A BAROMETER OF THE SPIRIT IS WHETHER YOU FEEL LIKE WHO YOU REALLY ARE

Phong vũ biểu của tâm linh đó là bạn có cảm thấy bạn thực sự giống như những ǵ bạn là hay chăng?  

Do you feel like who you are? Or do you feel like others see you? Have you let others define you?

Odd questions -- but relevant to us all.

This is a big problem. We are just not "ourselves" much of the time, and that means something is out of whack, off balance.

Emotions are the indicators of spirit, and when we feel unlike ourselves, when we're uncomfortable with our self image, something is wrong. We're not the person God sees. We're out of His Will.

The Lord knitted us in the womb -- knew us before we were born -- and so we must follow the way He sees us -- adopt His Sacred Heart as our own. This is the deepest, truest self! To be our real selves we have to get rid of self (that is, self-centeredness) -- we have to let God Who is love flow through us.

When we love we are most like our true selves -- like the self we like the best, that fits like a shoe, that grants that sense of peace. Here's a rule: When we think the best of others, we think the best of ourselves. Such comes ironically through unselfishness. (người quân tử không íchkỷ)

To the contrary, bad habits knock us off kilter. So does wrong thinking. When we harbor dislike or sin, fall back into bad habits, or never climb out of them, we don't feel "right." The spirit is at issue with the flesh. There is a disconnect that should be corrected, such that peace and a solid self-image re-emerges and we see ourselves as God sees us.

He knows exactly who we are, and His view is the only one with which we should be concerned.

We knock out of that view when we harbor anger. When we "blow up." When we scream. When we eat out of proportion. When we have lustful thoughts. When our eyes roam. When we are self-centered. When we're greedy. When our focus is on the material. Don't you find that it changes your self image?

Such also happens when we have the spirit of timidity or inferiority -- which in prayer we must cast out.

These kinds of things cheapen us in our own inner vision -- estrange us from the spirit -- and so we are not at peace with "who we are." That's because it's not really who we are! We are good. We are valuable. We are all equal. We are made for the glory of God. We are who we really are when we reflect Him.

The farther away we are from God, the farther away we are from our true selves.

This can happen in many ways. It can happen when we do such a minor thing as dress lazily. It can happen when we watch the wrong thing on TV (or even turn it on). It can happen when we don't do what we should in the way of daily duty. God loves us all equally, and in our essence we are not lazy, we are not cowardly, we are not users, we are not selfish.

Such happens when we are out of conformance (or seek the mirage of wealth).

Let God flow through and there is balance while a lack of love stops His flow like a tree that falls in a stream -- creating blockage (baovây) and turbulence (náođộng).

We are also who we are when we're balanced in body, mind, and spirit. Easier said than done! No one can lay claim to perfection. At monasteries, at cloisters, this is what they attempt. They try to reach a balance that is pleasing to God. They are isolating themselves from the thoughts of others.

This too is a problem. Very often, in and out of each day, the thoughts of others about us have an effect on our self image. They should not. If we are in balance with God, there should be the foundation of security. Don't let others define you! If you are not who you really are around someone, pray to discern if you should be around them! Meanwhile, act naturally. Stop thinking about what others think of you and care only for what God thinks!

That brings balance and when we are in balance -- when we are thinking rightly, eating properly, and doing what we should be doing (when we are not tending to any extreme) we have a balance that forms a protective glow (which is the Spirit) around us. That "shield" bounces away the thoughts of others.

At a subconscious level, we can sense what others think but when we are in balance with God it's like a bubble.

Do others -- those with no active faith -- perceive you as overly religious, a "fanatic"?

If you are in balance, such perceptions will not affect you.

Are there those who are jealous?

If you are in God's Will, the curse will not alight.

Are there those who dislike or even hate you for reasons you don't even know?

That shouldn't affect you, if you're right with God.

When we enter a room, we shouldn't change the view of ourselves. A solid foundation -- prayer, proper diligence in worldly affairs, and self-control -- brings us to immunity from feeling in a way that is really not "us." Daily reading of the Bible brings more balance and solidity yet. The sacraments cement us.

Reflect much. In prayer you will see your true self.

That's the view of ourselves that we should heed: the one reflected like a mirror from the pages of Sacred Scripture, and from the Host at Mass, which is the true Heart.

Bạn nghĩ bạn giống ai? Hay bạn nghĩ bạn cũng giống như bao người khác nh́n bạn -để họ quan niệm đời bạn? Bạn có để cho người ta định nghĩa bạn không?

 

Câu hỏi xem ra kỳ quặc - phi lư hoặc dư thừa - - nhưng xem ra có vẻ hợp lư đối với hết thảy chúng ta.

 

Đây là một vấn đề nan giải lớn. Nhiều lúc chúng ta không c̣n là “chính ḿnh” nữa,  và có cái ǵ đó đánh bật chúng ta ra khỏi con người của ḿnh, khiến chúng ta dodự-tháolui, mất b́nhtĩnh hoặc không c̣n tỉnh táo nữa - mất quânb́nh.

 

Những cảm xúc là kim chỉ nam của tâm hồn, và khi ta thấy ḿnh không được tự nhiên với dung mạo của ḿnh,  không thấy giống ḿnh, lại chính lúc ta đang có điều ǵ bất ổn.  Chúng ta không c̣n là con người trong tầm nh́n của ThiênChúa nữa.  Tự ta  tách ḿnh ra khỏi Ưđịnh của Ngài.

 

Thiên Chúa tạodệt chúng ta từ trong ḷng mẹ ---biết chúng ta trước khi chào đời --- do vậy chúng ta phải đi theo con đường Ngài dơi nh́n chúng ta -- bởi lẽ, chúngta là nghĩa tử của chính ThánhTâm Ngài.  Đây là một bí ẩn, một hữu thể thựcsự!  Để trở thành chúngta thựcsự, chúngta phải tống khứ - khử trừ ngay cái tôi (đó là, tự cho ḿnh là trọng tâm - là cái rốn của vũ trụ).   Chúng ta hăy để Thiên Chúa là Đấng yêu thương  thấm nhập vào ḿnh.

 

Khi chúng ta yêu, th́ hầu hết chúng ta giống con người thực của ḿnh --- tôi giống tôi cách tốt nhất như đôi chân xỏ vừa khít một đôi giày, thừa nhận rằng tri giác b́nh an. Quy luật này là:  Khi chúng ta nghĩ tốt về người khác, là chúngta đang nghĩ tốt cho chínhḿnh. Như thể có sẵn máu người quân tử chảy trong ḿnh (không ích kỷ tính) vậy.

 

Trái lại, những tập quán xấu luôn gơ cửa nhà chúng ta dồn dập –vô trật tự. như thể  trong tâm tư đang có điều chi bối rối. Thực thế, khi ta che giấu điều ǵ khó ưa hoặc tội lỗi, rồi lại ngă phạm vào tật xấu, hoặc là chẳng baogiờ vượtqua được, là lúc chúngta không thấy “lẽ phải” nữa.  Thần khí th́ luôn bất đồng với xác thịtBáo cho ta biết rằng, có một gián đoạn buộc phải sửa chữa ở điểm này, thế th́ b́nh an và sựnhận thức mạnh mẽ của bảnngă cũng lại nổi lên- táixuấthiện như thế ấy, rồi chúngta gặp ḿnh như ThiênChúa nh́n chúng ta.   

 

Ngài biết đíchxác chúngta là ai, và cái nh́n của ngài chỉ là một cùng với cái mà chúngta quantâm.

 

Chúng ta gơ trật ra khỏi tầm nh́n thường là lúc chúngta che giấu sự giận dữ.  Khi chúng ta  “phóngđại/thổiphồng”.  khi chúng ta gào thét.  Khi chúngta  ăn uống quá mức (không chừng mực).  Khi chúng ta có những ư nghĩ dâm .  Khi mắt của chúng ta ḍm ngó langthang…Khi chúng ta ích kỷ.  Khi chúng ta tham ăn uống.  khi chúngta chỉ chú tâm vào vậtchất.  Phải chăng bạn t́m mấy thứ đó để thay đổi h́nh dạng của bạn?

 

Cũng như vấn đề xảy ra lúc tâm thần chúng ta sợ hăi nhút nhát hoặc mặc cảm thua kém --- chúngta phải cầu nguyện thế nào để gạt bỏ nó ra ngoài.

 

Những loại suy yếu -sa sút này trong nội tâm của chính chúngta – là mọi đầu mối làm ly gián chúng ta khỏi thần khí – và như thế chúng ta không có sự b́nh an với cái “chúng ta là”.  Đó là v́ điều đó không thực sự là cái của chúng ta! Chúng ta tốt.  Chúng ta giá trị.  Chúng ta quân b́nh mọi mặt.  Chúng ta được tạo nên v́ vinh quang Thiên Chúa.  Chúng ta thực sự là chúng ta khi chúng ta suy tưởng Ngài.

 

Chúng ta càng ĺa xa Thiên Chúa bao nhiêu, th́ chúng ta càng ĺa xa con người thực của ḿnh bấy nhiêu.

 

Điều này xảy ra bằng nhiều cách.  Nó có thể xảy ra cho ta từ những chuyện nhỏ nhất như lười biếng ăn mặc. Nó có thể xảy ra khi chúng ta xem những thứ lầm lạc trên TV (hoặc ngay cả tự mở lên).  Nó có thể xảy ra khi chúng ta không  chu toàn bổn phận hằng ngày.  Thiên Chúa rất mực yêu thương chúng ta, và thực chất nơi chúng ta là không được làm biếng, hèn nhát, hưởng dùng, và ích kỷ.

