TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(25) Nghèo + Đói = Nghèo Đói

 

Sau ba thập niên thống nhất đất nước, Việt Nam vẫn c̣n là một trong những quốc gia đệ tam nghèo nhất trên thế giới.  Từ nghèo nàn, nó sanh ra cái đói.  Từ cái đói, nó lại sanh ra sự dối trá lọc lừa trong xă hội. 

 

Sau bữa cơm trưa, hai d́ cháu tôi ngồi lại uống trà và chuyện văn với nhau.  Tôi than với d́ là tại sao nhiều người đi mua sắm ai cũng mang một cái tâm trạng lo lắng chung về hàng thật hàng giả ở Việt Nam.  D́ bảo với tôi là mọi thứ đều có thể làm giả được.  Cái đói nghèo dần dần dễ làm suy nhược tinh thần của nhiều người, làm phai mờ đi tính trung trực, và làm yếu đi sự sáng suốt nhạy bén để phân biệt điều tốt xấu trong cuộc sống xă hội hằng ngày.  Chưa hết, d́ c̣n nói với tôi là ở Việt Nam c̣n có chuyện “tu-giả” hay “giả-tu” nữa là đằng khác.  Tu-giả đối với tôi là một điều hết sức mới mẻ v́ lâu nay nhân đức và danh dự là những đặc tính thường được coi trọng trong gia đ́nh Việt Nam nói riêng và xă hội người Á Đông nói chung.  Có lẽ cuộc sống hôm nay đă thay đổi nhiều và khác với ngày hôm qua.  Rất khác xa với quá khứ!  Tôi thắc mắc nên đă hỏi lại d́ để hiểu cho rơ cái ư nghĩ của chữ “tu-giả” là ǵ.  D́ tôi giải nghĩa chữ “tu-giả” là một ngụ ư ám chỉ đến những người đi tu theo Chúa Giêsu, nhưng họ luôn ước ao kiếm t́m cho riêng ḿnh những lợi lộc cá nhân.    D́ nhẹ giọng tâm sự tiếp với tôi là có cha có thầy sống rất nhạt nhẽo khô khan với giáo dân, nhưng có cha lại rất  sốt sắng chăm lo cho đàn chiên của các ngài. 

 

Nghe những suy tư của d́ tôi cũng đâu có khác ǵ nghe những lời than thở của một người giáo dân.  Tôi hớp một ngụm trà nóng, nhưng ḷng lại cảm thấy rất bồn chồn băn khoăn.  Tôi băn khoăn là v́ không biết ḿnh đang hoặc sẽ đóng vai của nhân vật nào—người tu-giả hay là vị mục tử nhân lành—trong lời tâm sự của d́ tôi.  Ở đời ai mà biết trước chắc chắn chuyện ǵ sẽ xảy ra ngày mai.  Là con người, ai cũng phải vấp ngă, nhưng quan trọng hơn hết là người đó có đủ sức để gượng ḿnh chỗi dậy đứng lên từ sự vấp ngă hay chăng.  Là một người Kitô, biết là những khó khăn và thử thách đang đến trong tương lai, tôi không thể cho phép bản thân ḿnh quên một điều tối quan trọng: T́nh yêu của Thiên Chúa luôn măi mênh mông, rộng lớn hơn mọi tội lỗi và sự yếu đuối của tôi.  Thật vậy, con người trở nên trọn lành chẳng phải v́ họ đang yêu mến Chúa, nhưng thật ra là v́ chính Thiên Chúa đă và đang yêu mến họ trước.  “T́nh yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đă yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đă yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4: 10).

 

Đôi lúc cái nghèo vật chất dễ dẫn con người đến cái nghèo tinh thần.  Giữa hai cái nghèo, cái đáng sợ nhất có lẽ vẫn là cái nghèo về tinh thần, một sự túng thiếu t́nh thương.   

 ??

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA