TỪ TRONG CƠI L̉NG

 

(27) Sự Tha Thứ trong Cơi Ḷng

 

Trong lúc tôi đang chạy bộ trên máy chạy trong pḥng tập thể dục, t́nh cờ tôi xem trên màn h́nh TV có đăng tin tiểu bang California đang chuẩn bị tử h́nh một tội nhân.  Trông thấy cảnh người tội nhân đi bộ trong hành lang của nhà tù, tôi cảm thấy thật sợ hăi khi tưởng tượng ḿnh là người tội nhân đó trong lúc này.  Cộng vào sự tưởng tượng của tôi, những kinh nghiệm thăm tù của tôi trước kia lại càng làm cho tôi cảm thấy hăi hùng hơn với những bức tường bê tông sơn trắng, những cánh cửa sắt dày, và những cửa sổ kiếng cứng không thể đập bể.  Đến một cái pḥng có cái ghế điện, cái bầu không khí bên trong căn pḥng sao có vẻ rất lạnh lùng.  Cũng đâu có ǵ là lạ.  Nó lạnh lùng là v́ đó là bầu không khí lạnh của sự chết và hận thù.  Cái ghế điện đă được chế ra để phục vụ sự chết và hận thù chứ đâu phải cho t́nh thương và sự tha thứ.  Sự lạnh lùng của t́nh người thật ra đă làm cho căn pḥng trở nên lạnh lẽo và bao phủ bởi một mùi chết.

 

Chết là một h́nh phạt cho những tôi nhân, nhưng ai sống rồi cũng phải chết, cho dù là thẩm phán hay bất cứ một con người b́nh thường nào.  Có lấy cái chết để trả thù kẻ khác cũng không thể đem lại sự sống cho người thân đă qua đời.  Cho dù sau khi kẻ thù đă chết, cái chết của người đó cũng vẫn không thể bù đắp được nỗi mất mát đau thương trong ḷng về người thân của ḿnh.  Cuối cùng, thân xác của kẻ thù đă được chôn và thối rữa, nhưng trong thực tế, kẻ thù vẫn sống và sống ngay trong chính tâm hồn của những người đang sống không có sự tha thứ.  Tha thứ: một sự thật nói dễ nhưng khó làm.  Đức Kitô đă làm: “Lạy Cha, xin tha cho họ, v́ họ không biết việc họ làm” (Lc 23: 34).

??

 

Rev Giuse Nguyễn Tuấn Long, viết khi c̣n là một Đại Chủng Sinh Thánh Gioan TGP/LA