| |

ÂN SỦNG
và T̀NH THƯƠNG
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,
2009
Thánh Tâm Chúa Giêsu
Về hai truyền
thống đạo đức trong Giáo Hội, một cũ liên quan tới Thánh Tâm Chúa –
Sacred Heart, và một mới liên quan tới Ḷng Thương Xót Chúa – Divine
Mercy, chúng ta nên phân biệt một chút.
Truyền thống
đạo đức liên quan tới Thánh Tâm Chúa là truyền thống liên quan tới Thánh
Nữ Magarita Maria Alacoque, như ĐTC Piô XII, qua Thông Điệp Haurietis
Aquas về Ḷng Tôn Sùng Thánh Tâm ban hành ngày 15-5-1956, trong mục h́nh
thành Ḷng Tôn Sùng Thánh Tâm Chúa, ở số 116 và 118, ngài đă đề cập tới
những tên tuổi gắn liền với ḷng tôn sùng này ”đó là thánh
Bonaventura, thánh Albêtô Cả, thánh Catarina Siena, chân phước Henry
Suso, thánh Phêrô Canisiô, thánh Phanxicô Salêsiô, và thánh Gioan Euđê …
Trong số những người cổ động việc tôn sùng tuyệt hảo này, chiếm chỗ danh
dự là thánh nữ Magarita Maria Alacoque”.
Tháng Sáu hằng
năm là tháng Giáo Hội giành để Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, và mỗi năm
Giáo Hội c̣n cử hành một Thánh Lễ Trọng Thể Kính Thánh Tâm Chúa nữa, vào
Thứ Sáu trong tuần Thứ Ba sau Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, hay sau Lễ
Ḿnh Máu Thánh Chúa một tuần. Đó là chưa kể sau này, tức mới đây, từ năm
2001, Giáo Hội c̣n giành Chúa Nhật Thứ Nhất sau Phục Sinh để kính Ḷng
Thương Xót Chúa nữa (sẽ được nói đến sau trong phần liên quan tới Đức
Thánh Cha Gioan Phaolô II).
Thánh Tâm Chúa với Thánh Nữ Magarita Maria Alacoque

hánh nữ Magarita Maria
Alacoque sinh ngày 22/7/1647 ở L’Hautecour, Burgundy, Pháp quốc, và qua
đời ngày 17/10/1690, ở Paray-le-Monial, Burgundy, Pháp quốc, hưởng dương
43 tuổi. Chị được Đức Thánh Cha Piô IX phong chân phước ngày 18/9/1864,
và được Đức Giáo Hoàng Biển Đức XV phong thánh ngày 13/5/1920. Lễ kính
hằng năm của nữ thánh là ngày 16/10, cùng ngày kính với Thánh Nữ Hedwig.
Năm gần 24 tuổi, chị đă vào
Ḍng Thăm Viếng ở Paray-le-Monial ngày 25/5/1671. Chị khấn ḍng ngày
6/11/1672. Chị đă được tiếp xúc với Thánh Tâm Chúa Giêsu từ ngày
27/12/1673 và lần cuối cùng 18 tháng sau, với sứ điệp chị nhận được từ
Thánh Tâm Chúa liên quan tới 3 điều chính: 1) Rước Lễ vào Thứ Sáu Đầu
Tháng, 2) Làm Giờ Thánh vào các ngày Thứ Năm, và 3) Lễ Kính Thánh Tâm
Chúa. Tu viện của chị đầu tiên rất chống lại những thị kiến của chị,
nhưng cuối cùng đă chấm dứt vào năm 1683, và vào đầu năm 1686 c̣n cử
hành Lễ Thánh Tâm Chúa nữa. Hai năm sau tại địa phương tu viện của chị,
chị c̣n thấy một nguyện đường được dựng nên để kính Thánh Tâm Chúa.
Sau khi chị qua đời, ḷng
tôn sùng Thánh Tâm Chúa được các linh mục Ḍng Tên phát động và đồng
thời cũng trở thành đề tài tranh luận trong Giáo Hội. Ḷng tôn sùng này
chỉ được chính thức công nhận 75 năm sau khi chị qua đời. Vào năm 1928,
Đức Piô XI, qua Thông Điệp Miserentissimus Redemptor đă công nhận
tính cách chân thực của việc chị được thụ khải. Bản viết La Devotion
au Sacré-Coeur de Jesus – Tôn Sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu
đă được phổ biến vào năm 1698 và đă trở nên phổ thông trong giới Công
Giáo. Ngoài ra chị c̣n để lại một cuốn Tự Truyện nữa, trong đó chị
thuật lại đời sống nội tâm của chị với Thánh Tâm Chúa. Sau đây là 4 đoạn
tiêu biểu liên quan
trực tiếp đến Thánh Tâm Chúa: một liên quan tới vai tṛ của chị thánh,
hai liên quan tới việc đền tạ Chúa, ba liên quan tới Lễ Thánh Tâm, và
bốn liên quan tới việc đền bù cho tội nhân.
1) “Cha
đă chọn con như một vực thẳm bất xứng và vô thức…”
Một ngày
kia, được rỗi răi hơn một chút - v́ những công việc trao cho con không
cho con được thảnh thơi tí nào - đang cầu nguyện trước Thánh Thể th́ con
cảm thấy toàn thân con bị chiếm đoạt bởi sự Hiện Diện Thần Linh, cho đến
độ con mất đi tất cả ư thức về ḿnh cũng như về nơi con đang ở, và con
đă phú mặc cho Vị Thần Linh quyền năng của Người trên trái tim con.
Người đă để con nghỉ ngơi qua một thời gian dài trên Lồng Ngực Linh
Thánh của Người, nơi mà Người đă tỏ cho con thấy những kỳ diệu của t́nh
yêu Người và những bí mật khôn tả của Thánh Tâm Người mà Người vẫn giấu
con cho tới bấy giờ. Thế rồi, bấy giờ là lần đầu tiên Người mở ra cho
con thấy Trái Tim Thần Linh của Người, một cách thế hết sức chân thực và
cảm thức vượt lên trên tất cả mọi ngờ vực bởi những tác dụng của hồng ân
này tạo ra nơi con, trên tất cả mọi sợ hăi như con vẫn hằng lo sợ về
việc tự lừa dối ḿnh ở bất cứ sự ǵ xẩy ra nơi con. Đối với con th́ đây
là điều đă xẩy ra. Người nói:
□
Trái Tim
Thần Linh của Cha nung nấu yêu thương con người và yêu thương riêng con
đến nỗi không thể chất chứa trong ḿnh được nữa những ngọn lửa Đức Ái
bừng bừng của ḿnh, Trái Tim Thần Linh của Cha cần phải bung tỏa những
ngọn lửa này ra qua con, và tỏ ḿnh ra cho nhân loại, để thăng hóa họ
bằng những kho tàng qúi giá mà Cha mở ra cho con, kho tàng chất chứa
những ơn thánh hoá và cứu rỗi cần thiết trong việc lôi kéo họ ra khỏi
vực thẳm đời đời trầm hư. Cha đă chọn con như một vực thẳm bất xứng và
vô thức cho việc hoàn thành dự định cao cả này, để mọi sự đều do Cha mà
được thực hiện.
Sau đó,
Người hỏi đến trái tim con, vật mà con xin Người hăy nhận lấy. Người làm
theo và đặt nó trong Trái Tim Đáng Suy Tôn của Người, nơi mà Người cho
con thấy tim con như một hạt nguyên tử tí xíu đang bị tiêu hao đi trong
hỏa ḷ vĩ đại này, rồi nó được Người lấy ra như một ngọn lửa rực cháy
dưới h́nh thể của một con tim và đặt nó về đúng vị trí cũ mà nói với
con:
□
Hỡi người
t́nh thân ái của Cha, đây Cha cho con một dấu hiệu cao qúi của t́nh yêu
Cha, bằng cách ghép vào cạnh sườn con một tia sáng nhỏ của những ngọn
lửa bung tỏa của t́nh yêu Cha, để nó có thể thay cho trái tim con mà
thiêu đốt con cho đến giây phút sau cùng của cuộc đời con; sức nóng của
nó sẽ không bao giờ tàn lụi, và con chỉ đổ máu mới có thể t́m được một
chút xả hơi. Ngay cả cách chữa trị này đi nữa, Cha sẽ ghi đậm dấu Thánh
Giá của Cha, đến nỗi, cách chữa trị này sẽ mang đến cho con khổ đau và
khiêm hạ hơn là được nhẹ ḿnh. Thế nên, Cha muốn rằng con hăy đơn thành
hỏi xin cách chữa trị này để con có thể thực hành điều buộc con theo
lệnh truyền, cũng như cho con niềm an ủi được đổ máu con trên thập giá
của những lần hạ ḿnh khiêm tốn. Để có chứng cớ về hồng ân cao cả Cha
ban cho con không phải là tưởng tượng và là một chứng cớ xây nền tảng
cho tất cả những ǵ Cha dự tính sẽ ban xuống trên con, mặc dù Cha đă
đóng vết thương ở cạnh sườn của con lại, nhưng đớn đau sẽ vẫn luôn c̣n
măi. Nếu cho đến nay con mới chỉ nhận lấy danh xưng là nô lệ của Cha,
th́ giờ đây Cha tặng cho con tên gọi là môn đệ của Thánh Tâm Cha.
(Tự
Truyện: đoạn 53)
(tiếp)
2) “Ít là có con an ủi Cha, bao nhiêu có thể, thay cho sự vô ơn bậc t́nh
của họ”
Vào mỗi Ngày Thứ Sáu Đầu Tháng, ân
huệ được đề cập đến trên đây cùng với đớn đau ở cạnh sườn con tái diễn
như thế này: Con thấy Thánh Tâm Chúa như một vầng dương sáng chói, với
những tia nóng tuôn xuống trên trái tim con làm cho nó bùng cháy với một
ngọn lửa nóng nảy, đến nỗi, ngọn lửa như có thể làm con biến thành tro.
Vào những dịp đặc biệt này, Vị Thần Sư của con dạy con những điều Người
đ̣i hỏi nơi con và tỏ cho con biết những bí mật của Trái Tim thương yêu
của Người. Có một lần, trước Thánh Thể được đặt ra ngoài, con cảm thấy
ḿnh hoàn toàn ch́m đắm vào một cuộc suy niệm phi thường bằng cả giác
quan lẫn năng lực của con, th́ Chúa Giêsu Kitô, vị Sư Phụ dịu ngọt của
con tỏ ḿnh ra cho con với tất cả vinh quang sáng ngời, và Năm Dấu Tích
của Người chiếu sáng như thật nhiều mặt trời. Những ngọn lửa phát ra từ
các phần của nhân tính Người, nhất là từ Lồng Ngực Đáng Suy Tôn của
Người, giống như một ḷ lửa không đậy nắp, để lộ ra cho con thấy Trái
Tim khả ái nhất và yêu thương nhất, Trái Tim là một nguồn mạch sống động
của những ngọn lửa này. Đoạn Người tỏ cho con thấy những diệu kỳ không
thể xóa mờ nơi t́nh yêu tinh tuyền của Người, cùng tỏ cho con biết cái
ǵ đă làm Người yêu con người quá lẽ, mà Người lại chỉ nhận được vô ơn
bạc nghĩa và khinh mạn dể duôi. Người nói:
□
Cha cảm thấy điều này c̣n hơn tất cả những ǵ Cha
phải chịu trong cuộc khổ nạn của Cha. Chỉ cần họ đáp lại một phần nào
t́nh yêu của Cha, th́ Cha vẫn nghĩ rằng Cha dù sao cũng mới hy sinh cho
họ chút xíu, và nếu có thể, Cha c̣n muốn chịu khổ hơn nữa. Thế nhưng, họ
chỉ đáp lại tất cả nhiệt huyết của Cha trong việc làm ích cho họ bằng
cách loại trừ Cha và lạnh lùng đối xử với Cha. Ít là có con an ủi Cha,
bao nhiêu có thể, thay cho sự vô ơn bậc t́nh của họ.
(Tự Truyện: đoạn 55)
3) “Hăy giành Ngày Thứ Sáu sau Tuần Bát Nhật của lễ kính Ḿnh Thánh Chúa
Kitô để làm một ngày lễ kính Trái Tim Cha”
Ở trước Ḿnh Thánh Chúa vào một ngày
trong tuần bát nhật, con nhận được từ Thiên Chúa những dấu chứng tỏ hiện
của t́nh yêu Người, và cảm thấy được thôi thúc đáp đền Người một phần
nào, bằng cách lấy t́nh yêu trang trải t́nh yêu cho Người. Người nói:
□
Con không thể trả lại cho Cha t́nh yêu nào cao cả
hơn là làm theo điều Cha rất thường xin con làm.
Rồi tỏ cho con thấy Trái Tim Thần
Linh của Người, Người nói:
□
Hăy nh́n xem Trái Tim này, Trái Tim yêu thương
con người quá sức, đến nỗi đă không tiếc xót một sự ǵ, cho đến cạn kiệt
và tiêu hao chính ḿnh, để chứng tỏ cho họ thấy t́nh yêu của ḿnh; và
đáp lại, Cha chẳng nhận được ǵ từ phần đông con người, ngoài sự vô ơn
bạc nghiă được tỏ ra qua những việc bất kính và phạm thánh của họ, qua
sự lạnh nhạt và khinh mạn mà họ tỏ ra đối với Cha trong Bí Tích T́nh Yêu
này. Thế nhưng, cái làm cho Cha cảm thấy nhức nhối nhất đó là chính các
con tim đă tận hiến cho Cha lại đối xử với Cha như vậy. Bởi đó, Cha xin
con hăy dành Ngày Thứ Sáu sau Tuần Bát Nhật của lễ kính Ḿnh Thánh Chúa
Kitô để làm một ngày lễ kính Trái Tim Cha, bằng việc liên minh trong
ngày đó mà đền tạ Trái Tim Cha với một nghi thức long trọng, hầu có thể
bù đắp tất cả những bất xứng mà Trái Tim Cha phải chịu trong thời gian
Trái Tim Cha được đặt lộ ra trên các bàn thờ. Cha hứa với con rằng Trái
Tim Cha sẽ rộng mở để tràn tuôn muôn vàn ảnh hưởng của t́nh yêu thần
linh trên những kẻ tôn kính Trái Tim Cha và làm cho Trái Tim Cha được
kính tôn.
(Tự Truyện: đoạn 92)
4) “Cha sẽ tha cho họ nếu con đứng ra bảo đảm thay cho họ”
Con nhận thức được rằng con không thể
nào chịu đựng t́nh trạng quá đau đớn được lâu nữa, nếu t́nh thương ưu ái
của Người không nâng đỡ con dưới sự nghiêm khắc của đức công chính Người.
Đúng như thế, con đă ngă bệnh khó ḷng mà b́nh phục nổi. Người thường
đặt con vào trạng thái đớn đau này, và có một lần Người cho con biết
h́nh phạt mà Người sắp giáng xuống trên một số linh hồn; nhưng con gieo
ḿnh xuống Bàn Chân Linh Thánh của Người mà nói:
"Ôi Đấng Cứu Tinh của con, con xin
Chúa thà đổ cơn oán hận của Chúa xuống trên con và xóa con khỏi Sách Sự
Sống hơn là để những linh hồn đă được Chúa hết sức dấu yêu hy sinh cho
này bị hư mất đời đời!"
Và Người trả lời:
□
Thế nhưng họ đâu có thương con, lại không thôi
làm khổ con.
"Cũng không sao, lạy Chúa Trời con,
miễn là họ yêu Chúa, con sẽ không thôi xin Chúa tha thứ cho họ"
□
Hăy để cho Cha làm như Cha muốn, Cha không chịu
được họ nữa rồi.
Càng ôm chặt lấy Người, con đáp lại:
"Không được, Chúa ơi, con sẽ không rời Chúa cho đến khi Chúa tha cho họ
mới thôi". Người nói:
□
Cha sẽ tha cho họ nếu con đứng ra bảo đảm thay
cho họ.
"Vâng, lạy Chúa Trời con, thế nhưng,
con sẽ đền lại cho Cha bằng chính các sự thiện hảo của Cha đó là các kho
tàng của Thánh Tâm Cha".
Thế là Người măn nguyện.
(Tự Truyện: đoạn 100)
Tuy nhiên, để
việc tôn sùng Thánh Tâm Chúa của chúng ta có một nền tảng vững chắc,
chúng ta cũng cần biết thêm đâu là lư do, đối tượng, bản chất, h́nh
thành và thiết lập việc Tôn Sùng Thánh Tâm Chúa. Và chúng ta sẽ không
t́m đâu ra nền tảng vững chắc này ngoài giáo huấn của Giáo Hội qua Đức
Thánh Cha Piô XII nơi bức Thông Điệp Haurietis Aquas ban hành
ngày 15/5/1956 để kỷ niệm 100 năm ĐTC Piô IX truyền mừng lễ kính Thánh
Tâm Chúa trong toàn thể Giáo Hội.
|
|