 

Nó có thể xảy ra khi chúng ta xa tránh sự thích nghi (hoặc t́m kiếm của cải hăo huyền - ảo tưởng).

 

Hăy để ThiênChúa thấm nhập vào bạn, rồi bạn sẽ được sự quân b́nh đang khi t́nh mến gần cạn, th́ Ngài liền tưới vào như cây khô héo gặp nước -- hồi sinh và trở nên xanh um ….

 

Chúng ta cũng là chúng ta khi chúng ta giữ sự tiết độ -quân b́nh nơi thân xác, trí khôn, và tâm linh.  Nói dễ hơn làm! Không ai có thể nhận ḿnh hoàn hảo cả.  Ở các đan viện- ẩn tu, các tu sĩ cố gắng tập cái ǵ ở đây.  Họ cố gắng đạt tới sự quân b́nh hoàn thiện để làm vui ḷng Thiên Chúa.  Họ tách ly chính họ khỏi các suy nghĩ viển vông khác.

 

Đây cũng là một vấn đề.  Mỗi ngày trong/ngoài, h́nhdạng của chúngta thường hay bị ảnh hưởng bởi lối suy nghĩ của thiênhạ. Họ khôngđược làm thếNhưng nếu chúngta muốn có sựdunghoà với ThiênChúa, th́ cần phải có chođược nền bảo an Sựquânb́nh.  Đừng để thiênhạ định nghĩa bạn! Nếu không th́ bạn thựcsự là ai quanhquẩn bên aiđó, hăy cầu nguyện để biệnphân. Nếu bạn phải ở quanh họ! Th́ trongkhi chờđợi, bạn cứ sinhhoạt tựnhiên.  Ngừng suy đoán  xem thiênhạ nghĩ ǵ về bạn và chỉ chútâm đến ThiênChúa nghĩ ǵ về bạn mà thôi!

 

Điềuđó mang lại sự dungḥa đờisống và khi chúngta ở trong trạngthái quânb́nh – khi chúngta suynghĩ đúngđắng, ăn uống điềuđộ, và làm những ǵ chúngta phải làm (c̣n nếu một khi chúngta không hướng tới đích điểm nào), th́ coi như cái quânb́nh/dungḥa sẵn có nơi chúngta đó - là một h́nhthức ngănngừa giúp chúngta khỏi laotheo (Thần khí nào mà đang) ở quanh quẩn bên chúngta. “khiênchắn” đó tống vụt những ư nghĩ của thiênhạ ra khỏi con người của ḿnh.

 

tại ngăn tiềmthức, chúngta cóthể cảmgiác kẻkhác nghĩ ǵ về ḿnh, nhưng khi chúngta đang ở trong sự dungḥa với ThiênChúa, th́ nó chỉ là bọt bongbóng (bubble).

 

(Cuộcsống của chúngta phải ở mức trungdung; đừng thái quá cũng chẳng bất cập. Tập sống tiếtchế và tự chủ.) 

 

Làm lông bông -- những ai không có đứctin hànhđộng -- sẽ nhậnthức bạn như một tôngiáo quákhích, và  “cuồngtín”?

 

Nếu bạn có sựquânb́nh trong cuộcsống, như thế sự trông/nghe…dưluận …sẽ chẳng ảnh hưởng ǵ tới bạn.

 

Có ai đó đang ghentuông/đốkỵ bạn phải không?

 

Nếu bạn ở trong ThánhƯ Chúa, th́ taiương sẽ chẳng bén mạng tới nhà bạn được đâu.

 

Có ai đó không thích hoặc ghét bạn v́ nhiều lưdo ngay cả bạn cũng chẳng biết phải không?

 

Nó chẳng có ảnh hưởng hoặc nhằmnḥ ǵ bạn, nếu bạn ngaythẳng với ThiênChúa.

 

Khi chúngta vào một cănpḥng, chúngta khôngđược thay đổi cănpḥng đó theo lối nh́n của chúngta.  Đanglúc thế gian sợhăi --- khiến chúngta mang tâmtrạng miễncưỡng mà không phải là đườnghướng của “chúngta” -- Nềntảng vững chắc nhất --- Tự-chủ--- Siêngnăng cầunguyện và đọc Thánhkinh hằngngày sẽ củngcố thêm và mang lại nhiều thăngbằng.  Cácbítích luôn phải đikèm và gắnliền chúngta.

 

Năng suygẫm nhiều hơn.  Trong cầunguyện bạn sẽ nh́n thấy chính bạn thựcsự.

 

Đó là cái nh́n của chính chúngta mà chúngta phải lưu ư:

Ai suygẫm th́ giống như một tấmgương phản chiếu từ những trang giấy của ThánhKinh, và từ Bánh Lễ, mà ở đó có một Tâmhồn Thựctại.

 

<Sóngbiển> phỏngdịch

dựa theo nguồn  www.spiritdaily.com