay tôi vẫy chào, miệng tôi nói lời hẹn gặp nhau trong
tương lai, nhưng trong thâm tâm, tôi không biết đến bao giờ điều đó mới
có thể xảy ra. (Khoảng hai năm sau, chúng tôi đă gặp lại nhau tại phi
trường Los Angeles nhân dịp hai anh chị qua chơi thăm gia đ́nh. Kể từ
đó đến nay, chúng hoàn toàn mất liên lạc.)
Cuộc hành tŕnh phiêu lưu
của tôi tiếp tục sau khi rời Nhật Bản. Điểm dừng chân kế tiếp của tôi
là Saipan, một ḥn đảo rất nhỏ nằm trong Thái B́nh Dương, cách Nhật Bản
khoảng 2 giờ bay. Trong thời đệ nhị thế chiến, Saipan đă bị quân đội
Nhật chiếm đóng. Sau đó, quân đội Mỹ đă giải phóng, và hiện bây giờ ḥn
đảo này đang được nằm dưới sự bảo hộ của chánh phủ Hoa Kỳ. Tôi đă ở lại
đây chỉ có 5 ngày để thăm một ông thầy bạn học cùng Chủng viện. Sau khi
rời khỏi Saipan, tôi đă bay đến Honolulu, Hawaii, và ở lại đó hơn hai
tuần để thăm một người d́. Từ đó tôi đă bay về lại California. Suốt
cuộc hành tŕnh dài gần một tháng của tôi, túi hành lư vẫn chưa được t́m
ra. Ở Saipan, hăng hàng không có đền bù cho tôi 50 đô-la cho sự bất
tiện, nhưng thật ra với số tiền đó, tôi chỉ mua được 3 bộ đồ và những đồ
dùng lặt vặt cá nhân là hết. Về đến Honolulu th́ mọi sự trở nên tốt đẹp
hơn nhiều, v́ d́ tôi có sạp bán áo thun ở ngoài chợ. Trên chuyến bay về
lại Los Angeles, tôi thật sự không thể ngờ là trong suốt chuyến đi của
tôi, mọi sự đều có bàn tay của Thiên Chúa can thiệp và an bài. Cái ngân
khoản tôi mang theo để dùng cho việc chi tiêu cá nhân cho cả chuyến đi
là 500 đô-la, vậy mà tôi chỉ tốn có vài chục đô-la khi về lại đến Los
Angeles. Tại phi trường, tôi đă đến hăng hàng không để tŕnh bày để kê
khai giá trị tài sản của túi hành lư. Giá trị đâu có là bao nhiêu với
vài bộ đồ cũ, ngoài cái máy xạc-bin và những vật dùng cá nhân khác.
Trên đường về nhà, tôi đinh ninh là ḿnh sẽ có một ít vốn để mua đồ mới
mặc, nhưng khoảng một tuần sau, tôi nhận được một cú điện thoại và nghe
bên kia đầu giây điện thoại có tiếng nói:
__ “Chào bạn, tên tôi là…
Tôi là nhân viên của hăng hàng không… Xin vui ḷng cho tôi được nói
chuyện với hành khách tên là Long Nguyễn.”
__ “Vâng tôi đây.”
__ “Tốt quá! Chúc mừng bạn
là chúng tôi đă t́m ra được túi hành lư của bạn. Chúng tôi thành thật
xin lỗi bạn là túi hành lư đă vô ư bỏ quên ở đây trong suốt thời gian
bạn đi xa. Mời bạn ra phi trường để nhận lại hành lư của bạn và một lần
nữa chúng tôi xin thành thật xin lỗi cho sự bất tiện trong suốt chuyến
đi của bạn. Xin chào.”
Gác điện thoại, tôi rầu 5
phút.
Tôi mừng hụt v́ túi hành lư,
nhưng xét cho cùng, hồng ân và sự tốt đẹp của Thiên Chúa đă ban xuống
trên tôi thật tràn trề từ lúc đi cho đến lúc về. Có 3 điều hay mà tôi
đă rút ra được từ chuyến đi này:
1. Người tốt có mặt ở khắp
nơi trên thế giới. Mỗi một con người là một hồng ân hay là một tặng
phẩm từ trời của Thiên Chúa được gởi đến trong đời người.
2. Bàn tay phù trợ của
Thiên Chúa luôn được thể hiện qua những người chung quanh và hoàn cảnh
sống mỗi ngày.
3. Có gặp khó khăn và thử
thách mới biết rơ được thêm là đức tin của ḿnh thật hay giả, mạnh hay
yếu, và mỏng hay dày. Khó khăn và thử thách là sự đo lường của chiều
kích đức tin và cũng là người bạn giúp đức tin mỗi ngày trở nên trưởng
thành và sống động hơn.
* * *
À! C̣n chuyện túi hành lư,
một số bạn bè tôi có khuyên là tôi nên mắng vốn với người quản lư hăng
hàng không để đ̣i lại khoản bồi thường cho t́nh trạng bất tiện của tôi,
nhưng thôi, v́ dẫu sao mọi việc cũng đă xảy ra rồi. Vả lại, chẳng ai cố
ư để quên hành lư của tôi, và cũng không có một nhân viên nào lại muốn
nghe quản lư than phiền. Nếu tôi là nhân viên, tôi cũng nghĩ như vậy.
Đối với bạn th́ sao?
??
Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh
Gioan TGP/LA
|
|