TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(30) Sống, Chết, và Ư Nghĩa

 

Đối với riêng tôi, thánh lễ an táng rất là đặc biệt và đầy ư nghĩa trong việc nhắc nhở tôi về sự phù vân chóng tàn ở đời này.  Thánh lễ thường để lại trong tôi nhiều ấn tượng mạnh và dễ giúp tôi lắng đọng tâm hồn ḿnh lại trước những căng thẳng và bận rộn trong đời sống hằng ngày.  Trong thánh lễ thành hôn, mọi người ai cũng thường nghĩ đến chuyện của tương lai, nhưng trong thánh lễ an táng, ai cũng được nhắc nhớ về ư nghĩ đời này và đời sau. 

 

Năm 2005 có lẽ là một năm khó quên nhất trong đời tôi v́ bốn người tôi rất thương mến đều lần lượt ra đi ĺa bỏ thế giới hữu h́nh này.  Đầu năm là bà nội tôi, một con người hiền hậu luôn yêu mến và gần gũi tôi lúc c̣n bé thơ.  Sau khi bà ra đi được khoảng một tháng, th́ cha linh hướng tinh thần của tôi, Charles Miller, cũng nói lời vĩnh biệt đến kiếp sống dương thế này.  Hai tháng sau, Đức Gioan Phaolô II, một người mà tôi luôn ngưỡng mộ về mẫu gương của ḷng tin, đạo đức, và kiến thức, đă được Thiên Chúa gọi về sum họp với Ngài.  Sự ra đi của Đức cố Giáo Hoàng đă để lại biết bao sự tiếc thương cho các tín hữu cũng như những người khác không cùng tôn giáo.  Đến ngày 8 tháng bảy, người mẹ yêu dấu của tôi cũng ra đi ĺa bỏ cơi đời này để trở về với cơi sống vô h́nh vĩnh cửu.  Sự lần lượt ra đi của những người thân yêu đă tạo trong tôi những suy tư trầm ngâm về sự sống và sự chết giữa đời này.  Người ta thường nói chết là hết.  Nhưng đối với những người theo Đức Kitô phục sinh, chết không phải là hết: nó là một sự chuyển tiếp giữa hai thế giới—hữu h́nh và vô h́nh. 

 

Theo tâm lư chung của nhiều người, chết là một điều ǵ đó mà họ không thích nói đến, v́ nó thường mang lại những điều kém may mắn hay buồn sầu đến cho họ. Trong thực tế, bất cứ ai cố tránh nói đến, tránh nghĩ đến, hoặc chưa bao giờ nghĩ đến cái chết, cái chết cũng không bao giờ tránh né ai.  Người ta thường nói: có sanh ắt phải có tử.  Chết có hai nghĩa: cái chết thể xác và cái chết tâm linh.  Sự chết là hậu quả của tội nguyên tổ, nhưng cái ư nghĩa của nó đă được đổi mới từ cái chết và sự phục sinh vinh hiển của Đức Kitô.  Nếu Chúa Giêsu chết mà không sống lại, cái chết thật sự là một lời nguyền rủa cho con người.  Tuy nhiên, sự thật từ Kinh Thánh đă cho thấy là Đức Kitô đă chết và sống lại: “Người đă sống lại rồi, không c̣n đây nữa.  Chỗ đă đặt Người đây này!” (Mc 16: 6).  Thật vậy, “nếu Đức Kitô đă không sống lại. th́ lời rao giảng của chúng tôi trống rống, và đức tin của anh em cũng trống rỗng” (1 Cr 15: 14).  Từ sự phục sinh của Chúa Giêsu, cái chết mang một cái ư nghĩa tích cực mới, đó là sự lột xác của tội lỗi trong cuộc hành tŕnh về nhà Cha trên trời. 

 

Mọi tế bào cũ cần phải chết đi cho tế bào mới được nẩy sinh.  Cũng tương tự như vậy, con người cần phải chết đi những thói hư tật xấu của ḿnh, bằng không không thể khôn lớn trong sự lành mạnh thể xác và tâm linh.  Con người nếu không chết đi cuộc sống hư ảo nơi dương thế này th́ cũng không thể có được một cuộc sống đời sau của sự vĩnh hằng.  Nếu không cho đi cái hữu h́nh th́ làm sao có được cái vô h́nh?  “…những sự vật hữu h́nh th́ chỉ tạm thời, c̣n những thực tại vô h́nh mới tồn tại vĩnh viễn” (2 Cr 4: 18).  Nhưng tại sao nhiều người ai cũng sợ chết?  Phải chăng, cái sợ đến từ cái thiếu.  Thiếu cái ǵ?  Thiếu sự chuẩn bị. 

 

Hăy sống một cuộc sống thật đầy ư nghĩa bằng t́nh yêu và hành động cụ thể.

 

??

 

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA